Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 305: Hoàng hôn một màu

Đào Ứng Bình đích thân thống lĩnh gần một vạn binh mã quyết đánh Hiến Doanh bằng mọi giá. Ứng Bình cần một chiến thắng để rửa mặt, phục thù cho cái chết của em trai. Tin anh em họ La bại trận từ hậu phương chuyển đến, La Đình Đệ tử trận, La Đình Độ nhặt được mạng nhưng khó hồi phục trong ngày một ngày hai càng khiến Ứng Bình thêm quyết tâm.

Đào Ứng Bình cho đắp mấy mô đất cao, dùng thang tre dựng chòi để dễ bề quan sát và chỉ huy ba quân bên trong Hiến Doanh. Phía đối diện, Triệu Quang Phục cũng ở trên một lầu cao chừng ba trượng theo dõi sát sao tình hình. Hai vị thống soái nhìn rõ bóng dáng nhau, khoảng cách chỉ vỏn vẹn trăm trượng.

Triệu Quang Phục giấu quân sát chân tường, khiến Đào Ứng Bình không thể nắm rõ lực lượng phòng thủ. Ứng Bình cũng chẳng thể nhìn thấy sau bức tường thành, nơi những bàn chông nhọn hoắt đang chờ sẵn nếu quân Đằng Châu tràn qua. Những bàn chông này hiện đang được úp xuống.

Sớm tinh mơ ngày 4 tháng 3, Đào Ứng Bình cho nổi trống hiệu lệnh tiến công. Quân Đằng Châu hạ quyết tâm, chia làm ba cánh đồng loạt xung phong. Trống quân đập thùng thùng, cũng là lúc những khẩu thần công trấn giữ mặt Nam được kéo vải phủ ra, nhắm mục tiêu vào mấy chòi cao đằng xa rồi nhả đạn. Một quả đạn gang lướt qua chòi cao nơi Đào Ứng Bình đang đứng hiên ngang. Ứng Bình lần đầu nhìn thấy thứ vũ khí lạ lẫm ấy, song vì ở quá xa nên chẳng rõ là gì. Một viên đạn khác thổi tung mái rơm trên lầu, khiến Ứng Bình thất kinh vội tụt xuống. Những quả đạn tiếp theo bắn thấp hơn một chút, làm gãy cột chống khiến chòi đổ sập xuống. Mấy chòi khác cũng chung số phận.

Đào Ứng Bình sợ vã mồ hôi hột, không thể ngờ vũ khí của quân Thiên Đức lại có tầm bắn xa đến thế.

Vạn quân Đằng Châu hò reo, băng băng tiến về phía trước. Cung thủ bắn vài loạt tên yểm trợ, bộ binh đội ván tre phủ rơm rạ cẩn thận tiếp cận bờ tường, né tránh những lối có cắm chông. Triệu Quang Phục bố trí hầm chông rải rác nhưng có chủ đích, buộc bộ binh tấn công phải di chuyển zíc zắc, trong khi kỵ binh hoàn toàn không thể triển khai.

Đón tiếp bộ binh Đằng Châu khi họ còn cách bờ tường chừng hai mươi trượng là một loạt pháo đá, hỏa pháo liên hoàn bắn những quả đạn cháy các loại hoặc mỡ sôi, kèm theo hàng nghìn mũi tên gây nổ. Khi bộ binh Đằng Châu đến gần hơn nữa, sẽ có quả nổ, loạt hỏa pháo thứ hai và hàng nghìn ống hỏa hổ chờ đón.

Quân tiên phong ngã xuống, nhưng quân sau vẫn ào ạt tiến lên như thác đổ, bất chấp cơn mưa đá, mưa dầu và hỏa khí nổ vang trời. Sau chừng hai khắc đồng hồ chấp nhận thương vong lớn, quân Đ��ng Châu đã leo lên được bờ tường ở một số đoạn. Nỏ Liên Châu, súng hỏa mai và quả nổ tạm thời đẩy lui những kẻ gan dạ nhất.

Triệu Quang Phục lệnh bộ binh dựng tất cả bàn chông, sau đó lui về sau bức tường 5 trượng, ẩn nấp sau công sự dùng nỏ và súng ngắm bắn. Cùng lúc đó, hảo pháo, pháo đá và tên nổ vẫn không ngừng bắn qua bờ tường. Quân Đằng Châu leo được lên tường nhưng lại không phải quân cung nỏ; muốn nhảy xuống cũng khó. Nhiều kẻ gan dạ xấu số thoát được tên đạn, nhưng lại bị đồng đội phía sau đẩy xuống, nằm chết trên các bàn chông. Nhiều kẻ giẫm lên xác đồng đội tràn vào, nhưng khoảng cách năm trượng thật quá xa vời đối với họ, trong khi tử thần lại chực chờ ngay trước mặt.

