Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 286: “Ba mươi không phải Tết”

Việc đóng Thiết Giáp đĩnh không mấy khó khăn khi nhân lực đông đúc, nhưng phần khó nhất nằm ở hệ thống truyền động và truyền dẫn khí. Chương phải làm việc rất nhiều với xưởng đóng tàu nhằm điều chỉnh thiết kế cho phù hợp. Đơn cử, đầu pít-tông phải đổi từ đáy bằng sang đáy lồi, còn xéc-măng bằng gang thì được các thợ thủ công lành nghề tỉ mẩn chế tạo, chỉnh sửa ngày đêm. Từ bản vẽ đến mẫu thực và vận hành thử quả là một trời một vực. Mông Đồng thuyền cải tiến đã thử vài lần nhưng không mang lại nhiều tác dụng, bởi con thuyền nặng hơn Chương dự tính.

Trần Văn Lịch cùng nhiều cá nhân ở Phòng Nghiên cứu - Chế tạo Vạn Xuân ăn ngủ tại xưởng đóng tàu. Họ phải nắm rõ quy trình sản xuất, ghi chép lại các thử nghiệm và những chỉnh sửa cần thiết. Chương sẽ trực tiếp giảng giải cho họ tác dụng, công dụng của từng bộ phận, cũng như những khó khăn cần tìm cách khắc phục.

Chương rời nơi ở từ Lý phủ về làng Vạn Xuân vào trung tuần tháng Chạp năm Thiên Đức 30. So với ý tưởng ban đầu của Chương, làng Vạn Xuân có nhiều điểm khác biệt. Tổng thể Điện Hưng Quốc, nơi dùng làm việc, hội họp rộng đến hơn năm nghìn mét vuông với tường bao bằng gạch. Lý phu nhân thường ở làng Vạn Xuân cho đến khi có cháu nội mới về Lý phủ. Lý An mỗi khi đến làng đều dành thời gian cho cháu gái, thi thoảng ông vẫn đưa Thiên Kim đi đây đó cùng, có khi dăm ba ngày mới đem trả về.

Từ làng Vạn Xuân rẽ phải theo đường Tả - Hữu Siêu Loại đến chợ Diên Ứng, thành Luy Lâu ở phía Đông mất gần một canh giờ cưỡi ngựa, nếu đi thuyền sẽ lâu hơn một chút. Nếu dùng Thiết Mã, thời gian di chuyển cũng tương đương cưỡi ngựa. Còn nếu từ làng Vạn Xuân rẽ trái xuống bến Bình Than, cũng mất nửa canh giờ cưỡi ngựa.

Ngoài cổng làng Vạn Xuân có một tấm bia đá khắc tên làng. Cạnh đó, một tấm biển lớn bằng gỗ treo ở bờ sông Khoai thông báo thuyền bè ngang qua không được dừng, người cưỡi ngựa qua phải hạ mã, đi bộ phải bỏ mũ nón. Bách tính bốn huyện Thiên Đức cũ chuẩn bị đón một cái Tết ấm no khi mùa màng bội thu. Trai gái trong quân ngoài dân thi nhau mua vải vóc may quần áo mới chuẩn bị đám cưới vào tháng Giêng, tháng Uyên Ương. Chương thấy cảnh bách tính nô nức chuẩn bị đón Tết, lòng vui mừng khôn xiết bởi đây là thành quả có được sau hơn một năm cải cách sâu rộng. Huyện Thiên Đức vẫn là lá cờ đầu về thương mại và tiểu thủ công nghiệp. Chương muốn bảo vệ thành quả mà biết bao người đã đổ mồ hôi công sức mới có được. Anh tự đặt ra mục tiêu năm tới sẽ tập trung phát triển về hướng Tây, mong bách tính ba huyện mới ở đó sẽ có cuộc sống no đủ.

