Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 293: Năm Dần

Đi đêm mãi ắt sẽ có ngày gặp ma, các cụ dạy cấm có sai.

Vào khoảng thượng tuần tháng 2, Lạc Thổ và Nghiêm Phúc Lý dẫn đại đội dự bị nằm phục suốt gần một tháng trời đêm hôm, cuối cùng cũng thu được thành quả. Chuyện là, mấy tên do thám của anh em họ La bị lộ tẩy, nhưng quân Thiên Đức không bắt mà cứ mặc kệ.

Lạc Thổ cho dựng hơn hai mươi lều trên một gò đất. Ban ngày, binh sĩ ngang nhiên chơi cờ, đấu võ, rượu chè tưng bừng. Mỗi khi đêm xuống, họ lại đốt đuốc sáng rực quanh trại, ba mươi binh sĩ chia nhau đi tuần đêm, cứ nghêu ngao ca hát như những kẻ say.

Thực tế, Lạc Thổ và Nghiêm Phúc Lý mỗi người cầm sáu mươi quân mai phục xung quanh, chờ con mồi sập bẫy. Trong mỗi lều, Lạc Thổ cho đặt hàng chục bù nhìn, đội mũ lính và khoác áo. Các hình nhân được nối dây với nhau; quân sĩ đi qua chỉ cần kéo nhẹ dây là bù nhìn khẽ lắc lư, hắt bóng lên lều vải, trông hệt như có người đang ngồi chè chén đêm khuya.

Do thám của La Đình Đệ thấy mồi ngon, cho rằng đối phương phòng bị lơ là, lại là kiêu binh đắc thắng, xa bản doanh nên quân kỷ không nghiêm, bèn chuyển tin về cho cấp trên. Ngay sau đó, hơn ba trăm quân Tế Giang, trang bị nỏ Liên Châu và đao kiếm, lợi dụng đêm trăng sáng, kéo đến quyết đánh úp trại quân trên gò. Quân của La Đình Đệ bao vây quanh trại, tiếp cận thật gần rồi nhất tề hô xung phong, tên bay như mưa. Quân Thiên Đức, sau khi cảnh giới phát hiện địch, vội vàng nổ vài phát súng hú họa rồi kéo nhau chạy bán sống bán chết vào các lều.

Quân Tế Giang tràn vào trại, tên bắn ào ào nhưng chẳng thấy quân Thiên Đức chống cự, mà bóng người trong lều vẫn lắc lư. Xông vào lều, chúng mới tá hỏa tam tinh khi thấy toàn những bù nhìn rơm. Quân canh Thiên Đức trốn vào trong lều chẳng thấy tăm tích đâu; mãi sau mới biết họ đã đào mấy hầm trong lều rồi chui xuống nấp ở đó cả.

Quân Tế Giang bấy giờ mới biết mình mắc mưu, nhưng đã muộn. Gần như cùng lúc, hàng trăm mũi tiễn gắn quả nổ từ bốn phía bắn vào trại, liên tiếp phát nổ, gây kinh hãi cho quân tập kích. Bên trên trại, cũng có hàng chục tiếng nổ đanh gọn; kế đến là hơn hai mươi quả nổ phát nổ quanh gò đất và sau cùng mới là tiếng súng hỏa mai vang lên.

Quân Tế Giang bị bắt sống gần hai trăm người tại chỗ; phần còn lại bị thương và khoảng năm mươi kẻ thiệt mạng.

Thôi thì, bên tập kích bị bên phục kích dùng mưu bắt sống cũng chẳng lấy gì làm lạ. Cái lạ chính là ở chỗ, quân Thiên Đức nhét giẻ vào miệng tù binh, buộc dây thừng nối thành hai hàng dẫn đi chừng một dặm. Bỗng đâu, họ lại dẫn tù binh quay lại, nhưng… dắt chúng giẫm lên nhiều ruộng lúa trên đường hướng về gò. Những kẻ bị thương cũng phải nhúng chân xuống bùn, quần áo, tay chân của ai nấy đều lấm lem bùn đất, trong khi quân Thiên Đức lại sạch sẽ không tì vết.