Đào Ứng Bình vẫn thúc quân tràn lên. Lúc bấy giờ, Triệu Quang Phục mới cho khua chiêng liên hồi. Bọn Lý Trí Thắng nhận được hiệu lệnh, nhất tề rời nơi ẩn nấp, đánh vào sườn phải đội hình tấn công của Đào Ứng Bình. Ứng Bình đã đề phòng trước, cắt cử một nghìn kỵ binh chờ sẵn để đối phó. Đám kỵ binh trang bị nặng, dự định tận dụng tốc độ để xộc thẳng vào đội hình hỏa mai đang dàn hàng ngang hành tiến. Nhưng Lý Trí Thắng và Nghiêm Phúc Lý thay vì ngắm bắn người, lại nhắm bắn ngựa. Quả nổ và tên nổ được quân phía sau bắn và ném vọt về phía sau hàng ngũ kỵ binh. Kỵ binh vừa giáp trận đã mất ngay vài trăm con ngựa, chưa kịp áp sát. Lý Trí Thắng dẫn quân trang bị kiếm giáo xông lên, áp đảo quân số mà đánh, trong khi Nghiêm Phúc Lý chỉ huy xạ thủ bắn hạ những kỵ binh còn trên lưng ngựa.

Đội kỵ binh mau chóng tan rã, hơn bốn trăm kỵ binh quay đầu ngựa chạy về phía sau, số còn lại đều bị bọn Trí Thắng và Phúc Lý tặng cho một đao mất mạng. Vì sao ư? Bởi đào tạo quân kỵ khó hơn quân bộ nhiều.

Lý Trí Thắng với hơn hai nghìn bộ binh và mấy chục quân kỵ xông lên xung phong. Kỵ binh Thiên Đức chỉ dùng quả nổ và tên nổ, tận dụng tốc độ để quấy rối. Quân Đằng Châu ở cánh hữu bắt đầu nao núng khi bị tấn công từ trên đầu, trước mặt và cả hai bên sườn.

Lý Trí Thắng dẫn quân thẳng vào trung tâm, hòng chia cắt đối phương. Quân của Trí Thắng tung hết số quả nổ có được trước khi hỗn chiến. Nghiêm Phúc Lý với hơn tám trăm tay súng trợ chiến phía sau, chỉ trong chưa đầy một khắc, cánh hữu quân Đằng Châu đã phải lui dần về nhập với trung quân. Đội hình Đằng Châu bắt đầu xộc xệch, hỗn loạn vì thương vong quá nhiều, các tấm phên che đầu không còn đủ sức bảo vệ tính mạng binh sĩ.

Quân trấn giữ trong Hiến Doanh nhận lệnh phản công dưới sự yểm trợ của hỏa lực. Quân chủ lực, quân địa phương, dân binh và cả nông dân đều trèo tường nhảy ra, hợp sức cùng bọn Lý Trí Thắng. Quân Đằng Châu vốn đã thương vong nhiều do tấn công, nay thấy quân địch trong Hiến Doanh tràn ra đông như kiến, liền mất tinh thần. Tiếng chiêng trong Hiến Doanh khua liên hồi, kèm thêm tiếng súng pháo không ngừng, khiến mệnh lệnh của Đào Ứng Bình bị rối loạn. Thậm chí Ứng Bình còn chưa kịp khua chiêng mà quân lính đã ôm đầu tháo chạy.

Quân trong Hiến Doanh và quân của Lý Trí Thắng tổng cộng gần một vạn người. Đào Ứng Bình cũng đành phải tháo chạy, quân Đằng Châu tan vỡ hoàn toàn.

Quân Thiên Đức truy kích rất sát, mặc sức chém giết. Nhiều quân Đằng Châu chạy dạt ra bờ Xích Giang, nhảy xuống sông tìm đường thoát thân; phần lớn được quân của họ Cao cứu về, một phần nhỏ thì đuối nước mất mạng. Hơn hai nghìn dân phu Đằng Châu chạy không kịp, đành ngồi ôm đầu chờ chết nhưng lại toàn mạng vì y phục họ mặc trên người.

Lưu Xưởng tử trận trong đám loạn quân.

