Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 254: Nàng hậu mang thai

Phạm Tu và Lý An chong đèn đánh cờ, uống trà đến khi nghe tin Chương về mới tạm ngưng. Chương thuật lại mọi chuyện từ đầu đến cuối, Lý An nghe xong bèn nói:

— Mọi việc thuận lợi cả, con xuất binh sớm ngày nào tốt ngày ấy.

Phạm Tu khoanh tay trước ngực, ngả lưng vào trường kỷ, đưa tay vuốt râu, chậm rãi:

— Hải Đông là vùng đất rộng lớn, cư dân vốn hiền hòa. Trần Minh công lại là người khoan hòa nên gần hai chục năm nay nơi đây yên ổn. Cháu có tính đến khả năng bọn Lê Hoan sẽ bắt tay với Phạm Lệnh công, thậm chí là cả La Lệnh công chưa?

Chương mím môi gật đầu, tay mân mê chén trà, hồi lâu mới đáp:

— Phạm Lệnh công từng có ân oán sâu sắc, La Đình Độ vẫn ôm mối hận chưa đòi được, nên cháu không lấy làm lạ nếu bọn họ kết liên minh ma quỷ với nhau. Điều khiến cháu còn chút băn khoăn, ấy là binh lực sẽ phải chia ra bốn mặt để đối phó. Vũ Ninh vương có thể nhân cơ hội này mà thừa nước đục thả câu.

Chương lấy họa đồ trong ống tre, trải lên mặt bàn cùng xem với hai trưởng bối. Anh nói tiếp:

— Hiến Doanh mới tạm yên ổn nhưng ngày mai cháu tính sẽ tăng cường thêm 500 bộ binh trang bị hỏa mai và quả nổ hòng tăng cường quân số phòng ngự cho Yết Kiêu.

Phạm Tu và Lý An cho là phải. Lý An hỏi:

— Con điều ai đi?

— Để yên tâm nhất, con sẽ cắt cử chú Phục. Chú ấy túc trí đa mưu lại trầm tính, chắc chắn sẽ kìm được những bầu máu nóng.

Phạm Tu cười mà rằng:

— Cháu tính thế là phải. Còn về phía Nam có trại Nguyệt Đức, hẳn cháu sẽ điều quân từ Luy Lâu đến bổ sung thêm?

Chương cười, quay ra nói với Lý An:

— Ông chịu khó mấy hôm đến ở bên trại Nguyệt Đức giúp con.

Lý An nhún vai:

— Giá như Thiên Kim đi cùng ta được thì tốt biết mấy. Con nói giúp ta với Lam Khuê đôi lời.

Phạm Tu thắc mắc:

— Ông định dạy cháu ông đao kiếm trước khi biết nói?

Lý An thản nhiên đáp:

— Nó là trưởng nữ của Vạn Thắng Vương, sau này chắc chắn sẽ như Thiên Bình. Tôi muốn thế lắm. Ông nhìn con bé Mai Lan chưa? Tôi nghĩ nó sẽ giống Uyển Như, chỉ giỏi kiếm tiền mà thôi.

Bấy giờ Duệ, Uyển Như và Lam Khuê cùng đến một lượt. Lam Khuê nghe Lý An bảo sẽ ở trại Nguyệt Đức mấy hôm và ngỏ ý muốn đem theo cô cháu gái để bầu bạn, liền xin đi cùng. Cô cũng muốn hàn huyên với Nguyệt.

Chương phân phó Đoàn Thượng cùng đi đánh Hải Đông. Uyển Như và Duệ cùng đi trong hậu quân để quán xuyến việc quân nhu. Bàn định xong, Chương và ba cô vợ trở về phòng, trả lại không gian riêng cho hai vị trưởng bối.

— Hải Đông vốn là quê hương của em. — Chương nói với Duệ. — Em có chịu về nơi ấy một thời gian để ổn định tình hình không?

Duệ gật đầu, Chương nói thêm:

— Từ làng Vạn Xuân đến bến Bình Than cũng chỉ hơn nửa canh giờ. Em ở bên ấy một thời gian ngắn để nắm tình hình. Anh cũng muốn bách tính Hải Đông biết rằng, quê hương của họ đã sản sinh ra một nữ nhân tài giỏi đến nhường nào.

Duệ phì cười:

— Anh thật khéo phỉnh. Em đã bảo rồi, em đã gả cho anh, nhất nhất sẽ nghe theo sắp đặt.

Uyển Như bấy giờ mới nói:

— Hải Đông trù phú đông dân, em sẽ cùng Duệ sang ấy một thời gian.

Và chợt ba cô vợ quây Chương lại, ngó trước nhìn sau cùng thì thào:

— Chúng em lo công việc, anh cũng lo công việc nhưng đừng có nạp thiếp, nhà này chật lắm rồi.

Chương nhăn mặt nhất thời chưa hiểu, Lam Khuê nói:

— Trần tiểu thư nghe nói băng thanh ngọc khiết, tuổi mới đôi chín như hoa chớm nở. Chúng em đây sinh nở một lần, có khi sắp sinh thêm, thật khó mà so bì. — Nàng khẽ thở dài. — Chị Uyển Như cũng đã hai mươi bảy, em với Duệ cũng đã hai mươi tư rồi, chúng em sắp già hết cả.

