Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 298: Đất bằng dậy sóng

Bàn Phù Sếnh chỉ huy E Thánh Dực trấn giữ huyện Siêu Loại, với lực lượng bộ binh gồm ba thứ quân: chủ lực, địa phương và dân binh, tổng cộng lên đến một vạn người. Trong đó, Tiểu đoàn Thần Vũ và Tiểu đoàn Thiên Kim với một nghìn quân kỵ binh được dùng làm lực lượng dự bị cơ động. Chương và các tướng đã xác định Siêu Loại là chiến trường chính, nên hai ti��u đoàn thiện chiến Tam Vạn và Thiên Đức cũng được điều về khu vực này làm lực lượng dự bị. Bách tính huyện Siêu Loại đã nhận lệnh sẵn sàng rời bỏ nhà cửa, di chuyển về tuyến sau ngay khi có hiệu lệnh.

Chương thống lĩnh quân phòng ngự tại Siêu Loại.

Lý An, Triệu Quang Phục, Đoàn Thượng và Cự Lượng nhận lệnh phòng ngự khi bị tấn công bởi anh em họ La, Cao Mộc Viễn cùng Phạm Lệnh công. Nhiệm vụ của họ là bảo toàn lực lượng, không được sa vào giao chiến và cũng không truy kích đối phương.

Ngày 2 tháng 2, Tô Trung Từ gửi tối hậu thư yêu cầu Vạn Thắng vương hạ giáp quy hàng, giải giáp binh mã, đem trói Phạm Tu đưa về La thành chịu tội trước Trữ quân. Nhược bằng không, Tô Trung Từ sẽ cùng các sứ quân làm cỏ toàn bộ phủ Thiên Đức, chó gà không tha.

Nghe Duệ đọc thư xong và nhìn thái độ kênh kiệu của sứ giả, Chương nén giận trả lời thư rất ngắn gọn, bảo Duệ viết ba chữ thật lớn ở mặt sau:

-"Bố mày thách"

Sứ giả biến sắc mặt, tức giận hỏi Chương:

-Vạn Thắng vương, ngài thực sự cao ngạo và xấc xược, ngài d��m trả lời thư của Phụ quốc Thái uý như vậy sao? Thật là kẻ vô tri, ngu độn, không biết trời cao đất dày.

Nghe sứ giả mắng Chương, Phạm Thu Vân rút phắt đoản đao, định lao đến chém nhưng Chương đã ngăn lại.

-Phụ quốc Thái uý là cái thá gì? Ông ta là cha mẹ của ông không phải của ta. Ai phong cho ông ta chức ấy?

Sứ giả đáp:

-Tiên vương!

-Cũng là tiên vương của các ông, không phải tiên vương của ta. Ông cứ đem thư về cho lão già Tô Trung Từ, bảo lão ấy rằng phủ Thiên Đức này là nơi đến dễ khó về. Từ ngày hôm nay, ta cắt đứt mọi liên hệ với La thành, có ta thì không thể có Tô Trung Từ. Nói với lão già họ Tô ấy, nếu muốn gặp Tả Đô đốc này thì hãy quỳ gối bò đến mà gặp, nhưng trước hết phải bước qua xác của ta đã. Lão già đó có quyền gì mà lệnh cho ta chứ?

Sứ giả cũng chẳng vừa đốp lại:

-Một đám trẻ ranh xưng hùng xưng bá, tưởng mình là vô địch thiên hạ ư? Các người chưa biết trời cao đất dày là gì, bắt nạt được dăm ba kẻ yếu vía đã vỗ ngực tự xưng. Nay mai Thái uý dẫn hùng binh đến, với những lời l�� như này, nhất định sẽ phanh thây các ngươi ra làm trăm mảnh. Vợ con ngươi, những người ngươi tự phong hậu tấn phi cũng sẽ chung số phận.

Chương đột nhiên bật dậy khỏi ghế, xông đến túm cổ áo sứ giả gằn giọng:

-Ông mày đây xưa nay đánh nhau chưa từng đem phụ nữ ra doạ dẫm. Mày là sứ giả, cái miệng hùm gan sứa của mày ông cũng không thèm giết. Nhưng mày đã mở miệng nhắc đến vợ con ông, thì ông cho mày hay, một mai ông đến La thành, gia quyến nhà họ Tô, ông sẽ giết không còn một mống. Con trẻ nhà họ Tô và cả nhà mày nữa, sẽ đều phải đổi họ. Ông xưa nay chưa từng nói hai lời đâu, cút!

