Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 265: Thiên Đức - Thần Sách - Thánh Dực

Đất Hải Đông rộng lớn! Điều này Chương thấu hiểu sâu sắc, bởi chỉ riêng đoạn đường từ bến Bình Than đến thành Kinh Môn đã mất gần hai ngày đường, chưa kể từ Kinh Môn ra đến biển.

Theo sổ sách đem về kiểm kê, tính từ Ninh Hải trở lên phía Bắc, từ bến Bình Than cho đến tận bờ biển, diện tích Hải Đông lên tới 700km², rộng gấp ba lần phủ Thiên Đức. Cộng thêm hơn 190km² của huyện Kim Động, Chương giờ đây là vương của một vùng đất rộng gần 1.200km².

Hải Đông đất rộng người thưa, có diện tích rộng gấp ba lần phủ Thiên Đức, địa hình lại bằng phẳng, nhưng dân số dưới quyền kiểm soát vỏn vẹn 15 vạn người. Dân cư Hải Đông phân bố chủ yếu gần bờ biển, quanh các thị trấn ven các dòng sông nhỏ, còn lại đất đai hoang hóa rất nhiều.

Chương ước tính đơn giản, mười ba sứ quân còn lại hẳn đang kiểm soát khoảng hơn ba triệu dân. Nghe nói La Thành, Sơn Tây, châu Đại Hoàng đều là những vùng đất đai trù phú, dân cư đông đúc, tài vật phong phú. Đất Vạn Xuân rộng bao nhiêu Chương chưa thể biết rõ, song việc nắm trong tay khoảng 35 vạn dân, ước tính chiếm 10% tổng dân số Vạn Xuân, đặt ra không ít vấn đề cho vị vương trẻ, bên cạnh Bộ luật Thiên Đức đang được biên soạn.

Trước tiên, vấn đề quân sự vẫn là ưu tiên hàng đầu, cần phải xây dựng một lực lượng quân đội mạnh mẽ với ít nhất ba vạn quân, đủ sức đảm bảo an ninh trên toàn vùng.

Đoàn Thượng dẫn theo 500 tân binh gốc huyện Kim Động, những người vừa hoàn thành khóa huấn luyện, đến Ninh Hải. Tại đây, Đoàn Thượng sẽ thành lập Trung tâm Huấn luyện Ninh Hải. Trương Văn Long cũng đi cùng. Đoàn Thượng nhận nhiệm vụ thống lĩnh ba quân ở Ninh Hải, còn Trương Văn Long giữ chức phó thống lĩnh. Tiểu đoàn thủy Vạn Ninh của Hoàng Thái Công, vốn đang đóng quân ở Ninh Hải, được tách ra và trực thuộc Thần Sách.

Nhiệm vụ Chương giao cho Đoàn Thượng và Trương Văn Long là phải tuyển mộ và huấn luyện được 2.000 binh sĩ trước cuối năm Thiên Đức 30. Biến Ninh Hải thành một quân doanh vững mạnh, lấy Trung đoàn Thần Sách làm trung tâm, tiến tới nâng cấp Thần Sách thành một đại đoàn với quân số một vạn người. Theo kế hoạch, Trung đoàn Kinh Môn của Nghị sẽ trực thuộc Đại đoàn Thần Sách. Nghị cũng nhận nhiệm vụ tuyển quân gửi về trung tâm tân binh.

Triệu Quang Phục thống lĩnh toàn bộ quân đội thuộc huyện Siêu Loại và Kim Động, bao gồm cả thương cảng Hiến Doanh. Trung tâm tân binh Kim Động được thành lập, chịu trách nhiệm tuyển quân và huấn luyện tại chỗ trước khi giao quân. Thời hạn đến tháng Mười hai, phải hoàn chỉnh quân số một vạn người, lấy Trung đoàn Thánh Dực làm nòng cốt để xây dựng Đại đoàn Thánh Dực.

Chương gọi Phạm Cự Lượng về Thiên Đức, giao nhiệm vụ cho Lượng tái bố trí lại Đại đoàn Thiên Đức, với quân số gói gọn trong một vạn người. Đại bản doanh vẫn sẽ ở trại Nguyệt Đức. Tiểu đoàn thủy Siêu Loại dưới quyền Đinh Công Tráng trực thuộc Đại đoàn Thiên Đức.

Bốn đại đội thủy pháo dưới quyền Cao Lịch được chia nhỏ, sáp nhập vào ba đại đoàn. Cao Lịch được điều đến Ninh Hải, còn đại đội thuộc quyền của Lan Ngư phủ thì giữ lại ở bến Luy Lâu.