Lạc Thổ sau đó mới dẫn tù binh về một làng gần nhất, xin lỗi dân làng, giải thích rằng quân Tế Giang khi đột kích đã phá hoại rất nhiều ruộng lúa mới cấy. Đồng thời tuyên bố quân Thiên Đức sẽ đền bù số thóc tương đương cho những ruộng lúa bị quân Tế Giang tấn công giẫm đạp làm hư hại. Lạc Thổ đã dẫn tù binh đến xin lỗi ba làng cả thảy, với giọng điệu vô cùng khẩn khoản, như thể chính quân mình là kẻ gây ra tội lỗi vậy!

Tai nghe mắt thấy, mọi người đều rõ tù binh lấm lem bùn đất, còn y phục quân Thiên Đức chỉ nhàu nhĩ và bẩn vì lăn lê bò toài mà thôi.

Ty Truyền thông và Ty Dân vận Thiên Đức tung người sang lan truyền cái tin nóng hổi ấy. Nếu bà con Tế Giang nào bị quân Tế Giang phá ruộng cứ làm đơn trình bày, quân Thiên Đức đồn trú tại đó sẽ xác thực, nếu đúng là bị tấn công, sẽ được đền thóc ngay lập tức.

Chẳng làng nào làm thế, bởi công sức họ cày cấy sao có thể tự phá rồi đòi đền bù, hơn nữa, ai sẽ đền bù bao nhiêu? Sợ mang tiếng "được vạ má sưng", nhỡ đâu quân Thiên Đức không xác nhận cho thì sao?

Nếu bà con không tự phá, thì quân Thiên Đức đêm hôm tự dẫn nhau đi phá hộ, rồi giả cách đánh lẫn nhau. Quân đồn trú tự đi xin thóc từ quân đội về đền cho dân làng, kèm theo lời xin lỗi. Và nhờ vậy, quân Thiên Đức được dân nhiều làng rỉ tai nhau rằng có trông thấy người lạ mặt lảng vảng ở chỗ nọ. Có người lại mách những đường đi lối lại tỉ mẩn. Quả nhiên, Lạc Thổ cho quân đi mai phục bắt được đến mấy nhóm, lên đến vài trăm người.

Tình báo nhân dân chỉ lối mách tin lại được thưởng kín đáo, nên việc tập kích, quấy phá của anh em họ La gặp khó khăn. Binh sĩ nào được cử đi cũng nơm nớp lo bị bắt hoặc thiệt mạng.

-Khốn nạn! Ta không ngờ bọn Thiên Đức lại nghĩ ra được cái mưu hạ đẳng đến thế. Chúng ta đời nào phá lúa dân mình chứ? Dân mù mắt hay sao? Rõ như ban ngày là bọn Thiên Đức bày trò, kẻ nào có trí khôn sẽ nhìn ra ngay.

La Đình Đệ tức đến ói máu cũng chỉ biết chửi rủa mà thôi. Kế sách quấy phá quân Thiên Đức gần như phải dừng hẳn vào hạ tuần tháng 2.

Một số nhân sĩ trong vùng quả nhiên đoán trúng kế sách ném đá giấu tay của quân Thiên Đức, họ nói với bà con đừng tin, đích thị là quân Thiên Đức bày trò vu vạ. Văn thân do Thiên Đức cử sang an dân cũng có đối sách để trị những kẻ thông minh này.

