(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 314: Phân cao thấp
Đào Công Sự và Đào Công Thắng dẫn hai nghìn kỵ binh giáp trụ chỉnh tề, theo sau là Cao Tòng Chinh cùng một nghìn bộ binh, cùng tiến về phía Tây Nam. Đi được hơn chục dặm, họ gặp sông Nghĩa Giang uốn lượn chắn lối. Đội quân tiếp tục men theo bờ sông thêm hơn hai dặm thì chạm trán Bàn Phù Sếnh cùng quân lính của hắn ở bờ đối diện. Bàn Phù Sếnh cùng hai tiểu đoàn kỵ binh đang trấn giữ một cây cầu tre nhỏ hẹp, dài gần hai mươi trượng.
Hai bên dàn trận đối mặt, cung tên hay hỏa mai đều không thể bắn tới nơi. Đào Công Sự thúc ngựa lên một mô đất cao, cất tiếng nói lớn:
– Bớ quân Thiên Đức! Bọn ta là binh sĩ của Trữ quân. Các ngươi ngoan ngoãn quy hàng sẽ được phong tước hầu. Kẻ nào chống đối Trữ quân chỉ có con đường chết mà thôi!
Bàn Phù Sếnh thúc ngựa tiến lên một đoạn, lớn tiếng đáp lời:
– Trữ quân của ngươi là cái thá gì? Ngươi cam tâm làm chó săn cho nhà họ Tô, còn Trữ quân của ngươi chỉ là kẻ bù nhìn bất tài vô dụng, không xứng đáng để bọn ta theo đâu!
Đào Công Sự quát: “Ngươi là kẻ hỗn láo! Kẻ mà ngươi theo chỉ là thằng ranh con hỉ mũi chưa sạch, dám xưng vương thì đúng là tội đại nghịch bất đạo!”
Bàn Phù Sếnh nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất rồi nói:
– Ta khinh! Các người là lũ có mắt như mù, chỉ biết khom lưng làm tôi tớ cho nhà họ Tô. Vương của ta là con trời, ngài ấy sẽ thống lĩnh thiên hạ! Trữ quân là cái đếch gì mà các người phải lắm lời? Có gan thì cứ vượt qua đây, ta sẽ giúp các ngươi sớm đoàn tụ ông bà!
Đào Công Thắng thúc ngựa đến bên cạnh, ghé tai Đào Công Sự nói nhỏ vài câu, rồi lớn tiếng nói:
– Chúng ta không phải lũ đàn bà mà đứng đây đôi co mãi thế này. Các ngươi cậy có vũ khí lạ mà lớn tiếng ư? Ngươi là tướng, liệu có dám phân tài cao thấp với ta không? Ta họ Đào, tên Công Thắng.
Bàn Phù Sếnh cười khẩy đáp:
– Thằng trẻ ranh họ Đào kia! Nếu ngươi muốn chết, Bàn Phù Sếnh ta sẽ thành toàn cho ngươi!
Bàn Phù Sếnh vứt súng lại, thản nhiên vác đao cưỡi ngựa thong dong tiến ra giữa cầu tre chờ đợi. Vì cầu tre không thể giao chiến, anh em họ Đào ra hiệu cho ba quân lui hẳn về sau năm mươi trượng. Bàn Phù Sếnh nhếch mép cười, thúc ngựa chạy qua cầu. Đào Công Thắng tay cầm trường kiếm, thúc ngựa đến gần, hất hàm hỏi:
– Nếu ta không lầm, ông từng là thuộc tướng của Sứ tướng Nguyễn Quốc Khánh?
– Đúng thế!
– Tại sao ông không theo Phụ quốc Thái úy? Làm tướng của vương triều chẳng phải tốt hơn nhiều lần so với chốn khỉ ho cò gáy này ư?
Bàn Phù Sếnh cười khẩy đáp:
– Ta vừa nói rồi, Vạn Thắng vương là chủ của ta, ngươi đừng phí lời nữa.
