(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 253: Xứ Đoài
Phiêu Kỵ tướng quân Đặng Sỹ Nghị và Hậu Tướng quân Lý Trí Thắng, đôi bạn nối khố cùng 31 tuổi, đã phò tá Trần Minh công từ thuở 17. Theo vai vế, Đặng Sỹ Nghị là cậu ruột của Trần Công Tích.
Trong cuộc binh biến, Đặng Sỹ Nghị và Lý Trí Thắng dẫn quân bản bộ chặn Lê Hoan. Tuy nhiên, mỗi người chỉ có hai nghìn binh mã nên quân của họ yếu thế. Giữa lúc nguy ngập, có một thầy tướng số đến thái ấp mách bảo rằng minh chủ mới đang ở hướng Đông. Đặng Sỹ Nghị nghe vậy bán tín bán nghi, trong lúc cấp bách nhất thời chưa thể nghĩ ra được hướng giải quyết. Trần Đan Ngọc, lúc ấy đang đứng nghe, chợt nhớ đến việc gần đây dân chúng thường kháo nhau về quân Thiên Đức, liền buột miệng nói:
-Cháu nghe đồn Tả Đô đốc Phạm Tu, vốn là quan đại thần tiền triều, quê gốc ở Hải Môn trấn. Liệu có khi nào ông ấy là cứu tinh?
-Tả Đô đốc không có giao tình gì với chúng ta. – Đặng Sỹ Nghị gạt đi. – Vương xứ ấy họ Mạc, lại càng không có dây mơ rễ má.
-Bọn loạn thần tặc tử đang ở ngay trước mặt, nếu chậm trễ, chúng tràn vào ắt diệt sạch không tha một ai. – Hậu Tướng quân Lý Trí Thắng thấy vậy liền nói. – Đất này nếu mất cũng không được để Lê tặc đắc ý. Quân tử trả thù mười năm không muộn, theo ta phải đánh liều một phen. Trần công tử hãy đưa Trần phu nhân sang đó trước, chúng ta sẽ chặn hậu. Hải Đông và Thiên Đức bấy lâu nay không có thù oán gì, ta xin quy thuận thì chẳng c�� lý do gì họ lại không thu dụng.
-Cựu phụ và Hậu Tướng quân tính sao, chúng con xin nghe theo. Tình hình khẩn nguy, Lê tặc đang thắng thế, cựu phụ phải mau chóng định đoạt.
Trong tình thế cấp bách, Đặng Sỹ Nghị chỉ còn cách đó. Trần Công Tích đưa gia quyến hơn năm mươi người, tay xách nách mang chạy gấp về hướng Đông. Già trẻ, gái trai trong thái ấp cũng lũ lượt theo đó mà di tản.
Đặng Sỹ Nghị và Lý Trí Thắng dàn quân bản bộ, bày trận chặn hậu ngay trước thái ấp. Lê Hoan cưỡi ngựa lên trước ba quân, gọi hàng Đặng Sỹ Nghị. Nghị cất tiếng mắng Lê Hoan, thách hắn đối chiến. Lê Hoan bèn sai tướng tiên phong Quách Khiêu xách Lang Nha Bổng ra đánh với Đặng Sỹ Nghị. Nghị thúc ngựa, cầm Phương Thiên Họa Kích xông ra. Hai bên kẻ đánh người đỡ, Đặng Sỹ Nghị để lộ sơ hở. Quách Khiêu vung Lang Nha Bổng nhắm thẳng mang tai của Nghị. Ai ngờ Nghị lừa thế, hụp người tránh được rồi đâm chết Quách Khiêu.
Lê Hoan gọi thêm một nha tướng lên tiếp chiêu cũng bị Nghị đâm chết. Lê Hoan cả giận, thét quân xông lên tấn công. Nghị và Thắng vừa chống đỡ vừa lui quân vào thái ấp.
Lê Hoan dùng hỏa công. Nghị và Thắng dẫn quân rút về hướng bến Bình Than. Gia quyến tướng sĩ đã biết có biến động từ sớm nên đều khăn gói sẵn sàng cả, nghe người đến báo Trần công tử đã đến bến Bình Than nên cũng lũ lượt kéo đi.