Chương họp với Ty Giao thông, dự định qua Tết sẽ làm hai đường ray bằng gỗ trên hai con đường lớn ven sông, biến Tả - Hữu Siêu Loại thành tuyến giao thông huyết mạch nội vùng, theo hướng từ Tây sang Đông. Điều này sẽ rút ngắn thời gian di chuyển từ Diên Ứng đến Bình Than (chừng 45 dặm) xuống còn khoảng nửa canh giờ, tăng cường giao thương trong vùng. Đồng thời, nó cũng sẽ trở thành tuyến đường thủy bộ ngắn và nhanh nhất kết nối hai con sông. Đây là dự án lớn chia làm hai giai đoạn: giai đoạn một sẽ dùng ngựa kéo, giai đoạn hai sẽ dùng công nghệ bí mật. Theo chủ trương của Ty Giao thông, đường ray làm đến đâu sẽ cho lưu thông đến đó.

– Trên đoạn đường gần năm chục dặm này, mỗi chiều sẽ xây 5 ga lớn đặt so le. Mỗi ga sau này sẽ tương ứng với một cái chợ mới. Các anh thấy đấy, dưới sông có bến thuyền, trên đường có sân ga. Những nơi này dân sẽ dần tập trung về buôn bán ngày một đông, tự khắc thành chợ. Đây là công trình đầu tay. Sắp tới, các anh còn phải chia nhau ra phụ trách các dự án ở Kinh Môn, Ninh Hải, Thủy Đường. Bởi thế, hãy vừa làm vừa đúc rút kinh nghiệm để khi đến những nơi mới sẽ dễ dàng bắt tay vào việc, tránh bỡ ngỡ. Mô hình ga cũng không phức tạp: chỉ là một ngôi nhà tranh năm gian hai trái, một khoảng sân lát gạch rộng phía trước, cạnh đường cái. Và… đừng quên làm vài cái hố xí riêng cho nữ nhân và nam nhân. Người già chữ không thuộc, vậy ngoài chữ, các anh nên vẽ thêm một hình minh họa treo trên cửa. Đàn bà mặc váy đội nón, đàn ông mặc quần đội mũ, như này này.

Thiên Bình bụng to vượt mặt, đi lại đã có phần khó khăn. Chương chẳng thể đoán được trai hay gái. Hơn nữa, chỉ mười ngày sau khi dọn về nơi ở mới, đến lượt Duệ cấn thai. Bốn cô vợ mang thai trong cùng một năm, quả là đại hỷ! Các nàng Thiên Bình lo lắng tột độ, bởi Duệ mang bầu đồng nghĩa với việc Chương sẽ bị "treo niêu". Mặc dù xung quanh Chương có rất nhiều nữ nhân, nhưng các nàng Thiên Bình lo lắng nhất là cô gái Hoa quốc Triệu Nhã L��m – người đang chăm chỉ học tiếng Vạn Xuân và tỏ ra khá thông minh. Lê Chân xinh đẹp nhưng non nớt, lại đã là môn đệ nên bị gạt sang một bên. Đan Ngọc tiểu thư thì bị đưa đi học và làm việc trong Ty Giáo dục. Chương vốn rạch ròi các mối quan hệ: học trò sẽ mãi là học trò, nghĩa muội cũng không phải lo có tình cảm khác giới. Triệu Nhã Lâm là nữ binh cận vệ, cô nàng khá giỏi kiếm pháp, thân thủ cũng chẳng kém cạnh Thu Vân là bao, tuổi cũng chỉ mới 19. Thiên Bình đã dăm ba lần định thỏ thẻ với Chương về việc chuyển cô gái Hoa quốc sang làm ở một ty khác, nhưng Duệ đã ngăn lại. Duệ bảo: – Nay anh ấy chưa có ý định gì, tự nhiên ta đề cập chắc chắn anh ấy sinh nghi. Mà người như anh ấy đã không nghĩ thì thôi, nghĩ chắc chắn sẽ sâu. Chúng ta không thể cản được đâu, chi bằng khéo léo cắt đặt người theo sát độ nửa năm là được rồi. Ba nàng nghe thế cho là phải, Thiên Bình bèn bóng gió bảo Thu Vân hãy để ý sức khỏe Vạn Thắng vương, đừng để bóng hồng nào ve vãn.

