Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 287: Tiến đến Nghi Dương

Thống lĩnh quân Ninh Hải là Đoàn Thượng, Trương Văn Long làm phó, Lý Văn Ba chỉ huy bộ binh chủ lực Thần Sách, trong khi Hoàng Thái Công nắm giữ 800 thủy quân Vạn Ninh. Khi đường thủy đã thông suốt, Yết Kiêu gửi cho Hoàng Thái Công 30 Mông Đồng thuyền và 6 Xa Hải. Với số chiến thuyền nhận được, Hoàng Thái Công đã bổ sung vào đội hình 52 chiến thuyền đủ mọi hình dạng, ch���ng loại hiện có, trở thành nòng cốt của thủy quân Vạn Ninh.

Trương Văn Long gặp Triệu Trung, ngỏ ý muốn mượn 1000 quân bản bộ của Triệu Trung làm quân hậu bị. Triệu Trung xin cùng ra trận, đích thân cầm quân. Trương Văn Long thuận ý, dẫn Triệu Trung và 1000 quân lên thuyền về Ninh Hải, hội quân với Hoàng Thái Công.

Nhiệm vụ Vạn Thắng vương giao cho Đại đoàn Thần Sách là chiếm vùng Nghi Dương, nơi Lê Hoan đóng quân, kiểm soát sông Cửu Biền (con sông có 9 khúc quanh co) cho đến bờ tả ngạn sông Phú Lương, đoạn chảy qua vùng Ninh Hải và đổ ra biển. Nếu thuận lợi, ba quân sẽ vượt sông tràn sang vùng Tiên Minh, thuộc hữu ngạn sông Phú Lương, nhằm kiểm soát hoàn toàn vùng cửa sông này.

Ngoài 1800 thủy binh, lực lượng bộ binh với nòng cốt là Trung đoàn Thần Sách, gồm 2500 binh sĩ được trang bị mạnh, được chia thành các cánh quân cùng tiến. Mỗi cánh quân sẽ có 500 bộ binh theo sau yểm trợ, đảm nhiệm việc bắt giữ tù binh, thu chiến cụ, lương thảo… Tổng cộng, toàn bộ lực lượng có 5000 bộ binh thiện chiến.

Lê Hoan sau khi rút chạy khỏi thành Kinh Môn, đ�� thu thập tàn binh từ các nơi về, chiêu mộ thêm quân sĩ, nâng tổng số bộ binh lên đến hơn 8000, đóng quân tại Trang Minh Liễn, cách Ninh Hải chừng bốn mươi dặm về phía Nam. Trong tay Lê Hoan lúc này đang có khoảng 500 kỵ binh trung thành.

Các cánh quân thủy bộ của Đại đoàn Thần Sách lặng lẽ xuất trại vào giờ Tuất tối ngày 29 Tết (tháng thiếu), không kèn không đuốc. Thủy binh Vạn Ninh theo các dòng sông nhỏ uốn lượn tiến vào sông Cửu Biền, đảm nhiệm việc đánh bọc hậu.

Để phối hợp nhịp nhàng, bộ binh di chuyển chậm, cứ mỗi canh giờ lại dừng nghỉ chân. Sở dĩ như vậy là vì quãng đường thủy từ Ninh Hải đến điểm quy ước phải đi đường vòng, xa gấp ba lần đường bộ. Đêm cuối năm trời tối gió lạnh, bách tính ai nấy ở nhà chờ đón Giao thừa, các con đò trên sông cũng ngừng nghỉ hết lượt. Đại đoàn Thần Sách nhờ vậy mà tiến quân thần không biết quỷ không hay.

Hoàng Thái Công dẫn thủy quân Vạn Ninh vào sông Cửu Biền, dòng sông nhỏ lại quanh co như rắn bò, khiến Hoàng Thái Công muốn đi nhanh cũng khó khăn. Vài mươi chiếc thuyền lớn nhỏ nối đuôi nhau, hai lần gặp quân Lê Hoan canh giữ chèo thuyền ra chặn hỏi, nhưng rồi chúng lại quay thuyền bỏ chạy vào bờ. Hoàng Thái Công chẳng thèm đuổi bắt, cũng không hạ lệnh nổ súng tiêu diệt. Triệu Trung thấy lạ bèn hỏi qua thông dịch viên:

-Hoàng Đại tướng quân, sao ngài không truy bắt những kẻ ấy?

-Một lũ tép riu, diệt chúng chỉ tốn thời gian. Chúng ta phải đến điểm hẹn trước khi trời sáng.

Triệu Trung lại hỏi:

-Ngài đem theo vài mươi thuyền, số thuyền ta tặng các ngài cũng không dùng đến, như vậy thật uổng phí.

