(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 266: Tên thực Như Hổ
Hoàng Như Hổ tuổi mới đôi mươi, chẳng ai biết tên thật của cậu là gì. Cậu quê gốc Kim Động, không bà con thân thích. Thân mẫu Như Hổ, đã gần ngũ tuần, vốn là cô đầu trong đoàn hát, mang thai không chồng nên Hổ phải theo họ mẹ.
Khi còn thơ ấu, Hoàng Như Hổ cùng đoàn hát xuôi ngược khắp vùng Tế Giang. Năm cậu lên bảy, hai mẹ con dựng túp lều nhỏ ven sông, mò cua bắt ốc kiếm kế sinh nhai. Lớn hơn một chút, Như Hổ xin làm mục đồng cho nhà hào phú trong làng. Nhà hào phú mời thầy đồ về dạy chữ cho con cái, Hổ học lỏm đôi ba chữ nghĩa. Lúc chăn trâu, cậu thường dùng que củi vạch lên đất viết. Mỗi tối, Hổ lại dùng que củi tự luyện chữ. Thầy đồ thấy Hổ nghèo mà ham học, thương tình lén dạy thêm cho Hổ. Hổ sáng dạ lại thêm chăm chỉ, chỉ hơn ba năm đã được coi là biết chữ nhiều hơn không ít người. Bỗng nhiên, nhà hào phú đổi thầy khác dạy cho con. Như Hổ không còn được học thầy nữa, nhưng vẫn ngày đêm tự học đọc và viết.
Khi Hổ mười lăm tuổi, có kẻ tị hiềm đã mách nhà hào phú chuyện Như Hổ lén học chữ, và cả chuyện con gái ông ta hay lén đưa cơm độn cho cậu. Hổ bị đánh năm mươi roi, không được trả thóc gạo năm đó, bị đuổi việc và cấm không được đặt chân vào làng. Hổ về ở với mẹ. Ban ngày cậu chài lưới, ai gọi việc gì thì làm nấy, đêm xuống đốt đèn đọc sách. Thảng hoặc, con gái nhà hào phú vẫn tìm cách tiếp tế cho Hổ, chủ yếu là tiền bạc và sách vở. Có lẽ cũng bởi Hoàng Như Hổ ăn rất khỏe, ăn như hổ đói, nên người trong phường chèo mới gọi cậu như vậy và cái tên đó đã thành quen thuộc. Tuy vậy, Hổ chẳng mấy khi ăn đủ no.
Mười bảy tuổi, Như Hổ trở thành một lực điền khỏe mạnh, nhưng hai mẹ con vẫn chỉ là dân ngụ cư, tương lai dường như chẳng mấy tươi sáng. Mẹ già thi thoảng đau bệnh, Hổ từng tính đưa mẹ đến nơi khác tìm kế sinh nhai. Ngặt nỗi, cậu mang ơn cô gái đã mấy năm trời lén lút tiếp tế, nên cứ trù trừ chưa thể đi được, đành xuôi ngược trên con thuyền nhỏ đánh bắt cá đắp đổi qua ngày. Có đôi khi, Như Hổ được thuê ngắn ngày theo thương thuyền sang vùng Đỗ Động Giang hay Tây Phù Liệt, Đông Phù Liệt để khuân vác.
Những tưởng tháng ngày của Hổ sẽ chẳng có tương lai tươi sáng nào, thì bất chợt quân Thiên Đức chiếm Hiến Doanh, kiểm soát vùng đất gọi là huyện Kim Động. Bấy lâu nay, Hoàng Như Hổ đã loáng thoáng nghe về quân Thiên Đức mới nổi, chiếm hết vùng Siêu Loại, tập hợp toàn người trẻ tuổi, thu dụng bất kể xuất thân, đặc biệt trọng đãi người biết chữ nghĩa.
Như Hổ cũng như bao bách tính khác, chỉ muốn an phận làm ăn, lấy vợ sinh con, có mái nhà và ruộng vườn. Bởi vậy, loạn lạc vốn là điều họ chẳng mong muốn nhưng khó tránh khỏi.