Chương hừ một tiếng, gạt ba cô vợ ra để lách đi, anh nói:

— Vớ vẩn! Con bé ấy bằng tuổi Thái Hương, đẹp thì đã sao? So với vợ của anh thì vẫn còn kém vài phần. Ừ thì cô ấy trẻ, nhưng anh lại chỉ yêu mấy cô sáng dạ cơ. Thôi, đi ngủ đi, mai còn nhiều việc. Hôm nay chúng ta ngủ chung một giường lớn nhé?

Uyển Như huých nhẹ:

— Ngủ hết lượt thế này thì giao đấu sao được chứ? Anh hứa sẽ làm em với Lam Khuê đẻ thêm cho đông người đặng quản hết Vạn Xuân đấy nhé.

Chương đưa tay gãi đầu, chợt Duệ thì thào:

— Hình như Thiên Bình sắp có tin vui đấy.

Chương giật mình hỏi ngay:

— Thật không?

— Em thấy dấu hiệu, có khi Thiên Bình chưa biết.

— Hừ! Vậy mà cứ chạy như ngựa! Được, mai anh sẽ bắt cô ấy đi nhẹ nói khẽ, cười duyên.

Đoạn Chương lẩm nhẩm:

— Nếu vậy cuối năm nay đầu năm tới sẽ sinh, ừm… vậy là bốn đứa.

Duệ dường như đoán được Chương sẽ làm gì nên thừa cơ lỉnh mất, đến khi Chương ngó quanh chỉ còn hai cô vợ đứng tả hữu đang tròn mắt nhìn. Chương giữ lấy cánh tay hai nàng, thơm mỗi người một cái và bảo:

— Ai nguyện hi sinh đêm nay hay cả hai?

Chương vừa dứt lời đã bị hai nàng chả nói chả rằng kéo đi luôn.

Thiên Kim 2 tuổi, Mai Lan hơn 1 tuổi và Bách Khoa chưa đầy năm. Duệ chưa muốn ưỡn bụng sớm như vậy nên mới nhanh chân lỉnh mất. Trước mỗi đại sự, Chương thường gần gũi các cô vợ, xong xuôi thì đánh một giấc. Cô nào cũng đã quen với việc đó cả rồi.

Sáng hôm sau, vừa chạm mặt Thiên Bình ở quân doanh Thần Vũ, Chương đã gọi riêng nàng vào trướng, ra hiệu cho nữ binh ra ngoài. Thiên Bình nhướng mày hỏi:

— Anh tính hành sự ở nơi này sao? Để về nhà chứ?

— Em nghĩ cái gì thế? — Vừa nói, anh vừa vỗ bụng. — Anh ăn no rồi, mỹ nhân hoa nhường nguyệt thẹn như vợ anh đây anh cũng không thèm nữa là.

Dứt lời Chương kéo Thiên Bình ôm vào lòng khiến nàng cứ ngây ra vì hành động lạ.

— Em thấy trong người thế nào? Mấy ngày nay hơi khó ở hả?

— Công việc nhiều, em hay ăn lung tung thành ra đầy bụng.

Chương cúi xuống, mặt tươi tỉnh, thì thào:

— Chắc chắn em cấn thai rồi.

— Hả?

Chương đưa tay xoa xoa lên bụng vợ, nét mặt đắc ý:

— Cấy mãi cũng sắp đến ngày gặt hái.

Thiên Bình nhăn mặt hồ nghi:

— Chỉ là khó tiêu một tí, anh cứ đoán mò.

— Ể, núi bên này với bên kia có đau nhức gì không?

Thiên Bình tròn mắt nhìn chồng, cúi xuống nhìn giáp ngực bằng đồng của mình, ngẫm nghĩ rồi mới tự hỏi:

— Chả có nhẽ?

Chương bế vợ đặt ngồi lên đùi, đưa tay vuốt mái tóc cho Thiên Bình rồi nhẹ nhàng:

— Từ hôm nay em bị cấm cưỡi ngựa, đi phải nhẹ, nói phải duyên, cười nhiều và không được cáu kỉnh. Có vậy mới sinh cho anh được một nàng tiên đẹp hơn mẹ mười phần.

— Sao anh bảo thích em đẻ con trai mà?

— Anh sợ đẻ con trai nó xấu giống anh sau này khó lấy vợ ấy chứ.

— Thôi đi, chỉ được cái khéo mồm là chả ai bằng. Vậy em đẻ một lúc hai đứa cho anh.

— Hả? Khó đấy! Như anh biết thì gia tiên tiền tổ nhà anh chưa có ai hạ sinh một lượt hai đứa cả đâu. Thôi, chuyện ấy tính sau, từ bây giờ em phải để ý đi lại, ăn uống. Nhiệm vụ anh giao cho em chính là mẹ tròn con vuông. Con gái phải đẹp hơn mẹ.

Thiên Bình đế vào:

— Con trai cao hơn bố. Em muốn nó cao 6 thước.

Chương bĩu môi:

— Em được có ngót 5 thước, anh hơn một tí, đào đâu ra 6 thước.

Thiên Bình ngả đầu vào vai chồng, một tay xoa bụng, thản nhiên nói:

— Cao ráo, tuấn tú để em còn dễ chọn con dâu. Hồi trước anh mà không cao thì em thèm vào, cho chả thèm.

— Ừ thì 6 thước, không đủ thì bảo nó đi giày nữa là vừa.

Với Chương mà nói, con do nàng nào sinh ra anh cũng vui mừng cả. Có điều ba nàng kia đã là mẹ rồi, Thiên Bình thì cứ chần chừ mãi, đáng lẽ cô ấy phải là người đầu tiên trong số bốn nàng được làm mẹ mới đúng.

Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được kể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free