Đào Công Thắng bấy giờ mới thôi dụ hàng. Hai bên gườm gườm nhìn nhau, bất chợt cùng thét lớn. Đào Công Thắng thúc ngựa xông lên, vung kiếm chém tới, Bàn Phù Sếnh dùng đao gạt ra. Hai bên giao chiến một hồi vẫn chưa phân thắng bại. Bất ngờ, Bàn Phù Sếnh lựa thế vung đao chém thật mạnh. Đào Công Thắng đỡ sát chiêu, thanh trường kiếm lập tức gãy đôi, mũi đao của Sếnh sượt qua người Thắng. Thắng giật mình thất kinh. Bàn Phù Sếnh lập tức lợi dụng cơ hội, trở chuôi đao thúc mạnh vào mặt Thắng. Thắng đang choáng váng liền lĩnh trọn một cước vào hông, ngã lăn ra đất.
Binh sĩ phe Đào Công Thắng đang hò reo bỗng nhiên im bặt.
Bàn Phù Sếnh cho ngựa lùi lại, đoạn cười khẩy nói:
– Cung kiếm của các ngươi đều là thứ đồ chơi con nít mà thôi. Quân Thiên Đức không dùng những thứ bỏ đi ấy, chỉ tân binh mới phải dùng. Các ngươi nghĩ có thể chống lại Vạn Thắng vương bằng vạn binh mã mang đến ư? Thật là ngây thơ!
Đào Công Thắng loạng choạng đứng dậy, máu mũi máu miệng vẫn còn chảy tong tỏng xuống ngực.
– Ngươi đừng vội đắc ý như vậy! Được thôi, xem như ngươi có bản lĩnh.
– Ngươi vẫn chưa phục sao?
Bàn Phù Sếnh xuống ngựa, hai tay khoanh trước ngực, hất hàm hỏi:
– Vũ khí của các ngươi chẳng thể nào bằng ta. Các ngươi có muốn giao đấu bằng nắm đấm không? Nắm đấm của ta cũng rất cứng đấy.
Đào Công Thắng thất thểu dắt ngựa trở về, thuật lại mọi chuyện với Đào Công Sự. Công Sự bèn bảo Cao Tòng Chinh lên đánh tay đôi với Bàn Phù Sếnh hòng lấy lại thể diện.
Cao Tòng Chinh vóc người cao lớn, từng thắng rất nhiều cuộc thi vật ở kinh đô nên vô cùng tự tin.
– Tôi họ Cao, tên Tòng Chinh, xin được lĩnh giáo.
– Ta họ Bàn, người ta vẫn gọi là Phù Sếnh.
Dứt lời, hai bên hằm hè nhìn nhau, tiến lùi thăm dò một lúc rồi mới ra đòn hiểm hòng triệt hạ đối thủ. Cao Tòng Chinh trẻ hơn, cậy sức, liên tục tung ra những cú đấm xé gió nhắm thẳng vào mặt đối thủ. Bàn Phù Sếnh vừa đỡ vừa lui.
Cao Tòng Chinh quét ngang một cú đấm vào mang tai Bàn Phù Sếnh. Sếnh hụp người xuống né được, thuận đà dùng đầu húc mạnh khiến Tòng Chinh ngã ngửa ra sau.
– Các ngươi là Kinh tộc, Kinh tộc sáng dạ hơn bọn ta thật, nhưng đọ sức thì đừng hòng thắng được!
– Lão già lắm lời! Nãy giờ chỉ biết tránh né, có ngón nghề nào thì giở ra xem nào!
Bàn Phù Sếnh tặc lưỡi:
– Đúng là bọn trẻ thật khó dạy. Nếu không đánh cho ngươi nên thân, e rằng ngươi vẫn không phục.
Hai bên nắm chặt hai tay thủ thế. Bàn Phù Sếnh nhào đến tung cú đấm bằng tay phải, Tòng Chinh dùng tay thuận gạt ra. Bất ngờ, Bàn Phù Sếnh áp sát, thúc mạnh cùi chỏ vào giữa ngực đối thủ. Cao Tòng Chinh lảo đảo, ngã ngửa ra đất thêm một lần nữa.
– Nếu không có giáp, ta e ngươi khó toàn mạng. Thân thủ ngươi không tệ, nhưng hãy còn chậm lắm. Cần luyện tập thêm!
Dứt lời, Bàn Phù Sếnh rút thanh đao cắm gần đó, nhảy tót lên ngựa, quay về bản trận bên kia sông. Hắn hạ lệnh đốt cầu tre. Hai bên cứ đứng nhìn nhau trân trân mãi đến chập tối mới chịu thu quân.
