(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 271: Mạc gia diệu lý yếu lược
Trong khi Duệ mải miết biên soạn Bộ luật Vạn Xuân, Chương lần đầu tiên trực tiếp đứng lớp tại Trường Quân sự Vạn Xuân trong một khóa huấn luyện ngắn hạn, đào tạo hơn ba trăm học viên từ cấp Trung đội phó trở lên.
Chương chỉ ra những nhược điểm thường gặp khi tác chiến, chẳng hạn như việc sử dụng cờ hiệu, trống, chiêng, còi hoặc việc chỉ huy đích thân dẫn đầu quân lính.
- Đào tạo một chỉ huy đã khó vì cần thời gian và phải đánh đổi bằng xương máu của vô số binh sĩ. Đào tạo chỉ huy cấp cao còn khó hơn thế nữa. Ta nói vậy không có ý cho rằng sinh mạng của sĩ quan, hạ sĩ quan quý giá hơn binh sĩ, mà là để các anh hiểu rõ rằng, mỗi quyết định, mỗi sai sót của ta hay của các anh đều có thể đánh đổi bằng sinh mạng hàng nghìn người. Chỉ huy có cần cầm gươm, cầm súng, thúc ngựa dẫn đầu đoàn quân để đè bẹp đối phương không? Có! Ta khẳng định là cần, nhưng chỉ trong những trường hợp cụ thể, chủ yếu để khích lệ binh sĩ tiến lên mà thôi. Một vị tướng giỏi phải biết ở trong quân, ở phía sau quân mà chỉ huy, mà bày binh bố trận. Còn người cầm quân chỉ biết đánh, biết xông pha quyết tử, thì ấy mới chỉ là dũng tướng mà thôi.
Người học đều ghi chép cẩn thận, đặt câu hỏi và cùng thảo luận. Chương không phải thiên tài quân sự, anh chỉ muốn gợi mở, lắng nghe và chuyển những vấn đề đó thành các định nghĩa cụ thể.
- Giao chiến với địch, chúng ta có nhiều lợi thế. Nếu muốn lấy ít thắng nhiều, dùng hỏa lực mạnh để nhanh chóng giải tán địch, thì phải nhắm đến các mục tiêu giá trị. “Cầm tặc cầm vương” các anh đều biết, nhưng mấy khi chúng ta bắt được tướng nếu họ luôn ở trung quân? Vậy các anh phải hiểu theo nghĩa khác. Tướng chỉ huy bằng trống, chiêng, cờ quạt; đó chính là tay chân của họ. Phế bỏ tay chân, ắt họ sẽ loạn. Chiến trường vốn nhiều tạp âm, mệnh lệnh sẽ chẳng phải lúc nào cũng thông suốt, cũng kịp thời. Vậy nên, ưu tiên tiêu diệt kẻ cầm cờ, thổi kèn đánh trống bằng vũ khí các anh có, trước khi tiến hành việc khác. Ta gợi ý như thế, các anh nên bàn bạc và phát triển thành một cách đánh chung. Ta muốn quân Thiên Đức không dùng cờ hiệu để chỉ huy khi giao chiến, mà thay vào đó là những kế hoạch tác chiến bài bản. Trống tiến, chiêng lui là hợp lẽ. Còn như mệnh lệnh tấn công cánh nào, phối hợp ra sao, chúng ta sẽ dùng pháo lệnh.
Một sĩ quan hỏi cách phân biệt pháo lệnh, Chương nói:
- Súng pháo tiếng nổ giống nhau, chúng ta sẽ dùng đạn giấy khác màu, khói khác màu để phân biệt khi tác chiến ban ngày. Giả sử đạn giấy đỏ là lệnh cho cánh tả, đạn giấy đen cho cánh hữu, ba quân chỉ cần nhìn theo màu sắc giấy bay lả tả là đủ biết. Các Tiểu đội phó phải nắm rõ trước khi hành quân, nhưng không được cố định màu sắc, bởi nếu địch quân biết được sẽ theo đó mà ứng phó, gây khó khăn cho ta. Ấy là ban ngày, còn vào ban đêm, ta sẽ cho chế đạn phát sáng hoặc quy ước tiếng thần công để biết đánh vào mặt nào. Cờ duy nhất chúng ta dùng chỉ là cờ hiệu của quân, để báo hiệu rằng quân đó còn hay đã mất mà thôi. Và đôi khi, các anh dùng chính cờ hiệu xưa nay để đánh lạc hướng phán đoán của đối phương.
Các học viên đều cho là phải.
Chương đưa ra định nghĩa về chiến thuật tấn công và chiến thuật phòng thủ.
Chiến thuật tấn công lại được chia thành chiến thuật chung và chiến thuật đơn vị.
Chiến thuật đơn vị lại được chia ra như sau:
I. Chiến thuật bộ binh bao gồm:
Nắm thắt lưng: Dùng một lực lượng cơ động nhỏ, cỡ trung đội hoặc đại đội, bám sát đại quân của địch, liên tục quấy phá, không cho địch yên ổn.
Dụ rắn khỏi hang: Bố trí sẵn lực lượng tại một khu vực, sau đó dùng một lực lượng nhỏ hơn dẫn dụ đối phương đến nơi đã bày binh bố trận rồi tiêu diệt.
Tâm trung khai hoa (Nở hoa trong lòng địch): Dùng lực lượng nhỏ luồn sâu vào lòng địch, phối hợp trong đánh ra, ngoài đánh vào, hoặc dùng lực lượng mạnh đột kích sâu rồi đánh tỏa ra các hướng.
