(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 248: Linh Thông Thuận
Chương bước vào khu hội trường mái lá tường đất, nơi có thể chứa được tới hàng nghìn người. Hội trường để hở toàn bộ hướng Nam để tiện cho việc ra vào, dẫn ra một khoảng sân lát gạch vuông màu hồng nhạt. Kỳ hiệu Thiên Đức kéo cao bay phấp phới trong nắng, thấp hơn một chút là kỳ hiệu Trung đoàn Thiên Đức. Sân rất rộng, xung quanh trồng xen canh, gối vụ nhiều loại cây khác nhau.
Phủ Thiên Đức đất rộng người thưa, những dải đất màu mỡ thường nằm ven bờ sông. Trước đây, vườn của mỗi nhà chỉ trồng những thứ dùng hằng ngày như mướp, ớt và đôi ba loại cây ăn quả. Tuy nhiên, Quân Thiên Đức vẫn luôn tự cấp tự túc rau củ từ ngày thành lập. Đến giờ, trong quân vẫn vậy, bất cứ mảnh đất trống nào cũng được tận dụng để trồng cây, ưu tiên những loại cho ra quả, ra hoa và có củ.
Duệ từng cai quản Ty Nông nghiệp. Dù bây giờ nàng không còn giữ chức vụ đó nữa, nhưng các mô hình nông nghiệp đang áp dụng ở phủ Thiên Đức đều thấp thoáng bóng dáng của nàng, theo những cách khác nhau.
Chương cùng đoàn tùy tùng khoảng vài chục người bước vào sân. Hàng nghìn người đang ngồi trong hội trường, bên những bàn ghế làm từ tre, đã đứng chờ từ trước. Không gian yên tĩnh lạ thường, và Chương thích điều đó. Đông người đến mức này, chỉ cần thì thào thôi cũng đủ ồn ào, huống hồ nói lớn đến mấy cũng khó mà nghe rõ.
Chương hỏi nhỏ Lượng, Thổ và Long: – Trong số những người theo về, các anh có nhắm được tay nào cứng cựa mà tuyển vào quân không?
Lạc Thổ nhỏ giọng đáp: – Thưa Vương, chúng tôi nhắm được cả trăm chứ chẳng ít.
Chương bước lên thềm, nét mặt tươi cười nhìn quanh một lượt rồi theo lối Nguyệt dẫn mà lên bục cao khoảng ba thước. Chương rất hài lòng với cách sắp xếp của cô học trò: mỗi tráng niên đều đứng cạnh cha hoặc mẹ của họ. Ai nấy mắt đều hoe đỏ, vậy thì tốt.
Chương bảo tất cả mọi người cùng ngồi xuống. Anh đứng đó, hai bên có Cự Lượng, Duệ cùng những người khác. Chương bắt đầu bài nói bằng những lời cảm ơn bách tính phủ Thiên Đức đã luôn ủng hộ, tuân thủ các chính sách của quân đưa ra trong suốt thời gian qua. Sau đó, anh mới cảm ơn các ông bà có mặt trong buổi gặp đột xuất này.
– Do thời gian có hạn, chúng ta còn phải dùng bữa trưa. Các ông bà đại diện đặt câu hỏi, ta sẽ giải đáp, mong rằng có thể làm mọi người hài lòng phần nào.
Chương chỉ định năm người đặt câu hỏi. Một người thuộc Ty Thông tin, một người thuộc Trung đoàn Thiên Đức kê bàn tre để ghi chép. H�� dùng chữ Bụt.