Vài nữ binh Thần Vũ có nhan sắc giả trang thành thôn nữ đi chợ hoặc đi lễ, tìm cách tiếp cận một vài nhân sĩ thông minh ấy rồi la toáng lên, đổ vấy cho những người ấy tội chòng ghẹo con gái nhà lành, trêu hoa ghẹo nguyệt, ban ngày ban mặt mà sàm sỡ. Một cô la lên thì mấy người khác phụ họa nhào đến, nắm tay giải đến quân doanh gần đó. Cô gái sẽ khóc lóc thảm thiết nhờ quan quân đòi lại công bằng, nhưng quan quân lại vỗ về bảo bỏ qua, nói rằng 'là do cô đẹp quá mà thôi'. Quan quân hứa sẽ trị tội. Cô gái đó ấm ức mà lủi thủi ra về. Kẻ thông minh đen đủi cũng chẳng bị bắt, chỉ bị nhắc nhở lần sau đừng ghẹo con gái nhà người ta.

Chẳng hiểu sao vừa về đến làng, ai cũng biết chuyện. Muốn cãi cũng chẳng được, đành chịu cảnh tình ngay lý gian. Nhiều kẻ lắc đầu ngao ngán:

-Ta thua trí kẻ khác, không thuận theo sợ rằng mạng tuy không mất nhưng tiếng tăm thì mất cả thôi, và cả làng sẽ chửi rủa.

Thế là mọi chuyện đều êm thấm, kẻ thông minh đều biết phải ăn theo thuở, ở theo thời. Với binh lính, quân Thiên Đức dùng sức mạnh để chế áp; còn với sĩ phu, họ dùng trí tuệ mà tiếp đón. Tầng lớp văn thân ở phủ Thiên Đức bắt đầu đông đảo lên; đông đảo ắt sẽ có nhiều người vượt trội.

Lấy con sông Nghĩa Trụ làm ranh giới, Vạn Thắng Vương đổi tên vùng Tế Giang mới chiếm được thành hai huyện. Từ sông Văn Giang đến sông Nghĩa Trụ là phần đất huyện Nghĩa Trụ Thượng. Từ sông Nghĩa Trụ đến tả ngạn sông Phú Nông là huyện Nghĩa Trụ Hạ. Hai huyện mới lập chưa tiến hành thay đổi quan chế; văn thân làm việc cho La Lệnh công đều được giữ lại. Văn thân cử từ Thiên Đức phủ sang chỉ giữ chức Phó mà thôi.

Như vậy, đất Tế Giang đã bị chia thành ba huyện: Kim Động ở phía Đông, giáp Xích Giang; Nghĩa Trụ Thượng và Nghĩa Trụ Hạ ở phía Tây. Dân số hai huyện mới là hơn mười vạn người, nghề chính là trồng lúa, nuôi và đánh bắt cá ven sông ngòi, ao hồ.

Nếu tính luôn cả Nghi Dương, Tiên Minh và vùng tạm chiếm Nam Sách với ba phẩy bảy vạn dân, phủ Thiên Đức dưới quyền cai trị của Vạn Thắng Vương vào tháng Giêng năm Thiên Đức thứ 31 kiểm soát khoảng năm mươi bảy vạn dân (tương đương dân số tỉnh Cao Bằng - Việt Nam), sinh sống trên diện tích khoảng 3.100 km2. Mật độ dân số trung bình khoảng 20 người/km2.

Phủ Thiên Đức có mười bốn huyện gồm: Siêu Loại, Thiên Đức, Thừa Thiên, Thuận Thiên, Mao Khê, Kinh Môn, Thủy Đường, Ninh Hải, Nghi Dương, Tiên Minh, Nam Sách, Nghĩa Trụ Thượng, Nghĩa Trụ Hạ và Kim Động.

Sông Phú Nông bắt nguồn từ Xích Giang, chỗ hẹp nhất khoảng 110 trượng, chỗ rộng nhất khoảng 1 dặm, lòng sông sâu khoảng 2 trượng. Sông chảy theo hướng Đông sang Tây với vài đoạn uốn lượn, hợp lưu rồi đổ ra cửa Trà Lý. Tại cửa Trà Lý có D Môn Thôn trấn giữ trước đó. Bởi vậy, sông Phú Nông trở thành địa giới tự nhiên ngăn cách phủ Thiên Đức và xứ Đằng Châu, một vùng đất rộng và đông dân của Phạm Lệnh công Phạm Khải Ca.