Canh chừng: Dùng lực lượng pháo chốt giữ tại một điểm cao gần nơi dự định tấn công, pháo bắn dọn đường, yểm trợ cho bộ binh kết hợp cùng thiết xa áp sát địch.
Xung kích: Dùng lực lượng kỵ binh bằng khoảng một phần hai hoặc ít hơn lực lượng đối phương, kết hợp pháo, HM60 bắn cấp tập đè bẹp đối phương, tấn công các trại địch vừa và nhỏ.
Xâm nhập: Dùng lực lượng cấp trung đội trở xuống, trang bị hỏa lực mạnh, lợi dụng địa hình thực tế luồn ra phía sau các đồn trại, đánh nhanh rút gọn.
II. Chiến thuật pháo binh:
Bắn chạy: Chọn trước mục tiêu và nơi đặt pháo, bắn xong vài loạt rồi di chuyển đến vị trí mới. Chiến thuật này không cần bộ binh bảo vệ pháo, đồng thời khiến địch khó phán đoán, xác định hướng khai hỏa, hướng tấn công, gây rối loạn cho địch.
Tập trung: Pháo dồn hết về một nơi, nhắm bắn vào cùng một vị trí.
Pháo kích hiệp đồng: Pháo, thần công đặt ở hướng chính diện trại quân đối phương, phía trước có bộ binh che chắn nhưng không trực tiếp tham chiến. Lực lượng kỵ binh trang bị HM60, hỏa mai sẽ tấn công hai bên sườn, đóng vai trò là lực lượng chủ lực.
Phản pháo: Do thám nơi đặt pháo của đối phương, tiêu diệt trước khi đối phương khai hỏa hoặc ngay sau khi chúng vừa bắn đôi ba loạt.
Tiền pháo hậu xung: Pháo dập các vị trí kiên cố, các khối quân địch được trang bị mạnh như kỵ binh, xe ngựa kéo có lính bắn tiễn, xe phóng lao… trước khi thiết xa, kỵ binh và bộ binh xung phong.
Trận địa pháo: Bố trí lực lượng pháo có thể bắn được xung quanh nơi đóng quân khi hạ trại mà bị tấn công, nhằm thiết lập một vòng tròn an toàn cho doanh trại. Ngoài pháo, có thể kết hợp thêm tiễn để phối hợp.
III. Chiến thuật cơ giới:
Thiết giáp vận: Dùng các loại xe, thuyền bọc sắt, đồng… chở bộ binh đến đủ gần để khai hỏa rồi đổ quân.
IV. Chiến thuật kỵ binh:
Bắn lượt: Kỵ binh xếp thành 10 hàng, hơn hoặc kém tùy theo thực tế nhưng không được dưới 6 hàng, chạy ở tốc độ trung bình, tiến hoặc lui. Hàng đầu bắn (hoặc cuối) xong sẽ tản sang hai bên tả hữu, chạy về cuối (hoặc đầu) hàng để hàng thứ hai khai hỏa, và cứ thế luân phiên tấn công. Chiến thuật này phù hợp khi chống bộ binh và cung thủ của đối phương.
Bắn và chạy: Dùng chân điều khiển ngựa phi nước đại, dùng hỏa mai, nỏ Liên Châu bắn ngược về phía sau. Sử dụng khi nhử địch hoặc rút lui. Chiến thuật này phù hợp khi lực lượng đối phương áp đảo về quân số, nhằm tránh giao chiến trực diện, tiêu hao và kéo giãn đội hình địch.
Bắn loạt: Dùng một hoặc hai ngựa kéo xe, xe có tấm chắn kim loại phía trước đục nhiều lỗ và có giá đỡ đặt sẵn HM60, hỏa mai khai hỏa cùng lúc để mở đường.
Sóng vỗ bờ: Dùng các đội kỵ binh cấp đại đội trở xuống tấn công đối phương bằng hỏa mai, tiễn tầm xa, giữ khoảng cách không cho đối phương tiếp cận. Trường hợp đối phương cũng dùng kỵ binh, ta lợi dụng tầm bắn xa của hỏa mai dụ kỵ binh địch truy theo, tách rời kỵ binh và bộ binh địch, sau đó một đội kỵ binh khác sẽ tấn công bộ binh địch.
Rải đinh: Dùng hai hoặc nhiều hơn các cặp ngựa, trâu buộc các sợi dây thép sắc cạnh, quấn bùi nhùi nhọn, giăng ngang, nhằm chống kỵ binh của đối phương.
V. Chiến thuật thủy quân:
Bầy sói: Dùng lực lượng nhiều chiến thuyền cùng tấn công một hoặc một số thuyền của địch.
Pháo kích thủy quân: Xa hải dùng pháo bắn chính diện, còn Mông Đồng thì chặn phía trước. Lực lượng chủ lực là Mông Đồng sẽ đánh vào bên sườn hoặc tập hậu.
Hỗ trợ pháo kích ven bờ: Dọn bãi, yểm trợ bộ binh, kỵ binh, thiết xa khi đổ bộ lên bờ.
Tấn công ngăn chặn: Tận dụng các pháo, thần công được trang bị, cùng khai hỏa, tạo một bức tường lửa ngăn cản đối phương truy kích.
Mọi nỗ lực biên tập này đều thuộc về truyen.free, với mong muốn truyền tải trọn vẹn tinh hoa tác phẩm.