Hạ tuần tháng Chạp, Tết đã gần kề, trong cái giá lạnh của mùa đông. Tin tức từ các nơi đổ về ngày càng nhiều, khẳng định chắc nịch rằng bảy sứ quân đã liên thủ cùng tấn công Thiên Đức, song thời gian cụ thể khởi binh vẫn chưa rõ. Mặc dù tin tức được bảo mật, nhưng động thái điều chuyển binh mã, kết liên minh của bảy sứ quân vẫn không thoát khỏi tầm mắt của giới thương nhân. Một bộ phận dân chúng Thiên Đức nghe phong thanh tỏ ra lo lắng, nhưng khi thấy ba quân Thiên Đức tuyệt nhiên không điều động binh mã, họ cũng dần yên tâm. Ngay cả các gia đình có con cháu trong quân cũng không nghe con cái mình đề cập đến việc binh đao sắp xảy ra.

Thực tế, các chỉ huy từ cấp đại đội trở lên trong quân đã được cung cấp tình hình mỗi ba ngày một lần nhưng phải tuyệt đối giữ bí mật. Tại huyện Siêu Loại, nơi đặt bản doanh quân Thánh Dực. Các binh sĩ, sau vụ gặt, liền nhận lệnh đào hào, đắp công sự, làm cự mã để chuẩn bị đón tân binh do Trương Lôi bàn giao sau Tết Nguyên tiêu. Chẳng binh sĩ nào ngờ rằng những hầm, hào, ụ đất ở ven sông mà họ đang đào không chỉ dùng để luyện tập, mà còn là cứ điểm phòng thủ quan trọng khi đối phương đổ bộ. Tại huyện Thiên Đức, những nơi Vũ Ninh vương có thể dùng làm vị trí vượt sông đều được đánh dấu sẵn. Xưởng đóng thuyền gần đại bản doanh, lấy lý do nghỉ Tết sớm, đã di chuyển phần lớn lực lượng về gần bến Bình Than mà chẳng ai mảy may nghi ngờ. Trại Nguyệt Đức, bản doanh Đại đoàn Thiên Đức vẫn im lìm, quân dân hân hoan chuẩn bị Tết. Bản doanh thủy quân ở Luy Lâu cũng chẳng có động tĩnh khác lạ, ngoài việc đêm đêm vẫn vọng lại những âm thanh kỳ lạ mà chẳng ai biết đó là gì.

Hoàng Như Hổ, Linh Thông Thuận, Trương Hống và Trương Hát từ Tây Phù Liệt trở về làng Vạn Xuân, tham kiến Chương và báo cáo đã hoàn thành nhiệm vụ. Chương giữ bốn người lại dùng bữa. Trong bữa cơm, Chương hỏi chung cả bốn: – Các cậu ở Tây Phù Liệt một thời gian dài như vậy, theo các cậu, nếu ta đánh Nguyễn Ninh vương liệu có thể chiếm được vùng đó không? Linh Thông Thuận đáp: – Họ có lũy cao hào sâu y như làng Thư Đôi xưa kia, nhưng có phần hiểm trở hơn. Thưa vương, quân tinh nhuệ của họ chừng một vạn, nhưng số dân binh có thể huy động hẳn phải gấp ba đến bốn lần con số đó. Tôi nghĩ, chúng ta muốn thắng họ, nhất định phải đánh bại tinh binh trú đóng ở Đông Phù Liệt.

Lũy cao hào sâu thì dùng hỏa công cũng chẳng cần ạ. – Trương Hống bổ sung. – Chúng ta có thể đánh vào theo lối từ các chợ ven sông.

