Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 297: Hạ sinh vương tử

Tháng Uyên Ương tại Thiên Đức luôn rộn ràng bởi hầu như ngày nào cũng có đám cưới. Hôn lễ được tổ chức khắp nơi, từ làng xã, trong quân đội cho đến các nha môn... Chỉ riêng bốn huyện Thiên Đức cũ, theo lệ thường, tháng Giêng có đến gần ba nghìn đám cưới. Tính trung bình, mỗi ngày có khoảng mười đám cưới diễn ra, bao gồm cả những lễ cưới tập thể do các đơn vị tự đứng ra tổ chức cho binh sĩ của mình.

Không ít binh sĩ Thiên Đức kết duyên cùng các cô gái từ huyện Kim Động, Thủy Đường, Kinh Môn và Ninh Hải. Quân đồn trú làm công tác dân vận, chỉ cần khéo léo giao tiếp thì tự nhiên sẽ lấy được vợ hiền. Nhìn chung, các gia đình có con gái gả cho quân sĩ Thiên Đức đều yên tâm bởi dù giàu nghèo thế nào, chàng rể luôn được đảm bảo về tư cách.

Con gái Thần Vũ cũng lấy chồng, chồng có khi là binh sĩ, có khi là dân binh hoặc công nhân, thợ thủ công. Các bà mẹ chồng có con dâu thuộc Thần Vũ quân thường phải chịu thiệt thòi vì con dâu bận việc, vắng nhà thường xuyên. Tuy nhiên, các bà được bù đắp bằng vật chất khi con dâu luôn gửi về tiền lương, áo lụa và bánh trái. Điều này tuy ngược với thông lệ bấy lâu của Vạn Xuân, nơi con gái ở nhà làm nông, sinh đẻ và chẳng bao giờ động đến đao kiếm. Dẫu vậy, nhà có con dâu vận y phục vàng, đi thưa về chào cũng khiến các bà mẹ chồng nở mày nở mặt. Nhiều bà thường nói với hàng xóm láng giềng:

– Nó ghê gớm với chồng nó chứ với tôi thì nó chưa từng trái ý nửa lời. Quân Thần Vũ vốn chiều đàn bà, mà mình cũng là đàn bà, nên chẳng có gì phải lo. Đấy, thằng nhà tôi lúc trước ngang tàng thế mà lấy vợ xong ngoan hẳn. Mặc kệ chúng nó, miễn là chúng thương yêu nhau và có hiếu với mình là được.

Hình ảnh nữ nhân mặc y phục vàng, đầu chít khăn vàng, thắt dây lưng đỏ, chân xỏ giày cói dần trở thành niềm ngưỡng mộ của cả trai lẫn gái. Không phải vì vẻ lộng lẫy của tấm áo, mà bởi khoác lên mình bộ y phục ấy đồng nghĩa với việc có tri thức, ăn nói lưu loát và tác phong chuẩn mực.

Vui duyên mới nhưng không quên nhiệm vụ, các cặp đôi sau ba đến bảy đêm tân hôn sẽ trở lại quân doanh, bởi tình hình đang cấp bách, các sứ quân có thể khởi binh bất cứ lúc nào.

Đầu năm mới, ngoài những chiến thắng trên chiến trường, hàng ngàn đôi uyên ương tràn ngập hạnh phúc nơi hậu phương. Tại phủ Thiên Đức, cụ thể là làng Vạn Xuân, loan báo một tin đại hỉ. Văn phòng Vạn Thắng Vương bố cáo rằng Đại Thắng Hoàng hậu đã hạ sinh một bé trai và một bé gái. Vạn Thắng Vương lập tức đại xá thiên hạ, tất cả phạm nhân và tù binh trong mười bốn huyện được giảm một bậc tội trạng, những ai tội nhẹ thì được tha về.

Đại Thắng Hoàng hậu hạ sinh quý tử và ái nữ vào lúc nửa đêm về sáng ngày mười tháng Giêng. Ái nữ là chị.

Dân làng Văn Lãng gần đó cùng công nhân, quân sĩ trấn giữ quanh làng Vạn Xuân, vào thời điểm ấy, nghe tiếng chuông ngân liên hồi phát ra từ Vạn Xuân đều đoán biết Hoàng hậu mẹ tròn con vuông. Ai nấy đều hân hoan chúc mừng. Hàng nghìn người cùng ồ lên thi nhau chỉ trỏ về phía trong làng khi tận mắt thấy hai luồng sáng chiếu vút lên cao. Đêm ngày mười, trăng lạnh và nhiều mây, vậy nên rất nhiều người đã chứng kiến. Ai cũng cho là chuyện lạ, và rằng Hoàng hậu đã sinh ra… cháu của ông trời! Ngay cả các bà mụ đỡ đẻ cũng một mực khẳng định rằng, khi chuẩn bị đỡ đẻ cho Hoàng hậu, bỗng nhiên xà nhà phát ra ánh sáng như ban ngày, chiếu rọi khắp nơi khiến ai nấy đều thất kinh. Vạn Thắng Vương liền bảo:

– Ta mượn ánh sáng mặt trời chỉ được một chốc, các bà phải mau lên mới được.

