Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 304: Nắm thắt lưng

Đào Ứng Bình hạ lệnh nhổ trại, đoàn quân từ bãi Phù Tiên chậm rãi tiến về Hiến Doanh cách đó 40 dặm. Dù cảnh giác cao độ, họ vẫn liên tục bị phục kích và quấy phá trên đường.

Mở đầu là đội quân thuộc Trung đoàn Ninh Hải do Lý Trí Thắng phái đến. Đội phục kích ẩn mình trên một gò đất thoai thoải ven đường cái. Khi tiền quân Đằng Châu vừa đi ngang, đột nhiên có tiếng pháo hiệu vang lên. Đội phục kích trên gò đất liền đồng loạt bắn ra những mũi tên tẩm thuốc nổ như mưa. Một số khác bò tới, ném quả nổ rồi lại dùng nỏ Liên Châu bắn liên hồi trước khi toàn bộ rút lui. Quân Đằng Châu đuổi theo một đoạn, nhưng khi thấy hướng Tây Bắc có một toán quân vài chục người lấp ló, họ lập tức quay về vì e ngại mắc bẫy. Đào Ứng Bình cho người kiểm đếm, số quân thương vong lên đến hơn trăm người bị thương, hơn chục người thiệt mạng, cùng với vài con ngựa.

Kỵ binh hậu quân phi ngựa lên cấp báo: phía sau có hai đội quân gióng trống mở cờ, dường như đang đuổi theo. Đào Ứng Bình thúc giục hậu quân đi nhanh, vì bốn bề trống trải, nếu bị bao vây sẽ lâm vào tình cảnh nguy khốn. Đi được chừng năm dặm, tiền quân cưỡi ngựa chạy xuống báo cáo: - Hướng Tây Bắc có một đội quân mai phục, không rõ quân số, áng chừng năm trăm người. Chúng vừa gây ra mấy tiếng nổ lớn ùng oàng, không rõ là loại vũ khí gì.

Bị truy kích từ phía sau và chặn đánh từ phía trước, Đào Ứng Bình ra lệnh cho quân chuy��n hướng Tây Nam, vừa hành quân vừa sẵn sàng tiếp chiến. Đi được vài dặm, từ xa hai kỵ binh cầm cờ quất ngựa phi như bay đến báo tin Đào Thanh Nê đã tử trận vì bị mai phục. Ứng Bình than trời, lập tức chuyển hướng hành quân về Tây Bắc, đồng thời cắt một ngàn tinh binh chặn hậu. Lạ thay, hai cánh quân gióng trống mở cờ lấp ló đằng xa, khi thấy vài chục kỵ binh và bộ binh dừng chân dàn trận nghênh chiến, chúng lại hạ cờ rồi trốn mất dạng.

Hậu quân chờ gần nửa canh giờ mà không thấy địch, đành phải tiếp tục hành quân nhanh chóng. Đi được vài dặm lại nghe phía Nam có mấy âm thanh lẹt đẹt rồi im bặt, chốc sau lại có vài tiếng nổ đùng đùng vọng đến từ hướng Bắc. Chỉ huy quân chặn hậu, Đàm Đông Hưng, không rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ còn cách hô quân sĩ đi nhanh, bắt kịp trung quân.

Đào Ứng Bình ôm thi thể em trai khóc một hồi, tự tay bế xác Thanh Nê đặt lên xe ngựa rồi ra lệnh hạ trại, nghỉ tạm qua đêm vì trời đã tối mịt. Đào Ứng Bình cùng các bộ tướng vào trong làng nghỉ ngơi, hơn bốn ngàn quân đóng trại quanh làng.

Canh Tư trống điểm, hơn hai chục quân sĩ Thiên Đức tiếp cận các xe chở lương thảo trong khi mấy trăm dân phu đang say ngủ mê mệt sau một ngày hành quân vất vả, lúc rẽ trái lúc ngoặt phải. Chờ binh sĩ Đằng Châu cầm đuốc đi qua một đoạn, những binh sĩ Thiên Đức lợi dụng đêm tối bò đến các xe lương. Những binh sĩ này mang theo dầu, ít cỏ khô và mỗi người một quả nổ để phòng thân. Tuy nhiên, dầu và cỏ khô không đủ, sợ bị phát hiện nên họ quyết định phóng hỏa năm chiếc xe. Trước khi phóng hỏa, họ đặt quả nổ vào mười lăm bánh xe, rồi nhất tề châm lửa và tháo chạy.

