Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 294: Nhất cử tam tứ tiện

Hoàng Như Hổ, chàng trai vừa tròn 19 tuổi, nhờ công trạng ở Tây Phù Liệt mà được Lý An thu nạp. Trong lần đối đầu với La Đình Đệ, Như Hổ đã nhận ra ý đồ của đối phương ém quân trong ngôi làng nhỏ. Bởi thế, Lý An đề đạt cho Như Hổ đi học quân sự, để sau này có thể trọng dụng.

Vào trường quân sự cùng đợt với Hoàng Như Hổ còn có Nguyễn Địa Lô, chàng trai cùng tuổi đến từ huyện Kinh Môn. Địa Lô vừa hoàn thành khóa huấn luyện tân binh ở Ninh Hải. Trong trận chiến với quân của Vũ Quan và Trần Siêu bên sông Hẹ, chàng đã gây ấn tượng mạnh bởi tài thiện xạ nỏ Liên Châu, bắn đâu trúng đó.

Nguyễn Địa Lô và Hoàng Như Hổ học chung lớp với Trương Tú. Cả ba vì đồng trang lứa nên nhanh chóng kết thân. Trong khi Trương Tú sở hữu thân thủ hơn người do xuất thân con nhà võ, ưa dùng đao kiếm xung trận; Địa Lô lại thích dùng cung nỏ để bắn hạ đối phương; thì Như Hổ lại thiên về mưu lược.

Trương Tú luôn hăng hái lúc ra trận và nghiêm chỉnh khi học hành, bởi anh chàng muốn gây ấn tượng với cô gái Phất Ngân – cán bộ chính trị của Tiểu đoàn Kim Động. Nếu Trương Tú hoàn thành tốt khóa huấn luyện một tháng về quân sự và chính trị, cậu sẽ được bổ nhiệm làm Đại đội trưởng. Trương Tú tính toán rằng, chỉ cần lập thêm đôi ba đại công nữa, cậu nhất định sẽ có địa vị tương xứng với Phất Ngân, và khi ấy sẽ đường đường chính chính ngỏ lời cầu hôn.

Nguyễn Địa Lô không có mục tiêu cụ thể nào, cũng chưa từng thầm thương trộm nhớ ai. Trước đây ở làng, chàng chuyên cày cấy, lúc rảnh rỗi lại đi săn chim. Khi quân Thiên Đức chiêu mộ, Địa Lô liền đăng ký vì nghe nói họ sở hữu một thứ vũ khí rất lợi hại, bắn xa hơn cung nỏ và có tiếng nổ đầy uy lực. Chàng đã tận mắt thấy, tai nghe và ao ước được cầm, được sở hữu thứ thần khí trứ danh ấy. Chỉ huy bảo rằng, muốn có được khẩu súng đó, phải trở thành binh sĩ của quân chủ lực; mà một tân binh muốn mau chóng được chú ý thì chỉ có cách thể hiện bản lĩnh trên chiến trường.

Hoàng Như Hổ thì có phần khác. Cậu lập công thầm lặng và được Vương chú ý. Trong thời gian Như Hổ đóng quân ở Tây Phù Liệt, mẹ già và Tiên Châu ở nhà nhận được sự chăm nom, giúp đỡ tận tình từ quân đội. Tiên Châu làm cô giáo dạy trẻ nhỏ, còn mẹ già thì đan áo, may vá, trồng rau. Gia đình Như Hổ còn được cấp sáu sào ruộng và miễn thuế một năm, nên Hổ càng muốn phấn đấu hơn nữa để giúp hai người phụ nữ mà cậu thương yêu có cuộc sống no đủ hơn.

Trước khi theo học trư��ng quân sự vào cuối tháng Giêng, Hổ đã làm đơn xin cưới vợ gửi cho Trần Nhật Tôn, người chỉ huy trực tiếp của cậu. Tôn bảo Hổ rằng, hãy để Tiên Châu trở về làng Vông. Hổ lo Tiên Châu về đó sẽ bị gia đình bắt lại, nhưng Tôn đáp:

– Cậu quên rồi ư? Cậu đang là người của quân Thiên Đức, vợ của cậu cũng là người thân của Thiên Đức. Kẻ nào dám đụng đến, há chẳng phải quân Thiên Đức sẽ tìm đến tận cửa sao?

Thấy Như Hổ vẫn còn băn khoăn, Tôn vỗ vai bảo: – Sẽ có bốn nữ nhân về làng Vông cùng Tiên Châu, cô ấy không đi một mình đâu. Nếu cô ấy không muốn ở lại làng đó, chẳng ai có thể ép buộc. Vả lại, cậu vốn là kẻ ngụ cư, cả tuổi trẻ sống ven sông mà không được thừa nhận. Ý của Vương chính là muốn cô gái cậu yêu thương có một danh phận đàng hoàng, và người cô ấy lấy làm chồng không phải là chàng ngư phủ cư ngụ nơi mom sông nữa. Dân làng Vông phải thấy rằng, chỉ cần cố gắng sẽ có chỗ đứng trong thời nay. Một người từng không ai thừa nhận cũng có thể trở thành một đấng nam nhi vang danh thiên hạ.