Chương lắng nghe, đo���n anh hỏi Hoàng Như Hổ: – Nếu cậu là Nguyễn Ninh vương, cậu muốn khởi binh đánh ta thì… bao giờ cậu sẽ ra tay? Ý ta là, giả sử cậu muốn vậy ấy. Hoàng Như Hổ ngẫm nghĩ một lát thưa: – Bẩm ngài, mấy hôm trước khi bầy tôi và anh em về, trong chợ Tây Phù Liệt có người thu mua rất nhiều muối, giá muối vì thế mà tăng. Bầy tôi có nghe thương nhân ngồi uống rượu trong tửu điếm nói với nhau rằng các chợ khác cũng có người mua nhiều. Chương nhoẻn miệng cười động viên Như Hổ cứ nói. Hổ tiếp: – Lương thảo chắc chắn Nguyễn Ninh vương không thiếu, nhưng muối sẽ cần tích trữ nếu động binh. Mười đồng cân (một lạng) muối sẽ đủ cho một trăm người ăn trong một ngày, một cân đủ cho một ngàn sáu trăm quân. Giả tỉ họ điều một vạn tinh binh đi chinh phạt, sẽ cần ít nhất năm cân muối mỗi ngày. Năm cân nghe chừng chẳng nhiều, nhưng một tháng sẽ tiêu tốn một trăm năm mươi cân muối. Linh Thông Thuận và những người khác chẳng hiểu Như Hổ đang giải thích điều gì, nhưng Chương thì có thể hiểu được. – Họ muốn đánh Thiên Đức sẽ phải chuẩn bị muối ít nhất ba tháng. Dạ bẩm, ngoài tinh binh còn có phu quân theo sau, từ bên đó sang huyện Siêu Loại không xa, bầy tôi nghĩ số phu quân theo sau chắc chỉ dăm nghìn người. Vị chi tổng cộng gần bảy trăm cân muối. Có thể Nguyễn Ninh vương cẩn thận nên mua nhiều hơn, vì muối cũng rẻ. Bây giờ đang mùa đông, lại cận Tết, muối sẽ dễ chảy nước, không thể để lâu. Bầy tôi đoán rằng, sớm nhất là sau Tết Nguyên tiêu họ sẽ khởi binh, vì khi ấy thời tiết cũng thuận lợi hơn, chẳng còn mưa phùn. Còn nếu chậm hơn, thì là thượng tuần tháng Hai ạ. Chương gật gù, rồi mỉm cười bảo Như Hổ: – Nghỉ Tết xong, cậu hãy đến Lý phủ giúp việc cho Lý An lão gia, đồng thời dành thêm thời gian đọc sách binh thư. Và… ờ… cả ba cậu này nữa, cũng tranh thủ học "Mạc gia Diệu lý Yếu lược" đi nhé. Trương Hát hỏi: – Dạ thưa ngài, đó là sách gì mà bầy tôi chưa từng nghe? – Sách mới được biên soạn hơn tháng nay, làm sao cậu biết được? Tranh thủ mà đọc đi. Các cậu từng cầm quân nên sau này sẽ trở lại quân đội. Ngày nào ta đánh Đông Phù Liệt, các cậu sẽ là tiên phong đấy nhé? Cả bọn đồng thanh đáp: – Tạ ơn Vạn Thắng vương! – Thôi, tranh thủ ăn no bụng đi. Ăn xong, đến gặp cô Hương bên Phòng Tài vụ nhận thưởng. À, cậu Thuận này, cô Hương ấy vẫn chưa có ai đâu, sắp đến tuổi ế rồi đấy. Mấy cậu tìm cách rước cô ấy về hộ ta, chứ để cô ấy thành "thần giữ của" thì mệt lắm! – Dạ bẩm Vương! – Linh Thông Thuận nói. – Triệu tiểu thư là ái nữ của Triệu lão gia, bầy tôi e ngại ạ. – Cậu tán con gái ông ấy chứ có phải tán ông ấy đâu mà sợ? Mấy bận mẹ cậu đến nhận tiền, bà ấy cứ ngọt nhạt nói với cô ấy về làm dâu, rằng con trai của bà cao ráo lắm, lại ngoan nữa. Ta còn nghe chính miệng cô ấy khen cậu tuấn tú cơ mà, cô ấy chỉ sợ cậu không ưng cô gái đã "quá lứa lỡ thì" thôi. – Dạ thưa… Chương tặc lưỡi: – Liều một phen mất mát gì, liều thì mới có cơ hội thành công lớn. – Dạ bẩm ngài, tôi sẽ thử ạ.

Sau bữa ăn, Chương gọi Tôn và Dũng đến dặn dò, báo tin mật cho các chỉ huy rằng khả năng lớn các sứ quân sẽ khởi binh vào ngày 16 tháng Giêng. – Hãy chuyển đến Triệu Quang Phục, Đoàn Thượng, Lý An, Cự Lượng, Văn Long, Lý Văn Ba lời nhắn của ta: "Ba mươi không phải Tết". Trần Minh Dũng lập tức gửi tin đến các nơi, hôm ấy đã là chiều 25 Tết.

Bản thảo này do truyen.free nắm giữ quyền sở hữu trí tuệ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free