Những tiếng nổ liên tiếp phá vỡ màn đêm yên tĩnh. Quân Đằng Châu kéo đến dập lửa. Lương thảo tổn thất không đáng kể nhưng hơn chục bánh xe đã bị hỏng. Dân phu phải tháo những bánh xe còn nguyên vẹn, dùng chúng để sửa chữa hoặc thay thế, rồi chia đều lương thảo sang các xe khác tiếp tục chuyên chở.

Trong lúc quân Đằng Châu đang lo khắc phục hậu quả, từ phía Đông của làng lại vang lên mấy tiếng nổ lớn do quân Thiên Đức ném quả nổ vào nhóm binh sĩ canh gác gần đống lửa. Từ đó cho đến sáng tinh mơ, cứ một chốc lại có tiếng nổ đì đùng hoặc lẹt đẹt vang lên. Đào Ứng Bình không khỏi lo lắng: binh sĩ hành quân cả ngày đã mệt mỏi, nay đêm đêm quân Thiên Đức quấy phá khiến ai nấy đều vô cùng căng thẳng.

Đào Ứng Bình nhận ra ý đồ của Thiên Đức là muốn cản trở binh đoàn của mình đến Hiến Doanh, vì vậy ông quyết định đi nhanh, sớm hội quân với Lưu Xưởng. Đàm Đông Hưng một lần nữa dẫn quân chặn hậu, quyết không để đối phương đeo bám trung quân. Trên đường đi, Đàm Đông Hưng phát hiện hai bên tả hữu đều có quân Thiên Đức. Quân số không đông, chỉ chừng vài chục người, nhưng chúng ngang nhiên tiến song song. Đông Hưng cho quân truy đuổi thì chúng liền tháo chạy, nhưng quân của ông cũng chẳng dám truy xa, chỉ dăm ba chục bước lại phải quay về. Đông Hưng lo rằng chia quân ra đuổi sẽ trúng kế của địch.

Quân Thiên Đức cứ như ruồi nhặng, đuổi thì chạy, hành quân thì lại bám theo. Điều này không chỉ khiến Đông Hưng ức chế mà toàn quân theo sau cũng vô cùng bực bội. Đời lính chiến, đánh một trận sống mái còn không tức bằng việc đối phương cứ lởn vởn xung quanh trêu ngươi như vậy.

Cuối giờ Tỵ, mặt trời đã treo cao. Đông Hưng đang dự tính cho quân tạm nghỉ dưới bóng tre làng phía xa xa thì phát hiện hướng Đông Nam có một đội quân đang tiến đến rất nhanh, kèm theo ba tiếng nổ khá lớn vọng lại. Đông Hưng vội thúc quân cấp tốc tiến lên.

Bên hướng Bắc đột nhiên vang lên một tiếng nổ. Đông Hưng quay sang phải thì thấy đội binh vài chục người vẫn theo sát từ sớm đến giờ đang cắt ngang cánh đồng, tiến nhanh về phía lũy tre trước mặt. Đàm Đông Hưng lập tức hiểu ra vấn đề: đội quân này sẽ chặn ngang đường, và đội quân đang đuổi phía sau kia chắc chắn là tinh binh của địch.

Đội binh vài chục người chặn tiền quân của Đàm Đông Hưng bằng những mũi tên thuốc nổ và hàng chục quả nổ. Tiền quân bị dồn lại, Đàm Đông Hưng lập tức thét lớn, lệnh quân đánh tới, mở đường máu mà thoát thân. Kỵ binh phi lên, quân chặn đường liền bỏ chạy xuống cánh đồng, tiện tay ném hàng chục quả nổ khiến hàng chục binh sĩ bị thương vong. Đàm Đông Hưng vừa dẫn quân qua được rặng tre làng thì đội binh đuổi kịp, dùng hỏa mai tấn công vào sườn trái của đội hình. Biết không thể chống cự, Đàm Đông Hưng chỉ còn cách thúc quân chạy nhanh nhất có thể.

