Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 272: Dự định tương lai

Chiến thuật chung là việc sử dụng và phối hợp nhiều loại quân cùng lúc. Các chiến thuật cơ bản được Chương giảng dạy bao gồm:

Vây bọc: Nhiều cánh quân kỵ binh, bộ binh, pháo binh cơ động tấn công hai bên sườn và phía sau, đồng thời tránh những nơi địch mạnh. Một cánh quân khác sẽ tấn công trực diện để cầm chân địch.

Vây hãm: Bao vây kín quân đối phư��ng, cắt đứt mọi đường tiếp tế, tấn công từ nhiều phía nhằm buộc địch đầu hàng hoặc tiêu diệt hoàn toàn. Chiến thuật này thường được áp dụng để vây thành.

Nồi hầm: Cô lập một bộ phận quân địch khỏi đại quân, cắt đứt hậu cần của chúng. Việc địch quân có nối được hậu cần hay không, cũng như "nắp nồi" được hé mở hay đóng kín, sẽ tùy thuộc vào tình hình thực tế.

Bắn chéo: Bố trí hỏa lực như thần công, hỏa mai, hỏa pháo liên hoàn, HM60, hỏa hổ cá nhân, hỏa hổ giàn, tạo thành lưới lửa chồng chéo để yểm trợ lẫn nhau. Chiến thuật này được sử dụng để phòng thủ ở những nơi địa hình bằng phẳng, kết hợp với hầm hào, rào chắn, dây kẽm gai, quả nổ, mìn gài… nhằm chống lại quân địch có số lượng áp đảo (một phần của chiến thuật phòng thủ này đã được áp dụng tại Hiến Doanh).

Bắn lượt phối hợp: Kết hợp các đợt bắn luân phiên của kỵ binh và bộ binh.

Quấy rối: Là hình thức chiến tranh tâm lý, sử dụng lực lượng nhỏ liên tục quấy nhiễu bất kể ngày đêm, không theo một trình tự nhất định (chiến thuật này đã được dùng khi khai chiến với Siêu Loại). Mục đích chính là không cho kẻ địch có thời gian nghỉ ngơi.

Bao vây đánh lấn (vây, lấn, tấn, diệt): Sử dụng nhiều lực lượng phối hợp tấn công một trại hoặc đại quân của địch. Cách đánh là từ ngoài vào trong như bóc vỏ cây, sau cùng mới dứt điểm trung tâm của đối phương.

Cuốn chiếu: Chiến thuật này được dùng để rút lui tuần tự. Các hàng quân phía sau sẽ rút lui trước, thiết lập hàng phòng ngự ổn định và khai hỏa để yểm trợ cho các hàng quân phía trước rút về. Khi thời điểm thích hợp, toàn bộ quân sẽ rút lui. Vị trí và góc bắn được đặt chéo thay vì ngang, nhằm tạo sự nhầm lẫn về số lượng quân đối với đối phương.

Cảnh báo: Đây là chiến thuật phòng thủ khi đóng quân hoặc hạ trại tạm thời. Một hoặc vài đội quân sẽ đóng xa đội hình chính, làm chốt tiền tiêu để ngăn chặn trinh sát địch và che giấu lực lượng chủ lực. Nhiệm vụ của họ là đưa ra cảnh báo sớm về lực lượng địch, đồng thời cản trở, quấy rối đội hình địch bằng hỏa lực gián ti��p (pháo, thần công). Yêu cầu bắt buộc khi hạ trại là phải có ít nhất một trung đội tuần tra vòng quanh doanh trại, trong tầm bắn của thần công. Trường hợp đóng trại dài ngày, lực lượng tuần tra không được đi tuần theo giờ hoặc lộ trình cố định. Nếu gặp tình huống bất ngờ, họ chỉ được phép nổ súng và rút lui ngay lập tức.

Đánh rắn dập đầu: Tập trung tấn công vào sở chỉ huy chính yếu của đối phương, sau đó phối hợp đánh từ trong ra ngoài.

Gà gáy: Tấn công vào lúc bình minh vừa ló dạng. Lực lượng đột kích sẽ luồn qua các chốt tiền tiêu của địch và khai hỏa bất ngờ, trong khi lực lượng chính tấn công các tiền đồn.

