(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 284: Kiểm soát Phượng Sơn
Thống lĩnh ba trại quân của Vũ Ninh vương bên bờ tả ngạn sông Kinh Sư là Đàm Khoan. Với chừng bốn chục thuyền lớn nhỏ, có hai trại thủy và một trại bộ binh đóng trên bờ. Khoan đóng giữ nơi này hơn chục năm, hiếm khi phải đụng trận. Đàm Khoan được tăng cường thêm ba trăm bộ binh tinh nhuệ, pháo bắn đá và liên nỏ sau khi Hải Đông rơi vào tay quân Thiên Đức.
Buổi trưa, Đàm Khoan nhận được tin cấp báo: quân hậu bị của Đại Bộ đã bị quân Thiên Đức bắt hết, Đại Bộ tử trận. Đàm Khoan lấy làm lo sợ, liền thúc giục quân lính đề cao cảnh giác, sẵn sàng giao chiến với quân Thiên Đức tấn công từ Phượng Sơn. Đàm Khoan sai người về Vương gia trang dò la, và anh em họ Vương đã cung cấp những thông tin mà họ biết. Họ còn cho biết, khi rời Vương gia trang, Vạn Thắng vương đã dẫn quân và tù binh về hướng quân doanh của Đàm Khoan.
Trại thủy bộ của Đàm Khoan đuốc sáng rực suốt đêm. Khoan lên tinh thần cho binh sĩ dưới quyền, rằng Vạn Thắng vương chỉ dẫn theo vài trăm quân, nếu bắt được Vạn Thắng vương sẽ lập tức được thưởng hậu hĩnh.
Trại quân Đàm Khoan bị tấn công lúc rạng sáng, nhưng không phải Vạn Thắng vương dẫn quân từ Phượng Sơn đánh ra mà thủy binh Thiên Đức đã khai hỏa trước.
Yết Kiêu chỉ huy, Phạm Hữu Nhật dẫn Tiểu đoàn thủy Kình Ngư từ bến Bình Than tiến vào đầu nguồn sông Kinh Sư, tấn công trại hữu của Đàm Khoan ở dưới sông. Phạm Hữu Nhật cho pháo và thần công bắn dồn dập, khiến quân thủy trấn trại này không thể chống cự, đành bỏ thuyền bỏ trại chạy ngược lên bờ đê.
Đàm Khoan ra lệnh cho trại thủy bên tả xông thẳng vào đội hình chiến thuyền của Thiên Đức. Trên bờ, Đàm Khoan đưa pháo đá sát bờ sông, bắn yểm trợ cho thủy binh. Ba chục khẩu pháo đá còn chưa kịp khai hỏa, đột nhiên có hàng chục tiếng nổ vang lên trong bản doanh bộ binh của Đàm Khoan. Cùng lúc đó, khoảng không bên trên bản doanh của Khoan cũng có hàng chục tiếng nổ nhỏ vang lên, soái trại nằm giữa bản doanh bị phóng hỏa.
Bị vây công hai mặt, Đàm Khoan nao núng. Nhiều binh sĩ vốn đã nghe danh quân Thiên Đức từ trước, giờ mắt thấy tai nghe súng pháo đì đùng ngay trước mặt, hồn vía lên mây cả, chẳng còn ý chí chiến đấu. Thủy quân của Đàm Khoan xuất trại hơn hai chục thuyền, nhưng chưa ra đến giữa dòng đã mất luôn ba thuyền. Cả đoàn cuống cuồng quay vào bờ, bỏ thuyền chạy.
Yết Kiêu cho vài Mông Đồng xông thẳng vào trại hữu trước đó của Đàm Khoan, đổ bộ lên bờ gần hai trăm quân, đánh ngược từ dưới sông lên bờ đê. Xa Hải neo giữa sông, bắn cấp tập vài loạt dọn đường tiến cho mũi quân này.
Đàm Khoan ngồi trên lưng ngựa bên ngoài bản doanh, chỉ huy quân chống quân Thiên Đức đổ bộ, đồng thời chống lại quân đột nhập đại bản doanh. Bỗng nhiên, tiếng chiêng thu quân liên hồi vọng ra từ trong bản doanh. Đàm Khoan biết mình đã trúng kế của đối phương, thét quân đánh trống thúc mạnh át đi, nhưng mau chóng nhận ra quân đánh trống trên giá cao vừa bị hạ gục. Khoan sai kẻ khác leo vội lên, nhưng mới được dăm bậc, kẻ ấy đã buông tay ngã xuống đất như lá rụng. Đàm Khoan thất kinh, biết tình thế nguy ngập, bèn kéo hơn sáu chục quân kỵ nhắm hướng Đông Bắc mà mở đường máu.
