Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 255: Ninh Hải

Thiên Bình tạm thời mất quyền chỉ huy Trung đoàn Thần Vũ, vẻ mặt không giấu được sự tiếc nuối. Bà Dung đích thân đến đón nàng về Nhất Vạn, khuôn mặt rạng rỡ như hoa nở.

Bùi Thị Xuân bụng mang dạ chửa, không thể ra trận, đón Thiên Bình với ánh mắt cảm thông. Thiên Bình biết mọi người quan tâm đến mình tất nhiên là vui, nàng mơ hồ nhận ra một sự khác lạ khó tả khi sắp làm mẹ. Đại sư Thích Viên Chiếu đã chờ sẵn để bắt mạch và xác nhận nàng đã cấn thai.

Trong khi Vạn Thắng vương rốt ráo chuẩn bị xuất chinh, Phạm Tu tổ chức tiệc ăn mừng. Nhiều người cho rằng Đại Thắng Hoàng hậu mang thai là đại sự, việc ăn mừng là hợp lẽ. Phạm Tu và Phạm Quý phi mừng vui hơn cả, họ đã chờ đợi ngày này từ mấy năm nay. Phạm Tu thắp hương vái lạy trước ban thờ tiên vương, đôi mắt hoe đỏ, miệng lâm râm khấn vái.

"- Tiên vương trên cao xanh chứng giám, hạ thần vui mừng không kể xiết. Công chúa nay đã mang thai, hiền tế của Người nay đã là Vạn Thắng vương một tay dựng nghiệp. Hạ thần hằng mong công bố với bách tính thân phận của Công chúa nhưng thiển nghĩ Công chúa là Đại Thắng Hoàng hậu của Vạn Thắng vương, Vương nay tuy chủ một cõi nhưng binh tướng hãy còn mỏng, phải lao tâm khổ tứ vài phen nữa. Tiên vương hiển linh, phù hộ độ trì cho Vạn Thắng vương Tây chinh thành công, giang sơn dần thu về một mối, bách tính an hưởng thái bình. Thần giờ đây tuổi ngày một cao, sức ngày một yếu nhưng nguyện tận hiến đến hơi thở cuối cùng để thực hiện di nguyện của tiên vương. Xin tiên vương hãy an lòng."

Phạm Cự Lượng, Trương Văn Long, Lý Văn Ba dẫn Trung đoàn Thần Sách làm quân tiên phong qua sông vào buổi chiều, tiến sâu khoảng hơn hai dặm tính từ bờ sông rồi mới hạ trại. Đặng Sỹ Nghị và Lý Trí Thắng mỗi người chỉ huy một nghìn năm trăm quân đóng trại hai bên tả hữu. Số binh mã ít ỏi còn lại chừng hai trăm người, Đặng Sỹ Nghị giao cho nha tướng Dương Bách Xuyên đi cùng trung quân bảo vệ Trần Công Tích.

Phạm Bạch Hổ dẫn Tiểu đoàn Sông Dâu của Trần Thái Bộc hạ trại phía sau cánh quân Cự Lượng, trong khi Trung đoàn Thần Vũ vẫn còn ở bến Bình Than.

Chiều 28 tháng 5, Phạm Ngũ Lão dẫn Tiểu đoàn Tam Vạn vượt sông trước, chập tối đến lượt Đường Vỹ vượt sông. Sáng 29 tháng 5, Vạn Thắng vương qua sông cùng Tiểu đoàn Thần Vũ. Lý Kế Nguyên, Trung đoàn phó, thống lĩnh Thần Vũ quân, do Phạm Thị Thanh và Phạm Kim Huệ trùng hợp cùng mang thai đã hơn hai tháng.

Phạm Thu Vân trước làm phó cho Huệ, nay chỉ huy Đường Vỹ. Trịnh Lam Khuê buộc phải bỏ ý định ở lại chơi với Nguyệt, phi ngựa từ Nguyệt Đức đến nhận lệnh tạm thời nắm Thần Vũ.

Đàn ông quả thực phù hợp hơn với việc đao cung.

Theo lệnh của Vạn Thắng vương, toàn bộ quân Thiên Đức đổi cờ hiệu trước khi vượt sông. Quân Thiên Đức thêu số từ 1 đến 99 trên kỳ hiệu để nhận biết, kèm khẩu hiệu “Ủng hộ ngũ công tử Trần Công Tích, trừ phản tặc Lê Hoan”.

