(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 295: Phó Đô Ngự sử Ngô Hy Doãn
Bấy giờ ở kinh đô La thành, Tô Trung Từ hạ lệnh cho Đô thống Đại nguyên soái Lý Mẫn gấp rút chuẩn bị khởi binh cùng tiến đánh Thiên Đức. Ngô Hy Doãn, một văn thần tuổi khoảng tứ tuần, quê làng Thượng Phúc, gần kinh đô, xin bái kiến Phụ quốc Thái úy Tô Trung Từ.
Ngô Hy Doãn sinh ra và lớn lên trong một gia đình danh gia vọng tộc, mấy đời theo nghiệp bút nghiên. Ở tuổi đôi mươi, Ngô Hy Doãn đã thi đỗ Thái học sinh. Lý Nam Vương từng khen Hy Doãn là “tài học không dưới người”. Ngô Hy Doãn hiện đang giữ chức Phó Đô Ngự sử, làm việc trong Ngự sử đài. Ngự sử đài là cơ quan được lập ra với nhiệm vụ can gián nhà vua, xem xét lại những chính sách hoặc công việc chưa đúng của quan lại. Chức vụ cao nhất của cơ quan này là Đô Ngự Sử.
– Chẳng hay có chuyện gì khiến Phó Đô Ngự sử đại nhân phải bận lòng ghé thăm phủ Thái úy? Có phải quan quân nào gây rối chăng?
Ngô Hy Doãn đáp:
– Bẩm ngài Thái úy, quan quân trong thành trên dưới đều nghiêm quân lệnh, tuyệt nhiên không có ai gây rối hay làm điều chi sai trái. Mấy hôm trước, hạ quan có bàn với ngài Đô Ngự sử rằng việc khởi binh đánh Thiên Đức vào lúc này là điều rất không nên. Nhưng Đô Ngự sử vẫn còn do dự chưa dám bẩm báo Thái úy, bởi vậy hạ quan đành mạo muội đến đây.
Tô Trung Từ nghe vậy có vẻ không hài lòng nhưng vẫn hỏi:
– Phó Đô Ngự sử đại nhân vốn học cao hiểu rộng, ngài nói vậy hẳn phải có căn nguyên?
– Bẩm Thái úy. – Ngô Hy Doãn từ tốn đáp. – Việc chúng ta kết giao với Đông Phù Liệt, Vũ Ninh và Tam Đái. Ba sứ quân này đều là anh em họ Nguyễn, hai trong số đó vốn có thù với Thiên Đức nên hăng hái là lẽ đương nhiên, nhưng chúng ta thì lại chẳng có hiềm khích gì với Thiên Đức. Vậy đánh họ chúng ta sẽ được gì? Hạ quan e rằng, nếu có lợi, kẻ được lợi nhiều nhất chỉ có Vũ Ninh vương mà thôi.
Tô Trung Từ gật gật mấy cái, ra vẻ rất thấu hiểu. Ngô Hy Doãn lại nói:
– Nếu đánh Thiên Đức, liệu chúng ta có chiếm được đất đai hay không? Chắc hẳn chúng ta sẽ chiếm một vùng từ Xích Giang đến thành Luy Lâu, bởi địa hình nơi đó bằng phẳng, dễ tiến dễ thoái, lại chỉ cách hậu phương một con sông. Hạ quan nghĩ rằng quân Thiên Đức cũng nhận ra điều này, việc họ phòng bị là lẽ tất yếu. Hạ quan ngẫm mãi về mục đích của cuộc khởi binh này. Chẳng lẽ chỉ vì Thiên Đức ngày càng lớn mạnh mà chúng ta buộc phải ra tay sớm sao?
Tô Trung Từ thản nhiên:
– Trong thời buổi loạn lạc này, cá lớn nuốt cá bé, nếu ta không ra tay trước, ắt sẽ có kẻ khác làm điều đó. Phó Đô Ngự sử đại nhân, ngài cũng không lạ gì, nếu một mai quân Thiên Đức cứ bành trướng như hiện tại, e rằng La thành sẽ lâm nguy.