– Câu hỏi thứ nhất, ta tin rằng mọi người ở đây đều muốn biết ngay kết quả, ấy là khi nào con các ông bà được về? Thưa các ông các bà, chúng ta trồng lúa mất mấy tháng mới gặt, trồng cây đến vài tháng, vài năm có khi chẳng thu được gì. Tại sao ta lại nói vậy? Bởi lẽ, muốn biết kết quả phải nhìn vào quá trình. Câu hỏi này ta thật khó mà trả lời, bởi về nhà mau hay chậm đều do họ, đâu phải do ta. Ta không đuổi họ đi, ta không mời họ về, mọi chuyện đều là do họ tự quyết định số phận của chính mình. Người sống ở đâu cũng phải theo luật, theo lệ. Những người như các anh đây có thể sẽ phải lao động công ích cho Quân Thiên Đức như làm đường sá, đào mương, đắp đê, chăn nuôi, trồng trọt trong ít nhất sáu tháng. Trong thời gian đó, Quân Thiên Đức sẽ dạy chữ, dạy cách nghĩ, dạy nghề để về tự nuôi thân, chăm lo cho cha mẹ già. Ai làm tốt thì sẽ được về nhà sớm.
Chương nói to, rõ ràng, mạch lạc, chậm rãi để ai cũng có thể nghe thấy. Nghe anh nói, người ta có cảm giác như anh sinh ra đã có tài ăn nói.
– Câu hỏi thứ hai, tuy không phải là một câu hỏi trực tiếp: "Xin Vạn Thắng Vương tha cho con trai của thiếp/lão, cả nhà thiếp/lão chỉ còn trông vào nó chống gậy, nối dõi tông đường." Trước khi trả lời, ta xin nhắc lại để bà con cô bác ở đây được rõ, sau này nhớ nói cho người khác nghe. Ta chỉ đáng tuổi con cháu của các ông các bà, được anh em binh sĩ quý mến mà đưa lên ngôi Vương. Ta cũng có mẫu thân, có nhạc phụ như bao người khác. Lần sau các ông bà gặp ta cứ xưng hô bình thường, có ai làm gì đâu? Sao lại xưng "con" thế này? Chẳng lẽ những chàng trai ở đây phải gọi ta bằng ông sao? Xin thứ lỗi, họ chỉ đáng tuổi anh em của ta, nếu muốn, họ cũng có thể trở thành binh sĩ của ta. Các ông bà hẳn cũng biết, Quân Thiên Đức xem bách tính là cha mẹ, là đấng sinh thành, bởi quân từ dân mà ra. Từ nay về sau, ông bà nào gặp ta mà xưng "con" thì đừng trách ta nhẫn tâm. Quân Thiên Đức không lấy độc đinh vào quân, chỉ nhận làm việc cho quân mà thôi. Những chàng trai ở đây không có lỗi khi trung thành với ai đó, lỗi của họ là bỏ cha mẹ mà đi, tội bất hiếu ấy sẽ bị ta phạt lao động, đồng thời giáo dưỡng thêm để họ biết yêu thương bậc sinh thành.
Một vài người đàn bà rơm rớm nước mắt, có lẽ do Chương nói quá cảm động chăng?
– Câu hỏi thứ ba, thứ tư và thứ năm cũng không khác hai câu trước là mấy, xét về mặt ý nghĩa, ta xin trả lời chung như sau. Ngay sau bữa trưa đạm bạc, các ông bà hãy đưa con đưa cháu nhà mình về trình diện với ông trưởng làng để ghi sổ bộ. Năm ngày sau, tất cả các anh – đúng, chính là các anh đấy –
Chương nhìn khắp lượt, nói tiếp: – Đến trình diện tại Trường Chính trị Vạn Xuân gần chùa Diên Ứng để học ba ngày. Sau ba ngày học tập sẽ được nghỉ năm ngày, tiếp đến trình diện tại đây để được bố trí công việc phù hợp. Ai cũng phải làm việc hết sức mình để mà phụng dưỡng cha mẹ.