Hoàng Thái Công đáp rằng:

-Thuyền ngài tặng vượt biển rất tốt, nhưng sông ngòi nơi đây nhỏ hẹp, cần những chiếc thuyền nhỏ, dễ xoay trở. Chúng tôi ít người nên sẽ bù bằng tốc độ. Chúng tôi cũng tính dùng thuyền của ngài vòng ra hướng biển đánh vào. Song, chẳng giấu gì ngài, chúng tôi còn chưa thạo nghề đi biển.

-Ta nay đã là dân Thiên Đức, Vạn Thắng vương đối đãi với tôi rất hậu. Nếu Hoàng Đại tướng quân không chê, sau này ta sẽ giúp ngài thêm về thủy quân. Cố hương của ta cũng ở vùng biển, thân tín của ta cũng có nhiều người thạo sông nước.

Hoàng Thái Công nghe vậy lấy làm mừng, nói rằng:

-Đa tạ Triệu đại nhân, được như vậy thật tốt. Tôi sẽ bẩm báo việc này lên Vạn Thắng vương, chắc chắn ngài ấy sẽ ưng thuận.

Triệu Trung nói thêm:

-Quân của ta thủy chiến không tệ, dù ta đã đề đạt nhưng chẳng hiểu sao Trương Phó Đại soái không tin dùng, mà lại chỉ cho làm quân hậu bị? Tính ta ngay thẳng, nếu có điều gì không tiện nói, Hoàng Đại tướng quân bỏ quá cho.

Hoàng Thái Công cười mà rằng:

-Chúng tôi không nghi ngờ khả năng của ngài và anh em binh sĩ, cũng vô cùng vui mừng với thiện ý của Triệu đại nhân. Tuy nhiên, ngài và quân của ngài hiện nay trên danh nghĩa chỉ là dân binh, chúng tôi không bao giờ đưa dân binh lên tuyến đầu, đó là lệnh xưa nay của Vạn Thắng vương. Vạn Thắng vương nuôi chúng tôi, đến lúc dùng phải ra sức báo đáp, chứ nếu nhờ đến ngài, đưa ngài lên trước thì chúng tôi không thể nào ăn nói được với Vạn Thắng vương. Mong Triệu đại nhân thấu hiểu cho.

Triệu Trung kể với Hoàng Thái Công vài điều mà Lâm Minh Tự đã kể. Hoàng Thái Công nghe xong liền kể câu chuyện của bản thân từ khi Vạn Thắng vương dạy chơi cờ cho đến hai lần bị bắt. Ngay cả chuyện Trương Văn Long từng khốn đốn ra sao cũng được kể lại. Đó là những chuyện Lâm Minh Tự không biết.

-Lâm đại nhân từng nói với ta, Vạn Thắng vương là người dễ nói chuyện, song không dễ bắt nạt. Thú thực, nhìn dáng dấp của ngài ấy thư sinh, tiếp khách vô cùng nhã nhặn, bặt thiệp, khiến ta cũng từng có lúc cảm thấy…

Hoàng Thái Công lại cười:

-Dùng vũ lực khuất phục thiên hạ không khó nếu đại nhân đủ mạnh, trị thiên hạ mới khó vì cần thông tuệ, tài trí hơn người. Vạn Thắng vương từng dẫn theo vài chục người đánh với mấy nghìn quân địch. Tôi kể có khi đại nhân chẳng tin, nhưng việc ngài ấy một mình hạ vài trăm địch quân thì… hôm nào ngài đến huyện Thiên Đức, cứ hỏi đại một người dân nào ở đó họ cũng kể tường tận cho ngài nghe. Họ không dựng chuyện đâu, bởi họ từng vác đòn gánh vượt sông hỗ trợ Vạn Thắng vương. Hồi trước tôi cũng chẳng tin, còn như bây giờ thì ba quân Thiên Đức ai chẳng biết chuyện này. Quân sĩ Vũ Ninh vương sợ Vạn Thắng vương chẳng khác nào sợ cọp.

Triệu Trung ngẫm nghĩ một hồi, hỏi Hoàng Thái Công:

-Nếu ta xin làm quân thuộc quyền, chẳng hay Vạn Thắng vương có thu dụng ta không?

-Như tôi đã nói với ngài, phần lớn chúng tôi là hàng tướng, bại tướng mà nay Vạn Thắng vương tin dùng, thì ngài sao lại không chứ? Có điều, quân bản bộ của ngài sẽ bị chia tách thành nhiều nhóm, ngài chỉ được giữ lại vài trăm thôi.

Triệu Trung cười và nói:

-Điều ấy là đúng, Vạn Thắng vương làm vậy là tránh hậu họa.

Hoàng Thái Công xua tay:

-Triệu đại nhân nói đúng nhưng chưa đủ. Với sức mạnh của quân Thiên Đức thì ngài có 2 vạn quân cũng không chống được 5000 nếu bày trận. Đại nhân sẽ nghĩ ta nói khoác, nhưng sự thật thì khi bày trận mà đánh, 5000 quân Thiên Đức sẽ đè bẹp 2 vạn quân đối phương chỉ trong nửa canh giờ, mà có khi chẳng cần đến nửa canh giờ. Bởi thế Vạn Thắng vương không sợ quân cát cứ, ngài ấy chia quân là để khi giao chiến có thiệt hại, tử sĩ không tập trung ở một làng một huyện mà rải rác khắp nơi.