Quân Thiên Đức chiêu binh, Hoàng Như Hổ vốn không có tên trong sổ bộ của làng Vông nên không bị gọi. Cô gái mà Hổ chưa dám mở lời, tên là Tiên Châu, khuyên Hổ rằng đ��y có thể là cơ hội đổi đời. Nàng nói, nếu Hổ xin vào quân mà được thu dụng, Hổ ở đâu, Tiên Châu sẽ theo đó. Còn nếu cứ mãi ở mom sông thế này, thì đời này kiếp này cả hai chẳng thể đến được với nhau. Hơn nữa, Tiên Châu đã đến tuổi cập kê, có dăm ba nhà ngỏ ý nhưng nhà hào phú vẫn chưa ưng thuận.
Thân mẫu của Như Hổ, bà Hoàng thị, trách phận nhưng thương con, cũng khuyên Như Hổ nên xin vào quân Thiên Đức. Bà nói, vào quân chẳng mong công danh, chỉ mong tương lai cậu không còn phải là người sống bên lề làng nước nữa là được.
"Quân Thiên Đức không bắt lính sung quân, nghe nói gia nhập sẽ được đưa về huyện Thiên Đức huấn luyện ba tháng rồi mới chia về quân phù hợp. Họ ứng trước ba tháng lương, vị chi là ba tiền. Anh Hổ đi, may ra tôi mới không phải làm vợ người ta. Mẹ già ở đây, tôi sẽ sớm hôm trông nom, anh cứ yên lòng. Chỉ mong ngày sau anh đừng bạc đãi tôi. Tôi một lòng một dạ với anh, tôi thà chết chứ không làm thê thiếp cho người ta."
Hoàng Như Hổ đến điểm đăng ký chiêu binh, nhưng anh chẳng có bất kỳ giấy tờ gì, tên cũng không có trong sổ bộ của làng. Hổ thực thà trình bày gia cảnh bằng giấy mực. Người tuyển quân thấy Hổ là một lực điền lại biết chữ nghĩa, ăn nói lưu loát, không phải phường bất lương. Mấy người làng Vông cũng xác nhận lời Hổ là thật.
Người phụ trách tuyển quân bèn viết mấy chữ ở mặt sau tờ giấy của Hổ, đưa lại cho cậu và bảo: "Cậu cầm tờ giấy này đến Hiến Doanh trình ra. Chúng ta rất cần người nhưng cậu chưa có tên trong sổ bộ của làng Vông, tôi làm sai sẽ bị trách phạt. Ở Hiến Doanh có quân doanh, chỉ huy ở đó dễ quyết hơn tôi."
Như Hổ tròn mắt nhìn những nét chữ ở mặt sau, rồi hỏi: "Thưa đại nhân, chữ này là chữ gì?" Người đó đáp: "Đây là chữ Bụt mà quân Thiên Đức hay dùng." "Tiểu nhân có thể học chữ này không ạ?" "Cậu muốn thì cứ học thôi. Vương của chúng ta rất thích người ham học. Cậu đã biết Hán tự, chữ lại đẹp, nên học chữ Bụt sẽ mau lắm."
Như Hổ thơ thẩn trở về thuật lại đầu đuôi với mẹ. Mẹ Như Hổ nói: "Con vốn ham học, chỉ vì ta là cô đầu bị người đời khinh miệt nên con cũng vạ lây. Nếu quả như vị Vương đó trọng người biết chữ nghĩa, con cứ thử một phen. Ta không biết chữ nhưng sống ngần này tuổi đầu cũng hiểu dăm ba điều: phàm kẻ biết chữ ắt có lòng nhân, trọng dụng hiền tài. Vả lại, họ mới chiếm được vùng này nên an dân là lẽ phải, con cứ thử một phen."
Như Hổ tay nải, cuốc bộ đến Hiến Doanh và thật sự ngạc nhiên khi quân sĩ nhận giấy chỉ xem mặt sau rồi hướng dẫn cậu đến quân doanh đăng ký. Hổ lấy làm lạ vì có nhiều người biết chữ Bụt đến vậy. Hóa ra trên đời còn có một thứ chữ khác.
Nơi Như Hổ trình diện có tấm biển lớn đề “Tiểu đoàn Thủy Yết Kiêu - Văn phòng” bằng Hán tự. Hán tự thì Như Hổ đọc làu, nhưng những dòng chữ viết bên dưới thì không thể đọc được.