Mỗi đại đoàn sẽ có đủ bộ binh, kỵ binh, thiết xa, thủy binh, pháo binh, công binh và hậu cần trực thuộc.

Lữ đoàn thủy quân Long Vũ hiện chỉ còn:

Tiểu đoàn Long Vũ đồn trú tại bến Môn, huyện Thiên Đức, thuộc quyền Phạm Chiêm. Tiểu đoàn Kình Ngư do Phạm Hữu Nhật chỉ huy đóng tại bến Bình Than thuộc huyện Thuận Thiên. Tiểu đoàn Yết Kiêu đóng tại Hiến Doanh.

Do yêu cầu thực tế, Yết Kiêu giao lại quyền thống lĩnh quân sự tại Hiến Doanh cho Vũ Mục. Bản thân Yết Kiêu trở về thành Luy Lâu, chịu trách nhiệm huấn luyện thủy binh. Nhiệm vụ mà Chương giao cho Yết Kiêu khá nặng nề, cần phải nâng cấp ba tiểu đoàn hiện có thành ba trung đoàn, với mục tiêu đạt 5.000 quân.

Lữ đoàn Thần Sấm thuộc quyền Phạm Bạch Hổ cũng bị chia nhỏ. Hồi đầu năm, Hổ có 1.000 quân, nay chia 360 người, tương đương với ba trung đội, về ba đại đoàn chuẩn bị thành lập, làm nòng cốt để phát triển quân số. Với số quân còn lại, Hổ sẽ chỉ được phép tuyển tân binh trong phạm vi bốn huyện, với mục tiêu đạt 2.000 quân.

Tiểu đoàn Tam Vạn của Phạm Ngũ Lão được giao về Đại đoàn Thiên Đức. Tiểu đoàn này có một luật bất thành văn là chỉ tuyển quân thuộc huyện Thiên Đức. Trong kế hoạch xây dựng lực lượng, Lý Kế Nguyên sẽ phải trau dồi thêm về chính trị và quân sự để đảm nhiệm chức Đại đoàn phó cùng với Nghiêm Phúc Lý.

Xét thấy các vấn đề khách quan, chủ quan cùng với ý kiến tham mưu từ Phạm Tu, Lý An, Duệ, Thiên Bình, Quang Phục, Đoàn Thượng…, hai tiểu đoàn nữ binh Thần Vũ và Đường Vỹ không trực thuộc bất kỳ đại đoàn nào mà chịu sự chỉ huy trực tiếp của Chương hoặc Thiên Bình. Điều này có nghĩa, hai tiểu đoàn nữ sẽ ở hậu phương lo việc sinh nở, huấn luyện nữ binh, đồng thời bảo vệ gia quyến của Vạn Thắng vương.

Sau chiến dịch truyền thông về chiến công của hai nàng Lam Khuê và Thu Vân, trung tâm của Lôi đã tiếp nhận gần hai nghìn nữ binh tình nguyện gia nhập. Do đó, hai tiểu đoàn nữ binh này phải hỗ trợ Trương Lôi luyện quân. Đến cuối năm Thiên Đức 30, Trung đoàn Thần Vũ có số quân lên đến 2.700 người, chia làm năm tiểu đoàn: Thần Vũ, Đường Vỹ, Thiên Kim, Mai Lan và Lam Khuê. Trung đoàn nữ này thường chỉ có khoảng 2.000 quân thường trực, số còn lại, khi mang thai hoặc sinh nở, tạm thời sẽ đảm nhiệm những công việc khác.

Nhìn chung, Bộ Quốc phòng Thiên Đức thực hiện chính sách “Tĩnh vi dân, động vi binh” nên quân sĩ luân phiên nhau làm nông, chiến đấu, nhằm giảm gánh nặng cho ngân khố và bổ sung nhân lực cho sản xuất nông nghiệp, công thương nghiệp. Những đơn vị nòng cốt được xem là quân nhân chuyên nghiệp, sẽ chỉ được nghỉ phép mà thôi.

Từ chiến thắng chớp nhoáng ở Sơn Tây, một chiến thắng suýt hóa thất bại bên bờ Thiên Đức, rồi đến việc lấy Luy Lâu, dọn dẹp Thư Đôi, sau đó phòng thủ Hiến Doanh, dẹp yên Kinh Môn, Ninh Hải – bản thân Chương đều rút ra những bài học riêng.

