Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 303: Lưu - Cao loay hoay

Lưu Xưởng có thêm quân, sĩ khí tăng vài phần. Quân Đằng Châu, kẻ trước dùng ván gỗ che chắn, người sau cầm thang, tiền hô hậu ủng, khí thế ngút trời. Quân sĩ trong Hiến Doanh tận dụng bờ tường vững chắc, đặt bao gai đựng đất, kê sẵn hỏa mai ngắm bắn ở khoảng cách gần hai mươi trượng. Khó lòng bắn trượt! Quân Thiên Đức phần lớn đều đã trở thành thiện xạ.

Quân Đằng Châu xung phong. Thoát được làn đạn hỏa mai, khi đến gần bờ tường, họ sẽ phải đối mặt với hầm chông ngụy trang dưới chân và hàng trăm mũi tên tẩm thuốc nổ gây thương vong. Và nếu họ may mắn vượt qua được bằng thang hoặc bằng cách đặt tính mạng của người đi trước lên trên, họ sẽ phải đối mặt với những quả nổ thả xuống ngay chân tường.

Những người may mắn hơn nữa, nhờ đồng đội đi trước hy sinh mà bắc thang trèo lên tường, mới thò đầu lên ắt hẳn sẽ khiếp vía khi hàng trăm mũi tên phóng ra từ nỏ Liên Châu trong tay những người dù mới sử dụng lần đầu.

Nông dân Kim Động ban đầu rất sợ khi nghe tiếng nổ đì đùng không ngớt, nhưng dần quen. Thấy binh sĩ Thiên Đức chẳng chút nào hoảng loạn nhờ vũ khí mạnh và tường lũy kiên cố, nên sau đôi ba lần run tay bắn loạn xạ, họ cũng dần vững tâm hơn.

Lưu Xưởng xua quân tấn công đến ba lượt cũng chưa qua được tường, mà số binh sĩ bị thương nặng nhẹ đã lên tới hàng nghìn người. Kẻ chân tập tễnh, người máu rỉ cánh tay, kẻ khác bị thương ở mặt, trông thật thảm hại. Những binh sĩ bị thương nằm than khóc ngay gần chân tường lũy khiến ai nghe cũng phải thương cảm.

Lưu Xưởng có trong tay gần năm trăm kỵ binh song chẳng có đất dụng võ. Xốc lại đội hình, kiểm đếm lại quân số, chỉ còn chưa đầy hai nghìn lính có thể tiếp tục chiến đấu. Lưu Xưởng quyết dồn sức cho quân đánh vào một điểm. Nếu Xưởng không vượt được tường mà tràn vào, thì Cao Mộc Viễn cũng chỉ còn cách lởn vởn ngoài sông. Bỗng đâu quân của Dương Vũ Thư tìm đến báo tin Đào Thanh Nê bị phục kích đã mất mạng. Xưởng lấy làm đau xót vì Thanh Nê là bạn đồng niên.

Suy tính thiệt hơn, lại lo bị quân Thiên Đức đánh tạt sườn hoặc chặn hậu lúc tấn công, Lưu Xưởng đành phải lui quân về hai dặm sau hạ trại chờ Đào Ứng Bình. Quân sĩ thương vong được dân phu khiêng về phía sau.

Tình cảnh của Cao Mộc Viễn cũng chẳng mấy sáng sủa khi thủy quân không thể tiếp cận âu tàu hay cầu cảng mà lại mất bốn thuyền nhỏ với vài chục binh lính. Nhìn quân Thiên Đức ngay trước mắt, có kẻ hỗn láo tụt quần vỗ mông đen đét trêu ngươi rồi dựng lên một lá cờ trắng to lớn, trên đó ghi rõ mấy chữ “Tổ sư thủy tướng thấp cận Viễn Mộc Cao - tài hèn chí mọn về đuổi gà cho vợ đi”. Và rồi, tiếng hò reo vang vọng không ngớt.

“Tổ sư” vừa mang nghĩa mắng chửi, vừa có nghĩa là ông thầy. Tên họ thì bị viết ngược, lại còn dùng từ “thấp” thay vì “cao”, “gần” thay vì “viễn”. Cao Mộc Viễn chỉ đành nuốt giận thu quân, bỏ lại sau lưng những lời châm chọc của đối phương.