Chuyện là Chương mày mò tìm hiểu nên đã tháo hai bóng đèn xe Kamaz đem về làng nghiên cứu, với hy vọng sau này sẽ chế tạo được thủy tinh và bóng điện. Thiên Bình trở dạ từ chiều nhưng mãi chưa đẻ. Trong nhà, đèn dầu và nến thắp sáng trưng, nhưng Chương chợt nhớ đến đèn xe và bình ắc quy. Thế là chàng treo đèn lên xà nhà, dùng dây đấu nối với ắc quy, phát sáng được một lúc, vừa kịp đón hai đứa con đỏ hỏn chào đời.

Chương không hề nghĩ Thiên Bình sẽ sinh đôi.

Khi con vừa lọt lòng, Chương tháo đèn, sai nữ binh khiêng bình ắc quy ra hậu viện, trong lúc chờ các bà mụ tắm rửa cho con. Rảnh tay, Chương chợt muốn cho Duệ xem sự lạ nên đã đấu một lượt hai đèn pha chiếu thẳng lên trời.

Tin ấy, qua Ty Truyền thông, bỗng trở thành: “Vào lúc Hoàng hậu hạ sinh Vương nữ và Vương tử, trong phòng bỗng xuất hiện hương thơm ngào ngạt, vầng thái dương chói lòa khắp phòng khiến các bà mụ đồ rằng Hoàng tử ắt có mệnh đế vương, sẽ nối nghiệp Vạn Thắng Vương dẫn muôn dân trăm họ hưởng thái bình thịnh trị vạn năm. Vương nhi là con trời, Hoàng hậu sinh ra cháu của trời, thế nên tại làng Vạn Xuân lúc ấy có hai quầng sáng chiếu lên cao, ngầm báo tin với cao xanh rằng Hoàng hậu đã mẹ tròn con vuông. Bách tính quanh làng đều trông thấy rõ, thật là sự lạ trên đời, là điềm lành của Thiên Đức phủ.”

Dân chúng bán tín bán nghi, song những người tận mắt chứng kiến lại khẳng định chắc nịch rằng họ đã thấy hai con rồng bay từ trên trời xuống, một rồng vàng và một rồng trắng!

Chiều tối, Chương nghe tin ấy chỉ biết gãi đầu nhìn bốn cô vợ cười khổ sở. Duệ bảo:

– Vậy khi nào bọn em sinh con cho chàng, chàng cũng làm như vậy là được. Giữa đêm khuya mà chàng làm ra được mặt trời thì chàng đúng là con trời rồi còn gì.

Chương chiều theo ý vợ vì cũng không muốn các nàng còn lại chạnh lòng. Khi Lam Khuê, Uyển Như hay Duệ hạ sinh, Chương đều bố trí đường hoàng hơn để nhiều người chứng kiến cháu ông trời sinh ra trong hào quang rực rỡ. Có điều, đâu phải nàng nào cũng sinh vào ban đêm, và có nàng còn cố nhịn đẻ chờ đêm xuống.

Hơn nữa, niềm tin của bách tính rất quan trọng, nó giống như một thứ tôn giáo vậy. Đôi khi hợp lý hay bất hợp lý chẳng quan trọng, điều quan trọng hơn cả là nó có lợi cho ngôi cửu ngũ chí tôn.

Chương đặt tên con gái là Yên Bình và con trai, như đã giao ước, tên họ đầy đủ là Mạc Thiên An. Như vậy, Chương đã có ba con gái: Thiên Kim, Mai Lan, Yên Bình và hai con trai: Bách Khoa, Thiên An.

Trở thành người cha luôn là một niềm hạnh phúc khôn tả.

Hạ tuần tháng Giêng, ba quân Vũ Ninh (Nguyễn Quốc Khánh) và Tam Đái (Phan Văn Hầu) kéo đến ngày một đông, tập kết sát bờ Bắc sông Thiên Đức. Vài trăm khẩu pháo đá lớn nhỏ các loại cũng đã được bố trí. Trước tình hình này, dân huyện Thiên Đức được yêu cầu tạm thời tản cư về huyện Thừa Thiên, đặc biệt là trẻ em và người lớn tuổi. Dân tản cư sẽ được sắp xếp ở nhờ nhà dân huyện Thừa Thiên hoặc tại các trại quân, trường học.