Sứ giả bước ra đến cửa vẫn quay lại mắng:

-Một lũ thất học, vương mà còn mù chữ thì trông mong gì, cứ đợi đấy!

Dứt lời phẩy tay áo nghênh ngang bước đi. Phạm Thu Vân thưa:

-Hắn hỗn láo như vậy, sao Vương không để em cho hắn một đao?

Chương lắc đầu: -Đám hủ nho này cứ để chúng kênh kiệu. Giết hắn chẳng có lợi gì, nhưng em hãy nhớ mặt và tên của hắn. Ngày nào ta đến La thành, hãy cắt tai, cắt mũi và chặt luôn mười đầu ngón tay đó cho ta. Ta sợ nhiều việc sẽ quên, nhưng lời ta vừa nói em phải nhớ kỹ: trừ trẻ nhỏ dưới mười sáu tuổi, còn đâu ta không muốn ai mang họ Tô còn sống.

Chỉ còn lại một mình, Duệ đến bên nhẹ nhàng khuyên Chương nên bớt giận.

-Anh không giận, anh chỉ muốn cho lũ cắc ké ấy hiểu rằng, đừng bao giờ đụng đến vợ con anh. Kẻ nào có ý định đe doạ vợ con anh, kẻ đó sẽ chết, không thể tha. Anh sẽ trừ hậu hoạ tận gốc.

Sứ giả trở về La thành, dâng thư của Chương kèm theo những lời nhắn nhủ. Tô Trung Từ giận tím mặt, lập tức hạ lệnh khởi binh đánh Thiên Đức.

Loạn binh đao chính thức bắt đầu vào sớm ngày 10 tháng 2 năm Thiên Đức thứ 31. Liên sứ quân bao gồm năm sứ quân và hai tàn quân, tổng cộng là bảy thế lực.

Bách tính Vạn Xuân một phen rung động. Lần can qua trên toàn cõi Vạn Xuân gần nhất đã từ ba mươi năm về trước.

Trần Siêu thu thập tàn quân của Lê Hoan, với sự giúp sức của Phạm Lệnh công Phạm Khải Ca, đã có trong tay khoảng bốn nghìn quân thủy bộ. Lực lượng này tiến đánh huyện Tiên Minh và cửa Trà Lý, thuộc mạn Tây Nam của phủ Thiên Đức. Trần Siêu dự tính sẽ kích động dân chúng vùng Tiên Minh nổi dậy chống lại quân Thiên Đức đồn trú tại đây.

Ba anh em họ La được Phạm Lệnh công tiếp sức bằng bốn nghìn quân kỵ bộ, vượt sông Phú Nông đánh vào huyện Nghĩa Trụ Hạ.

Phạm Lệnh công Phạm Khải Ca sai Sứ tướng đốc suất bảy nghìn binh mã vượt sông Phú Nông, đánh vào phía Nam huyện Kim Động.

Cao Mộc Viễn thống lĩnh bốn nghìn thủy quân Tế Giang, đánh vào Hiến Doanh, nằm ở phía Tây huyện Kim Động.

Nguyễn Ninh vương sai Tả - Hữu Phó sứ đốc suất một vạn quân chia làm hai cánh, tiến vào sông Văn Giang, nhằm đánh vào hướng Đông Nam huyện Siêu Loại và Đông Bắc huyện Kim Động.

Tô Trung Từ thân chinh xuất trận, thống lĩnh ba quân thủy bộ lên đến một vạn bốn nghìn người, vượt Xích Giang đánh vào hướng Đông và Đông Bắc huyện Siêu Loại.

Phan Văn Hầu đích thân dẫn năm nghìn thủy quân xuôi dòng Xích Giang, vào sông Thiên Đức đổ bộ lên đánh phía Bắc huyện Siêu Loại và ngã ba sông Dâu.

Nguyễn Quốc Khánh nắm quyền chỉ huy một vạn chín nghìn liên quân Tam Đái - Vũ Ninh, tiến đánh huyện Thiên Đức và đất Phượng Sơn.