Đã nửa tháng trời, quân trong Hiến Doanh nhất định không chịu ra giao chiến. Cao Mộc Viễn gặp Lưu Xưởng, nói:

- Thủy quân tuy đông nhưng chúng không chịu ra giao chiến, mà chúng ta thì không thể tiến vào. Ta tính sẽ đi gặp thủy quân của Nguyễn Ninh vương bàn kế, đề đạt ông ấy đánh thốc từ phía Bắc xuống. Nếu không thể đánh vào được, chúng ta sẽ vây ba mặt rồi tìm kế khác, có lẽ hỏa công sẽ đắc lợi.

Lưu Xưởng nói:

- Tôi muốn dùng hỏa công nhưng quân không đủ dày, đủ mạnh để vượt lũy. Lũy không cao nhưng quân tấn công phải phơi mình trên đồng trống, lại phải đánh từ thấp lên cao, đó là điều bất lợi lớn. Thủy Sư Đô đốc, thủy quân vẫn chưa thể vào được, ông cần đưa quân lên bờ phối hợp cùng tôi.

Cao Mộc Viễn thuận theo, giao toàn bộ số quân bổ sung cho Lưu Xưởng. Lưu Xưởng lại có hơn bốn nghìn tinh binh bèn cho quân đốn thêm tre đực làm khiên chắn đội đầu, hòng tiến sát chân tường sau đó sẽ bắc thang vượt qua. Cao Mộc Viễn cũng cho quân kết các tấm phên đan bằng tre, trát bùn trộn rơm, mỗi thuyền đều được trang bị hai đến ba lớp phên ở mặt trước nhằm vô hiệu hóa đạn thần công.

Bọn Lưu Xưởng và Cao Mộc Viễn cho quân ngày đêm chặt tre đan lát kết phên. Quân Thiên Đức phái quân ra ngoài dò thám, thấy hàng chục bụi tre bị chặt trơ gốc bèn về báo với lão tướng Triệu Quang Phục. Triệu Quang Phục họp quân thông báo tình hình để ba quân đối phó.

Quân Thiên Đức không nao núng, nhiều người trước đây đã từng giao chiến với quân Vũ Ninh, quân Tam Đái khi còn dùng pháo đá phòng thủ.

Lan Ngư phủ, trước đây vốn ở bến Luy Lâu, mới được Yết Kiêu điều sang Hiến Doanh vì đã từng chiến đấu tại đây. Lan Ngư phủ nêu ý kiến:

- Thủ trưởng Yết Kiêu từng tìm hiểu cách đối phó với việc đối phương dùng vật che chắn. Thủy quân của bọn họ đan phên trát bùn, nếu ta dùng thần công bắn tầm gần thì thứ ấy cũng sẽ tan nát, nhưng bắn đạn kim loại nhiều sẽ tốn kém vì khó thu hồi. Theo thiển ý của tôi, chúng ta còn nhiều pháo đá và hỏa pháo chưa dùng đến, chi bằng đem ra dùng đạn cháy thì hơn. Thủy quân ta chỉ cần nhắm vào thuyền, thuyền cháy thì quân địch tự tan rã, như vậy cũng hợp với chủ trương của Vạn Thắng vương.

Triệu Quang Phục thấy vậy là phải, liền cho quân chuẩn bị hàng nghìn quả niêu đất đổ sẵn dầu.

Bọn Lưu Xưởng rút quân nhưng không thể thu hồi số thương binh nằm gần chân tường. Triệu Quang Phục phải sai người bắc thang trèo qua khiêng hơn hai trăm thương binh Đằng Châu vào Hiến Doanh cứu chữa. Các thương binh này khai báo tuốt tuồn tuột những gì họ biết, nhờ vậy, Triệu Quang Phục nắm được tình hình cơ bản của quân địch.

Triệu Quang Phục cho đào thêm gần bốn chục hầm nông không theo hàng lối, cắm chông lộ liễu. Bên cạnh đó, Triệu Quang Phục lấy hàng rào kẽm gai trong kho đặt tả hữu, xếp thành hình chữ V cùng cự mã bằng tre vót nhọn. Sau cùng, ông còn cho chuyển thêm hỏa pháo liên hoàn và pháo bắn đá về mặt Nam của Hiến Doanh.