Huyện đội Thuận Thiên đưa Tiểu đoàn Thuận Thiên gồm 500 quân vừa tập hợp ngày hôm trước cùng với Tiểu đoàn tân binh của Trương Lôi gần một nghìn người, Tiểu đoàn Hậu cần, Tiểu đoàn Công binh làm hậu quân. Tiểu đoàn Vạn Ninh của Hoàng Thái Công giữ đường thủy cùng với Tiểu đoàn Thủy Kình Ngư của Phạm Hữu Nhật, Tiểu đoàn Thủy pháo của Cao Lịch.

Đích đến mà Chương và đoàn quân của mình nhắm tới là Kinh Môn, một thành trì quân sự lớn hình chữ nhật đắp đất, dài khoảng hơn hai dặm, rộng chừng hơn một dặm, nằm ven sông Kinh Sư.

Ba quân Thiên Đức tổng cộng chỉ có gần bảy nghìn người, một nửa trong số đó lo hậu cần. Thêm quân của Đặng Sỹ Nghị và Lý Trí Thắng gộp vào cũng đủ thành một vạn quân chinh phạt.

Lê Hoan lui về thành Kinh Môn, cắt đặt bốn nghìn quân dưới quyền Hữu Tướng quân Lê Khả để chặn hậu.

Quân Hải Đông nhiều năm không tham gia chiến trận, tuy quân kỷ nghiêm minh và binh sĩ khỏe mạnh, nhưng khi Phạm Cự Lượng đốc binh đánh vỗ mặt, Lê Khả dẫn quân từ trong trại đánh ra, gặp hỏa lực của Thần Sách trấn áp liền kinh hãi rút quân vào trại. Đặng Sỹ Nghị và Lý Trí Thắng cùng đánh hai bên sườn, Lê Khả đành chia quân chống đỡ. Phạm Bạch Hổ đem hai mươi khẩu thần công đặt chính diện, bắn hơn ba mươi loạt vào trong, khiến Lê Khả sợ hãi ra lệnh khua chiêng lui quân.

Phạm Cự Lượng dẫn quân truy kích hơn mười dặm mới hạ trại tiền quân. Trung quân bám sát phía sau, hậu quân cũng vậy. Lần đầu tiên, 200 xe thồ tải lương được đưa vào chiến trận, mỗi xe hai người, một đẩy một lái, chở được bốn hộc lương.

Tiền Tướng quân Vũ Quan đốc suất ba nghìn binh mã tiếp ứng cho Lê Khả. Quan và Khả chia quân thành năm đạo, hai đạo vừa đánh vừa lui, cốt để dụ quân Thiên Đức tiến sâu vào nội địa. Một đạo phục binh được đặt bên tả, ba đạo còn lại vòng lên hướng Bắc, nhằm đánh vào hậu quân Thiên Đức.

Chương thấy quân Hải Đông chống cự yếu ớt, vừa đánh vừa lui nên nghi ngờ. Phạm Cự Lượng điều Lý Văn Ba dẫn Tiểu đoàn Môn Thôn lùi lại nhập vào cánh tả của hậu quân. Chương cũng cho Tiểu đoàn Đường Vỹ bọc sườn bên cánh hữu. Có thể nói, quân Thiên Đức thẳng tiến theo hình dáng đồng hồ cát, với trung quân có ít binh sĩ nhất.

Quả nhiên, sớm ngày 5 tháng 6, ba đạo quân Hải Đông do Vũ Quan đốc suất đã đánh vào đoàn tải lương. Trịnh Lam Khuê và Đặng Công Chất, Tiểu đoàn trưởng Môn Thôn, phối hợp chặn đánh. Trương Lôi, Đoàn Thượng dẫn tân binh và quân địa phương dùng nỏ Liên Châu trợ chiến. Ngay cả Tiểu đoàn Hậu cần cũng xách nỏ sẵn sàng chờ đối phương đến cướp lương.

Trận tập hậu không như mong muốn của Vũ Quan. Quân Hải Đông tiếp cận đợt nào đều bị đẩy lùi đợt ấy bởi súng hỏa mai và quả nổ. Đương lúc Vũ Quan còn đang lúng túng, Phạm Ngũ Lão dẫn quân Tam Vạn đến. Quân Tam Vạn dùng kỵ binh nên tiếp cận rất nhanh, đánh thẳng vào trung quân đông đảo của Vũ Quan. Vũ Quan kinh sợ, vội dẫn quân tháo chạy. Tam Vạn và Đường Vỹ dùng kỵ binh truy đuổi, bắt sống được hơn ba trăm bộ binh.

Thần Vũ quân được trang bị ngựa chiến từ số ngựa thu được của Tế Giang, bởi vậy tính cơ động rất cao.