Bàn Phù Sếnh, Chu Diện, Trương Lôi, Lạc Thổ, Đặng Công Chất là những tướng lĩnh bên châu Vũ Ninh đã theo Chương từ lâu. Lạc Thổ và Bàn Phù Sếnh, như Trương Lôi từng nhận xét, sức có thể địch vài người. Trong đó, Bàn Phù Sếnh không chỉ khỏe mạnh mà còn có võ nghệ đầy mình.
Tất cả các cầu tre bắc qua dòng Nghĩa Giang đều đã bị phóng hỏa thiêu rụi thành tro, nhằm ngăn quân Đông Phù Liệt và La thành tràn sang.
Sông Nghĩa Giang tuy hẹp nhưng sình lầy ngập đến bụng, ngựa không thể vượt qua trừ phi bắc cầu phao bằng tre. Quân La thành đã chọn được những chỗ thuận lợi, song quân Thiên Đức ở bên bờ đối diện đều đã chờ sẵn. Quân La thành ném tre xuống bùn được vài trượng, lò dò xuống đóng cọc, nhưng đều bị hỏa mai bắn tỉa. Thêm nữa, bọn Đào Công Sự vẫn chưa nhận được lệnh vượt sông, vì cánh quân Đông Phù Liệt cũng chưa có ý định ấy. Cứ bên nọ nhường bên kia mãi cho đến khi hay tin bọn Phan Văn Hầu thua to mà chưa thể sang được sông, Tô Trung Từ và cả Nguyễn Từ Minh mới chịu có động tĩnh.
Nguyễn Từ Minh dẫn đại quân nhắm hướng chỉ huy sở của Thiên Đức, song tiến rất chậm, đi được non mười dặm lại hạ trại tạm đóng quân. Đồng thời, hắn gửi thư cho Lý Mẫn, thúc giục Mẫn mau hội quân. Lý Mẫn viện cớ đang thiếu lương, nhưng cũng phái bọn Đào Công Sự, Cao Quang Chương đem năm nghìn binh mã đóng trại gần những nơi có thể vượt sông Nghĩa Giang. Lý Mẫn vốn khá cẩn thận, lại biết Thiên Đức có hỏa khí mạnh, nên không muốn giơ đầu chịu trận trước.
Quả là một cuộc chiến lạ kỳ.
Nguyễn Từ Minh hạ trại được một đêm thì buộc phải tiến lên, vì đêm hôm trước đó, quân Thiên Đức liên tục quấy phá. Binh sĩ không hao tổn đáng kể là bao, nhưng chẳng được yên giấc khi chốc chốc lại có tiếng nổ đùng đùng trên đầu.
Binh sĩ Đông Phù Liệt dùng hàng trăm thang tre đã chuẩn bị sẵn ném hết xuống sình lầy, sau đó đặt ván gỗ hoặc khiên gỗ làm lối đi sang sông. Quân Thiên Đức bắn tên nổ như mưa, hàng trăm mũi tên cắm xuống bùn phát nổ khiến hàng trăm binh sĩ Đông Phù Liệt bị thương. Nguyễn Từ Minh bèn dùng pháo bắn qua sông. Thiên Đức lập tức dùng thần công bắn trả, buộc Từ Minh phải lui quân về sau trăm trượng hạ trại, tìm kế sách khác.
Tô Trung Từ bấy giờ bèn bảo Lý Mẫn dùng toàn bộ Cự thạch pháo hiện có, dội mưa đá mở đường cho quân vượt sông. Lý Mẫn làm theo, sắp đặt bốn trăm khẩu Cự thạch pháo bắn tới tấp qua sông. Pháo Thiên Đức im tiếng. Lý Mẫn lập tức lệnh bộ binh mau chóng vượt sông. Bộ binh La thành vừa bắc gần xong một cầu phao thì hỏa pháo liên hoàn và pháo đá của Thiên Đức mới trút đạn xuống lòng sông. Bộ binh La thành lại phải rút lui sau khi hàng trăm binh sĩ bị thương hoặc thiệt mạng.
Cự thạch pháo vừa bắn vọt qua bờ bên kia, pháo Thiên Đức lại lùi về sau, đợi có lệnh mới bắn cấp tập xuống lòng sông. Cứ thế, ba đội binh mã lớn nhỏ trấn giữ hai bên dòng sông hẹp tiếp tục giằng co nhau thêm vài ngày nữa.
Toàn bộ nội dung này là tài sản trí tuệ thuộc quyền sở hữu của truyen.free, được biên tập tỉ mỉ từ nguyên tác.