Chương cũng đã xem Trương L��i luyện quân, Phạm Tu, Triệu Quang Phục, Đoàn Thượng dạy binh pháp. Đối với Chương, phần lớn những điều đó đều khá lạ lẫm, nhiều điểm mạnh nhưng cũng không ít hạn chế. Quân Thiên Đức vẫn mang dáng dấp của đội quân nông dân, chưa chuyên nghiệp. Dũng cảm thì có thừa, song khả năng phối hợp tác chiến vẫn còn nhiều tồn đọng cần được giải quyết.

Với trọng trách là người đứng đầu cả quân sự lẫn dân sự, khả năng của Chương vẫn có hạn, bởi anh đâu phải một thánh nhân. Với kinh nghiệm thực tế, kết hợp những kiến thức cóp nhặt trên mạng trước khi đến Vạn Xuân và một ít trong sách sử, Chương mong muốn quân Thiên Đức hoàn thiện hơn, xây dựng được học thuyết quân sự riêng, bởi tình hình thay đổi mau lẹ thì quân đội cũng cần phải thay đổi theo.

Từ những tin tức Tôn thu thập, thêm cả Bỉnh Di cung cấp, Chương biết mình cần phải thúc đẩy nhanh việc hiện đại hóa quân đội bởi Tô Trung Từ có dấu hiệu kết liên minh với sứ quân Đông Phù Liệt, hòa hoãn với Vũ Ninh vương bằng cách trao trả lại một vài xã đã chiếm trước đó. Ngay cả người không tinh ý cũng hiểu Tô Trung Từ đang mưu tính điều gì. Ngay cả đồng minh Sơn Tây cũng đang e dè; Nguyễn Chính Nghĩa tháng nào cũng được cử đến phủ Thiên Đức lưu lại hơn chục ngày. Đã có lúc, Viên ngoại lang Nguyễn Chính Nghĩa cứ ngỡ mình là dân của phủ Thiên Đức.

Trữ quân tại La Thành, theo như Lâm Chí Hòa do thám được, chỉ kiểm soát gần 1.000km² đất và gần 40 vạn dân. Sơn Tây vương có khoảng 32 vạn dân trên diện tích chừng 1.800km². Việc Chương có hơn 30 vạn dân với đất đai rộng lớn, thông ra biển, thực sự là mối nguy lớn đối với họ.

Chương họp với Phạm Tu, Bỉnh Di và Trần Nhật Tôn chỉ để nói rằng:

“Chúng ta không thể cùng lúc chống lại nhiều kẻ thù. Dù thua hay thắng họ đều khó. Ta không muốn thành quả mấy năm trời gây dựng bỗng chốc tan thành bọt nước, khiến dân chúng lầm than. Việc cần làm trước tiên là xây dựng quân đội mạnh, kinh tế vững. Sau đó mới tiến hành thôn tính các sứ quân nhỏ. Trọng điểm của chúng ta là hướng Nam và Tây Nam. Nhiệm vụ của Ty Công an và Phòng Tình báo là bằng mọi cách phá hoại nội bộ của các Trữ quân, Vũ Ninh vương. Đặc biệt, phải khơi sâu thêm những mối bất hòa giữa tầng lớp thương nhân, quan lại, địa chủ và bách tính. Nếu họ không có bất ổn, hãy tạo bất ổn cho họ. Nếu nội bộ không yên ổn thì bên ngoài ắt sẽ khó mà động binh. Ta cần kéo dài thời gian đôi ba năm nữa trước khi giải quyết dứt điểm bọn họ.”

Ty Công an bí mật lập thêm Ban C: Phản gián, kết hợp với Phòng Tình báo tuyển mộ thêm người ngoài để quấy phá các sứ quân khác.

Chương dặn riêng Trần Nhật Tôn: “Cậu nhắm vào những tráng đinh trẻ tuổi bất mãn, tiếp tế lương thảo, khí giới thô sơ, bạc vàng cho họ để họ trở thành những toán cướp. Ta chỉ yêu cầu một điều kiện, không được cướp bóc của dân hay thương nhân. Nếu cần thiết, hãy bí mật cử tướng sĩ của ta đến huấn luyện bọn chúng.”

Đó là cách mà Chương cho là khả thi nhất ở thời điểm hiện tại, để câu thêm chút thời gian yên bình.

Toàn bộ nội dung của chương truyện này do truyen.free biên tập và nắm giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free