Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 315: Ve sầu thoát xác

Vào những ngày cuối tháng 2, Nguyễn Từ Minh nhận được một nghìn quân bộ từ trại Tả Phó sứ tăng viện. Đồng thời, Lý Mẫn cũng điều thêm ba nghìn bộ binh dàn trận, quyết tâm cùng nhau vượt sông Nghĩa Giang.

Lý Mẫn không thể chần chừ thêm nữa bởi thủy quân Thiên Đức đã bất chấp những đợt pháo kích từ Vũ Ninh dội xuống sông, dùng chiến thuyền tấn công bãi Lở. Nếu không có Cự thạch pháo đặt ở gò Lời và trên bãi sông yểm trợ, không biết chiến thuyền La thành sẽ thiệt hại đến mức nào. Những khẩu súng lớn bắn hư hại nghiêm trọng hàng chục chiến thuyền La thành mà thủy quân không có cách nào chống đỡ, buộc phải bỏ thuyền lên bờ tháo chạy hết lượt.

May mắn cho Lý Mẫn là Yết Kiêu không còn nhiều đạn thần công sau cuộc thủy chiến với Phan Văn Hầu. Yết Kiêu đã rút lui nhưng những viên đạn tròn bằng kim loại với uy lực khủng khiếp, xuyên phá mọi thứ, khiến Tô Trung Từ không khỏi lo lắng, quát tháo om sòm:

– Bọn Tam Đái và Vũ Ninh là lũ ăn hại, hơn hai vạn quân mà không làm được gì bọn Phạm Tu, cứ trơ mắt ếch nhìn. Bây giờ phải đánh thằng trẻ ranh này cho bằng được, không thể để nó nghênh ngang như vậy. Nay mai bọn thủy binh Thiên Đức quay lại phá hết thuyền thì lấy gì mà về?

Trong vài ngày, hàng chục cuộc đụng độ lớn nhỏ xảy ra khi Nguyễn Từ Minh và Lý Mẫn cho quân liều chết vượt sông ở những đoạn vắng. Ngược lại, quân Thiên Đức cũng không hề kém cạnh, điều những toán binh nhỏ sang sông, dùng hỏa mai và lựu đạn tấn công quân La thành hoặc Đông Phù Liệt.

Phạm Tu, Yết Kiêu và Phạm Bạch Hổ đã cầm chân được liên quân Tam Ninh, trong khi Triệu Quang Phục giữ vững Hiến Doanh, giúp Chương dễ dàng tính toán bàn cờ chiến sự ở Siêu Loại.

Phạm Cự Lượng dẫn một nghìn quân bộ binh từ Nghĩa Trụ Thượng về, bổ sung thêm hai nghìn bộ binh để trấn giữ ngã ba sông Dâu và Văn Giang, cùng với Đinh Công Tráng, chuẩn bị sẵn sàng tiến đánh trại Tả Phó sứ khi có lệnh.

E Kinh Môn, sau trận giao chiến với Phan Văn Hầu, với quân số gần như nguyên vẹn, đã đóng trại phía sau bãi Yên Bình, sẵn sàng xung trận.

E Thánh Dực và D Thần Vũ, với quân số xấp xỉ hai nghìn năm trăm tay súng, đóng ở tuyến đầu, đảm nhiệm phòng thủ cánh hữu của chỉ huy sở. Đối thủ của họ là Lý Mẫn.

D Tam Vạn, D Thiên Đức và D Thiên Kim, với gần một nghìn năm trăm tay súng, đảm nhiệm phòng thủ cánh tả. Đối thủ của họ là Nguyễn Từ Minh.

Ở tuyến sau, Chương có D341 cùng hệ thống súng pháo bảo vệ chỉ huy sở. Bên cạnh đó còn có TB31 cùng quân Siêu Loại 1, 2 và 3. Sau cùng là 21 đội dân binh làm nhiệm vụ trợ chiến. Quân số tổng cộng vẫn đủ vạn ng��ời, dù không có thành quách kiên cố, Chương cũng chẳng hề nao núng. Vấn đề Chương đặt ra chỉ là làm sao để tổn thất tối thiểu mà gây thiệt hại tối đa cho đối phương. Nếu làm được điều đó, Chương sẽ rảnh tay trong vài năm, chuyên tâm vào việc phát triển kinh tế và cai quản 14 huyện trở nên giàu mạnh trước khi tiến xuống phương Nam.