Đánh điểm, diệt viện: Kết hợp tấn công mục tiêu chính với mai phục quân tiếp viện. Trọng tâm của chiến thuật này là tiêu diệt quân chi viện. Trong trường hợp đã chiếm được cứ điểm chính, cần bố phòng hầm hào công sự vững chắc để đón đánh quân chi viện.

Trọng điểm: Tấn công vào những nơi trọng yếu của đối phương, cả về vật chất lẫn tinh thần, như hậu cần, kho lương, thành thị, phủ đệ, đ��u mối giao thông thủy bộ… thay vì đối đầu trực tiếp với lực lượng mạnh của họ. Việc chiếm Ninh Hải trước khi tấn công Kinh Môn là một ví dụ điển hình cho chiến thuật này.

Rút lui kỷ luật: Đây là chiến thuật nhử đối phương truy kích, dẫn dụ chúng đến những nơi đã bày binh bố trận. Việc áp dụng chiến thuật này đòi hỏi sự phối hợp tốt và kỷ luật cao của binh sĩ.

Phản công: Được sử dụng khi phòng thủ thành công. Cuộc phản công phải diễn ra đồng loạt, dứt khoát và triệt để, huy động toàn bộ hỏa lực để chế áp, gây sốc và tiêu diệt càng nhiều đối phương càng tốt.

Lửa đầu cơ: Sử dụng hỏa lực bắn vào những nơi nghi ngờ địch mai phục hoặc ẩn nấp, nhằm kích động quân địch tấn công và từ đó lộ rõ vị trí.

Trinh sát: Quy định bắt buộc mỗi tiểu đoàn phải có ít nhất một tiểu đội trinh sát hoạt động phía trước lực lượng chính, cách tối thiểu 3 dặm.

Vỗ mặt: Đánh trực diện khi có ưu thế về hỏa lực, quân số ngang bằng hoặc khi phòng thủ mà không còn nhiều vị trí để di chuyển.

Tấn công nhanh: Sử d��ng lực lượng cơ động tốc độ cao, tốt nhất là kỵ binh, để đánh nhanh và rút nhanh.

Tấn công áp đảo: Tiến hành tấn công hoặc phòng thủ với lực lượng và hỏa lực vượt trội, trong đó kỵ binh và bộ binh hạng nặng đóng vai trò tiên phong.

VI. Chiến thuật phòng thủ

Sử dụng các vật liệu sẵn có hoặc lợi dụng địa hình, địa vật, khí cụ để phòng thủ như: hào, điểm cao, mìn, quả nổ, thép gai, chó cỏ, chông tre, bẫy lật…

Chương cũng đưa ra các định nghĩa về chiến thuật và chiến lược. Theo ông, chiến lược là tập hợp tất cả các lựa chọn để thực hiện mục tiêu, trong khi chiến thuật là những hành động cụ thể nhằm thực hiện từng lựa chọn đó để đạt được mục tiêu.

Ngoài việc giảng dạy chung, Chương còn dành thời gian giảng dạy riêng cho từng binh chủng: bộ binh, kỵ binh, pháo binh, thủy binh.

Chương giảng dạy lý thuyết, lấy ví dụ thực tiễn mà bản thân ông đã từng áp dụng, phân tích mức độ thành công và những điểm còn hạn chế…

Những kiến thức Chương giảng dạy phần lớn khác biệt với những gì Lý An đã dạy, bởi Lý An sử dụng vũ khí lạnh còn Chương lại hướng quân đội đến vũ khí nóng. Các khái niệm và định nghĩa mà Chương đưa ra vô cùng quan trọng, chúng trở thành nền tảng cho quân Thiên Đức. Từ đó, các sĩ quan và hạ sĩ dần phát triển thêm, vận dụng linh hoạt trong thực tiễn chiến đấu và bổ sung ngày càng phong phú.

Mỗi trung đoàn phải có một ban tham mưu, và mỗi đại đoàn cần một phòng tham mưu. Các phòng tham mưu này sẽ trực thuộc Bộ Tổng Tham mưu và Bộ Quốc phòng. Hiện tại, Bộ Tổng Tham mưu có bốn lão tướng và Chương rất mong muốn có thêm mưu sĩ cho bộ phận này.