Khi các anh cầm giáo cầm gươm, các anh có nghĩ đến cha mẹ, vợ con mình không? Các anh đang bảo vệ điều gì? Các anh bỏ trốn, rồi các anh sẽ chăm lo, bảo vệ cho gia đình mình bằng cách nào? Quân Thiên Đức từ lúc dựng cờ đến nay đã ngót sáu năm, ta chưa từng bảo ai phải trung thành với ta, nhưng cớ sao họ lại tự nguyện? Lẽ đơn giản ở đời, nếu ta chăm lo cuộc sống cho ông bà cha mẹ các anh, chẳng lý gì các anh chống lại ta, trừ khi đó là những kẻ chấp mê bất ngộ, chẳng tính làm gì. Bởi các anh theo chủ mà đi, giờ thương cha nhớ mẹ mà xin về, ta đánh giá cao tấm lòng đó nên sẽ tha bổng. Nếu sau này ta mà biết các anh được tha về mà không chí thú làm ăn, không phụng dưỡng cha mẹ tử tế, thì không cần xử tội, cứ thẳng tay chém là xong.
Toàn hội trường im phăng phắc. Bấy giờ, Chương mới hạ giọng: – Thôi, nói vậy cũng đủ. Các ông bà đến đây từ sớm hẳn chưa ăn uống gì. Quân Thiên Đức vẫn còn nghèo khó, nên chỉ có thể chuẩn bị vội bữa cơm rau đạm bạc đãi khách. Ta sẽ dùng bữa cùng mọi người, và sau khi dùng bữa, các anh bên Ty Công an sẽ cấp giấy cho mọi người ra về.
– Vạn Thắng Vương vạn tuế!
Giọng Duệ lanh lảnh cất lên khiến Chương khẽ giật mình. Ngay lập tức, hàng nghìn người trong hội trường cùng hô vang theo. Chương thừa nhận cô vợ của mình thông minh hơn người, nhất định phải bồi dưỡng để trở thành một chính khách tài ba.
Bàn ghế được kê lại ngay ngắn, tạo thành những dãy bàn ăn dài. Tiếng cười nói râm ran trái ngược hoàn toàn với không khí có phần nặng nề khi Chương mới đến.
Chương, Duệ, Lượng, Long, Thổ, Nguyệt cùng ngồi một bàn, cứ mỗi bàn sáu người. Ngoài cơm trắng, trên mặt bàn tre bày cà muối, dưa gang muối, rau muống luộc, mấy miếng thịt lợn, ba bìa đậu phụ trắng. Bàn của Chương có thêm một đĩa thịt gà to tướng. Chương hỏi Nguyệt: – Gà ở đâu mà có thế này?
Nguyệt cười đáp: – Vương cứ yên lòng, gà này do chính tay em nuôi, cũng mong có ngày Vương đến để em mời.
– Vậy anh Lượng đây phải đợi à?
– Thưa Vương, anh ấy có con gà khác.
– Tấm lòng của em ta đã nhận, nhưng đã nhận rồi thì là của ta. Em chia đĩa này ra làm bốn rồi đặt xuống các bàn kia. Chúng ta còn nhiều cơ hội ăn ngon, phải không, anh Lượng?
– Vương từng dạy, ăn gì không quan trọng, quan trọng là ngồi ăn với ai. Chúng tôi được ngồi ăn cùng Vương chẳng khác nào cao lương mỹ vị, gà có là gì.
Chương bật cười, nói với Long: – Anh Long xem đấy, anh Lượng giờ cũng khéo ăn nói, chẳng giống dạo trước nhỉ?
– Anh Lượng khoe có vợ dạy, dạo gần đây rất hay đọc sách.
Cả bọn cùng cười. Bấy giờ, Nguyệt chia thịt gà xong, đưa mấy đĩa nhỏ sang các bàn gần thì quay lại cùng người phụ nữ mà Chương đã gặp hồi sáng. Người con trai đứng bên cạnh hơi cúi đầu. Chương đặt đũa xuống nhìn lên, vẻ mặt tươi tỉnh. Nguyệt nói: – Bác đây năn nỉ quá nên em không đành, bác ấy có đôi lời muốn nói với Vương.
