(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 302: Lý Trí Thắng
Có đến hơn 4.000 đàn ông, đàn bà lũ lượt kéo về Hiến Doanh vào ban đêm, vì một lẽ rất đơn giản. Trước khi dẫn người dân rời khỏi làng, quân lính Thiên Đức đã thuyết phục rằng quân Đằng Châu sắp đánh Hiến Doanh. Giả sử đất Kim Động rơi vào tay Đằng Châu, liệu quân Đằng Châu có đối xử khoan hòa với dân Kim Động không, khi con em của họ đang phục vụ trong quân Thiên Đức? Giúp Vạn Thắng vương giữ Hiến Doanh cũng chính là giữ đất quê hương mình. Hơn nữa, mới tháng trước, Vạn Thắng vương đã đích thân đến làng Vông cưới vợ cho một chàng trai tứ cố vô thân chỉ vì chàng có tài. Vương còn miễn thuế cả năm cho dân Kim Động. Nếu bà con giúp Vương, lẽ nào Vương lại không trọng thưởng?
– Các anh các chị đến Hiến Doanh không phải để cầm đao giết người, việc đó là của binh sĩ trong quân. – Những văn thân nhân viên Ty Dân vận đều nói giống nhau. – Quân đội giao chiến cần có người phụ giúp khuân vác. Các anh chị đến giúp, sau này sổ sách sẽ ghi công trạng đóng góp, dù chỉ là khuân một viên ngói. Ai không đi cũng chẳng sao, sang bên Nghĩa Trụ Thượng cũng chỉ ăn với ngủ chờ yên ổn mới về. Sang đó vương lo cơm gạo, thử hỏi có vương nào lo cho tính mạng của bách tính như vậy không? Vương sợ quân Đằng Châu sang đây lạm sát, dù có đuổi được chúng đi thì bách tính cũng ít nhiều thiệt thân. Vương không muốn như thế nên mới chi bao tiền của để lo cho bách tính Kim Động là vậy.
Nhờ vậy, lực lượng phòng thủ ở Hiến Doanh đã đạt đến một vạn người. Nơi đây nhà cửa bỏ trống rất nhiều, nên chỗ ở chẳng đáng lo.
Quân trực tiếp chiến đấu tại Hiến Doanh gồm 2.000 tinh binh (trong đó có 500 quân thủy), 900 quân địa phương, 400 dân binh và 1.500 tân binh đang huấn luyện. Dân cư Hiến Doanh được huy động hỗ trợ công việc bếp núc, hậu cần.
Về trang bị vũ khí, ngoài thần công, hỏa pháo, hỏa hổ, liên nỗ, liên châu cỡ lớn, và các loại quả nổ, thì còn có vài nghìn nỏ liên châu – thứ vũ khí tiêu chuẩn được trang bị rộng rãi trong quân. Dân Kim Động đến Hiến Doanh, hơn một nửa được hướng dẫn sử dụng nỏ liên châu. Nỏ dễ dùng, còn bắn có trúng hay không thì đành mặc ông trời vậy.
Với lực lượng cả vạn người như vậy, việc Lưu Xưởng không thể vượt tường thành là điều hiển nhiên. Thậm chí, dân Kim Động còn chưa phải bắn một mũi tên nào, cho thấy Triệu Quang Phục đã làm rất tốt việc giấu lực lượng. Quân tấn công không hề biết trong Hiến Doanh có đông dân như vậy, một phần vì tường thành cao, một phần vì khi phòng thủ, quân Thiên Đức rất kỷ luật, chẳng hề hò reo hay giương cờ. Triệu Quang Phục cho quân tinh nhuệ kèm một tân binh hay một dân binh, nhờ thế đội hình khá đồng đều.
Nói về cánh quân của Đào Ứng Bình hạ trại trên bãi Phù Tiên, mấy ngày qua đều yên ắng. Dù biết tin anh em họ La đang bị quấy phá, song hắn chẳng có ý định tiến sang Nghĩa Trụ Thượng hoặc Nghĩa Trụ Hạ. Đào Ứng Bình không ưa anh em nhà họ La vì một lẽ rất đơn giản: Bình từ sĩ tốt đi lên, trong khi anh em họ La xuất thân gia thế. Nay thất thế đến nương nhờ, Bình chẳng coi ra gì.
Bên cạnh đó, nhiệm vụ Phạm Lệnh công giao cho bọn Đào Ứng Bình là chiếm huyện Kim Động, trong đó Hiến Doanh là mục tiêu chính. Ứng Bình đóng ở bãi Phù Tiên cũng là để canh chừng cho bọn Cao Mộc Viễn và Lưu Xưởng, đề phòng quân bên Nghĩa Trụ Thượng đánh tạt sườn.
Cũng bởi không ưa anh em họ La, Đào Ứng Bình khinh thường những lời cảnh báo của La Đình Kính và La Đình Độ. Hắn nghĩ, quân ở Hiến Doanh chỉ có 3.000, thành quách chẳng có, một bức tường cao sao làm khó được quân Đằng Châu.