-Ô! - Triệu Trung ngạc nhiên. - Như vậy sẽ giúp lòng dân bớt oán thán?

Hoàng Thái Công gật đầu. Triệu Trung bấy giờ mới ngồi gật gù ra vẻ đã hiểu thâm ý. Đoạn Triệu Trung nói:

-Đấy là chỗ hơn người của Vạn Thắng vương. Giả như ta đem quân bản bộ đánh, dù thắng hay bại thì tang thương s�� phủ khắp ba làng. Thật là cao minh, diệu kế, thế mà chẳng ai nghĩ ra. Nhưng mà… làm vậy liệu quân sĩ có một lòng không?

-Chúng tôi không thấy vấn đề gì. Vương chăm lo cho binh sĩ no đủ. Mẹ già, vợ trẻ, con thơ ở nhà đều được chăm sóc, cho ăn học thì có gì mà phải lo chia rẽ? Hàng tháng binh sĩ đều nhận thư nhà, mẹ hay vợ kể việc trong nhà, luôn căn dặn binh sĩ phải làm tốt việc trên giao, giúp đỡ anh em khác.

Triệu Trung lại thắc mắc:

-Kế an dân, yên lòng sĩ?

Hoàng Thái Công lại cười mà rằng:

-Dân Thiên Đức rất nhiều người biết chữ, quân sĩ của tôi cũng vậy. Có ai dí gươm vào cổ bắt viết đâu. Ngài nghĩ thế nào nếu tôi nói trẻ con dưới 10 tuổi ở Thiên Đức đều biết chữ?

-Hả? Sao có thể? Bên ấy giàu mạnh vậy ư?

-Cũng không tính là giàu mạnh, nhưng… Hoàng Thái Công tự hào nói. "Trẻ con 7 tuổi bắt buộc phải đến trường học, việc học là hoàn toàn miễn phí. Chẳng phải ở Tam Hưng cũng đang dựng trường đó sao?"

Triệu Trung gật đầu:

-Nhưng ta chỉ biết là họ dựng 3 ngôi trường chứ chưa rõ sẽ làm gì.

-Ngài còn tất bật lo chỗ ăn ở, Tết lại đến gần, vùng Thủy Đường cũng vừa chiếm được nên còn chưa sắp xếp được người đó thôi. Chừng đôi tháng nữa, ngài sẽ biết: nhà nào không cho con đi học chữ thì cha mẹ sẽ bị phạt, phạt đến khi nào cho con đi học thì thôi.

-Kỳ lạ! Dân khôn lanh, nhiều chữ sẽ khó cai trị lắm, điều này ta biết.

-Nhưng dân mù chữ thì đất nước lấy gì hùng mạnh?

Hai người mạn đàm phải tạm dừng khi có quân vào báo tin, rằng thủy quân Lê Hoan có ba thuyền ra chặn hỏi, nên tiền quân buộc phải dùng hỏa hổ để đuổi đi.

Triệu Trung nghe vậy có chút băn khoăn, Hoàng Thái Công trấn an:

-Càng gần đến đích, nhiều thủy quân ra chặn cũng chẳng hề gì. Tôi chỉ cần ba mươi thuyền là đủ sức đánh tan trăm thuyền của bọn chúng, rồi đại nhân sẽ thấy. Đại nhân cứ dẫn binh theo sau, kẻ nào hàng thì trói, chống cự thì diệt, và tuyệt đối không được làm hại đến dân lành. Ngài có 1000 quân mà Trương Phó Đại soái nhờ đem theo gần năm chục thuyền, chẳng lẽ ngài không thấy lạ ư?

-Ta tưởng chở lương nhưng lương chẳng có mấy, ch��ng lẽ… chở tài vật về?

-Cả người nữa chứ. Bắt được kẻ nào thì cứ trói hết lại, đưa xuống thuyền. Đánh xong ngài chở chúng về Thiên Đức giúp là được. Vương đang cần tráng niên, già thì thôi, những người trên ba mươi tuổi thì sau trận sẽ được thả hết.

Triệu Trung vốn là người lạ, nương nhờ ở một nơi cũng rất lạ, gặp những người khác lạ. Thắc mắc này vừa có lời giải thì lại nảy sinh thêm vài câu hỏi mới. Triệu Trung cảm thấy mừng khi ba quân không có ý phân biệt Triệu Trung từ nơi khác đến, khác cả ngôn ngữ. Bất giác Triệu Trung nghĩ, nếu em gái mà trở thành thê thiếp của Vạn Thắng vương, biết đâu nay mai sẽ lấy lại được quê cha đất tổ.

Bản văn này, với sự chỉnh sửa kỹ lưỡng, hiện thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free