Quân Lê Hoan truy kích đến gần bờ sông. Nghị một mặt cố thủ đến cùng, một mặt sai người sang sông xin quy thuận. Hoàng Thái Công thấy bọn Nghị đang trong cơn nguy khốn, nhớ đến mục tiêu Vạn Thắng Vương đề ra hồi đầu năm, bèn dẫn Tiểu đoàn Vạn Ninh sang trợ chiến. Tiểu đoàn Vạn Ninh lên bờ, dùng quả nổ và hỏa mai thiết lập ba điểm phòng ngự vững chắc để sĩ tốt và bách tính Hải Đông có thể sang sông.
Lý Văn Ba cử Tiểu đoàn Vũ Ninh sang trợ chiến. Hai tiểu đoàn còn lại là Môn Thôn và Sơn Tây giúp đưa hàng vạn người qua sông an toàn.
Mặc dù Lê Hoan dẫn theo bảy, tám nghìn tinh binh, nhưng khi thấy quân Thiên Đức dùng thứ vũ khí lạ gây nổ lớn, hắn không dám thúc quân tiến đánh, bèn lui về sau năm dặm hạ trại.
Quân bản bộ của Đặng Sỹ Nghị và Lý Trí Thắng c��n 3.300 người, gia quyến đi theo hơn bảy nghìn. Gần nửa đêm, họ vẫn chưa thể đưa hết sang sông.
Chương lắng nghe Đặng Sỹ Nghị thuật đầu đuôi mọi chuyện, chốc chốc khẽ thở dài. Anh liên tưởng đến cảnh con cháu mình sau này mà nồi da xáo thịt như những gì vừa nghe, lòng không khỏi đau xót khôn nguôi.
-Thưa Vương! – Đặng Sỹ Nghị nói. – Đêm hôm Vương phải ngồi nghe mạt tướng khóc than thực khiến mạt tướng lấy làm áy náy, nhưng trong lòng cũng vì vậy mà mừng vui khôn xiết. Lê tặc muốn đích tôn của Trần Minh công nối dõi nhằm dễ bề kiểm soát. Lại còn có bụng muốn trừ Trần công tử, mặc cho Trần Minh công trước khi từ trần đã căn dặn tả hữu, chỉ định rõ ràng. Mạt tướng thiển nghĩ, danh chính ngôn thuận, Trần công tử đã có ý nương nhờ Vương, xin Vương với binh hùng tướng mạnh mà ra tay giúp lấy lại đất đai, trừ khử Lê tặc.
Trần Công Tích đem ấn tín dâng lên cho Chương, Phạm Cự Lượng nhận lấy rồi đặt xuống bàn. Trần Công Tích chắp tay cung kính mà tâu:
-Tiểu sinh ngẫm bản thân tài hèn trí mỏng, nay dẫn theo binh mã và gia quyến đến cậy nhờ Vạn Thắng Vương. Trước xin Vạn Thắng Vương thu dụng làm dân Thiên Đức, sau xin Vạn Thắng Vương động binh thảo phạt nghịch tặc.
Chương đứng dậy, đi qua đi lại trước trướng, rồi bước ra ngoài cửa ngôi nhà mái tranh nhìn quanh một lượt. Lát sau, anh quay lại nói với bọn Công Tích:
-Thần phi Nguyễn Diệu Huyền của ta quê cha đất tổ ở Hải Môn trấn, nàng vì ta mà bấy lâu nay đã làm bao việc. Ngẫm lại, ta chưa từng vì nàng mà cố công gì. – Chương vừa nói vừa nhìn mặt từng người. – Nhạc mẫu của ta sinh thời có ý nguyện được chôn cất cạnh nhạc phụ.
Lý Trí Thắng hỏi:
-Chẳng hay song thân của Thần phi quê quán ở làng nào? Vương có thể cho mạt tướng biết được không?
