(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 285: Huyện Mao Khê
Tại Lý phủ, Trần Nhật Tôn, Phạm Bỉnh Di cùng ông Cả Lụa đã cung cấp cho Chương nhiều tin tức tình báo quan trọng về các sứ quân lân bang. Khi đó, đã là thượng tuần tháng 11.
Cao Mộc Viễn đem quân quấy phá Hiến Doanh một lần nữa nhưng không thu được kết quả gì, buộc phải rút quân. Cảm thấy khó chịu với Thủy sư Đô đốc họ Cao, Chương bèn sai sứ sang gặp La Đình Đệ, tuyên bố thẳng thừng rằng nếu Cao Mộc Viễn còn dám cất quân đánh Hiến Doanh, La phủ hãy chuẩn bị sẵn áo quan. La Đình Đệ một mực khẳng định rằng Cao Mộc Viễn không còn nghe lệnh ông ta nữa, mà đã đầu quân cho Phạm Lệnh công.
Chương đọc thư xong chỉ mỉm cười, nói với Lý An:
– Nếu Cao Mộc Viễn đầu quân sang Phạm Lệnh công thì cha con họ La cần gì phải giữ lại nữa. Nếu bọn họ bắt tay ba mặt vây ta, cha giúp con chuẩn bị binh mã.
– Đánh Tế Giang luôn sao?
– Cứ chuẩn bị sẵn sàng chờ thời cơ khởi sự, cha ạ. Bọn chúng vây hãm ta, ta cứ nhằm kẻ yếu nhất mà ra tay. Hiện tại có hai kẻ yếu hơn cả, đó là La Lệnh công và Lê Hoan.
Lý An gợi ý:
– Có thể thuyết hàng La Lệnh công con ạ.
Chương ngẫm nghĩ:
– Quân đội của chúng ta càng mạnh, ngoại giao càng dễ. Nếu cha muốn thuyết phục La Lệnh công quy hàng, điều kiện tiên quyết là La Đình Đệ phải tấn công Cao Mộc Viễn. Bởi lẽ, Viễn đã phản, Đệ khởi binh đánh là lẽ đương nhiên.
Lý An cười khổ:
– Đời nào họ làm vậy chứ.
Chương nhún vai nói:
– Đó là lý do con nói vậy, cha ạ. Trước đây Lý Nam Vương nhờ các hào trưởng giúp sức mà đuổi được Hoa quốc. Khi Hoa quốc đã bị đẩy lui, kẻ nào cũng tự nhận công lao về mình, thế nên, chúng ta khởi binh phải diệt trừ tận gốc nạn cát cứ này. Tất cả những kẻ chống đối đều phải nằm trong áo quan về với đất.
Lý An thắc mắc:
– Vậy sao với Lý Lệnh công, con lại đối xử khác?
– Cha còn không rõ sao? Thứ nhất là con cần chỗ đứng chân. Thứ hai, vì ông ta là họ hàng nội tộc của cha.
– Hẳn con sẽ mưu tính tiến đánh La Đình Đệ và Lê Hoan cùng lúc?
Chương không vội trả lời ngay mà lấy hoạ đồ rồi cùng xem với Lý An. Anh nói:
– Bảy người bọn họ liên thủ lại, cha nghĩ có bao nhiêu binh mã?
– Nhiều lắm cũng chỉ khoảng 15 vạn quân, không thể hơn được.
– Vậy cha hãy bàn bạc với Tả Đô đốc giúp con. Con muốn chiếm Tế Giang và vùng phía Nam Ninh Hải cùng một phần đất của Phạm Lệnh công, chính là khu vực Nam Sách này. Đây là một thị tứ khá đông dân.
– Đối đầu với bảy kẻ liên thủ, lại bị vây ba mặt cùng lúc. – Lý An tặc lưỡi. – Như thế, buộc phải đánh nhanh thắng nhanh, nhắm thẳng vào đại quân của hai kẻ yếu nh��t, gần nhất mà đánh tan.
– Đó là ý tưởng tuyệt vời. Quân ta huy động cũng chỉ có ba vạn, nếu trải quân trú đóng sẽ rất bất lợi. Khi chiếm được Tế Giang, chúng ta sẽ đưa tù binh Vũ Ninh sung vào quân đội để bình định, tiễu trừ. Sau khi đuổi được Lê Hoan, quân từ Kim Động sẽ được điều đến để bình định vùng đất đó. Quân chủ lực của ta phải được tập hợp đủ mạnh để tạo thành một mũi nhọn tấn công.
– Bên Vũ Ninh con có dự định gì không?