Ngô Hy Doãn giở tấm họa đồ ra, nói:
– Thiên Đức thôn tính các nơi có xu hướng bành trướng về phía Tây và Nam, hẳn là muốn mở đường ra biển, và họ đã thành công. Nay Thái úy khởi binh, e là đã muộn rồi. Theo thiển ý của hạ quan thì... Vũ Ninh là vùng đất giáp ranh, đất đai trù phú, người đông của cải dồi dào. Chúng ta chiếm Vũ Ninh làm đối trọng của Thiên Đức chẳng phải là điều tốt đẹp nhất sao? Xét về thực lực hiện tại... – Ngô Hy Doãn thở dài. – Vũ Ninh và Tam Đái hợp lại cũng khó lòng chống chọi với Thiên Đức. Hơn nữa, Thiên Đức dù có mối thù với Vũ Ninh vương, nhưng thay vì đánh về phía Bắc, họ lại cứ dẹp loạn phương Nam. Thái úy có thấy lạ không?
– Chúng e sợ bị bao vây tứ phía, lại lợi dụng được con của Trần Minh công còn non nớt để cướp đất dễ dàng. Còn như bọn họ La, chúng chỉ là lũ võ biền mà thôi.
Ngô Hy Doãn lắc đầu:
– Thưa Thái úy, quân Thiên Đức nhắm vào phương Nam và Tây, ngoài lý do may mắn như Thái úy vừa nói, hạ quan cho rằng họ muốn phân chia ảnh hưởng với Phạm Lệnh công ở Đằng Châu. Và... ngài xem đây, Thiên Đức đang kiểm soát một vài cửa sông trọng yếu.
– Ý ông là chúng sẽ kiểm soát rồi phong tỏa các cửa sông hòng chẹn đứng đường chúng ta? Lối ra biển có thiếu đâu, chúng ngăn cản giao thương thì được lợi gì?
– Ngăn cản thì có lẽ không, nhưng kiểm soát thì chắc chắn có đấy, thưa ngài. – Ngô Hy Doãn đều giọng. – E rằng Thiên Đức đã biết ý định đánh của ta nên đã ra tay trước, việc chúng đánh Lê Hoan và La Lệnh công là để tạo thế và lực mới cho mình. Ngài bất ngờ đánh thì sẽ thắng, nhưng nay tính bất ngờ không còn, e rằng ý nguyện khó thành. Tả Đô đốc Phạm Tu là bậc trung thần, ông ấy tuyệt nhiên sẽ không động binh với Trữ quân. Hạ quan nghĩ, kết giao với họ là thượng sách. Nếu liên kết với Thiên Đức, chia nhau Vũ Ninh rồi lấy Đông Phù Liệt, chẳng phải sẽ dễ dàng hơn sao? Chúng ta động binh chỉ để dạy cho Thiên Đức một bài học, liệu có đáng chăng?
Tô Trung Từ nhếch mép cười, hồi lâu sau mới lên tiếng:
– Ngài là văn nhân, tài trí của ngài, ta nào dám nghi ngờ. Đúng như ngài nói, ta chiếm Vũ Ninh và Đông Phù Liệt là tốt hơn cả. Song, lấy cớ gì để đánh? Đánh liệu có thắng không? Chi bằng ta rủ họ cùng đánh một kẻ đang mạnh, để chúng hao bớt binh lực, lúc ấy chúng ta ra tay cũng chưa muộn.
Ngô Hy Doãn nghe Tô Trung Từ nói vậy bỗng đổi nét mặt, nói:
– Nếu đánh mà không cần thắng, vậy thì hao binh tổn tướng cũng là điều không nên, thưa Thái úy.
– Chúng ta đã quyết rồi. Thiên Đức liên tục đánh phá các nơi, quân sĩ thiện chiến. Ta cũng muốn ba quân rèn luyện đối phó với chúng, tránh bị bất ngờ.
Ngô Hy Doãn cố vớt vát:
– Hạ quan vẫn nghĩ Thái úy nên cân nhắc lại một lần. Trước nay Thiên Đức vẫn có ý thần phục Trữ quân, động binh với kẻ không thù địch với ta, ắt sẽ tự chuốc họa vào thân.