Nghe nói có bốn nữ nhân sẽ về cùng Tiên Châu, Như Hổ vững bụng, không hỏi thêm nữa. Dù Tôn chẳng nói rõ bốn nữ nhân đó là ai, Hổ cũng biết họ nhất định là người của quân Thần Vũ.

Tiên Châu khăn gói trở về làng Vông sau gần một năm bỏ nhà biệt tăm, khiến người làng đàm tiếu. Thấy cô về, dân làng xôn xao đồn đoán, cho rằng Tiên Châu chắc hẳn đã bị Như Hổ hắt hủi, hoặc là Như Hổ đã tử trận khi quân Thiên Đức đánh Tế Giang.

Cha của Tiên Châu là một hào phú, mặt mũi là điều ông coi trọng hơn cả, bởi tiền bạc vốn chẳng thiếu thốn; trong nhà ông có đến hai mươi người làm công. Những người làm công trước đây vốn là gia nô, tì nữ, nô lệ, nhưng luật lệ mới của Thiên Đức quy định rằng, các hào phú hay người có tiền muốn thuê người làm đều phải có giấy tờ giao kèo nộp lên làng xã. Thiên Đức cũng cấm buôn bán người, gán nợ người, đặc biệt là phụ nữ; cấm tự ý đánh đập mà phải giao người sai phạm ra làng xã xử lý. Nhìn chung, thân phận của những gia nhân, gia nô, tì nữ ít nhiều đã thay đổi ở Kim Động.

Hào phú họ Ng�� vừa thấy con gái đặt chân đến cổng đã cầm roi đứng chắn ngang, quát mắng và đuổi đi: – Tao không có thứ con gái mất nết như mày! Mày bỏ theo thằng khố rách áo ôm, nay bụng mang dạ chửa, hết đường sống nên mặt dày mò về đây phải không? Tao cấm! Cấm tiệt! Nhà này không có thứ con gái như mày, mày bước vào đây tao vụt cho què chân!

Bấy giờ, một cô gái về cùng Tiên Châu liền bước ra nói: – Thưa Ngô lão tiền bối, hôm nay Tiên Châu tay nải trở về nhà, việc đúng sai có ra sao, mong lão tiền bối xin hãy khoan mắng chửi. Xin mời chúng tôi vào nhà, rồi sẽ thuật lại đầu đuôi câu chuyện.

– Tao không chứa! Chúng bây cút hết đi! Cái thứ con gái mèo tha quạ mổ như nó thì có gì để nói? Nó bôi tro trát trấu vào mặt ta, nay vác mặt về đây làm gì?

Cô gái đáp: – Chúng tôi là người của Thần Vũ quân, tuân mệnh Vạn Thắng Vương đưa Tiên Châu tiểu thư về nhà để chuẩn bị cho lễ thành thân.

Ngô hào phú giật mình: – Cái gì? Các cô là người của Vạn Thắng Vương ư? Con này… con này… Vạn Thắng Vương để mắt đến con tiện nữ… à, để mắt đến con gái ta ư?

Cô gái đáp: – Ngô lão tiền bối chớ hiểu nhầm. Tiên Châu tiểu thư vốn là ý trung nhân của Hoàng Như Hổ. Hoàng Như Hổ dù mới gia nhập quân Thiên Đức nhưng đã lập nhiều đại công, đang là môn đệ của ngài Lý An và chuẩn bị theo học quân sự để trở thành người tài. Vạn Thắng Vương xét thấy Tiên Châu tiểu thư dung mạo xinh đẹp, tính nết đoan trang, lại là người con có hiếu. Trong thời gian Hoàng Như Hổ thi hành mệnh lệnh của Vương, Tiên Châu một lòng phụng dưỡng mẹ già của chàng. Nay Như Hổ và Tiên Châu muốn nên duyên chồng vợ, Vương không muốn Tiên Châu tiểu thư phải chịu thiệt thòi nên cho cô về nhà chuẩn bị để Hoàng Như Hổ đến bái đường thành thân đàng hoàng. Đó cũng là Vương nghĩ cho danh tiếng của Ngô lão tiền bối và cả thần dân của ngài.

Mẹ của Tiên Châu nãy giờ vẫn đứng nép bên gốc cau, nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, liền vội rảo bước đến cạnh Ngô hào phú, cầm tay lắc nhẹ: – Ôi ông ơi, con gái nay trở về mà Vạn Thắng Vương cử người đi cùng như vậy, ắt hẳn thằng Hổ được trọng dụng, nó không còn là thằng tứ cố vô thân như trước. Ông còn không mau tạ ơn sao?