Những lý thuyết Chương thuyết giảng đã được đúc kết thành sách giảng dạy trong trường quân sự, trở thành cẩm nang gối đầu giường cho bất cứ ai muốn học làm chỉ huy. Ba quân Thiên Đức tự đặt tên cho bộ sách này là “Mạc gia diệu lý yếu lược”. Bằng cách này hay cách khác, Chương đã trở thành người thầy của toàn bộ ba quân, chứ không chỉ đơn thuần là một vị quân vương.

Quân Thiên Đức sẽ tiếp thu và vận dụng lý thuyết này như thế nào? Điều đó sẽ sớm được thể hiện khi họ đối mặt với cường địch.

Chương đồng thời cho tiến hành một số thay đổi khác, đơn cử như việc đạn hỏa mai được gói sẵn cùng giấy đựng thuốc, nhằm giảm thời gian nạp đạn. Mỗi binh sĩ thường chuẩn bị sẵn cơ số 20 viên đạn trước khi xung trận.

Hỏa mai hai nòng được chế tạo, có thể bắn đồng thời hai viên hoặc châm từng viên một. Ngoài ra, các cấp chỉ huy từ Trung đội phó trở lên đều được trang bị một khẩu hỏa mai hai nòng dạng ngắn, với tầm bắn chính xác khoảng năm trượng. Khẩu súng này chủ yếu được các chỉ huy dùng làm súng lệnh, đồng thời cũng thể hiện vị trí của họ trong quân đội.

Đạn nổ nhỏ, hình dạng như quả pháo cối, được quấn giấy chứa hàng chục viên bi sắt nhỏ tựa hạt đậu, đã được chế tạo hàng loạt. Loại đạn này sẽ được buộc vào tên, châm lửa xong rồi dùng nỏ bắn đi xa. Chúng sẽ nổ trên không hoặc khi cắm xuống đất, gây sát thương trong bán kính khoảng bốn thước. Đạn nổ cũng có thể được buộc vào đầu các mũi lao bắn ra từ xe Liên nỗ để chống kỵ binh.

Thần công được cải tiến, có thể làm từ gang, sắt hoặc đồng, với tầm bắn tối thiểu một dặm. Thần công dành cho bộ binh có bánh xe lớn, dùng ngựa kéo. Trong khi đó, thần công thủy binh vẫn sử dụng bánh gỗ nhỏ nhưng được chế thêm bàn xoay tám hướng.

Một mẫu thuyền sắt cỡ vừa đang được đóng, đặt tên là Thiết Giáp đĩnh. Thiết Giáp đĩnh dài sáu trượng, rộng một trượng, cao mạn bốn thước. Mỗi chiếc chở được 26 chiến binh và bốn người điều khiển, với tốc độ trung bình mong muốn đạt 25 km/giờ.

Thiết Giáp đĩnh có mái che bằng chông sắt, quây kín như thuyền Mông Đồng. Phía trước mũi đặt một thần công cỡ nhỏ, hai bên mạn mỗi bên đặt hai thần công. Hai nồi hơi lớn được đặt giữa thân tàu, cung cấp hơi nước qua nhiều ống sắt nối với ống thép hình trụ đặt dọc thân thuyền, đường kính khoảng hai mươi phân, dài độ hai thước. Bên trong ống có pít-tông bọc da trâu. Khí đẩy pít-tông di chuyển qua lại, nén khí theo một ống dẫn nhỏ bằng sắt để làm quay cánh quạt. Cánh quạt này được nối với hệ thống bánh răng, làm xoay hai chân vịt đặt ở đuôi thuyền để tạo lực đẩy.

Hai bên mạn thuyền vẫn có guồng xoay, nhưng đường kính nhỏ hơn đôi chút so với thuyền Mông Đồng. Chúng cũng sử dụng khí nén, pít-tông đẩy trục khuỷu quay guồng thông qua một hệ thống bánh răng.

Để giúp các thợ cơ khí hiểu rõ hơn nguyên lý và tác dụng của pít-tông, Chương đã tự tay làm một chiếc bơm xe đạp và một khẩu súng phốc bắn đạn giấy, rồi dựa vào đó để giảng giải.

Để hiện thực hóa mong muốn chế tạo tàu hơi nước lớn bằng sắt, Chương đã cử nhiều người bí mật đi dò la tìm kiếm một loại quặng màu đen ở các vùng núi.

