(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 283: Anh em họ Vương
Gia nô của Vương gia trang đến trại lính của tướng quân Đại Bộ. Đại Bộ nghe tin Vương gia trang bị một toán quân Thiên Đức tập kích, bèn hỏi đi hỏi lại ba gia nô về quân số kẻ địch. Gia nô thứ nhất đáp:
-Thưa tướng quân, chừng hai trăm nữ nhân, nam nhân chỉ chừng hai chục người, không hơn.
Chốc lát sau, gia nô thứ hai cũng cưỡi ngựa đến, đáp:
-Nữ nhân không mặc y phục màu vàng, quân số quả thật chỉ hai trăm người. Chúng không có vẻ gì là quân của trang, nên tôi mới thoát được. Vương đại nhân mong ngài ứng cứu, ngài ấy sẽ quyết chiến một phen.
Ngay sau đó, gia nô thứ ba đến, cũng nói y hệt. Đại Bộ khẳng định chắc nịch:
-Đám nữ nhân đó ắt là quân Thần Vũ, đám đàn bà con gái ấy không phải dạng vừa đâu. Nếu chúng chỉ có chừng đó, chúng ta nội công ngoại kích ắt sẽ tóm gọn được.
Nghĩ vậy, Đại Bộ dẫn toàn bộ quân rời trại. Ba chục kỵ binh đi tiên phong, bộ binh theo sau thành hai hàng dọc nối đuôi nhau chạy bộ, cờ xí phấp phới. Đại Bộ là tướng quân chỉ huy quân đồn trú ở Phượng Sơn đã hai tháng. Ông chưa từng giao chiến với quân Thiên Đức, nửa muốn đánh, nửa lại băn khoăn khi phải đối mặt với thứ thần khí chết người. Song, Đại Bộ tin rằng với năm trăm quân dưới quyền, cùng hơn bốn trăm gia nô của anh em họ Vương, sẽ dư sức đè bẹp quân Thiên Đức. Sứ tướng từng nói, vũ khí của quân Thiên Đức sau khi phát nổ cần ngưng một quãng thời gian đủ để áp sát. Như vậy, năm chọi một nhất định sẽ thắng.
Khi Đại Bộ dẫn quân ngang qua Bến Tắm, đội hình dài đến hơn trăm trượng, đột nhiên từ bên cánh tả, sau những bụi cây, mấy ống tre được ném vào đám quân cầm cờ đi ngay sau kỵ binh. Cùng lúc ấy, phía cuối hàng quân cũng hứng chịu hàng chục ống tre già. Quân tiền, quân hậu còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã có đến hai chục người vong mạng, một số khác bị thương.
Đại Bộ hoảng hốt ghì cương chiến mã, quay nhìn sang bên tả thì thấy quân Thiên Đức xuất hiện sau những lùm cây, bụi cỏ, gò đất và nổ súng. Binh sĩ của Đại Bộ kinh hãi, chạy dạt về bên hữu, nhiều kẻ hốt hoảng rơi tõm xuống mương nước. Bấy giờ, quân Thiên Đức mới ra lệnh đầu hàng. Đại Bộ cuống cuồng thúc ngựa chạy về phía trước, bỗng người lẫn ngựa ngã vật xuống vì bị trúng liên tiếp mấy viên đạn do một toán quân Thiên Đức phục sẵn phía trước bắn tới.
-Xuống ngựa! Mau lên!
Đám kỵ binh vội vàng làm theo, lập tức bị trói hết lượt. Bộ binh cũng chung số phận, ai nấy vứt gươm giáo ngồi thụp xuống giơ tay chịu trói. Mấy chục kẻ đang lóp ngóp dưới mương cũng bị gọi lên, cùng chịu chung số phận.
Đại Bộ tử trận cùng hơn sáu chục binh sĩ.
Lý Kế Nguyên lấy giáp trụ của Đại Bộ mặc vào. Nửa số quân sĩ Thiên Đức cũng lấy áo giáp của quân Vũ Ninh vương khoác bên ngoài rồi mau chóng kéo thẳng đến Vương gia trang. Tù binh bị áp giải đi sau cùng, theo sau là xác những kẻ xấu số.