– Cha tính sao?
– Phòng ngự trước, phản công sau.
Chương nghe vậy chỉ vào thành Bát Vạn, giọng chắc nịch:
– Con muốn nhổ thành Bát Vạn... và cha vốn ưa hành binh thần tốc, trăm sự nhờ cha liệu liệu. Chúng ta chỉ còn chưa đầy hai tháng là đến Tết, con phải lo liệu mấy việc bên thủy quân và bộ binh.
Chương dành một ngày họp với Phòng Nghiên cứu - Chế tạo để đưa ra bản vẽ vũ khí hỗ trợ bộ binh phòng ngự hoặc công thành. Trước đây HM60 làm ra, dự kiến dùng để công thành hoặc bắn cầu vồng nhưng thực tiễn chiến đấu cho thấy, khi HM60 nạp đạn bi và bắn ở cự ly gần sẽ hiệu quả hơn. Việc gắn quả nổ nhỏ vào tiễn bắn cũng là một cách hay, song vẫn cần một loại vũ khí có thể bắn cầu vồng ở cự ly gần dành cho bộ binh.
Mẫu thử nghiệm có nòng bằng ống trúc già dài chừng một thước gắn thước ngắm bằng gỗ. Một bàn xoay hình tròn đặt 12 ống thép hình trụ, mỗi ống cao chừng hai mươi phân. Bên dưới bàn xoay có gắn dây kéo. Sau khi phóng quả đạn thứ nhất, bàn xoay sẽ tự động xoay ngược chiều kim đồng hồ, nạp tiếp quả thứ hai và cứ thế tiếp diễn cho đến khi hết một vòng.
Trần Văn Lịch cùng nhóm của mình chế thêm dây cót từ thừng, xoay được tối đa ba vòng. Chương vẫn chưa biết nên gọi thứ vũ khí đang được chế tạo này là gì.
Vì giấy không hề rẻ, nên Chương không thể quấn đạn bằng giấy như quả pháo cối khi cần dùng với số lượng lớn. Anh làm việc cùng xưởng đúc đạn và quyết định dùng ống trúc để làm vỏ đạn.
Đáy quả đạn được bịt bằng đất sét, một dây cháy chậm được nối với liều thuốc nổ nhồi ở phần đáy. Khi phát nổ, nó sẽ đẩy quả đạn con – một ống trúc nhỏ và ngắn gắn dây cháy chậm – phóng lên cao. Quả đạn nhỏ này khi phát nổ sẽ văng ra những viên bi sắt li ti như hạt đậu xanh. Tầm xa hiệu quả từ vị trí bắn khoảng 15 trượng trở xuống. Phòng Nghiên cứu - Chế tạo được giao nhiệm vụ kết hợp với xưởng đúc đạn, đúc súng để chế tạo loại đạn nổ 80mm dùng cho thần công, dựa theo nguyên lý tương tự quả đạn nổ bằng ống trúc.
Sau thời gian miệt mài mày mò, không ngừng học hỏi từ ông thầy, Trần Văn Lịch đã chế tạo thành công đạn nổ thần công hình trụ bằng đồng. Nhưng ngày đó vẫn còn một chặng đường dài.
Số quái thạch được đem về, Chương giao một phần cho xưởng thuyền để thử nghiệm chạy tàu. Đương nhiên, nhiệt lượng của than đá vượt trội hẳn so với than củi, và thời gian sử dụng cũng lâu hơn. Phần quái thạch còn lại được Chương giao cho xưởng rèn đúc và nhận được báo cáo phản hồi vô cùng khả quan. Các thợ cả đã đề xuất với Vạn Thắng vương cấp thêm quái thạch, đồng thời cam kết sẽ làm ra vũ khí, giáp trụ, thần công đúc đồng… với chất lượng vượt trội, và thời gian hoàn thành thành phẩm sẽ giảm khoảng một phần ba.
Duệ đã tuyển chọn hơn một nghìn đàn ông tuổi từ hai mươi lăm đến ba mươi, lý lịch rõ ràng, vốn là dân Thiên Đức. Họ được trả trước tiền công ba tháng, kèm theo một khoản tiền thưởng lớn sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Những người này đã xuống thuyền cùng Tiểu đoàn Diên Ứng tại bến Môn, với đích đến là Mao Khê. Từ đó, họ theo Lê Chân thẳng đến chân núi Yên Lãng để dựng trại đồn trú.