Ba lô v���i trên lưng, bên trái súng hỏa mai, bên phải nỏ Liên Châu, đoản đao giắt bên hông phải, hai quả nổ móc trước ngực; có thể nói Thần Vũ quân được trang bị mạnh mẽ, vô cùng thiện chiến.

Tiền quân tiến thêm độ mười lăm dặm thì gặp đoạn sông Kinh Sư chắn đường. Tiền quân đành hạ trại dọc bờ sông chờ Phạm Bạch Hổ. Quân Hải Đông dàn quân đối diện bên kia sông, vài chục chiến thuyền nhỏ neo kín ven bờ, với ý định quyết tử chiến.

Quân Thiên Đức không thể đưa chiến thuyền theo, mất hai ngày đốn tre kết bè. Phạm Bạch Hổ dùng pháo dọn bãi đổ bộ cho Phạm Cự Lượng vượt sông Kinh Sư. Lê Khả lại phải lui quân thêm một lần. Thủy quân dưới sông Kinh Sư bị thần công oanh tạc tan tác, đại bộ phận bỏ chạy, một bộ phận nhỏ đầu hàng do thuyền chìm.

Quân Thiên Đức tiến như vào chốn không người, ung dung đĩnh đạc. Bách tính Hải Đông dọc đường tiến quân đổ xô ra xem, thấy kỳ hiệu trước sau như một, quân kỷ tề chỉnh lại có cả nữ nhân trong quân, khiến họ lấy làm kỳ lạ và bàn tán xôn xao. Trần Công Tích và Đặng Sỹ Nghị ra sức an dân, quân Thiên Đức cũng không gây hại gì đến tài sản của bách tính trên đường đi. Mỗi khi qua các làng, ba quân tướng sĩ vào xin nước uống, tắm rửa đều một mực cung kính. Họ luôn nói với bách tính rằng nhận lệnh Vạn Thắng vương giúp Trần công tử đuổi bọn Lê tặc phản loạn.

Quân Thiên Đức mất một ngày trời mới vượt hết sông Kinh Sư. Chương vô cùng thận trọng bởi đại quân đã cách Thiên Đức hơn ba mươi dặm đường bộ. Chỉnh đốn binh mã thêm một lần, Phạm Cự Lượng làm tiên phong đốc quân thẳng tiến thành Kinh Môn, cách hai mươi lăm dặm về hướng Tây.

Lê Hoan cử Tả Tướng quân Trần Siêu bày trận giữa cánh đồng, cách phía Tây thành Kinh Môn khoảng mười dặm. Lê Khả và Vũ Quan kéo quân lui về đóng giữ hai bên tả hữu, tạo thế chân kiềng, quân số ước chừng hơn tám nghìn. Lê Hoan ở thành đất Kinh Môn, nửa đêm bí mật cho gia quyến và hơn nghìn quân bản bộ rút theo đường sông Kinh Sư về Ninh Hải, đem theo Trần Cát Minh. Hoan ở lại trấn giữ với gần hai nghìn quân trung thành, ra sức đắp thành cao thêm 5 thước, đào hào ngoài thành rộng thêm 4 trượng, sâu 1 trượng, cắm chông tre, dán yết thị quanh vùng vạch tội quân Thiên Đức.

Mật báo từ hậu quân ở bến Bình Than cho hay có người thấy quân bản bộ hộ tống gia quyến Lê Hoan lên bến Ninh Hải. Chương giấu đi nụ cười có phần gian trá, họp Đặng Sỹ Nghị và các tướng lĩnh, biết rằng từ Kinh Môn đi Ninh Hải theo đường thủy khoảng bốn mươi dặm, nếu chia quân thành hai ngả tiến đánh đồng thời thì rất khả thi. Chương nói với Phạm Cự Lượng và Đặng Sỹ Nghị:

"- Chúng ta phải tiến nhanh. Quân Lê Hoan chưa chịu thiệt hại là bao, không loại trừ khả năng hắn cầu viện Phạm Khải Ca và La Đình Kính. Chúng ta phải lường trước điều này, phải đánh qua Ninh Hải đến cửa sông đổ ra biển."

Chương điều chỉnh kế hoạch, theo đó Hậu Tướng quân Lý Trí Thắng dẫn quân tách khỏi đội hình, rẽ về bên hữu theo đà tiến, hạ trại nghi binh ở hướng Tây Nam cách đó mười lăm dặm, làm như sẽ vây mặt Đông Nam thành Kinh Môn.

