(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 299: Tả tướng trận vong
Trần Siêu chỉ huy quân thủy bộ tiến đánh Tiên Minh, mọi việc diễn ra khá thuận lợi. Chỉ trong hai ngày, Trần Siêu đã buộc 7 trại tiền phương của quân Thiên Đức phải liên tiếp rút lui. Quân Thiên Đức đóng ở những trại này chỉ là một đại đội quân bình định chưa đến hai trăm người, họ nhận lệnh không giao chiến, mà phải rút lui ngay khi đối đầu hoặc thậm chí trư���c khi đụng độ để bảo toàn lực lượng.
Trong lúc tiến quân, dân chúng nhiều làng van xin Trần Siêu đừng kéo họ vào cuộc chiến, bởi quân Thiên Đức sẽ tàn sát già trẻ nếu họ dám cầm giáo chống lại. Trần Siêu vô cùng tức giận nhưng đành bất lực, vì đàn ông trong nhiều làng đã bỏ trốn hết cả. Cuối cùng, Trần Siêu chỉ chiêu mộ được hơn nghìn dân binh gia nhập quân của mình.
Trần Siêu tiến quân như vào chỗ không người, trận chiến chỉ thực sự bắt đầu khi ông chạm trán với đội quân trấn giữ cửa Trà Lý, do Tiểu đoàn Kim Động làm nòng cốt.
Trần Siêu không tài nào tiến thêm được dù đội quân trấn giữ cửa Trà Lý (gọi tắt là Kim Động) chỉ có 500 tay súng, số còn lại trang bị vũ khí truyền thống. Thủy quân của Trần Siêu từ biển kéo vào cũng không làm khó được quân thủy đồn trú, dù Hoàng Thái Công chỉ bố trí vỏn vẹn 5 Xa Hải và 10 Mông Đồng. Quân thủy bộ Thiên Đức đóng trại rất gần nhau, cả dưới sông lẫn trên bờ, tạo thành thế ỷ dốc tương trợ lẫn nhau, chỉ phòng thủ chứ không tấn công.
Trần Siêu bao vây ba mặt, tổ chức nhiều đợt tấn công bằng kỵ binh và bộ binh vào trại Kim Động nhưng đều thất bại. Họ chỉ vượt qua được hàng rào cự mã thứ hai, chịu tổn thất vài trăm quân.
Quân Kim Động đã đào nhiều hầm hào, bẫy chông quanh trại, buộc Trần Siêu phải dùng hàng trăm thang tre để mở đường tiến công. Quân của Trần Siêu vượt qua được hàng cự mã thứ ba, áp sát bờ rào trại Kim Động, nhưng rồi lại phải rút lui khi cơn mưa tên và hỏa hổ đồng loạt phóng ra.
Bảy ngày trôi qua mà vẫn không hạ được trại, Trần Siêu đành phải xin Phạm Lệnh công tiếp ứng thêm 2000 bộ binh trợ chiến. Có thêm quân, Trần Siêu dùng ván tre trát bùn và rơm rạ để chống tên và đạn bắn thẳng, quyết tràn vào trại Kim Động với số lượng áp đảo. Phối hợp với bộ binh còn có vài trăm thủy quân chia thành 25 chiến thuyền nhỏ, nhằm khiến Hoàng Thái Công phải bận rộn.
Để chống lại đội binh đông đảo của đối phương đang áp sát phá cổng trại, quân Kim Động trấn thủ đã sử dụng những quả nổ nhỏ gắn vào tên, bắn hàng loạt ra ngoài cùng với đạn hỏa mai. Hàng trăm quả nhỏ như pháo cối phát nổ khiến quân tấn công bị thương rất nhiều. Tiền quân vác khiên áp sát trại phải đối mặt với những quả nổ ném dưới chân, gây thương vong còn lớn hơn.
Mệnh lệnh của Vạn Thắng vương ban xuống ba quân là ưu tiên gây thương tích cho địch hơn là tiêu diệt. Kèm theo mệnh lệnh đó, hàng nghìn quả nổ đã được cung cấp cho các trại phòng thủ.
Đoàn Thượng, Trương Văn Long và những người khác nhận lệnh mà chẳng hiểu ẩn ý, cứ thế tuân theo. Hàng nghìn quả nổ chứa những viên bi sắt nhỏ như hạt đậu được bắn ra tới tấp.
Hàng trăm quân tấn công bị thương nằm lăn lộn la hét, khóc than vật vã quanh trại Kim Động. Trần Siêu đành lui quân, chỉnh đốn lại đội hình và quyết tâm tiếp tục tấn công, bằng mọi giá phải hạ được trại Kim Động.
Trần Siêu thúc quân dồn hết sức tràn lên thêm một lần nữa vào giữa trưa, quyết đột phá cửa trại Kim Động, chấp nhận mọi thương vong. Quân trấn trại bắn tên nổ như mưa rào. Trần Siêu cho quân che khiên trước mặt, chắn khiên trên đầu nhưng cũng chẳng giảm được thương vong là bao. Binh sĩ tấn công nghe tiếng đùng đoàng trên đầu đều thất kinh, nhưng chạy ngược về sau cũng sẽ bị tên của hậu quân bắn trúng, đành phải liều mạng tiến về phía trước.