Hay tin Lưu Xưởng phải lui quân chờ thêm lực lượng, Đào Ứng Bình giao 2.000 quân cho Dương Vũ Thư và Đào Thanh Nê dẫn đi tiếp ứng bọn Lưu Xưởng trước, còn bản thân hắn sẽ theo sau đề phòng quân Thiên Đức tập hậu.
Hơn mười ngày trời, Đào Ứng Bình chưa giao chiến. Quân dưới trướng Bình có phần lơ là vì hàng chục lần đi cướp lương thực đụng quân Thiên Đức, lần nào quân Thiên Đức cũng thua chạy, bắn tên vung vãi chẳng khiến ai bị thương. Cá biệt, có khi vừa nhìn thấy quân Đằng Châu, quân Thiên Đức đã quay lưng bỏ chạy.
Đào Ứng Bình cũng biết tin các sứ quân khác cơ bản thuận lợi và đang vây Thiên Đức. Quân Thiên Đức lo chống đỡ vùng dấy binh nên chẳng thể lo được bên Kim Động. Hơn nữa, đất Kim Động bị chia cắt với huyện Siêu Loại vì quân Nguyễn Ninh vương đang trấn giữ sông Văn Giang, kiểm soát cả hai bờ. Quân Thiên Đức muốn cứu Hiến Doanh, nay đất Kim Động chỉ có cách theo lối Nghĩa Trụ Thượng mà sang.
Bản thân Ứng Bình hay bọn Tô Trung Từ đều tin rằng vây kín quân Thiên Đức ba mặt, việc lấy đất Kim Động và Siêu Loại dễ như trở bàn tay khi các lối qua sông đều bị phong tỏa. Chẳng ai quan tâm đến những chú chim câu bay lượn trên bầu trời.
Quân của Nguyễn Ninh vương cử sang đóng một trại bên đất Kim Động, gần ngã ba sông. Họ tỏa ra lùng sục cũng chẳng gặp quân sĩ Thiên Đức nào, nên tin rằng đại quân Thiên Đức đã kéo hết về thủ ở đất Siêu Loại cũ.
Tướng nào cũng tin như vậy.
Cần biết rằng Trung đoàn Ninh Hải có 1.500 quân dưới quyền Lý Trí Thắng được điều về Kim Động thế chân Trung đoàn Kim Động mấy tháng trước. Với chính sách pha loãng quân số của quân Thiên Đức, và dù hỏa mai chưa thể trang bị đầy đủ cho Trung đoàn Ninh Hải, nhưng 600 tay súng trong ba tiểu đoàn cũng đủ sức răn đe. Với vai trò chủ lực, Trung đoàn Ninh Hải phải án binh bất động, ém quân trong ba ngôi làng. Ba làng này chỉ toàn người già. Một toán quân hơn năm chục lính của Nguyễn Ninh vương đi lùng sục khắp vùng, chiều muộn kéo vào một làng định chè chén và ngủ qua đêm, rồi không bao giờ tỉnh lại.
Hai hôm sau, một toán khác đi qua làng dò hỏi, các cụ cao niên lại chỉ về hướng Nam. Quân đi tìm không thấy, đoán là bị quân Thiên Đức bắt, nên quay về báo cáo. Trên đường về, ma xui quỷ khiến thế nào, thấy làng vắng người, trời lại tối, sợ bị phục kích nên vào nghỉ tạm, rồi cũng "nghỉ" luôn. Trung đoàn Ninh Hải đa phần là dân Hải Đông nên ra tay không chút nương tình. Qua đó mới thấy kế sách pha loãng, đảo quân của Chương hiệu qu�� đến mức nào.
Tin Đào Ứng Bình chia quân đánh Hiến Doanh đến cùng thời điểm với tin từ Hiến Doanh báo Cao Mộc Viễn được tăng viện. Trung đoàn Ninh Hải liền xin lệnh và được chấp thuận cho hành động.
Lý Trí Thắng cử một tiểu đoàn xuất kích bám sát và quấy rối Đào Ứng Bình để cầm chân hắn. Các đại đội độc lập vẫn ém quân gần bãi Phù Tiên, chỉ chờ nghe súng lệnh là sẽ phối hợp quấy phá.
Lý Trí Thắng dẫn hai tiểu đoàn với 500 khẩu súng hỏa mai, hỏa hổ, và các loại quả nổ lớn nhỏ theo quy định, rồi cắt đường mai phục chặn đầu toán quân của Dương Vũ Thư và Đào Thanh Nê. Nơi Lý Trí Thắng chọn phục kích là một con mương dẫn nước gần cánh đồng Kim Động. Dương Vũ Thư và Đào Thanh Nê muốn đánh vào mặt Tây Hiến Doanh, buộc phải đi qua lối này.
– Thưa Trung đoàn trưởng, Đào Thanh Nê dẫn quân đi trước, Dương Vũ Thư tụt lại phía sau khoảng gần hai dặm.