Ngô hào phú vứt cái roi xuống, đổi nét mặt, chắp tay thi lễ: – Lão đây có mắt như mù, tuổi cao tai nghe không rõ đầu đuôi. Mời các nữ quan vào nhà xơi nước, lão xin phép được hầu chuyện.

– Ngô lão tiền bối không cần phải đa lễ như vậy, chúng tôi chỉ thừa hành nhiệm vụ và sẽ ở lại đây bảo vệ Tiên Châu tiểu thư. Mong Ngô lão tiền bối tạo điều kiện giúp đỡ, chúng tôi xin đội ơn.

Ngô hào phú một dạ hai vâng, ra hiệu cho vợ dẫn con gái đang khóc nước mắt ngắn dài vào nhà. Còn bản thân ông thì niềm nở dẫn lối cho bốn nữ nhân Thần Vũ.

Hai hôm sau, cạnh làng Vông bỗng xuất hiện một đội quân chừng hai trăm người hạ trại. Ngô hào phú vốn cả đời lăn lộn ngoài lũy tre làng, thấy có quân đến trú đóng liền đoán ngay có sự lạ. Ông đoán rằng chắc hẳn sẽ có đại nhân vật trong quân đến làng, nên quân mã mới đến trước để đóng quân dò xét tình hình, kiểm tra cả sổ khẩu của làng.

Hai hôm sau nữa, Ngô hào phú lại thấy có thêm một đội kỵ binh khoảng hai trăm người từ Hiến Doanh kéo đến. Ngô hào phú vui như mở cờ trong bụng, tin rằng Hoàng Như Hổ chắc hẳn đã lập công trạng lớn, được Vương tin dùng, nên đám cưới nhất định sẽ có một vị thống lĩnh từ Hiến Doanh đến chúc mừng. Vì vậy, Ngô hào phú đã xuất tiền làm cỗ khao cả làng, mời cả hương thân phụ lão khắp giáp trên, hương dưới đến chung vui, tiễn con gái theo chồng.

Dân làng Vông và các làng lân cận bàn tán xôn xao suốt mấy ngày liền về chàng trai mới năm trước còn chèo thuyền đánh cá ven sông, nay đã trở thành đại nhân vật trong quân.

Sáng sớm ngày đón dâu, ngoài cổng làng Vông xuất hiện mấy trăm nữ binh vận y phục màu vàng, thắt lưng vải đỏ, cưỡi ngựa đến hỏi han tình hình, rồi kết hợp với binh mã đã bố ráp trước đó quanh làng. Nhìn y phục của đội quân, người ta đoán ngay nhân vật lớn sắp đến. Quả nhiên, Vạn Thắng Vương, đại diện nhà trai, đích thân dẫn đầu đoàn tùy tùng đến làng Vông cưới vợ cho Hoàng Như Hổ.

Nhìn sâu xa, đây cũng là hình thức quảng cáo của Vạn Thắng Vương, giúp cho việc chiêu binh ở Kim Động trở nên dễ dàng hơn, chuẩn bị đối phó với các sứ quân có thể sẽ tiến đánh nay mai. Một chàng trai không họ hàng thân thích, tự học chữ nghĩa, dũng cảm can trường, xin vào quân và được trọng dụng, thực sự là một chất liệu tốt để tuyên truyền. Ty Thông tin đã nhanh chóng tranh thủ chuyện này, và nhờ thế, Triệu Quang Phục nhận được hơn hai nghìn đơn xin gia nhập quân Thiên Đức; trong đó nữ nhân chỉ chiếm một phần nhỏ, khoảng hơn một trăm người.

Vạn Thắng Vương làm một việc mà trúng nhiều đích: đầu tiên là có được sự trung thành tuyệt đối của thế hệ những binh sĩ trẻ mới vào quân giống như Hoàng Như Hổ, khích lệ họ cống hiến. Tiếp đó, danh tiếng Vạn Thắng Vương trong dân vùng Kim Động cũng lan truyền nhanh như gió; và sau cùng, mới là lợi ích cho quân chiêu binh.

Một điều quan trọng nữa mà thời điểm này ít người để tâm đến. Đó là, khi quân Thiên Đức thu phục được bách tính, lòng dân hướng về, người nghèo sẽ có lợi; song những thổ hào, địa chủ, nho sĩ, văn thân – tầng lớp gọi chung là trí thức – nhất định sẽ chống đối khi quyền lợi bị đụng chạm. Vương đang muốn dung hòa để giảm thiểu những hậu họa về sau. Ấy là tầm nhìn của một sinh viên tiếp thu kiến thức trên ghế nhà trường, chứ chẳng phải một quân vương minh trị tài ba gì cho cam.

Bản chuyển ngữ này là tài sản tinh thần của truyen.free, nơi những câu chuyện tiếp tục được kể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free