Hỏa hổ và những quả nổ liên tục ném ra, ngay cả đội cảm tử quân cũng phải khiếp sợ, kẻ sau thúc đẩy kẻ trước xông lên. Đúng lúc ấy, tiếng kèn, trống và chiêng cùng vang lên một lượt bên trong trại Kim Động. Chỉ trong phút chốc, từ cánh hữu của trại, bất thần một đội quân đao kiếm sáng loáng, hò reo xung phong.
Đó là Triệu Trung dẫn 1500 quân bản bộ đến tiếp ứng trại Kim Động theo lệnh của Đoàn Thượng. Triệu Trung đã ém quân hai ngày chờ thời cơ, nghe hiệu lệnh là lập tức nhất tề kéo đến.
Triệu Trung dẫn 1000 quân nhắm thẳng vào hậu quân của Trần Siêu mà đánh, 500 quân còn lại cầm giáo dài tạo thành một mũi tấn công xộc thẳng vào sườn đội quân đang tấn công trại. Trần Siêu kinh hãi, vội vàng khua chiêng thu quân nhưng... trong trại đã khua chiêng từ trước rồi, tiếng chiêng của hai bên lẫn vào nhau không thể phân biệt, khiến đội hình rối loạn.
Quân Kim ��ộng bắn ra một loạt quả nổ trước khi đạp đổ hàng rào, xông ra. Quân Trần Siêu hoảng loạn tháo chạy tán loạn. Trần Siêu cũng thúc ngựa chạy thoát thân. Quân Kim Động và bọn Triệu Trung truy kích rất gắt, đặc biệt là Triệu Trung.
Ngựa của Trần Siêu chạy đến kiệt sức khuỵu xuống, nhưng Triệu Trung vẫn kiên quyết đuổi theo. Đội kỵ binh trung thành của Trần Siêu chặn hậu để ông có thể thoát thân. Triệu Trung bỏ mặc đội quân bản bộ giao chiến với quân chặn hậu của Siêu, thúc ngựa dẫn theo vài kỵ binh kiên quyết truy đuổi Trần Siêu cho bằng được. Khi Trần Siêu chạy đến nhánh sông Phú Nông thì đã cùng đường. Dù ông gọi đò cứu viện để vượt sông, nhưng không kịp nữa rồi.
Triệu Trung đuổi kịp, hai bên với hơn chục kỵ binh mỗi người bắt đầu giao chiến. Quân của Triệu Trung vẫn sung sức do chưa giao chiến, lại thêm tinh thần muốn lập công nên Trần Siêu nhanh chóng rơi vào thế yếu. Đội kỵ binh của ông bị tiêu diệt, Trần Siêu vứt kiếm xin hàng. Triệu Trung thở hồng hộc, cầm gươm bước đến và lạnh giọng nói:
– Vạn Thắng vương có lệnh: binh lính thì tha, còn tướng thì chém hết. Các ngươi chẳng có tác dụng gì, nuôi tốn cơm mà giữ lại thì thêm họa.
Do bất đồng ngôn ngữ, Trần Siêu không hiểu những lời Triệu Trung nói. Triệu Trung lạnh lùng vung gươm đoạt mạng Trần Siêu, sau đó mang thủ cấp về báo công với Đoàn Thượng.
Toàn bộ quân lính thua trận đều bị bắt, binh tốt được tha mạng, còn các chỉ huy bị giết tại chỗ. Một ngôi mộ tập thể gần trại Kim Động đã chôn cất hơn nghìn người. Dân binh thì được thả về, còn hơn nghìn quân lính bị thương do trúng quả nổ lớn nhỏ cùng với tù binh thì bị đưa thẳng về Mao Khê làm dân ở xứ mỏ.
Các tướng sĩ ở Ninh Hải không hiểu vì sao Vạn Thắng vương lại muốn gây thương tích cho quân địch hơn là tiêu diệt, chẳng lẽ cần phu dịch sao? Phải đến khi chiến cuộc kết thúc, họ mới thực sự hiểu ra.
Anh em họ Liệt, Triệu Trung cùng nhiều người khác đã được ghi công trong trận này. Đến cuối tháng 2, xem như toàn bộ tàn binh từng dưới trướng Lê Hoan chống đối Thiên Đức đều không còn nữa. Nhóm quân duy nhất của Trần Siêu thoát được là hơn năm trăm thủy quân.
Trong các mũi tấn công Thiên Đức, mũi của Trần Siêu là yếu nhất và việc ông mất mạng cũng là điều khó tránh khỏi. Dân vùng Tiên Minh bấy giờ tiếc thương Trần Siêu nên mới than rằng:
Bờ Trà Lý tướng quân xung trận, Tấn công nửa tuần mà trại chẳng hạ xong. Quân Kim Động vẫn cứ thong dong, Đến khi chiêng gióng, một lòng xông ra. Triệu Trung vốn ở phương xa, Ém quân chờ hiệu được đà lập công. Phú Nông sông rộng hết đường, Tả tướng mất mạng bởi phường đâm thuê.
Phiên bản văn học này, với sự trau chuốt tỉ mỉ, trân trọng thuộc về truyen.free.