Dân huyện Thiên Đức, từ 16 đến 40 tuổi, không phân biệt nam nữ, được vận động ở lại hỗ trợ ba quân bảo vệ thành quả lao động đổ mồ hôi trong mấy năm qua. Huyện Thiên Đức có hệ thống đường sá thuận lợi, kinh tế phát triển mạnh nhất, và Chương không muốn thành quả của bách tính trở thành tro bụi. Vì thế, huyện Thiên Đức được bố trí phòng ngự theo chiều sâu.

Để bảo vệ huyện Thiên Đức, Lữ đoàn Thần Sấm với đủ quân số 1000 người, hỏa lực vô cùng mạnh mẽ với 100 thần công chia thành 5 cụm đặt trên xe ngựa kéo, khai hỏa vô cùng nhanh sau khi được cải tiến. Bên cạnh đó, có 200 hỏa pháo liên hoàn và thứ vũ khí có sức hủy diệt khủng khiếp do Chương mới cho chế tạo, gọi là “Dàn đồng ca”. Số pháo đá đã chế tạo trước đây, hơn trăm khẩu, được dành cho lực lượng tân binh sử dụng.

“Dàn đồng ca” là hệ thống hỏa hổ 16 nòng bằng tre, mỗi ống dài khoảng 1 thước 5, đặt trên xe kéo. Chương làm thứ vũ khí này dựa trên mô hình pháo phản lực Katyusha. Chương đã làm 30 dàn, và vì việc nạp đủ 16 nòng tốn nhiều thời gian nên bắn xong sẽ được vứt bỏ. “Dàn đồng ca” không bắn được xa, chỉ 5 đến 10 trượng, nên sẽ sử dụng vào lúc nguy cấp, khi có dấu hiệu hàng phòng ngự bị vỡ. Chương không muốn đối phương tràn qua như những năm trước.

Trên dãy Linh Sơn, một số cụm pháo đá được bố trí để bảo vệ ba làng Vạn và làng xã Vũ Ninh.

Tiểu đoàn thủy quân Long Vũ tại bến Môn có 700 quân, đảm trách dưới sông với 30 Mông Đồng và 20 Hỏa thuyền. Xa Hải đã rút hết về ngã ba sông Dâu.

Bộ binh tham gia phòng ngự gồm:

Trung đoàn Thuận Thành dưới quyền Lê Quý Ly, đủ 2000 quân với 4 Đại đội: Thuận Thành, Diên Ứng, Bình Ngô, Thổ Hà (thành lập được 9 tháng), trang bị hỏa mai, quả nổ, tiễn gắn quả nổ nhỏ, hỏa hổ cá nhân, nỏ Liên Châu, sẽ là tuyến phòng ngự đầu tiên.

Lực lượng phòng thủ thứ hai là bộ binh địa phương với 1 tiểu đoàn 600 quân, trang bị nỏ, hỏa hổ, quả nổ phòng thân, với sự điều động Trần Nguyên Hãn về hỗ trợ Huyện đội trưởng Tống Viết Dương.

Tiểu đoàn tân binh gồm 2500 người, dưới quyền chỉ huy trực tiếp của Trương Lôi, Chu Diện, Bùi Như Lạc, Cao Mộc Lân, Sỹ Văn Thuận, có trang bị tương tự bộ binh địa phương.

Lực lượng dân binh chiêu mộ từ các xã có 1000 người, do Nguyễn Đăng Hải và Nguyễn Văn Thành chỉ huy, sẽ là lực lượng dự bị, đóng vai trò hàng phòng thủ thứ ba, cùng với 300 nhân viên Ty Công An do Trần Quang Diệu chỉ huy, có trang bị hỏa mai.

Tiểu đoàn nữ Đường Vỹ với 500 quân cưỡi ngựa là lực lượng dự bị cơ động. 500 nữ binh mới huấn luyện của Tiểu đoàn Mai Lan, chưa từng giáp trận, trang bị hỏa mai, là lực lượng dự bị của lực lượng dự bị.

Tổng cộng, lực lượng phòng thủ tại huyện Thiên Đức lên đến 8100 người.

Hậu cần do Mạc Dật đảm trách toàn bộ, với sự giúp sức của dân huyện Thiên Đức.

Theo tính toán của Chương và Bộ Tổng Tham mưu, Phan Văn Hầu và Nguyễn Quốc Khánh muốn vượt sông sẽ phải huy động khoảng 4 vạn quân tinh nhuệ, một điều mà Chương tin rằng đối phương không thể có.

Tả Đô đốc Phạm Tu nắm toàn quyền chỉ huy quân phòng ngự ở hướng Bắc.

Những dòng chữ này được trích dẫn và biên tập lại bởi truyen.free, mong rằng sẽ mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free