Dường như Tô Trung Từ và Nguyễn Từ Minh cũng nhận ra rằng khó có thể thắng Thiên Đức, bởi suốt ba tuần chiến sự, quân Thiên Đức vẫn ung dung chống đỡ. Quân binh hai sứ quân đã bố trí xong xuôi mà vẫn còn trao đổi thư từ để bàn bạc kế sách. Còn bên bờ đối diện, Thiên Đức chẳng hề vội vã bởi kẻ nào tấn công trước, kẻ ấy sẽ phải chịu tổn thất nặng nề. Hơn nữa, chủ trương của Chương chính là thi gan ngay tại lãnh thổ của mình.

Tô Trung Từ thừa hiểu rằng dây cung đã kéo căng mà không bắn thì hậu quả sẽ rất khó lường. Thua trận là lẽ thường của tướng cầm quân, nhưng nếu chưa đụng trận mà đã rút quân vào lúc này, Thiên Đức nhất định sẽ truy sát đến cùng và quãng đường hơn hai chục dặm đến bãi Lở sẽ trở nên vô cùng xa xôi.

Lý Mẫn và Nguyễn Từ Minh thống nhất nhất loạt tấn công vào gà gáy ngày 4 tháng 3, bởi tin tức anh em họ La thất trận, Cao Mộc Viễn và quân Đằng Châu gặp khó khăn đã tới tai họ. Đồng thời, vài biến cố xảy ra ở La thành cũng buộc Lý Mẫn phải tấn công sớm hơn dự kiến.

Lê Phụng Hiểu, Tả Thân vệ Điện tiền chỉ huy sứ ở kinh đô, nghe tin Lý Mẫn thiệt hại nặng khi đổ quân ở bãi Lở, lòng càng thêm nặng trĩu. Phụng Hiểu thấy Ngô Hy Doãn bị giam lỏng mà không thể giúp đỡ gì được, cũng không thể gặp mặt. Một hôm, thuộc hạ thân tín báo với Phụng Hiểu rằng nghe phong thanh Thái úy đã tấu trình lên Trữ quân xin phế chức Phó Đô Ngự sử của Ngô Hy Doãn. Trữ quân đã đồng thuận.

Phụng Hiểu lấy làm phiền lòng vì Ngô Hy Doãn là bậc hiền tài, vốn tính tình ngay thẳng, nói thật nên chẳng được lòng nhiều người.

Nay Trữ quân cho Ngô Hy Doãn thôi giữ chức vụ, trong Ngự sử đài còn ai dám nói lời trái ý với Thái úy nữa đây?

Lê Phụng Hiểu nghĩ cần phải làm gì đó, một đêm khuya, Phụng Hiểu vận y phục đen, vượt tường vào phủ đệ của Ngô Hy Doãn.

Hy Doãn đang chong đèn đọc sách, nghe tiếng thì thào của Phụng Hiểu bên cửa sổ. Hy Doãn giật mình thất kinh:

– Phụng Hiểu huynh, đêm hôm khuya khoắt thế này cớ sao không vào bằng cửa chính mà lại nhập nha theo lối này chứ?

Phụng Hiểu đáp: – Đạt Hiên đại nhân cứ tắt đèn đi ngủ, tôi sẽ chờ ở vườn hậu viện.

Trong khu vườn rợp bóng cây, ánh trăng vằng vặc tỏa ánh sáng vàng nhạt xuống vạn vật. Lê Phụng Hiểu kéo Ngô Hy Doãn vào một góc tối, kể đầu đuôi mọi chuyện cho Hy Doãn nghe, rồi khuyên rằng:

– Đạt Hiên đại nhân không nên ở đây nữa, với tài năng của ngài chẳng thiếu đất dụng võ, sao phải trói mình nơi này chứ.

Hy Doãn thở dài: – Hết quan hoàn dân, tôi chẳng ham tước vị. Thái sư không muốn tôi nói lời trái ý, Trữ quân không còn trọng dụng tôi nữa, tôi về quê gõ đầu trẻ cũng chẳng sao.

Lê Phụng Hiểu nói: – Đạt Hiên đại nhân chưa hiểu hết Thái úy. Văn nhân như ngài sẽ khó lòng mà về quê yên ổn được. Thái úy e rằng ngài có ý đồ khác, thà trừ khử ngài còn hơn để ngài về quê. Ngài vốn thẳng tính, sợ rằng ngài sẽ dạy dỗ nhiều người đứng lên chống đối Trữ quân.