Đàm Đông Hưng tuy thoát được nhưng hơn ba trăm quân ở cuối đội hình đã tan tác và bị bắt toàn bộ. Đội quân Thiên ��ức vừa kéo đến đó là Đại đội Long Ngô Động của Nghiêm Phúc Lý, bao gồm vài trăm quân đao kiếm và một nửa Đại đội Súng trường do Phạm Sỹ Sách giao lại. Nửa còn lại của Đại đội Súng trường, dưới quyền chỉ huy trực tiếp của Sỹ Sách, đã nhập vào quân của Lý Công Thành để tiến về hướng Đông Nam, sau khi chia tay ở cánh đồng ngập nước.

Nghiêm Phúc Lý tập hợp lực lượng, đếm đủ một ngàn quân rồi dẫn theo truy kích Đàm Đông Hưng. Số quân còn lại, đều trang bị đao kiếm và cung nỏ, có nhiệm vụ áp giải tù binh theo hướng Tây ngay lập tức.

Trở lại với Đàm Đông Hưng, sau khi thoát nhanh khỏi đám Nghiêm Phúc Lý, chạy bán sống bán chết được chừng bảy, tám dặm đường, ông lại đụng phải tiểu đoàn trực thuộc Trung đoàn Ninh Hải đang bám theo Đào Ứng Bình. Tiểu đoàn này liền dàn trận ven đường nghênh đón. Đàm Đông Hưng, lúc này đã thần hồn át thần tính, không rõ quân địch có bao nhiêu nên vội phi ngựa dẫn quân chạy băng đồng chếch về hướng Đông Nam, chẳng dám đối đầu trực diện. Quân Thiên Đức cũng rời vị trí bày trận, nhảy xuống cánh đồng lúa hòng đánh vào sườn phải của Đàm Đông Hưng, nhưng một lần nữa lại vồ hụt vì ông ta có ngựa. Tuy nhiên, đội quân Thiên Đức này cũng không vô ích: hơn hai trăm quân chậm chân của Đông Hưng đã vứt gươm giáo xin hàng khi nghe dăm ba tiếng súng nổ.

Nghiêm Phúc Lý kéo quân đến, sáp nhập ngay với đội quân này, chỉ tách hơn trăm người ra để dẫn tù binh về hướng Tây. Nghiêm Phúc Lý đốc thúc quân truy kịp Đào Ứng Bình, nhưng Đào Ứng Bình không có ý định giao chiến, chỉ lo tháo chạy. Bọn Nghiêm Phúc Lý bắt được lương thảo chất trên hơn nửa số xe cùng hai trăm dân phu. Dân phu lại phải kéo xe quay ngược lại hướng mà trước đó họ đã tốn bao công sức mới vượt qua nổi. Nghiêm Phúc Lý dẫn hơn một ngàn quân còn lại, theo quân dẫn đường để hội quân với Lý Trí Thắng. Lý Trí Thắng, lúc này đã có trong tay hơn hai ngàn quân cùng 850 tay súng, bèn tổ chức lại đội hình để đánh binh đoàn của Đào Ứng Bình và Lưu Xưởng vừa hội quân ở hướng Nam. Đàm Đông Hưng dẫn quân về gặp được Đào Ứng Bình. Điểm lại binh mã, chỉ c��n gần bốn trăm người.

Phía Tây Hiến Doanh, trên cánh đồng Kim Động, có những ngôi mộ tập thể và cả mộ một viên tướng chưa đến ngày giỗ đầu. Điều may mắn là nhờ bọn Lý Trí Thắng đêm đêm nổ súng đì đùng mà nơi đây không bị tấn công.

Thật là:

Đông Hưng tướng giữ hậu quân, Bị đánh tụt quần còn mạng là may. Ứng Bình sứ tướng cũng hay, Chạy nhanh hơn gió, mặc mày giữ thân.

Toàn bộ nội dung truyện này thuộc bản quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free