Tổng cộng lực lượng xuất chinh khoảng bảy vạn binh mã. Dân binh và phu dịch theo sau để tải lương cũng lên đến khoảng hai đến ba vạn người.

Lực lượng phòng ngự của Thiên Đức phủ, như đã đề cập, bao gồm tám nghìn một trăm quân ở huyện Thiên Đức, một vạn ở huyện Siêu Loại, bảy nghìn ở Tế Giang cũ, hai nghìn ở Hiến Doanh, tám nghìn ở Ninh Hải, cùng lực lượng dự bị được động viên khoảng năm nghìn quân ở Thừa Thiên. Tổng số quân Thiên Đức huy động ban đầu khoảng bốn vạn, trong đó lực lượng thiện chiến, trang bị hoả lực mạnh, chiếm khoảng một vạn hai nghìn quân thủy bộ và một số ít kỵ binh.

Các sứ quân ở Sơn Tây, Đỗ Động Giang, châu Đại Hoàng hay vùng Bình Kiều… đều tung người thăm dò, theo dõi sát sao tình hình. Nhận định chủ quan của các sứ quân không tham gia chiến sự đều cho rằng Thiên Đức sẽ thất thế, dù có thần khí đi chăng nữa, bởi đang bị vây công ba mặt bởi lực lượng áp đảo.

Bọn Phùng Lễ cho rằng Thiên Đức sẽ phải lui về vùng Kinh Môn, Ninh Hải, chấp nhận mất toàn bộ phủ Thiên Đức cũ.

Sơn Tây vương án binh bất động. Lý Đạo Thành đã cố thuyết phục Sơn Tây vương và Sứ tướng tạo áp lực với Trữ quân hoặc Quảng Trí quân, nhưng cũng chẳng ăn thua, bởi Tô Trung Từ đã nhượng vùng giáp ranh cho Sơn Tây vương. Những người nóng ruột ở Sơn Tây, ngoài Lý Đạo Thành, còn có Bố Giáp và Nguyễn Chính Nghĩa. Bố Giáp có con gái ở Thiên Đức và cũng có nhiều thiện ý với Vạn Thắng vương như Nguyễn Chính Nghĩa, song cấp trên vẫn yên ắng nên họ chẳng thể làm gì.

Bố Giáp chỉ có thể giúp được Vạn Thắng vương bằng cách duy nhất là gửi một bức mật thư thông báo về lực lượng và các tướng chỉ huy của Trữ quân tham gia. Bố Giáp không nói gì đến vùng Sơn Tây vì lòng trung thành, nhưng lá thư ấy cũng đủ để ngày sau ông có một đường lui cho bản thân.

Nguyễn Chính Nghĩa cũng bí mật giúp sức bằng thư, chia sẻ hiểu biết của bản thân về quân tình của cả Quảng Trí quân lẫn Trữ quân. Ông xem đây như chút ân tình báo đáp Vạn Thắng vương đã đối đãi tử tế trong một thời gian dài.

Ở châu Đại Hoàng, trong một ngôi làng nhỏ ven sông, một ông lão tuổi trạc ngũ tuần nói với các con mình:

-Đất bằng dậy sóng, nếu cơn giông tố này qua đi mà Tả Đô đốc Phạm Tu còn đứng vững, ta nghĩ các con nên tìm đường về nơi ấy. Nếu các sứ quân không thắng được Thiên Đức lúc này, sẽ không bao giờ còn có cơ hội. Họ sẽ là kẻ bị diệt. Một đội quân trẻ chống lại một đám ô hợp, chẳng cần xem cũng đoán định được hơn thua.

Cùng thời điểm ấy ở La thành, Ngô Hy Doãn đang bị quản thúc tại gia. Trong lòng mang đầy bất mãn và chán chường, ông ngồi uống rượu, và trong cơn say mới ngâm thơ rằng:

“Chàng Thiên Đức dọc ngang bốn cõi, Đao tuốt vỏ, ngựa hí, súng vang. Đằng Tây thấy bóng kỳ vàng, Pháo vang, trống nổi, là chàng xuất quân. Vạn Xuân bách tính đêm trông ngóng, Khắc khoải chờ mong bóng đế vương. Thiên Chương! Ôi hỡi Thiên Chương, Đánh Đông dẹp tặc, Ngô này đội ơn.”

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free