-Ta chỉ nghe nói nơi ấy là Thủy Đường.
Lý Trí Thắng ngẫm nghĩ một hồi mới tâu:
-Thưa Vương, làng Thủy Đường gần ngã ba sông Đá Vách. Mạt tướng từng ngang qua nơi đó vài lần.
Hai mắt của Chương chợt sáng lên, hỏi:
-Làng đó thế nào?
-Thưa Vương, Thủy Đường là một làng chài nghèo ven sông, dân trong làng có khoảng vài trăm người đều hành nghề chài lưới. Sông Thiên Đức có một nhánh nhỏ chảy qua làng ấy rồi đổ ra biển.
Chương cân nhắc một hồi lâu mới đưa ra quyết định:
-Thực lòng ta không muốn động binh lúc này, vì muốn khoan sức dân sau khi đánh với Tế Giang. Nhưng Trần công tử, Phiêu Kỵ tướng quân và Hậu Tướng quân đã bày tỏ, ta từ chối cũng chẳng đành lòng. V���y nay ta sẽ xuất binh đánh bọn Lê Hoan, xong việc rồi chúng ta hãy tính chuyện đường dài. Nếu hai bên giao hảo với nhau được ấy là chuyện tốt, muôn dân sẽ khỏi phải oán thán. Tạm thời Trần công tử cứ giữ ấn tín, đó là di vật của Trần Minh công. Ngài ấy là người thương dân, sống khoan hòa. Nay mộ còn chưa xanh cỏ, cơ đồ bá nghiệp rơi vào tay ta, sợ rằng Trần Minh công khó mà ngậm cười nơi chín suối.
Bọn Trần Công Tích một mực xin quy thuận. Phạm Cự Lượng thấy vậy bèn lên tiếng:
-Bẩm Vương! Trần công tử không ham danh phận, Phiêu Kỵ tướng quân và Hậu Tướng quân một lòng phò tá. Công tử đã có ý, Vương lại thuận giúp, mạt tướng thiển nghĩ Vương cứ nhận lời. Sau khi đuổi bọn Lê tặc đi, Vương trả lại cũng chẳng hề gì.
Đặng Sỹ Nghị lập tức phụ họa theo lời Cự Lượng nói thêm vào. Chương đành thuận ý. Anh nói với Cự Lượng:
-Anh điều cho ta thêm một tiểu đoàn làm dự bị. Ta sẽ dùng Thần Vũ quân cùng Thần Sách quân, kết hợp với Phạm Bạch Hổ tấn công là được. Địa phương quân và tân binh sẽ theo sau đóng giữ đư��ng lui. Còn bây giờ đêm cũng đã gần khuya, anh Lượng cứ ở lại lo liệu công việc, ta sẽ về Lý phủ bàn định thêm với Tả Đô đốc và nhạc phụ.
Còn lại bọn Cự Lượng và Trương Văn Long, bấy giờ Đặng Sỹ Nghị mới thắc mắc:
-Vương tính dẫn hai trung đoàn Thần Vũ và Thần Sách để dẹp Lê tặc, chẳng hay có phải là những cô gái vận chiến phục màu vàng đó không?
Cự Lượng đáp là phải, Nghị lấy làm băn khoăn. Lượng cười mà rằng:
-Phiêu Kỵ tướng quân chớ lo nghĩ. Trung đoàn của chúng tôi hiện nay chỉ có một nghìn năm trăm người nhưng có thể chống được vạn quân. Bọn Lê tặc có đáng là gì đâu.
-Chỉ ba… ba nghìn quân sĩ, Phạm Đại tướng quân… mạt tướng nghĩ…
Trương Văn Long bấy giờ mới thủng thẳng cất tiếng:
-Hạ tuần tháng Hai, lúc chúng tôi đánh với bọn La Đình Kính. Vương dẫn ba nghìn quân đánh Hiến Doanh. Thượng tuần tháng Ba, ngài ấy có sáu nghìn bộ binh, trong đó phân nửa là tân binh mới vào quân, mà trong một đêm… – Trương Văn Long tủm tỉm cười. – Phía Tây đánh lui La Đình Kính, phía Đông đuổi Cao Mộc Viễn. Ngài ấy hạ Thiết kỵ tướng quân Bùi Quang Dũng về trời chỉ trong vòng…
Phạm Cự Lượng tiếp lời:
-Trong một tích tắc. Phiêu Kỵ tướng quân, chắc hẳn ngài có nghe binh mã Tế Giang thiệt hại nặng?