Bọn Đàm Khoan chạy chưa được một dặm, bỗng có hai tiếng nổ lớn bên phía hữu, hai quân kỵ dẫn đầu bị thiệt mạng ngay tức khắc. Đàm Khoan nhìn quanh, dẫn kỵ binh chạy dạt về bên tả, trong khi phục binh Thiên Đức nhắm bắn đuổi theo sau lưng. Thúc ngựa chạy chưa được hai mươi trượng, con chiến mã của Đàm Khoan đã ngã vật sang một bên sau tiếng nổ lớn. Khoan chưa kịp định thần thì đã bị hai tráng niên xông đến quật ngã, kề dao vào cổ.
Quân kỵ theo Khoan bị hạ thêm mấy người, đám còn lại buộc phải vứt giáo mác xuống ngựa mà xin hàng. Tráng đinh trói Khoan lại, cười ngoác miệng, hồ hởi nói:
- Ông sợ mất vía chưa? Chúng ta để hở hướng Đông Bắc của doanh chính là để ông thoát chạy, đón lõng bắt cho đỡ tốn công, ai dè ông trúng kế thật.
Mấy nhóm phục binh gần đó chạy đến, phần nhiều là nữ nhân. Đàm Khoan và gần năm chục người khác bị dẫn giải về bản doanh gặp Chương. Chương ngồi bên bàn, nhâm nhi chén trà nóng mà Lê Chân vừa pha xong. Đàm Khoan nhìn Chương, nét mặt hằm hằm như thể muốn ăn tươi nuốt sống kẻ địch.
- Ta nghe thiên hạ đồn rằng quân của ông rất hung bạo, cớ sao mới đánh một hồi đã tan tác cả thế này?
- Tiểu tử, ngươi dùng mưu ma chước quỷ đánh bại ta, có gì mà tự đắc?
Chương quay ra nói với Lê Chân:
- Em về Vương gia trang bảo với anh em họ Vương, ta bắt được Đàm Khoan rồi. Nói với họ, việc họ cung cấp tin tức quân cơ của ta cho Đàm Khoan thì ta xem như chưa biết, nhưng nếu dám một lần tái phạm, không thực lòng thần phục, hãy làm sẵn áo quan bằng gỗ tốt. Nếu không, ta sẽ hất hết xuống hố chôn chung cả đám đấy.
Lê Chân vâng mệnh đi ngay. Chương nhoẻn miệng cười nói với Đàm Khoan:
- Ông phục hay không ta nào quan tâm. Trên chiến trường, hoặc thắng, hoặc bại, hoặc là chết. Dẫn giải ông ta và tù binh về Luy Lâu!
Đàm Khoan bị kéo đi, luôn miệng chửi rủa Vạn Thắng vương. Binh sĩ áp giải nhét giẻ đầy miệng Khoan, bấy giờ Khoan mới chịu im.
- Ngươi còn dám mắng Vương, bọn ta sẽ lấy quần áo lót đàn bà nhét miệng ngươi chứ không phải miếng giẻ này đâu. Vương tha mạng, cố mà lao động cho tốt để báo ân, đặng có ngày đoàn tụ vợ con. Còn như muốn giữ khí tiết cứ làm đơn, ta hứa sẽ thành toàn cho ngươi.
Phạm Ngũ Lão tặng Đàm Khoan thêm một cái tát mạnh vào đầu, và một cú đá vào mông, rồi đuổi xuống thuyền.
Yết Kiêu báo cáo đã bắt được cả nghìn quân thủy bộ. Tất cả sẽ bị giải về thành Luy Lâu để phân loại sau. Chương nói:
- Cậu chọn lấy bốn trăm tù binh, sai người đưa thẳng về thành Kinh Môn giao cho Đặng Sỹ Nghị, bên ấy cần nhân lực đào kênh mương và xây cất. Còn lại hãy giao về Luy Lâu.
Thành Luy Lâu cứ thế mà trở thành một nhà tù giam giữ hàng binh trước khi chia họ đi các nơi khác.
Tiểu đoàn Kình Ngư chia quân đóng ở hai trại thủy vừa chiếm được. Đại bản doanh của Đàm Khoan cũng bàn giao cho Tiểu đoàn Kình Ngư trú quân.
Chương ở lại trại này một ngày để bàn định, xem xét việc bố trí quân. Căn dặn Phạm Hữu Nhật đề cao cảnh giác, và tích cực chiêu mộ quân trong vùng đưa về Kinh Môn đào tạo.
Hai hôm sau, Nguyễn Quốc Khánh biết tin Phượng Sơn rơi vào tay Thiên Đức, liền cho quân vượt sông Nhật Đức đánh vào mạn Đông của Phượng Sơn. Quân vừa mới đổ bộ lên bờ đã bị anh em họ Vương phối hợp với hai đại đội bộ binh Thiên Đức cùng hai trăm quân thủy do Nhật chỉ huy phục sẵn đánh tả tơi, buộc phải rút về.