Sứ tướng Đào Ứng Bình thu tàn binh, nhắm hướng Nam tháo chạy được vài mươi dặm. Người mệt, ngựa mỏi, lại đụng phải quân của Lý Công Thành và Phạm Sỹ Sách đã chờ sẵn. Quân kỵ phải mở đường máu, Ứng Bình chạy về đến bờ tả ngạn sông Phú Nông, điểm lại quân số chỉ còn hơn ba nghìn kỵ binh và bộ binh.

Đào Ứng Bình thảm bại, nét mặt vẫn còn vương vấn vẻ hoảng hốt khi đặt chân lên đất Đằng Châu. Ứng Bình cứ như một phú ông, cuộc dạo chơi trên đất Kim Động vỏn vẹn ba tuần đã khiến y mất bảy nghìn binh mã, một Phó Sứ tướng và cả em trai, mà không thu được bất kỳ thành quả nhỏ nhoi nào.

La Đình Kính chờ Đào Ứng Bình nơi bến sông. Cả hai nhìn nhau không nói lời nào, lặng lẽ sánh bước trở về trại quân trong bóng hoàng hôn đỏ rực phía chân trời. La Đình Kính dừng chân, ngoái nhìn về phía đông, khẽ thở dài:

- Đào Sứ tướng! Có lẽ… hậu vận của chúng ta cũng tựa như… ánh mặt trời sắp lặn đằng kia. Sau đêm đen, vầng dương lại ló dạng đằng Đông báo hiệu một ngày mới. Tôi còn mạng về đây nhưng anh tôi bỏ mạng, Sứ tướng về mà thiếu mất em trai. Nỗi đau này thật khó nói hết nhưng… thực lòng tôi thấy mình không phải là đối thủ của quân Thiên Đức.

Đào Ứng Bình ngẩng mặt nhìn bầu trời xám xịt một hồi lâu, rồi mới cất tiếng:

- Ông là người duy nhất từng gặp chủ soái Thiên Đức, kẻ đó đáng sợ đến mức nào mà quân của hắn lại thiện chiến đến vậy? Tôi xuất binh non một tháng trời chiến đấu với hư không, chẳng trông rõ mặt quân địch. Ngày tôi trông rõ cũng là ngày tôi đại bại. Tôi thua không oán trách, bởi thực lòng tôi thấy mình chẳng đủ tài để chống lại bọn họ. Nếu tôi còn cầm quân sợ rằng sẽ còn nhiều người uổng mạng.

Đào Ứng Bình bị cách chức Sứ tướng. Hai tháng sau, y xin về làng sống lặng lẽ sau lũy tre. Nhiều người nói y hèn nhát, y cũng ngậm tăm cười buồn chẳng đáp lại lời nào. Hình ảnh thứ vũ khí lạ kỳ nhắm thẳng vào Ứng Bình, kèm tiếng nổ như sấm, ám ảnh vị cựu Sứ tướng rất nhiều đêm. Ứng Bình có hèn nhát hay không chẳng thể rõ, điều ấy chỉ riêng y hiểu. Ứng Bình không hề cố chấp. Dưới trướng vị tướng họ Đào chỉ có cung nỏ, kỵ binh và đao kiếm, không thể nào chống lại được đối phương vượt trội về mọi mặt. Y lui về sau, nhường vị trí cho người có đủ tài trí để thống lĩnh ba quân Đằng Châu.

Ông già cố chấp Cao Mộc Viễn dẫn hai trăm chiến thuyền ào ạt tấn công thương cảng Hiến Doanh, nhưng cũng chẳng thể giành được chút lợi lộc nào, mất hơn nghìn quân cùng dăm chục thuyền, đành phải thu binh ra giữa sông. Quân Đằng Châu đại bại rút chạy, Cao Mộc Viễn cũng buộc phải lui quân khi thủy quân Thiên Đức có dấu hiệu triển khai đội hình, dùng hỏa lực mạnh áp chế để tiến ra nã pháo.

Đó cũng là trận thủy chiến cuối cùng của Cao Mộc Viễn trên cương vị Thủy Sư Đô đốc quân Tế Giang. Cái chết của Soái tướng La Đình Đệ xem như đã báo hiệu hồi kết của quân Tế Giang.

Một thời gian ngắn sau đó, Cao Mộc Viễn, La Đình Kính và La Đình Độ đứng trước một lựa chọn tương đối khó khăn. Mỗi người bọn họ đều có quyết định riêng, từ đó họ rẽ theo những con đường khác nhau.

Mọi bản quyền nội dung biên tập này đều thuộc về truyen.free, mời bạn đọc tại nguồn chính thức để ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free