Lý Kế Nguyên thúc quân áp sát bọn Phạm Thu Vân đang vây ở cửa Nam của trang. Hai bên hò hét đánh nhau, rồi bọn Phạm Thu Vân giả vờ chạy toán loạn. Thấy vậy, Vương Chí Linh ở trong trang bèn cưỡi ngựa dẫn gia nô xông ra.
Vương Chí Linh bất giác giật mình khi đến gần, nhận ra đó không phải Đại Bộ dẫn quân đến. Biết mình đã trúng kế, Vương Chí Linh thét gia nô quay lại trang nhưng đã không còn kịp nữa. Lý Kế Nguyên dẫn ba chục kỵ binh vòng qua đám người nhốn nháo, chặn trước cửa trang. Bọn Phạm Thu Vân bấy giờ mới chạy ngược trở lại, chả mấy chốc anh em Vương Chí Linh bị quây tròn, không còn đường thoát thân.
-Vương Chí Linh nghe rõ đây, quân của Đại Bộ đã bị bắt sống. V���n Thắng vương muốn chiêu dụ ngươi, nếu ngươi hạ vũ khí đầu hàng sẽ được trọng dụng.
-Bọn Thiên Đức các ngươi dùng quỷ kế, Chí Linh này không đời nào chịu hàng các ngươi.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Con chiến mã của Vương Chí Linh trúng mấy viên đạn, quỵ xuống. Vương Chí Linh ngã lăn ra. Lý Kế Nguyên cất giọng oang oang:
-Ngoài ngươi và đám gia nô thì còn ai nữa đâu, Vạn Thắng vương muốn thu dụng ngươi. Còn nếu ngươi cứng đầu, số phận cũng sẽ như Đại Bộ mà thôi.
Thêm vài tiếng súng nổ chỉ thiên, gia nô của Vương Chí Linh liền vứt hết đao kiếm, cung nỏ và xin hàng.
Lý Kế Nguyên nhảy xuống ngựa, bước đến trước mặt anh em họ Vương, ôn tồn nói:
-Vạn Thắng vương muốn dùng ngươi. Ngươi theo Vạn Thắng vương chẳng tốt hơn Vũ Ninh vương sao? Vũ Ninh vương đã dăm lần bại trận dưới tay Vạn Thắng vương, một mai Vũ Ninh vương bị diệt, ngươi dẫu có muốn theo Vạn Thắng vương cũng khó.
-Chúng tôi đã thua rồi, nếu Vạn Thắng vương tin dùng, chúng tôi sẽ phục vụ ngài.
-Được! – Kế Nguyên nói. – Các ngươi chờ một lát, Vạn Thắng vương sẽ đến.
Chương chắp tay sau lưng, bước vào gia trang. Vương Chí Linh dẫn lối Chương đến ngôi nhà mái ngói năm gian hai trái, với cột kèo sáng bóng. Anh em họ Vương mời Chương ngồi lên sập gụ, dâng trà rồi đứng hầu bên hữu. Chương hỏi nhân khẩu trong trang, Vương Chí Linh thưa:
-Dạ bẩm ngài, già trẻ gái trai tổng cộng một nghìn hai trăm lẻ tám người ạ.
Phạm Thu Vân bảo người đem vào một thùng vải lụa và hai khay bạc. Chương nói:
-Đây là quà ta tặng ông và để đền bù sinh mạng cho hơn chục gia nhân đã mất. Từ bây giờ trở đi, ông không phải cống nạp cho Vũ Ninh vương bất cứ thứ gì nữa, dân vùng này cũng được miễn thu thuế hết năm sau. Ông có bằng lòng không?
-Đội ơn ngài đã tha không giết mà còn ban thưởng. Vương gia trang bây giờ là của ngài, tính mạng anh em tôi cũng vậy.
-Ông hãy lo hậu sự cho Đại Bộ và binh sĩ của ông ta xong xuôi. Mấy hôm nữa, ông cử người đến tiếp quản quân doanh của Vũ Ninh vương đang trấn giữ ở sông Kinh Sư.
