(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 301: Sứ tướng Đằng Châu
Đào Ứng Bình, Sứ tướng đất Đằng Châu, đích thân đốc suất 7000 quân kỵ binh và bộ binh tiến vào Kim Động. Ông chia quân thành hai cánh tả hữu để thẳng tiến. Cánh tả do Phó Sứ tướng Lưu Xưởng chỉ huy, dẫn 2000 quân men theo bờ Xích Giang, thẳng tiến đến Hiến Doanh và phối hợp với Cao Mộc Viễn đang hành quân dưới sông.
Khi Đào Ứng Bình tiến vào Kim Động, quân Thi��n Đức đồn trú vừa nhìn thấy cờ hiệu của Sứ tướng Đào liền bỏ trại tháo chạy tán loạn. Quân Ứng Bình tiến vào lục soát mấy doanh trại bỏ hoang nhưng chẳng tìm thấy lương thảo, ngay cả cỏ khô cho ngựa cũng hiếm hoi. Ứng Bình định phóng hỏa đốt trại, song lại thôi, thầm nghĩ có thể sau này sẽ cần dùng đến. Tiến sâu hàng chục dặm, Ứng Bình chỉ chạm trán những toán quân Thiên Đức trang bị cung nỏ, ẩn nấp bất ngờ, bắn xối xả vài loạt tên rồi lại bỏ chạy tứ tán. Đào Ứng Bình đoán Triệu Quang Phục muốn dụ quân mình vào sâu trong nội địa rồi mới giao chiến. Ứng Bình bèn chọn một vùng đất cao ráo gọi là bãi Phù Tiên để hạ trại lớn, đồng thời cho quân tản ra các làng xung quanh lùng sục, dò la tình hình.
Bãi Phù Tiên nằm cách Hiến Doanh khoảng 40 dặm về phía Tây, bốn mặt là đồng trống, xen kẽ nhiều mương máng và sình lầy.
Đây là lần đầu quân Đằng Châu tiến vào Tế Giang. Khi lùng sục các làng, họ chỉ thấy người già và trẻ nhỏ. Phụ nữ tuổi từ 15 đến 40 thì chẳng thấy bóng dáng đâu. Khi quân sĩ hỏi, dân chúng thành thật khai báo rằng quân Thiên Đức đã bắt tất cả những người trẻ tuổi đi lao động ở một huyện Thừa Thiên nào đó. Không chiêu mộ được binh lính, Ứng Bình liền cho quân mặc sức cướp bóc lương thực, gia cầm, gia súc của dân. Dân các làng đều ngoan ngoãn giao nộp, chỉ xin chút gạo nấu cháo loãng để cầm hơi.
Lưu Xưởng tiến quân song song với Cao Mộc Viễn, trên đường cũng chỉ gặp những toán quân nhỏ của Thiên Đức chặn đường tập kích, bắn dăm ba loạt tên rồi tháo chạy bán sống bán chết về Hiến Doanh. Lưu Xưởng không hề khinh địch bởi ông biết người cầm quân phía đối diện là Triệu Quang Phục, một tùy tướng của Tả Đô đốc Phạm Tu.
Lưu Xưởng cho bộ binh phối hợp với Cao Mộc Viễn tấn công Hiến Doanh, nhưng sau ba ngày, Lưu Xưởng đã mất hơn một trăm binh sĩ và bị thương gần ba trăm người bởi những vũ khí phát nổ mỗi khi bộ binh áp sát bờ tường. Không công phá được, Lưu Xưởng đành cho quân lui về 5 dặm phía sau, hạ trại ven sông để tính kế khác.
Cao Mộc Viễn dẫn thủy quân tấn công vào bến Hiến Doanh. Quân phòng thủ không cho thuyền ra tiếp chiến. Thay vào đó, các Mông Đồng và Xa Hải án ngữ ngay dưới chân pháo đài, khiến quân Cao Mộc Viễn dù thấy rõ nhưng không dám tiếp cận. Ở cánh tả của bến lớn, quân Thiên Đức đặt các bao gai được đổ đầy đất tạo thành lũy, bố trí thần công và hỏa pháo sẵn sàng khai hỏa. Trước mặt âu tàu, có hai ba chục chiếc thuyền cũ nát được dùng làm vật cản. Cầu cảng là lối duy nhất Cao Mộc Viễn có thể xông vào, nhưng ông đã ba lần thất bại mà vẫn chưa đặt chân được đến bến lớn.