Trong quá trình phát quang bờ bụi, Lê Chân đã chỉ đạo mọi người nhặt và đào những cục đá, viên đá, tảng đá màu đen tuyền, óng ánh để vận chuyển về thuyền, rồi chở về Thiên Đức. Tiểu đoàn Diên Ứng chịu trách nhiệm bảo vệ số công nhân (những người do quân Thiên Đức đưa đến) trong khi họ dựng một con đường thẳng đến bờ sông Đá Vách. Cùng lúc đó, dân làng Mao Khê và số người mới được giải cứu từ tay Trương Hiền cũng được huy động để làm đường.
Những cư dân mới "chân ướt chân ráo" đến từ bên bờ hữu ngạn sông Đá Vách cũng được tuyển dụng để đào đất, chặt cây, đổ cát sỏi làm đường. Ty Giao thông cũng đã điều năm trăm người đến chung tay sau khi công tác nắn dòng sông Khoai đã hoàn tất. Công nhân của Ty Giao thông và quân sĩ làm đường được trả lương cao gấp rưỡi, kèm theo một khoản thưởng lớn nếu hoàn thành trước hạn. Trong khi đó, dân phu làm đường được trả công nhật. Những công nhân làm đường do Thiên Đức cử đến đều được trang bị đao và nỏ Liên Châu để phòng vệ như dân binh, bởi vùng này còn hoang sơ và có thể xem là một phên giậu quan trọng.
Lê Chân, người thông thuộc đường đi lối lại, thể hiện mình là một cô gái vô cùng năng nổ. Trong quá trình đào đất đắp đường, một nhóm dân phu khi đào sâu hơn một mét đã xúc phải toàn đất nâu đen tơi xốp, nên họ bỏ sang đào nơi khác. Lê Chân lấy làm lạ, chợt nhớ rằng quái thạch cũng có màu đen và được Chương rất chú trọng, biết đâu đây lại là thứ Chương cần. Cô nàng bèn bảo dân phu đào thêm nhiều hố gần đó và phát hiện dưới lớp đất sâu gần hai mét là một lớp đất nâu đến đen, tơi xốp.
Lê Chân bèn lấy ở mỗi hố lớn một rổ đất, đem đổ vào vại rồi gửi về Thiên Đức cho Chương. Vài ngày sau, Lâm Uyển Như đã đem theo mấy chục thuyền đến. Lê Chân liền chỉ những hố đào gần con đường đất đang đắp cho Uyển Như xem.
Lâm Uyển Như nói với Lê Chân:
– Vương có dặn rằng khi nào em trở về Thiên Đức sẽ được hậu thưởng xứng đáng. Vương rất vui mừng với những thứ em đã gửi về. Thứ này sẽ giúp cây cối lớn nhanh hơn, điều mà chúng ta đang rất cần.
Thứ đất mà Lê Chân vô tình phát hiện và gửi về Thiên Đức chính là than bùn loại bình thường. Trước khi tiến hành khai thác than đá, Ty Nông nghiệp và Ty Thương nghiệp đã điều vài trăm thuyền đến vừa đào đất giúp đắp đường, vừa để khai thác thứ than bùn này. Than bùn này sau khi được đem về sẽ được trộn thêm vôi, vỏ lạc để làm phân bón, giúp các loại cây ngắn ngày phát triển tốt và cải tạo đất.
Ngày 10 tháng 12, năm Thiên Đức thứ 30, huyện Mao Khê chính thức được thành lập trên giấy tờ. Tính đến cuối tháng Chạp, vùng đất hoang sơ này đã có tới hơn một vạn dân, chủ yếu là người dân từ bốn huyện Thiên Đức cũ chuyển đến để làm đường sá, dựng nhà cửa, kho tàng và bến sông.
Trong khoảng thời gian sau đó, tại Mao Khê luôn thường trực một lực lượng đồn trú tương đương hai trung đoàn chính quy, gồm cả thủy lẫn bộ, nhằm bảo vệ vùng đất chứa "vàng đen" này. Chương tin rằng chỉ cần khai thác than đá tại núi Yên Lãng, anh sẽ đủ sức đưa phủ Thiên Đức phát triển vượt bậc.
Nhằm phục vụ cho việc khai thác than lâu dài, bước đầu tiên, Chương đã cho hoàn thiện đường sá, dù chưa vội vàng khai thác ồ ạt. Anh chỉ cho thu nhặt nhanh những tảng và viên đá lộ thiên để cung cấp cho các xưởng đúc súng, đạn; và một phần khác dùng để dự trữ cho các chiến thuyền của Yết Kiêu có thể sử dụng trong tương lai gần.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, được tạo ra để lan tỏa những câu chuyện hay.