Đặng Sỹ Nghị đáp:
-Tại hạ chỉ nghe nói La Soái sau một ngày đêm đã mất hết kỵ binh. Bộ binh mất đi phân nửa, thủy binh cũng thiệt hại nặng nề. Tại hạ không rõ thực hư, mong hai ngài nói thêm cho rõ ràng tường tận.
Trương Văn Long và Phạm Cự Lượng bên chén trà nhạt, kẻ tung người hứng kể về Vương của họ, khiến Đặng Sỹ Nghị và tùy tướng đều kinh ngạc.
-Ngài ấy còn trẻ vậy, tại hạ thật không ngờ. Thứ thần khí đó cũng là do Vương làm ra sao? Ngài ấy thật là người trời.
Đoạn Phạm Cự Lượng và Trương Văn Long nói với Nghị rằng Vạn Thắng Vương không thích một số điều, để Nghị căn dặn ba quân của mình. Hàn huyên mãi, Đặng Sỹ Nghị bày tỏ:
-Cự Lượng huynh, tại hạ thực mến mộ tài năng của Vạn Thắng Vương. Huynh là soái trong quân, nhờ huynh xin Vương thu dụng bọn tại hạ. Được vậy, bọn tại hạ sẽ không quên ơn.
Cự Lượng cười mà rằng:
-Anh Nghị ạ, anh phải tập dần cách xưng hô thôi. Như bọn tôi nói rồi đấy, quân Thiên Đức không để tâm xuất thân, có sức thì vào quân, có tài thì làm tướng, còn người biết chữ thì làm việc bút nghiên. Vương chưa từng bạc đãi ai. Nay mai anh Nghị đến mà xem tù binh Tế Giang đang làm gì thì biết, họ còn được cho đi học cơ đấy.
Trương Văn Long tiếp lời:
-Thần phi đoan trang, tài trí hơn người, đang đứng đầu một huyện. Vương rất yêu chiều. Vương đã có ý muốn đưa thân mẫu của Thần phi về đó, thì bọn Lê tặc tốt nhất nên khoanh tay chịu trói. Anh Nghị và anh Thắng lấy làm lạ vì nữ nhân lại cai quản nha huyện hả?
Thắng đáp:
-Quả tôi có băn khoăn.
Trương Văn Long tặc lưỡi:
-Trước bọn tôi cũng vậy, giờ thì tốt nhất nên tránh. Người ta hay chữ nghĩa đến mức ông Ngô Miên Thiệu, người cai quản nơi này, còn phải thừa nhận. Với tính cách của Vương, nếu Trần công tử muốn quy thuận, ngài ấy sẽ không để thiệt thòi. Trần công tử có muốn làm Huyện trưởng không nhỉ?
Nghị nói:
-Trần công tử vốn không thích quan tước, đó là điểm yếu khiến Nghị tôi buồn lòng.
Cự Lượng phẩy tay:
-Thôi chẳng bàn chuyện ấy nữa. Bọn chúng ta là tướng, soái chỉ đâu đánh đó. Đánh thắng thì uống rượu, vạch áo ngủ chẳng phải thú sao? Hiện tại có việc quân nên chưa thể uống, khi nào xong, tôi mời anh Nghị về làng Nguyệt Đức đánh chén một bữa say túy lúy.
Thân đều là tướng, lại chẳng có oán thù, bọn Cự Lượng và Sỹ Nghị dễ làm thân với nhau hơn giới nho sĩ.
Chuyện động binh đánh Hải Đông khó mà tránh.
Bản quyền của phần nội dung này thuộc về truyen.free.