Quân Thiên Đức bố trí hàng chục xe Liên nỗ phóng lao, nỏ Liên Châu cỡ lớn và vài chục khẩu pháo đá trên bến lớn. Nếu thủy binh đổ bộ lên cầu cảng, họ sẽ phải chịu thương vong nặng nề bởi đạn bắn xối xả vào hai bên sườn. Cao Mộc Viễn là một thủy tướng lão luyện, tự xưng Thủy Sư Đô đốc, nhưng cũng chưa thể tìm ra cách phá vỡ hàng rào phòng ngự của đối phương.
Ban ngày, quân Thiên Đức vẫn hoạt động bình thường, chẳng mấy bận tâm đến việc bọn Cao Mộc Viễn lởn vởn ngay trước mặt. Đến đêm, đèn đuốc tắt ngúm, cách bố trí quân binh cũng rất khó đoán định vì cứ sau mỗi ngày, các vị trí phòng thủ lại có sự thay đổi.
Thực hư thật khó lường.
Cao Mộc Viễn sai hàng trăm quân lợi dụng đêm tối bơi lặn đột nhập, nhưng sau hai đêm với hai lượt xuất quân, chẳng thấy ai trở về. Vì thế, ông sợ không dám sai quân đi nữa, đành thu quân về hội ý với Lưu Xưởng. Cao Mộc Viễn muốn xin thêm thủy binh để quyết chiến, nhưng chỉ được cấp thêm 1000 quân. Thấy không đủ, Mộc Viễn bèn sai người mượn quân của Tô Trung Từ và Nguyễn Ninh vương. Tô Trung Từ cho mượn 1000 quân, còn Nguyễn Ninh Vương cho mượn 500. Nhờ đó, Cao Mộc Viễn có trong tay lực lượng lên đến 6500 quân với 300 chiến thuyền các loại.
Cao Mộc Viễn và Lưu Xưởng một lần nữa hợp lực tấn công. Theo kế hoạch đã bàn, Lưu Xưởng vẫn sẽ tấn công vào mặt phía Nam của Hiến Doanh, hòng vượt tường lũy tràn qua rồi đánh thọc xuống cánh tả của bến lớn.
Cao Mộc Viễn sẽ phối hợp, dùng số lượng thủy quân áp đảo tràn vào âu tàu, đánh ngược lên vị trí quân Thiên Đức đặt pháo, sau đó mới tỏa ra đánh sang phía pháo đài. Lưu Xưởng cũng được cấp thêm 1000 tinh binh và 1500 dân binh.
Đồng thời, Đào Ứng Bình sẽ dẫn quân yểm trợ tấn công vào mặt Tây của Hiến Doanh, thông qua cánh đồng Kim Động. Tổng lực lượng vây đánh Hiến Doanh trong đợt hai có thể lên đến 1,5 vạn quân từ ba hướng.
Đào Ứng Bình, Lưu Xưởng và Cao Mộc Viễn đều đánh giá cao đối thủ, tuyệt nhiên không hề khinh suất. Theo tin tình báo Cao Mộc Viễn thu thập được, quân chính quy trấn giữ Hiến Doanh chỉ có 2000 người và được tăng cường thêm khoảng 1000 dân binh vùng Kim Động. Tin tức của Cao Mộc Viễn chính xác cho đến cuối tháng Giêng, nhưng lại sai hoàn toàn vào thượng tuần tháng 2 khi quân Đằng Châu khởi binh. Bởi lẽ, từ ngày 1 tháng 2, quân Hiến Doanh đã thông báo cho các thương thuyền rời đi vì sắp có chiến sự và phong tỏa thương cảng từ ngày 3 tháng 2. Kể từ thời điểm này cho đến khi Cao Mộc Viễn đến vào sáng sớm ngày 10 tháng 2, chẳng ai biết được động tĩnh bên trong khu thị tứ.
Cao Mộc Viễn hay Đào Ứng Bình có quân do thám thì quân Thiên Đức cũng chẳng thiếu. Cái khác biệt giữa hai bên có lẽ nằm ở những chú chim bồ câu. Nhờ tin tức đến tay nhanh hơn, Triệu Quang Phục có thừa thời gian để gia cố, sắp đặt bố phòng và tăng thêm quân mà "thần không biết, quỷ chẳng hay".