– Tôi nào có ý đó.

– Ngài có hay không cũng chẳng quan trọng, Thái úy nghĩ thế nào mới là điều hệ trọng.

Ngô Hy Doãn buông thõng hai tay, thở dài thườn thượt. Lê Phụng Hiểu lại nói:

– Lý Mẫn thiệt hại nhiều binh mã ngay khi đặt chân đến đất Thiên Đức. Theo như tôi được biết, chưa đầy một canh giờ, Lý Mẫn đã mất hơn ba nghìn quân. Giả sử Lý Mẫn bại trận, Thái úy sẽ trút giận lên đầu đại nhân. Theo thiển ý của tôi, đại nhân nên tìm đường đến Thiên Đức nương thân. Tả Đô đốc là người ngay thẳng, nhất định sẽ trọng dụng đại nhân.

– Tôi là Phó Đô Ngự sử phục vụ Trữ quân, lòng trung của tôi…

Lê Phụng Hiểu cắt ngang:

– Trữ quân chẳng màng đến triều chính, mọi việc đều do Thái sư sắp đặt. Tôi cũng từng định khuyên đại nhân đến nương nhờ bên Sơn Tây, vì Thái sư là bậc danh thần một lòng phò trợ Sơn Tây vương. Song, Thái sư đã tuổi cao, còn Sơn Tây vương lại an phận. Đại nhân về bên ấy cũng chẳng có đất để dụng võ. Thiên Đức nay đang lớn mạnh, cần hiền tài mà họ không phân biệt xuất thân. Lý An từng là tướng đối địch mà giờ đây nắm giữ vị trí trọng yếu, nhiều hàng tướng trước đây cũng đều được cất nhắc.

Ngô Hy Doãn suy ngẫm một hồi, rồi mới nói: – Tả Đô đốc là người đáng tin nhưng Thiên Đức lại trong tay Vạn Thắng vương. Mấy hôm nay tôi cũng nghĩ suy nhiều lắm. Vạn Thắng vương còn chẳng biết chữ, trọng dụng võ tướng là đúng rồi. Như tôi chỉ uốn ba tấc lưỡi, lại sợ lời nói của ta trái tai Vạn Thắng vương.

Lê Phụng Hiểu nói: – Tôi có nhiều tin tức mật nên tôi dám khẳng định Vạn Thắng vương văn võ toàn tài. Đại nhân hẳn không biết đến những người như Lê Văn Thịnh, Ngô Miên Thiệu, Trịnh Hoài Đức, Bùi Công Truyền. Bọn họ là văn nhân đất Siêu Loại, giờ đều một lòng theo Vạn Thắng vương. À, đúng rồi, còn có Vũ Trinh, cháu của Hữu Thị lang Hộ bộ. Gần đây, Phạm Sư Mạnh, danh sĩ đất Hải Đông cũng được mời giữ chức Huyện phó tại Thừa Thiên.

– Tôi có biết Phạm Sư Mạnh, ông ta từng đỗ Thái học sinh như tôi vậy," Ngô Hy Doãn tặc lưỡi. "Đành là phải đi nhưng chẳng có đầu mối nào, đến đó xin gặp ắt sẽ sinh nghi kỵ.

– Tôi sẽ có cách chu toàn để đại nhân rời La thành mà không liên lụy đến gia quyến nơi quê nhà. Đạt Hiên đại nhân cứ yên lòng mà đi.

– Phụng Hiểu huynh, huynh bảo tôi đến Thiên Đức nương nhờ, cớ sao huynh không đi cùng?

Lê Phụng Hiểu cười buồn: – Gia quyến nhà tôi bị kiểm soát chặt, chức vụ của tôi lại kề cận Trữ quân. Tôi cũng muốn đi nhưng ngặt nỗi còn mẹ già. Tôi hiểu Thái úy hơn đại nhân, đại nhân cứ tin tôi.

Ngô Hy Doãn thuận theo kế sách của Lê Phụng Hiểu, quyết định liều một phen.

Mấy hôm sau, phủ đệ của Ngô Hy Doãn cháy lớn trong đêm. Quân sĩ ra sức dập lửa nhưng đã muộn. Thi thể Ngô Hy Doãn cùng vợ và hai con đã cháy đen, nằm lẫn trong đống tro tàn. Đồng liêu của Ngô Hy Doãn và bách tính La thành nghe tin ai nấy cũng thương xót cho vị Phó Đô Ngự sử tài hoa bạc mệnh.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free