Chương tin rằng chỉ than đá mới có thể cung cấp đủ nhiệt lượng để rèn thép tốt, tạo ra nhiệt lớn và giữ lửa lâu hơn củi. Ông cho rằng thép chất lượng cao sẽ là tiền đề cho những khí cụ và chi tiết bền bỉ, từ đó giúp đạt được tốc độ mong muốn cho thuyền, tàu mới đóng.

Song song với việc chế tạo Thiết Giáp đĩnh, Chương cũng đã vẽ bản thiết kế mô tả Hải Vận hạm, một loại thuyền vận tải dài mười một trượng, rộng một trượng tám thước, cao một trượng và có đáy bằng. Hải Vận hạm được dùng để chở quân, với động cơ gồm bốn nồi hơi khá lớn. Trong đó, hai nồi sẽ đẩy chân vịt quay, còn hai nồi kia sẽ xoay guồng bên mạn thuyền thông qua hệ thống truyền động pít-tông và trục khuỷu đúc nguyên khối bằng sắt. Tốc độ mong muốn của Hải Vận hạm là 16 km/giờ, có khả năng chở được 150 bộ binh.

Để tạo ra những thuyền chiến tốt hơn và có khả năng đi xa hơn, Chương dự tính sau khi giải quyết xong công việc ở Hải Đông sẽ dành thời gian tại xưởng chế tạo và phòng nghiên cứu.

Chương đã ban hành quy định cho thủy quân Long Vũ: bất kỳ chỉ huy hoặc binh sĩ nào lập đại công sẽ được đặt tên cho một chiếc thuyền chiến. Do công lao có từ trước, mẫu Thiết Giáp đĩnh đầu tiên xuất xưởng sẽ mang số hiệu TQ1 với danh hiệu Yết Kiêu.

Việc đóng hai mẫu thuyền sắt mới được tiến hành song song với việc cải tiến thuyền Mông Đồng. Thời hạn hoàn thiện là cuối năm, và mọi nguồn nhân lực, vật lực cần thiết đều phải được huy động. Yết Kiêu cùng các thân tín trong quân phải hỗ trợ về nhân lực để tham gia vào quá trình đóng thuyền mới, nhằm hiểu rõ từ những giai đoạn đầu tiên.

Toàn bộ quá trình đóng tàu, cải tiến và thử nghiệm đều được giữ tuyệt mật.

Song song với những công việc trên, Chương cũng dành nhiều thời gian làm việc với Trần Minh Dũng và các hạ sĩ quan phụ trách liên lạc của bộ binh, kỵ binh, thủy binh, pháo binh.

Ngoài việc sử dụng bồ câu đưa thư, còn có chiến mã và binh lính chạy trạm để truyền tin. Tin tức được chia làm hai dạng: tin thường và tin khẩn. Tin khẩn phải được gửi đi nhiều lượt để tránh thất lạc, và cần phải mã hóa theo quy ước mà chỉ người giải mã mới có thể hiểu. Bản thân người gửi và người nhận không được phép hiểu nội dung, phòng trường hợp tin rơi vào tay địch.

Trong tác chiến ban đêm, phải sử dụng lửa hiệu và đèn hiệu để truyền tin giữa các cánh quân hoặc trong đội hình. Người truyền và người nhận tín hiệu chỉ được phép biết mình đang truyền hoặc nhận tin, còn người đứng cạnh có nhiệm vụ giải mã và báo cáo cho chỉ huy.

Để truyền tin, họ sử dụng một khối cầu đan bằng tre, hở một mặt. Khi cần phát tín hiệu, người ta đặt đèn dầu đã đốt lên xe thang và đưa vào khối cầu. Khối cầu được lót giấy đỏ hoặc giấy tráng bạc, mỗi màu mang một ý nghĩa khác nhau. Tín hiệu được truyền ngắn gọn bằng cách che một phần của khối cầu đó. Ví dụ: che bên trái là "tả", che b��n phải là "hữu", che nửa trên là "tiền", che phần dưới là "hậu", còn treo vòng tròn chắn ánh đèn là "trung". Hoặc, họ dùng một, hai hoặc năm que xếp theo hình quy ước đã định trước giữa những binh sĩ giải mã trước khi giáp trận. Chỉ huy trưởng, chỉ huy phó và người giải mã mới được phép hiểu những tín hiệu quy ước đó.