Vương Chí Linh khẽ giật mình, vội thưa:
-Bẩm ngài, nơi ấy binh mã của Vũ Ninh vương có đến hơn nghìn tinh binh do Đại tướng quân Đàm Khoan thống lĩnh. Lực lượng của họ rất mạnh.
-Ta nhận thiện ý của ông, nhưng cứ làm theo lời ta dặn. Vùng này ta tạm giao cho ông cai quản. Nếu Vũ Ninh vương có khởi binh thảo phạt ông, quân Thiên Đức sẽ đánh bại ngay. Hàng ta thì sống, chống lại ta chỉ có vong mạng mà thôi.
Bốn anh em họ Vương cúi đầu tạ ơn, ngỏ ý muốn làm tiệc thết đãi, song Chương nói việc quân cần kíp, hẹn khi khác. Trước khi rời khỏi trang, Chương bảo Vương Chí Linh:
-Vì ông đã theo ta, ông nên cử vài người hay chữ ở vùng này về Thiên Đức học luật lệ. Ta không cần ông đưa con cái sang đó, cũng không có ý định giữ người làm tin.
-Tạ ơn Vương. Bầy tôi sẽ chọn ra năm chục người hay chữ đưa sang Thiên Đức học luật lệ ạ.
Chương rời đi rồi, Vương Côn Sơn mới hỏi Vương Chí Linh:
-Sao hắn ta lại rộng lượng như vậy?
Chí Linh khẽ rùng mình:
-Vì hắn quá mạnh. Trong mắt hắn… anh em chúng ta chỉ là con sâu cái kiến. Hắn muốn chúng ta thần phục và xem chúng ta có thực lòng hay không.
-Anh tính sao?
Vương Chí Linh cư��i mà như mếu:
-Một là bỏ trốn khỏi nơi này, hai là theo về với hắn, ba là chết.
-Hắn là thần thánh phương nào mà ung dung tự tại đến vậy chứ?
-Hắn không thèm để ta vào mắt. Cái thôn trang bé tẹo này chẳng đáng để hắn phải động tay. Thời thế đã khác rồi, hắn mạnh nhưng không lạm sát, theo hắn chắc sẽ có chỗ tốt.
Trên đường rời khỏi Vương gia trang, Lê Chân thắc mắc:
-Thưa thầy, thầy hàng phục được họ rồi sao không bắt gia quyến của họ làm con tin?
-Để làm gì? Ta đâu thừa gạo mà nuôi họ.
-Em sợ bọn họ sẽ trở giáo phản phúc.
-Nếu họ lựa chọn như thế, ta sẽ cho binh đến dọn dẹp sạch Vương gia trang. À… cái tay Vương Chí Linh đó tuổi cũng ngoài ba mươi rồi, hắn đủ khôn ngoan để biết phải làm gì.
-Thầy dạy em cách bài binh bố trận được không ạ? Em nghe chị Thu Vân bảo thầy không biết võ nghệ mà vẫn đánh bại được trăm kẻ một lúc, các chị khác cũng nói thế.
-Em phải học nhiều vào, để sau này còn giúp ta cai quản làng của em.
Vương Chí Linh quả thật đủ thông minh để biết phải làm gì. Hơn chục ngày sau, năm chục văn nhân được Vương Chí Linh cử sang huyện Thuận Thiên gặp Ngô Miên Thiệu. Ngô Miên Thiệu thu nhận, cho tất cả đi học chung trong một lớp. Trong số văn nhân ấy, có mười một người là con cháu của bốn anh em họ Vương.
Công việc chính còn lại mà Chương cần phải làm, là nhổ hai trại thủy và một trại bộ binh của Vũ Ninh vương ở sông Kinh Sư. Trong quân bản bộ của Chương, chẳng có ai gốc Vũ Ninh là có lý do cả.
Toàn bộ nội dung văn bản này thuộc bản quyền của truyen.free, hân hạnh mang đến cho bạn những câu chuyện hay.