Như Hổ khép nép, một dạ hai thưa trả lời câu hỏi của binh sĩ ngồi bên bàn tre. Bất chợt có người đi ngang qua hỏi, binh sĩ liền đứng dậy giơ tay lên trán, báo cáo: "Báo cáo Tổng chỉ huy, người này từ làng Vông đến xin vào quân. Cậu ta không có tên trong sổ bộ của làng do ngụ cư ven s��ng. Bản tường trình của cậu ấy có bút tích của tôi xác nhận." Người chỉ huy nhìn qua tờ giấy binh sĩ đưa, nhìn Hổ nhoẻn miệng cười và hỏi: "Cậu chài lưới ven sông cả chục năm trời mà dân làng không thu nạp chỉ vì lệnh đường là cô đầu ư?"
Hoàng Như Hổ thuật lại đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong, vị Tổng chỉ huy bảo: "Cậu là ngư phủ sẽ hợp với thủy quân đấy, tôi sẽ nhận cậu." Hoàng Như Hổ thưa: "Bẩm đại nhân, làm thủy quân có được học chữ Bụt không ạ? Tiểu nhân nghe nói nếu muốn đều được học thứ chữ ấy." "Tôi là Yết Kiêu, lần sau gọi tôi bằng chức vụ hoặc bằng anh chứ đừng gọi đại nhân như vậy. Cậu vào quân Thiên Đức sẽ được học chữ. Thủy quân của chúng tôi tự huấn luyện nên cậu không phải về huyện Thiên Đức." "Tạ ơn đại nhân."
Đoạn, Yết Kiêu nói binh sĩ ghi tên Hoàng Như Hổ vào sổ quân, nói rõ lương bổng hàng tháng, một năm được nghỉ phép mười hai ngày. Hoàng Như Hổ lại thưa: "Bẩm đại nhân, tiểu nhân có thể về báo với mẹ già tin này được không ạ? Tiểu nhân xin hứa ba ngày sau sẽ đến." Yết Kiêu gật đầu rồi gợi ý: "Cậu còn có mẹ già, vào quân rồi thì làm sao mà trông nom được. Hiến Doanh đất rộng, cậu nên đưa mẹ già đến ở đây chẳng phải tiện hơn sao?"
Hoàng Như Hổ thưa chuyện cô gái Tiên Châu sẽ chăm sóc mẹ già giúp, và rằng nếu đưa mẹ già đến Hiến Doanh thì Tiên Châu cũng không thể sớm hôm chăm nom được. Nghe vậy, Yết Kiêu hào hứng bảo: "Cô ấy có ý như thế với cậu, cậu còn sợ gì nữa. Hãy khuyên cô ấy cùng đến đây. Cậu không có tiền thành thân thì quân sẽ cưới vợ cho cậu. Cậu yên bề gia thất mới có thể cống hiến được. Đời này có mấy ai may mắn gặp được người con gái một lòng một dạ với mình đâu."
Hoàng Như Hổ tưởng mình nghe nhầm. Yết Kiêu vỗ vai Hổ một cái, cười xòa: "Tôi gợi ý vậy thôi, còn làm hay không là do cậu."
Nhìn bóng lưng Yết Kiêu xa dần, Như Hổ quay ra hỏi binh sĩ đang ghi danh: "Thưa tiền bối, Tổng thống lĩnh của chúng ta sao còn trẻ măng như vậy?" "Tổng thống lĩnh mới hai mươi lăm tuổi thôi. Thủy quân Thiên Đức ban đầu đều do một tay ngài ấy gây dựng. Hồi trước, chúng tôi đối đầu với ngài ấy đều không thắng được." "À, vậy tiền bối từng là binh sĩ Siêu Loại ạ?"
Binh sĩ gật đầu rồi hạ giọng: "Này, tôi nói thật, cậu tứ cố vô thân mà có người con gái tốt như vậy để ý thì còn ngại ngần gì nữa. Quân Thiên Đức chẳng để tâm gốc gác, chỉ cần trai gái yêu nhau là được. Không có tiền, quân sẽ cưới vợ cho." "Bẩm tiền bối, cưới vợ sẽ tốn nhiều lắm, quân cưới cho tiểu nhân thì biết bao giờ tiểu nhân mới trả được?" Binh sĩ cười vang rồi giảng giải cho Như Hổ hiểu ngọn ngành, Hổ nghe mà rất mừng.