Sau đó, Trần Minh Dũng phải mở riêng một lớp cơ yếu trong toàn quân để thống nhất những quy tắc cơ bản không đổi, như màu sắc của đèn hay lửa hiệu, quy định súng pháo bắn mấy lần thì tiến, mấy tiếng thì lui, phòng trường hợp không nghe thấy chiêng trống.

Tất cả những thay đổi mà Chương áp dụng trong quân đều nhằm mục đích đưa quân Thiên Đức trở nên chuyên nghiệp hơn, hướng tới việc không cần thiết phải tuyển quá nhiều binh mã khi chiếm được các vùng đất mới.

Ngoài ra, ba quân cũng có nhiều phát kiến nhỏ nhằm cải tiến những ý tưởng của Chương. Những phát kiến và ý tưởng được áp dụng vào thực tiễn đồng nghĩa với việc người nghĩ ra chúng sẽ đổi đời.

Kỵ binh rất cần ngựa. Sau khi chiếm được Kim Động và phần lớn Hải Đông, Chương đã có trong tay gần 7.000 ngựa chiến, một con số không hề nhỏ. Ông muốn có thêm ngựa nhưng lại không muốn chi tiền để mua.

Về địa giới hành chính của vùng Hải Đông mới sáp nhập, Chương đã chia thành ba huyện:

Huyện Kinh Môn: Tính từ sông Thiên Đức đến thành Kinh Môn, bao trọn chiều dài hai con sông Kinh Sư (phía Bắc) và Kinh Môn (được đổi tên từ Kinh Nam).

Huyện Thủy Đường: Tính từ tả ngạn sông Kinh Sư kéo dài lên phía Bắc, tận ra đến bể Tây.

Huyện Ninh Hải: Có địa giới từ bờ hữu ngạn ngã ba sông Vận đến bờ tả ngạn sông Cả Rế, kéo dài ra đến biển Tây.

Việc thiết lập ba huyện mới này hiện chỉ trên giấy tờ. Chương sẽ quyết định nhân sự khi cải táng nhạc mẫu, đưa hài cốt về làng Thủy Đường.

Chuyến đi Thủy Đường sắp tới là một chuyến đi quan trọng về mặt tâm linh đối với Chương. Sau khi xong xuôi đại sự này, ông sẽ sắp đặt một số việc, trong đó có nhân sự.

Thiên Bình, Uyển Như và Lam Khuê đều đang mang thai nên không thể đi cùng. Ba nàng phải ở lại để lo dưỡng thai và hoàn tất những công đoạn cuối cùng nhằm khánh thành làng Vạn Xuân, đồng thời giám sát việc xây dựng sông Khoai và đường sá nội vùng. Chương và Duệ sẽ đặc biệt đảm nhiệm việc đem theo hài cốt.

Sông Khoai đã được nắn xong, kéo dài đến gần bến Bình Than, giúp giao thông thủy nội vùng phủ Thiên Đức thuận lợi hơn nhiều. Đồng thời, ba chợ mới cũng được dựng ven sông, tất cả đều thuộc huyện Thuận Thiên.

Ngô Miên Thiệu và Trịnh Hoài Đức đã thể hiện rõ bản thân là những người tài năng và tận tụy. Chương muốn giao cho họ những trọng trách khác nữa.

Dự án kiếm bộn tiền bằng xe đạp đành tạm gác lại, chờ Chương trở về. Ty Thông tin vẫn thường nhắc đến những thiết mã ấy. Một khi phủ Thiên Đức thuận tiện đi lại, thiết mã sẽ phát huy tác dụng thay cho sức ngựa, sức bò hay trâu.

Ty Giao thông – Xây dựng đã áp dụng những kinh nghiệm từ huyện Thiên Đức để xây dựng đường sá. Chương ít khi phải bận tâm đến việc này; nếu công việc hoàn thành sớm, tất cả từ cấp cao đến cấp thấp đều được thưởng. Ngược lại, nếu chậm trễ, lương và thưởng sẽ bị phạt, từ người thấp nhất đến cao nhất. Quy định đơn giản nhưng rõ ràng.

Mọi quyền sở hữu trí tuệ của nội dung này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free