Người phụ nữ hai mắt đỏ hoe, tóc đốm bạc, vẻ mặt bớt phần khắc khổ so với lúc sáng, cất giọng khàn đặc: – Bẩm Vương, già xin đội ơn Vương đã chiếu cố mở lượng khoan hồng cho con của già được về. Già thật có lỗi khi quấy rầy bữa cơm của ngài, nhưng sợ xong bữa ngài lại về mất thì sẽ không còn cơ hội thưa chuyện.
Chương đứng dậy, Duệ và những người khác cũng đứng theo. Chương nhẹ nhàng hỏi: – Bác muốn xin điều gì?
– Dạ bẩm, thằng con của già muốn xin vào Quân Thiên Đức.
Chương nói: – Điều ấy không khó, ban nãy ta đã nói rồi. Nếu cậu ấy muốn, cứ việc trình bày với Ty Công an. Quân Thiên Đức sẵn sàng tiếp nhận.
Đoạn, Chương nhìn người con trai ấy mà nói: – Quân Thiên Đức không bao giờ cúi đầu. Đúng sai gì thì đàn ông cũng cứ ngẩng mặt lên mà nhìn thẳng. Ta cũng đã nói rồi, cậu không sai gì với quân cả, cậu chỉ sai với cha mẹ mình thôi. Cậu đã xin lỗi mẹ cậu chưa?
– Thưa… thưa Đại… Vương. Con… à… tôi đã tạ lỗi với mẹ rồi.
– Được rồi, cậu muốn vào quân cũng tốt. Tuy nhiên, cậu vẫn phải học tập xong mới có thể xem xét phù hợp với quân nào để phân về đó. Ta mong cậu gắng sức giúp Quân Thiên Đức. Thiên Đức quân không kể xuất thân, cậu có tài tự khắc người khác sẽ đề đạt cậu lên trên. Những gì thuộc về Tế Giang, hãy bỏ lại bên ấy. Giờ đây, cậu là dân Thiên Đức.
– Đội ơn Vương, ơn này tôi sẽ không quên.
– Cậu tên gì?
– Dạ thưa, tôi họ Linh, tên là Thông Thuận.
Chương khẽ gật đầu, quay ra hỏi người mẹ: – Bác thấy yên lòng chưa?
– Tạ ơn Vương, tạ ơn Vương.
Hai mẹ con Linh Thông Thuận lui xuống. Chương nói với Cự Lượng và những người khác: – Thôi, lát nữa mấy anh hãy thay ta nói thêm cho bà con yên lòng. Họ đã khắc khoải mong chờ, giờ đưa con về, e rằng lại sợ bị bắt lính đấy.
Chương vội vàng dùng hết bát cơm rồi cùng Duệ rời đi, không quên để lại sau lưng một nụ cười xã giao.
– Anh ăn ít thế sao đủ no?
– Ngồi thêm nữa sẽ có người đến, mà ăn cũng chẳng thể hết được. Hơn nữa, bao nhiêu người khác còn không được tự nhiên, mình có ăn là được rồi.
– Nguyệt biết thế nên đã chuẩn bị sẵn mấy củ khoai hấp trong nồi cơm, thứ mà anh vẫn thích ăn.
Chương cầm lấy một củ khoai, gọt vỏ khi nó còn nóng hổi, rồi nói với Duệ: – Nếu không phải vì em và Thiên Bình, thì giờ này anh đã có thể đánh một giấc dài nơi bến sông rồi.
Duệ thở dài: – Nếu anh không tuấn tú, có khi đúng là như vậy thật.
Chương lấy một củ, còn lại Duệ chia cho mấy nữ binh. Tuy nhiên, Chương chưa về Lý phủ ngay được, cậu cần gặp một người nữa.
Nội dung này thuộc bản quyền truyen.free, xin vui lòng tôn trọng.