Ngô Hy Doãn không thuyết phục được Tô Trung Từ, sau lại xin yết kiến Trữ quân Lý Long Xưởng, kết quả cũng chẳng khác. Ngô Hy Doãn vô cùng chán nản khi trong triều, mọi việc đều phải theo ý Tô Trung Từ.
Ngô Hy Doãn không muốn Tô Trung Từ khởi binh đánh Thiên Đức bởi xét thấy đánh khó thắng, mà thắng cũng chưa rõ lợi lộc ở đâu. Thêm nữa, kết giao với một đám bất tài, e rằng chỉ chuốc thêm họa vào thân. Hai trong số những sứ quân định bắt tay đã bị đánh bại chóng vánh, đó là bằng chứng cho thấy đối thủ không phải là những kẻ hữu dũng vô mưu, còn "miệng hôi sữa", vô danh tiểu tốt như lời tướng sĩ La thành thường rỉ tai nhau bên bàn rượu. Một đám trẻ thắng một trận thì có thể do cậy sức, thắng hai trận có khi là do may mắn, thắng ba trận ắt hẳn do địch yếu, nhưng cứ thắng mãi thì phía sau ắt có mưu sĩ ẩn mình bày kế.
Ngô Hy Doãn là văn thần tất nhiên trọng mưu sĩ, chẳng ưa binh đao. Tả Đô đốc Phạm Tu là một danh tướng. Ngô Hy Doãn chỉ nghe danh chứ chưa từng gặp mặt, bởi khi Hy Doãn bước vào triều thì Phạm Tu đã thất sủng, treo ấn từ quan rồi. Hy Doãn nghe nói Phạm Tu cũng là người cơ mưu, càng tin hơn khi Phạm Tu ẩn mình hơn chục năm trời, rồi mới dựng cờ khởi nghĩa, mà chỉ trong vài năm đã khuấy động cả một vùng.
Liệu những Đô thống Đại nguyên soái hay Đô thống nguyên soái đang nắm giữ ba quân hiện tại có phải là đối thủ của Tả Đô đốc Phạm Tu hay không? Danh vọng và địa vị họ có được phần lớn là nhờ ngoan ngoãn nghe lời Tô Trung Từ mà được cất nhắc. Những bậc trung thần hay tướng tài trong quân, một khi có ý kiến trái chiều, đều không còn tiếng nói.
Ngô Hy Doãn không rõ Vạn Thắng vương là ai, chỉ nghe nói đó là một người trẻ tuổi họ Mạc, chưa quá ba mươi. Người đó xuất hiện gắn liền với sự lớn mạnh của quân Thiên Đức. Chẳng biết bậc kỳ tài ấy được Phạm Tu tìm thấy ở đâu, và vì sao Phạm Tu lại chịu lui về phía sau. Đến cả lá cờ Thiên Gia Bảo Hựu nghe đồn cũng chỉ còn treo ở làng Nhất Vạn mà thôi.
– Đạt Hiên đại nhân có tâm sự gì mà thơ thẩn như mất hồn vậy? Ngài vừa yết kiến Trữ quân, không được như ý nên đang suy tư chăng?
Ngô Hy Doãn ngẩng đầu lên nhìn quanh, nhận ra người vừa cất tiếng hỏi chính là Lê Phụng Hiểu.
– Tả Thân vệ Điện tiền Chỉ huy sứ! – Ngô Hy Doãn thi lễ. – Hạ quan mải suy tư nên không để ý thấy ngài, mong ngài thứ lỗi.
Lê Phụng Hiểu tươi cười bước lại gần.
– Đạt Hiên đại nhân, lâu lắm hạ quan không gặp ngài. Ngài vẫn mạnh khỏe chứ?
Thấy Phụng Hiểu không gọi chức vụ mà lại gọi tên hiệu của mình, Ngô Hy Doãn cũng đổi cách xưng hô, đáp:
– Phụng Hiểu đại nhân, hạ quan vẫn khỏe.