"Tổng thống lĩnh sẽ làm chủ hôn cho cậu, còn nếu cậu may mắn, chính Vương sẽ làm chủ hôn, như trường hợp của tôi đây này. Tôi cũng từng là trẻ chăn trâu nghèo rớt mồng tơi. Tôi lấy vợ xong được cấp một căn nhà nhỏ. Hai tháng nữa vợ tôi sinh con đầu lòng, tôi sẽ được về phép thăm. Tôi đang tính đưa vợ con đến Hiến Doanh ở luôn." "Tiền bối, tiểu nhân nghe loáng thoáng, Vương mới ngoài hai mươi có phải không ạ?" "Vương hai mươi sáu tuổi, ngài còn trẻ lắm." "Xin hỏi tiền bối, khi tiểu nhân vào quân thì bao giờ được học chữ ạ?" "Cậu thích học vậy là tốt. Cậu vào quân sẽ mất chừng mươi ngày học điều lệ, điều lệnh, chính sách, rồi sẽ vừa học chữ vừa học việc quân."
Hoàng Như Hổ hỏi thêm vài điều rồi hớn hở, tay nải trở về. Hôm sau, Hổ mạnh dạn bảo Tiên Châu hãy cùng đến Hiến Doanh với mình, qua đầu năm mới Tổng thống lĩnh sẽ làm đám cưới cho họ.
"Thân tôi tứ cố vô thân, tiểu thư có lòng thương yêu mà tôi cứ nghĩ gia cảnh bần hàn nên tuyệt chẳng dám tỏ bày. Tôi cũng chẳng biết vào quân Thiên Đức rồi sẽ ra sao, nhưng tôi thấy các vị chỉ huy ở đây đều rất cởi mở nên tôi hi vọng. Nếu tiểu thư nguyện lòng theo tôi, tôi hứa cả đời này sẽ yêu thương nàng, còn như sướng khổ thì…" Tiên Châu giơ tay ngăn Như Hổ nói thêm, nàng hỏi: "Vậy ngày mai anh sẽ tòng quân ở Hiến Doanh?" "Thưa vâng, tôi đã hứa với Tổng thống lĩnh như vậy."
Tiên Châu nhoẻn miệng cười, hẹn Như Hổ gà gáy sáng ngày hôm sau ở gò đất ngoài cánh đồng ven làng.
Sớm tinh mơ một ngày hạ tuần tháng ba, bóng dáng hai người trẻ đang dìu một người già rảo bước nhanh. Tiên Châu để lại lá thư tay tạ lỗi với cha mẹ.
Như Hổ vào quân. Tiên Châu và mẹ chồng tương lai ở trong một khu nhà tập thể đơn sơ dành cho gia quyến tân binh, nằm ven thị tứ. Tiên Châu khăn gói ra đi cũng có dăm ba nén bạc lận lưng. Nàng xin vào làm trong một thương điếm vì biết chữ nghĩa.
Sau ba tháng tân binh, Như Hổ được bố trí làm việc văn phòng vì chữ đẹp, lại thêm ham học chữ Bụt ngày đêm nên tiến bộ rất mau. Sách nào Hổ cũng đọc, từ báo Thiên Đức Mới cho đến những cuốn sách viết về tấm gương Thiên Đức. Cậu đọc chậm, nhưng đọc xong rồi lại nghiền ngẫm, rồi đọc lại đến vài lần. Nhìn chung, lúc nào bên người cậu cũng kè kè một cuốn sách nhàu nát.
Yết Kiêu trở về Thiên Đức theo lệnh triệu hồi, chỉ mang theo vài quân sĩ lo việc giấy tờ. Như Hổ là người mới nhưng năng nổ, nhanh nhẹn và lanh lợi, nên Yết Kiêu cho về cùng. Mẹ già và Tiên Châu, người vợ chưa cưới của Như Hổ, cũng đi cùng chuyến.
Và bây giờ, Như Hổ đang trình diện người mà cậu t��ng nghe nói rất nhiều, kể từ ngày trở thành binh sĩ trong quân.
Toàn bộ quyền sở hữu đối với nội dung văn bản này thuộc về truyen.free.