Trước hết, tại hai âu tàu bên cạnh cầu cảng, Yết Kiêu đã chuẩn bị kế hoạch chống thủy quân đột nhập từ trước bằng cách đóng cọc tre dưới nước, dùng hàng rào mắt cáo giăng ngang. Mỗi đoạn rào mắt cáo có bề ngang chừng hơn một trượng, được xếp so le. Quân địch muốn luồn qua phải vừa bơi vừa mò mẫm, thi thoảng lại trồi lên lấy hơi hoặc xác định lại phương hướng.
Tại vị trí các cọc, người ta dùng cật tre buộc một lá cờ nhỏ màu trắng to bằng lòng bàn tay, nổi trên mặt nước để theo dõi rung lắc bất thường. Bởi lẽ, các que cật tre này được nối với lưới đánh cá giăng sẵn có chủ ý. Đối phương có tiềm nhập, mò mẫm dù cẩn thận đến đâu cũng sẽ gây rung động lá cờ. Đêm đến, thủy quân Thiên Đức thay nhau ngồi trên các thuyền nhỏ canh chừng.
Hai đêm Cao Mộc Viễn cử tinh binh bơi lặn giỏi mò vào. Quân canh trên thuyền, dựa theo rung lắc của lá cờ xác định có địch, liền huýt gió báo hiệu cho nhau cùng chú ý. Quân đột nhập loay hoay bơi qua được ba bốn lớp rào mắt cáo thì bị quân canh quăng lưới buộc đá xuống bắt gọn. Một số dùng dao găm cắt lưới để thoát thân, nhưng quân trên thuyền đã dùng giáo dài chọc xuống. Cao Mộc Viễn không hề hay biết chuyện này, bởi chẳng có quân nào thoát về được.
Quan trọng hơn cả, khi ước lượng được thời gian quân Tế Giang và Đằng Châu sẽ tấn công, Chương báo cho Triệu Quang Phục đưa hết nam nữ trong độ tuổi sung quân ở huyện Kim Động về Nghĩa Trụ Thượng trong mấy đêm liền. Dân Kim Động đã thuộc quyền kiểm soát của Thiên Đức quân gần một năm. Trong thời gian này, thuế được miễn, quân đội không hề sách nhiễu, lại thường xuyên vận động dân chúng, nên dân rất hiền lành. Lý do Chương yêu cầu phải đem theo cả phụ nữ và trẻ nhỏ là vì lo ngại quân Đằng Châu khi sang không thấy đàn ông sẽ làm điều xằng bậy. Bách tính thấy Vạn Thắng Vương lo lắng chu đáo như vậy, khi rời làng cũng chẳng cần mang theo nhiều hành trang nên di chuy��n rất nhanh. Chương lo xa quả không sai, bởi một số phụ nữ không chịu đi và điều đáng tiếc đã thực sự xảy ra. Việc quân của Lưu Xưởng và Đào Ứng Bình hãm hiếp phụ nữ là điều khó tránh khỏi.
Bên Nghĩa Trụ Hạ, Lý An và Phạm Cự Lượng chỉ đưa đàn ông đi, còn phụ nữ thì không. Lẽ đơn giản là anh em họ La và quân bản bộ đều là người Tế Giang, chẳng lý gì họ lại hãm hiếp đàn bà con gái. Hơn nữa, dân chúng vẫn hướng về họ phần nhiều. Điều này Chương tính toán cũng rất đúng, và vì đúng nên sau cuộc chiến, dân Kim Động thường nghe theo mệnh lệnh của quân. Nam nhân Nghĩa Trụ Hạ thoát khỏi cảnh binh đao cũng dần có cái nhìn khác về những người bên kia sông Văn Giang.
Dân Nghĩa Trụ Thượng đã cho hàng nghìn người tá túc trong làng, được quân Thiên Đức cấp phát lương thực hàng ngày và tranh thủ tuyên truyền chủ trương, chính sách, đường lối của mình.
Tuy nhiên, không phải tất cả nam nhân huyện Kim Động đều sang Nghĩa Trụ Thượng nương nhờ, mà có một số giữa đường đã quay đến Hiến Doanh để giúp quân Thiên Đức! Tại sao lại như vậy?
Toàn bộ nội dung này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, mọi hành vi sao chép cần sự cho phép rõ ràng.