Lê Chân đến Vương gia trang cảnh cáo anh em họ Vương. Anh em họ Vương sợ xanh mặt, bèn tuân theo sắp đặt của Phạm Hữu Nhật. Thông qua bốn anh em nhà này, Nhật đã chiêu mộ được đến sáu trăm người đưa về Kinh Môn.
Vũ Ninh vương mất quyền kiểm soát Phượng Sơn cũng không lấy gì làm nguy ngập, song điều này lại tiếp thêm động lực cho Vũ Ninh vương bắt tay với Trữ quân và Quảng Trí quân. Đó cũng là lý do các nhóm tình báo do Trần Nhật Tôn cử đi phá quấy ở khu vực giáp ranh La thành và châu Vũ Ninh không gặt hái được thành quả như mong muốn.
Bọn Chương đ��u đã dự đoán được điều ấy, song việc thuyền bè thông thương từ Thiên Đức ra biển, về lâu dài sẽ mang lại nhiều giá trị kinh tế và quân sự hơn. Kể từ hạ tuần tháng 10, Thiên Đức năm 30, chiến thuyền nhỏ của Thiên Đức có thể di chuyển từ bến Diên Ứng ở huyện Thừa Thiên, qua sông Khoai đến bến Bình Than. Thủy quân Thiên Đức đóng ở bến Môn (huyện Thiên Đức), theo dòng Thiên Đức vòng qua một phần huyện Thuận Thiên đến bến Bình Than. Từ Bình Than, chiến thuyền vào sông Kinh Sư. Sông Kinh Sư sau đó chia hai ngả: ngả bên hữu là sông Kinh Môn, bên tả là Kinh Sư. Hai dòng sông sẽ hợp lưu ở ngã ba sông Vận, sau đó chảy qua Ninh Hải đổ ra biển.
Nhánh sông Kinh Sư chảy bên tả chừng ba chục dặm, sau đó lại chia tiếp một nhánh tả là đầu nguồn sông Đá Vách chảy qua làng Mao Khê. Sông Đá Vách uốn lượn gần trăm dặm, rồi ngoặt xuống phía Nam hợp với sông Kinh Sư đổ ra biển ở gần Ninh Hải.
Chương tính rằng, giao thông nội vùng sẽ là đường bộ, còn giao thông liên vùng sẽ là đường thủy. Trải tấm Vạn Xuân giang sơn họa đồ khu vực Thiên Đức và Hải Đông cũ ra, Chương nói với Yết Kiêu:
- Cậu nhìn xem, từ bến Bình Than xuôi về nam, một nhánh Văn Giang đổ ra Xích Giang, một nhánh lớn… ờ… là Phú Lương chảy theo hướng Tây Nam vào đất Nam Sách. Sông này lớn, đánh bại bọn Lê Hoan, La Đình Độ và cả Phạm Khải Ca thì…
Chương bỏ lửng câu nói, Yết Kiêu tiếp lời:
- Nếu vậy, chúng ta đánh bọn Lê Hoan thì đánh hẳn về phía Nam đến tận bờ tả ngạn của sông Phú Lương, kiểm soát vùng cửa sông. Nếu vậy… nếu vậy chúng ta sẽ nắm hai lối thông ra biển. Các sứ quân khác sẽ chỉ còn theo lối Xích Giang.
- Trách nhiệm của thủy quân sẽ rất lớn, cậu cần lưu tâm. Chúng ta mà nắm được hai cửa sông Phú Lương và Kinh Sư, ít nhất sẽ kiểm soát bốn phần mười lưu lượng thuyền bè, tiền sẽ từ đó mà ra. Và… hãy nghĩ xem, một lúc nào đó chúng ta nắm giữ luôn cửa sông Xích Giang thì sao?
- Ngài sẽ dùng quyền đó bóp nghẹt các sứ quân khác về kinh tế?
Chương vỗ vai Yết Kiêu, cười đầy ẩn ý:
- Có thể, nhưng… chúng ta sẽ không cấm đoán thương nhân buôn bán. Tuy nhiên, một số mặt hàng ví như mắm muối, đặc biệt là muối, sẽ bị cấm! Hạt muối nhỏ bé tưởng chừng vô dụng lại có thể làm nên việc lớn đấy. Nếu cậu không tin, hãy thử một tuần ăn uống không có muối mà xem, quân sĩ thiếu muối cũng khốn lắm đấy. Bởi thế, ta luôn bắt quân sĩ phải mang trong ba lô một nắm muối khi hành quân.
Chương và Yết Kiêu ngồi bàn luận ngót một ngày trời, chủ yếu là về việc phát triển thủy binh sao cho mạnh và hỗ trợ quân bộ ra sao cho hữu hiệu.
Mọi quyền đối với bản văn này đều thuộc về truyen.free.