Hạ lệnh điều gấp một tiểu đoàn của Trung đoàn Thuận Thành, một tiểu đoàn của quân Thánh Dực đến bến Bình Than. Hoàng Thái Công dẫn quân Vạn Ninh hội quân cùng Lý Trí Thắng. Quân địa phương Thuận Thiên cùng 300 tân binh ở hậu quân cũng đi theo Hoàng Thái Công. Tổng cộng có 2800 quân hỗn hợp do Lý Trí Thắng thống lĩnh.

Lý Trí Thắng và Hoàng Thái Công nhận lệnh: ngay khi quân Thiên Đức giao chiến ở thành Kinh Môn thì phải mau chóng thẳng tiến Ninh Hải.

"- Không cần phải giao chiến. Cứ khua trống mở cờ phô trương thanh thế, duy trì đội hình rỗng ở trung quân để bọn địch khó đoán định quân số. Gặp quân cản thì đánh lướt, cho nổ súng, loan tin trong dân rằng đại quân đã chiếm Ninh Hải cho kỳ được, hòng bắt gia quyến của Lê tặc."

Trần Nhật Tôn nhận tin mật, mang đến cho Lý Trí Thắng và căn dặn:

"- Hậu Tướng quân, nếu có chỗ nào chưa rõ cứ hỏi Hoàng tướng quân. Vương có dặn ngài rằng, tuyệt đối không được truy kích, không được tự ý hành động."

Lý Trí Thắng hỏi:

"- Trần Nhật Tôn, ta nghe anh Lượng nói cậu là thân tín của Vương sao? Tuổi cậu trạc Trần công tử, lại lăn lộn trong quân mấy năm trời, ta rất thích những người như cậu."

"- Hậu Tướng quân đừng nói vậy. Vương nghe ai nói tôi hoặc ai khác là thân tín nhất định sẽ không vui, vì đó là cái gốc của nhiều rắc rối. Tôi tuy được Vương đôi lần cất nhắc nhưng nếu tôi làm sai việc thì sẽ bị trị tội đầu tiên. Vương vốn coi mọi người như nhau, rạch ròi phân minh nên tôi cũng rất sợ."

Thắng cười, vỗ vai Tôn mà rằng:

"- Bên Thiên Đức lễ nghĩa quân thần khác hẳn, Vương còn dễ tính lắm. Sau này nhờ cậu nói giúp đôi lời nếu Vương có ý thu nhận chúng ta nhé."

Tôn tỏ ra ngạc nhiên:

"- Sao Hậu Tướng quân lại muốn vào quân Thiên Đức?"

Lý Trí Thắng thẳng thắn:

"- Nay chỉ còn ta và Phiêu Kỵ tướng quân cùng chung một thuyền, chúng ta muốn có chỗ nương nhờ. Mấy hôm trước được ngồi mạn đàm với anh Lượng, anh Long, ta lại càng muốn đầu quân dưới trướng Vạn Thắng vương. Nói sao cho phải nhỉ? Ờ, rất khó nói rõ."

"- Hậu Tướng quân cứ muốn là sẽ được, quân Thiên Đức trọng anh hùng bất kể xuất thân mà."

"- Thú thực ta chưa yên tâm vì sợ Vương không thuận cho."

Tôn suy ngẫm một lúc bèn hỏi:

"- Hậu Tướng quân đã gặp Thần phi chưa?"

"- Ta chỉ nghe nói Thần phi có gốc gác thôn Thủy Đường."

"- Ngài cứ hoàn thành tốt việc được giao, sau này ngài nên gặp Thần phi. Vương vô cùng yêu quý Hoàng hậu và phi tần, họ mỗi người một vẻ. Thần phi thường lui về sau nên ít người trong quân biết mặt. Thần phi lớn lên nơi thôn dã, giản dị, thương người; nếu ngài thật lòng, Thần phi ắt sẽ giúp lời. Thần phi mở lời, tôi dám chắc Vương sẽ thuận theo. Còn nếu ngài không muốn vậy, cứ xin ra khỏi quân Hải Đông rồi xin vào quân Thiên Đức, cách ấy là dễ nhất."

Lý Trí Thắng như hiểu ra, liền cảm ơn Tôn, giữ cậu lại dùng cơm, nhưng Tôn hẹn khi khác. Lý Trí Thắng và Đặng Sỹ Nghị, từ chỗ chỉ quan sát đến khi trực tiếp tham gia, đã hiểu rằng đầu quân Thiên Đức nhất định sẽ có tương lai nên ra sức hoàn thành những nhiệm vụ được giao phó.

Bản văn này được hiệu đính và công bố bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free