Chương tính rằng dân số Vạn Xuân thời Lý Nam Vương dựng nước ba mươi mốt năm về trước có khoảng hai phẩy bảy triệu dân như số liệu mà Duệ cho hay, không tính khu vực núi cao hiểm trở, dân cư thưa thớt khó đoán định. Tính theo tỉ lệ bình quân cứ 10 trẻ em sinh ra sẽ có 4 người già mất đi như phủ Thiên Đức, sau ba mươi năm cơ bản yên bình, dân số Vạn Xuân sẽ loanh quanh bốn phẩy hai triệu người.

Nếu con số bốn phẩy hai triệu dân là đúng hoặc thấp hơn, việc Vạn Thắng Vương cai quản năm trăm bảy mươi nghìn dân, chiếm mười bốn phần trăm dân số Vạn Xuân thực sự khiến nhiều kẻ yếu tim phải lo sợ.

Sứ quân thứ mười sáu, Thiên Đức, kể từ ngày dựng cờ đến chiến thắng Thư Đôi, loại bỏ Lý Lệnh công, mất năm năm. Sứ quân ở Tế Giang và Hải Đông hoàn toàn rơi vào tay Thiên Đức mười sáu tháng sau. Như vậy, tính đến mùa xuân năm Thiên Đức thứ ba mươi mốt, Vạn Xuân chỉ còn lại mười hai sứ quân với khoảng ba phẩy bảy triệu dân không hơn. Trung bình một sứ quân kiểm soát ba mươi mốt vạn dân.

Những con số không biết nói dối!

Chương, Duệ, Thiên Bình và Uyển Như cùng các lão tướng hiểu rõ con số này có ý nghĩa như thế nào. Từ đó, mỗi ngư���i sẽ biết mình cần phải làm gì. Các sứ quân như Tô Trung Từ hẳn cũng bởi thế mà cuống cuồng hành động trước khi quá muộn.

Thiên Bình sắp sinh. Các sứ quân sẽ đánh nhau trong nay mai, và Phạm Tu, Phạm Thị Ngọc Dung (tức Phạm Quý phi) nghĩ rằng đã đến lúc phải bố cáo thiên hạ. Phạm Tu muốn lựa chọn thời điểm thích hợp để những bí mật ông tung ra sẽ khiến thiên hạ chao đảo một phen. Phạm Tu nói với Phạm Quý phi:

-Ta nay cũng gần lục tuần, sức lực chẳng thể như vài năm trước. Những bí mật này đã ngủ yên đủ lâu và… một ông già như ta có lẽ đã đến lúc lui về sau hoàn toàn. Ta muốn dùng những bí mật chôn giấu trong lòng giúp cho Chương hoàn thành đại nghiệp. Còn về thời điểm ư? Ta đang cảm thấy rất gần rồi. Con của Thiên Bình sinh ra phải có một thân phận khác hẳn mẹ nó. Chương chẳng cần đến di chiếu, nhưng ta muốn nó vì di chiếu mà thêm động lực, thêm hiền tài và giảm bớt kẻ đối địch với nó.

-Chuyện đại sự đều trông cậy cả vào bác.

Vậy thời điểm nào sẽ thích hợp đây? Phạm Tu đứng ngắm trời đất, ngâm nga mấy vần thơ:

Vạn Xuân hỡi Vạn Xuân Giang sơn cần minh quân Tài trí bình thiên hạ Nào ai quản gian truân.

Đoạn văn này, được chuyển ngữ và biên tập tỉ mỉ, thuộc bản quyền của truyen.free.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free