Lý Trí Thắng bèn hội ý nhanh với cấp dưới, quyết định vòng sang bên tả hơn tám mươi trượng để đảm bảo tất cả hỏa mai có thể cùng khai hỏa một lượt, cùng với xạ tiễn gắn quả nổ. Lý Trí Thắng muốn hạ gục nhanh toán quân đi trước, trước khi toán thứ hai kịp kéo đến ứng cứu.
Và như vậy, Đào Thanh Nê, em ruột Đào Ứng Bình, từng bước đi vào cửa tử.
Nê dẫn 1.000 quân tinh nhuệ dàn thành ba hàng dọc, cờ quạt rợp trời. Bản thân Nê cưỡi ngựa, đội mũ trụ gắn lông vũ, có năm mươi kỵ binh tinh nhuệ trang bị giáp và giáo dài theo sát trước sau. Nê trở thành mục tiêu ưu tiên khi cách nơi phục kích cả trăm trượng.
Đoàn kỵ binh đi đầu khi qua cống đã phát hiện nhiều dấu chân dưới bờ mương nhỏ cỏ um tùm. Người kỵ binh ấy giơ tay ra hiệu cho cả đoàn dừng lại, ánh mắt dò xét hướng về phía quân phục kích. Nhận ra điều ấy, Lý Trí Thắng lập tức nổ súng lệnh. Cả kỵ binh lẫn bộ binh đang nháo nhác cũng là lúc mấy trăm khẩu hỏa mai khai hỏa gần như cùng lúc. Vài quả nổ được ném về phía Đào Thanh Nê, khiến hắn luống cuống quay ngựa nhảy tót xuống ẩn nấp, thét quân tấn công. Những binh sĩ chưa bị hỏa mai hạ gục, xách đao khiên nhảy từ đường đất xuống ruộng lúa thì cũng là lúc mấy trăm quả nổ gắn tiễn thi nhau gầm lên. Cơn mưa tên lửa và quả nổ khiến quân của Nê khựng lại, vội giơ khiên đỡ. Chạy thêm vài bước, họ lại dính hỏa mai đã nạp xong đạn, bắn thẳng vào sườn.
Quân của Nê hoảng loạn, vội vàng quay lưng bỏ chạy. Quân Ninh Hải bấy giờ mới thét lớn, hò nhau đuổi theo, bắn tên như mưa trút.
Đoàn kỵ binh gần như bị xóa sổ ngay từ phút đầu. Nê cũng vội quay lưng, nhào xuống cánh đồng bỏ chạy, và tử trận khi viên đạn hỏa mai bắn trúng lưng ở cự ly gần.
Tàn quân của Nê chạy bán sống bán chết, hơn hai trăm người thoát được và nhập vào quân của Vũ Thư. Hơn ba trăm quân Đằng Châu bị thương, không kịp chạy thoát, đành xin hàng. Nhưng Lý Trí Thắng không thu nhận tù binh, cũng không ra tay giết chóc. Thắng hạ lệnh quân sĩ "tặng" thêm cho mỗi kẻ bị thương một mũi tên vào bắp chân, xem như để chúng khỏi làm lính về sau. Trong vài phút giao chiến ngắn ngủi, gần 800 người đã bị loại khỏi vòng chiến.
Dương Vũ Thư kéo quân đến tiếp cứu, nhưng chỉ kịp thấy bóng quân Ninh Hải rút nhanh về hướng Hiến Doanh. Trên chiến trường còn lại gần hai chục con ngựa bị thương do mảnh đạn và những binh sĩ đang không ngừng kêu la thảm thiết.
Vũ Thư đưa thi thể Đào Thanh Nê cùng thương binh và tử sĩ lùi về năm dặm, nghỉ tạm ven một làng nhỏ, rồi sai quân phi ngựa cấp báo cho Đào Ứng Bình và gửi tin cho cánh quân Lưu Xưởng. Vũ Thư không dám mạo hiểm tấn công vì sợ đối phương còn có phục binh và không rõ thực lực địch.
Ngồi bên bụi tre, quệt mồ hôi, nhìn sang thi thể Đào Thanh Nê đã lạnh ngắt, Dương Vũ Thư không giấu nổi nét kinh hãi vẫn còn hiển hiện trên khuôn mặt.
Hai đội quân chỉ cách nhau hơn hai dặm không đáng kể. Nghe những âm thanh lạ, biết Nê bị mai phục, nhưng khi đến nơi thì chỉ còn vài trăm kẻ tháo chạy. Dương Vũ Thư từng nghe nói quân Thiên Đức rất mạnh, nhưng đến tận lúc này mới thực sự chứng kiến họ có thể lấy mạng mấy trăm người mà không hao tổn một binh lính, thật đáng sợ.
Đồng Kim Động vốn nơi hiểm địa, Tướng Thanh Nê chưa đến đã vong.
Toàn bộ nội dung bản thảo này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.