Trên mặt tường lũy, hỏa hổ cá nhân được kết thành dàn 5 ống, nhiều nồi gang đựng mỡ sẵn sàng nổi lửa khi quân tấn công xuất hiện. Chiến tuyến phòng thủ chính dài khoảng một dặm. Mặt Tây Hiến Doanh là thứ yếu, bởi Đào Ứng Bình muốn tấn công qua cánh đồng Kim Động sẽ phải hết sức đề cao cảnh giác. Thứ nữa là Triệu Quang Phục nhận được tin Lý An đã đưa 2000 quân sang trợ chiến ở mặt Tây, nhằm chặn đường lui của Đào Ứng Bình, nên ông càng yên tâm tập trung lo mặt Nam và Đông.

Lý Trí Thắng sau khi phục kích Đào Thanh Nê, rút về Hiến Doanh bàn bạc kỹ càng, nhận lương khô đủ dùng trong 12 ngày, bổ sung thêm hỏa khí rồi rút về hướng Tây Bắc ém quân lúc chập tối.

Nhìn chung, sau hơn nửa tháng xung đột, quân đồn trú của Thiên Đức ở các nơi vẫn chuyên tâm phòng thủ. Các đơn vị nhỏ lẻ làm nhiệm vụ theo dõi, quấy phá, làm nhiễu loạn đêm khuya gây hoang mang cho đối phương. Lực lượng chủ lực như E Ninh Hải, E Thiên Đức vẫn chưa thật sự nhập trận. Nhiệm vụ của E Thiên Đức hay Ninh Hải là kết thúc chiến trường, tung đòn quyết định nên vẫn án binh bất động và chỉ được phép xuất kích giải vây khi các điểm đồn trú gặp nguy hiểm.

Bọn Phúc Lý báo tin về Hiến Doanh rằng anh em họ La đã tháo chạy. Tin tức này lại càng khiến quân sĩ trong Hiến Doanh thêm phần sĩ khí, quyết tâm phòng thủ để thu hút đối phương kéo đến đông hơn.

Về thế cuộc, việc ba anh em họ La không chiêu mộ được quân, không đánh sang Nghĩa Trụ Bắc vì sợ bị chặn hậu mà lại ngoặt sang đánh Kim Động là một thất sách. Tuy rộng lớn nhưng Kim Động chẳng khác nào vùng đất trống trải. Bọn Lý Công Thành vô tình chạm trán, khiến anh em họ La bỏ chạy không thể hợp quân với Đào Ứng Bình. Đây cũng là một thất bại lớn, vô tình khiến Đào Ứng Bình bỗng trở nên trơ trọi tứ phía. Cách khả dĩ nhất của Ứng Bình lúc này là mau chóng hội quân với Lưu Xưởng, tạo thành một đạo quân vạn người cùng tấn công mặt Nam của Hiến Doanh, chắc chắn sẽ thành công.

Sự khác biệt lớn nhất giữa quân Thiên Đức và các sứ quân có lẽ không phải ở vũ khí; một vạn khẩu hỏa mai chia nhau đóng giữ các nơi cũng không thể tạo thành lực lượng đủ sức chế áp đối phương. Cũng chẳng phải vì Thiên Đức là quân phòng thủ mà chính là đội quân toàn những tráng niên đã trải qua 6 năm chinh chiến. Một đội quân chinh chiến 6 năm khác hẳn một đội tinh binh tuy 6 năm rèn luyện nhưng chưa từng giáp trận. Tướng cầm quân dù có đề cao cảnh giác đến mấy cũng khó mà nhạy bén, bắt kịp được tình hình. Và hơn nữa, thông tin liên lạc giữa các cánh quân Thiên Đức đều đến và đi trong ngày nhờ những chú chim đưa thư, trong khi các sứ quân phối hợp rời rạc, ngay cả tin tức khẩn cũng phải mất đến hai ngày mới nhận được. Nắm được tin, điều chỉnh hướng công hay thủ thì đối phương đã đi trước một bước mất rồi.

Từ xưa đến nay, dụng binh cốt ở tinh, ở nhanh chứ mấy ai cậy đông mà thắng được đâu. Và hơn bảy vạn quân cũng chẳng tính là vượt trội. Vấn đề là các sứ quân sẽ thất bại theo cách nào mà thôi.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free