– Đạt Hiên đại nhân, tôi mới có mấy nậm rượu được người ta cho, nghe nói rất ngon. Đạt Hiên đại nhân vốn là người yêu thích thưởng rượu ngắm trăng, nếu ngài không vội, mời ngài ghé hàn xá cùng thưởng thức với tôi được chăng?
Ngô Hy Doãn vui vẻ cùng Lê Phụng Hiểu về phủ đệ. Người xưa có câu, rượu ngon phải có bạn hiền, mà rượu vào thì lời ra. Phụng Hiểu uống vài chén đã trở nên hào hứng, thêm dăm ba chén nữa thì câu chuyện bắt đầu chuyển sang việc nước. Lê Phụng Hiểu than:
– Tôi cũng chỉ là con chó giữ cửa mà thôi, Đạt Hiên đại nhân đừng đề cao tôi quá, tôi không đáng, không đáng đâu. Kẻ hèn như tôi đây, năm xưa xuất thân bần hàn, chỉ biết dăm ba chữ nghĩa, sở dĩ được cất nhắc là bởi th���i thế xô đẩy, vung gươm trừ một vị vương mà thôi.
– Phụng Hiểu huynh chớ nói những lời lung tung, e mà mang họa vào thân thì khốn.
– Đạt Hiên đại nhân là người mà tôi vẫn luôn kính trọng, là bậc danh sĩ hiếm có trong thiên hạ. Ngự sử đài mang tiếng là cơ quan can gián, nhưng cả triều đình này có ai dám đứng ra nói lời nghịch nhĩ? Đô Ngự sử ư? Hắn ta chỉ là một tên chết nhát, ngồi được vào vị trí ấy cũng là nhờ con cháu có thông gia với nhà họ Tô mà thôi.
Lê Phụng Hiểu ngửa cổ uống thêm một chén, đưa ống tay áo quệt miệng rồi lại nói:
– Giang sơn này chẳng còn của họ Lý mà sắp đổi sang họ Tô rồi, đổi sang họ Tô rồi đấy, Đạt Hiên đại nhân có hay chăng?
Nói đoạn, Phụng Hiểu rơm rớm nước mắt. Ngô Hy Doãn kéo ghế lại gần, hạ giọng nói:
– Phụng Hiểu huynh, thôi nào, chớ nói những lời như vậy, kẻo mang họa vào thân. Chúng ta biết điều đó là đủ rồi.
Lê Phụng Hiểu quệt nước mắt, quay ra nói với Ngô Hy Doãn:
– Đạt Hiên đại nhân, ngài chỉ là văn thần ngày ngày đèn sách, vậy mà dám yết kiến Trữ quân đ��� tấu trình những điều thiệt hơn. Tôi bái phục ngài. Một con chó còn có ích, kẻ hữu dũng vô mưu như tôi thì ai thèm để tâm. Đạt Hiên đại nhân hãy cẩn trọng, nay mai Thái úy nhất định sẽ làm khó đại nhân.
Ngô Hy Doãn thở dài:
– Tôi cũng biết thế, nhưng không nói ra thì ấm ức. Có điều, nhờ vậy tôi mới biết rằng Thái úy khởi binh, ngoài ý muốn đánh Thiên Đức, còn có thâm ý muốn làm suy yếu các sứ quân khác. Đánh mà không mưu cầu thắng lợi thì đã thua ngay từ đầu, lại còn là cái cớ để sau này người ta đến tận cổng đòi nợ. Chỉ có trăm họ lương dân là phải chịu khổ thôi, Phụng Hiểu huynh ạ.
Phụng Hiểu nghe Ngô Hy Doãn nói vậy như thể chợt tỉnh rượu, hoặc thực ra chưa từng say vậy, vội đứng dậy ra ngoài dặn thuộc hạ, nếu có ai đến tìm thì báo rằng mình bận.
– Trong thư phòng còn có trà ngon, mời Đạt Hiên đại nhân quá bộ.
Ngô Hy Doãn ngước nhìn Phụng Hiểu, khẽ nhíu mày nhưng nét mặt vẫn vui vẻ, rồi bước theo sau.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.