(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 247: An trí Lý Lệnh công
Chương đi thẳng tới Lý gia trang ở ấp Cồi. Vừa bước qua cổng chính, Chương đã sửng sốt khi thấy Lý Lệnh công đang quỳ gối chờ sẵn, già trẻ lớn bé đều quỳ thành hàng lối phía sau. Chương quay ra hỏi Phạm Cự Lượng:
– Các anh đã nói rõ cho Lý Lệnh công biết việc quỳ gối như thế là không phải chưa?
– Thưa Vương, chúng tôi đã nói rất rõ.
Duệ nhanh chân bước đến bên cạnh Lý Lệnh công, nói nhỏ:
– Lệnh công, ngài muốn hại chết anh em binh sĩ hay sao mà quỳ gối ở đây? Mau đứng dậy, đứng lên.
Duệ đỡ Lý Lệnh công đứng dậy, gia quyến cũng làm theo. Bấy giờ Chương mới bước đến gần. Lý Lệnh công lại vòng tay vái chào, định cúi người thi lễ. Chương vội đỡ lấy, hạ giọng nói:
– Lý đại nhân, trời nắng thế này ông bắt con cháu quỳ gối như vậy liệu có đáng không?
– Bẩm Vương, lão phu tội đáng chết vạn lần, thật không biết phải làm gì. Nay Vương hạ cố đến gia trang, lão phu dẫn hơn trăm người già trẻ trai gái quỳ gối đợi ngài, chỉ muốn tạ ơn ngài đã đối đãi tử tế trong cả tháng qua mà thôi.
– Thôi được rồi, có gì chúng ta vào nhà rồi hãy nói. Những người này đều là con cháu của Lý đại nhân ư?
– Dạ bẩm, lão phu có năm bà vợ, bốn bà theo về, còn Mậu phu nhân nhất quyết không theo nên lão phu cũng đành chịu, mong Vương thứ tội.
– Lý đại nhân có đến năm bà vợ ư? – Chương tỏ ra ngạc nhiên. – Ta mới có bốn, nhìn con cháu Lý đại nhân đông đúc thế này, ta nhất định phải cưới thêm dăm bà nữa, hối thúc sinh con đẻ cái cho mau mới được.
Đoạn, Chương mời Lý Lệnh công trở vào nhà. Cự Lượng và Duệ đi trước mở đường, tả hữu đi theo sau cùng với gia quyến.
Chương ngồi vào ghế giữa, Lý Lệnh công và gia quyến cũng đều ngồi xuống. Ai nấy đều len lén nhìn vị Vương sẽ quyết định tính mạng của họ. Duệ đứng bên tả, Cự Lượng đứng bên hữu, bọn Trương Văn Long và Lạc Thổ chia thành hai bên, cùng đứng sau gia quyến. Lý Lệnh công nhìn thấy sự sắp xếp như vậy có phần ái ngại, cơ hồ chỉ chờ Vạn Thắng vương hạ lệnh, những thanh đoản đao sẽ nhất loạt hạ xuống.
Đoán biết suy nghĩ của Lý Lệnh công và những người khác, Chương nói:
– Hôm nay ta đến đây không phải để lấy mạng mọi người, mà để lắng nghe tâm tư, nguyện vọng, sau đó sắp đặt mọi việc cho yên ổn. Chuyện gì ở bên Tế Giang cứ để lại Tế Giang, Lý đại nhân và mọi người ở đây là những người Thiên Đức, chỉ cần nhớ điều đó là đủ.
– Thưa Vương, lão phu hèn nhát mà chạy trốn, khiến Vương lao tâm khổ tứ phái người đến đón về. Tội này của lão phu rất lớn, lão phu xin nhận mọi hình phạt, chỉ mong Vương rộng lòng nhân từ, tha cho già trẻ trong nhà một mạng.
Chương nhìn Lý Lệnh công, giọng ôn tồn:
– Lý đại nhân nói có chỗ chưa chuẩn, ta xin đính chính. Thứ nhất, đại nhân là dân Siêu Loại cũ, dân sinh ra quân, có quân mới có tướng, có tướng mới có soái, có soái mới có vương. Đại nhân là dân Siêu Loại, cớ sao phải nương nhờ Tế Giang? Đất này là của bách tính, gia trang này của đại nhân, xưa nay vốn là vậy. Ta đón người về vì lẽ ấy chứ không phải để hạch tội.
Chương nhìn gia quyến của Lý Lệnh công một lượt, nói tiếp:
– Thứ hai, ông Lý An, nhạc phụ của ta, người cùng họ tộc với Lý đại nhân đây. Ông ấy cũng vừa cầm quân, chỉ dạy tướng sĩ, dù chẳng có công lao cũng có khổ lao. Quân Thiên Đức vốn có lệ, gia quyến tướng sĩ là gia quyến của quân Thiên Đức. Lý đại nhân là thúc bá của nhạc phụ ta, chính là gia quyến của quân Thiên Đức.
Chương quay ra hỏi Duệ:
– Ta nói như vậy liệu có phải không, Huyện trưởng?
– Vạn Thắng vương nói đúng. Bẩm Vương, theo tôi được biết, Tổng Tư lệnh chiến dịch Lý An khi đón người từ La phủ cũng không bắt trói. Từ ngày Lý đại nhân và gia quyến về gia trang, cũng chưa ai làm khó dễ.
Chương cười, nói với Lý Lệnh công:
– Đại nhân nghe rõ cả rồi chứ?
– Bẩm Vương, lão phu đã nghe rõ rồi ạ. Thay mặt gia quyến, lão phu đội ơn Vương đã bỏ qua lỗi lầm lão phu từng phạm phải.
Chương nghe vậy liền gạt đi:
– Thôi, những chuyện trước đây cứ bỏ qua hết. Lý đại nhân là người Thiên Đức mới, từ bây giờ đại nhân và gia quyến là những người tự do, muốn làm gì, đi đâu tùy ý. Sắp tới ta sẽ khánh thành làng Vạn Xuân, mong Lý đại nhân đến thăm tệ xá.
Đoạn Chương nói với Phạm Cự Lượng:
– Anh Lượng cho mở một con đường chính từ ấp Cồi nhé, ta từ Ngõ Dưới đến đây thấy đường xá xa xôi quá.
Cự Lượng tuân lệnh. Chương gọi Võ Văn Dũng đang đứng gần cửa đến và bảo:
– Anh Dũng cấp giấy tờ cho gia quyến trong Lý gia trang giúp ta, làm sớm nhé. Lý đại nhân tuổi cao sức yếu, muốn đi đâu nhớ sắp xếp hai cô gái theo giúp việc giấy tờ sổ sách. Bà con, bách tính Thiên Đức đến thăm Lý đại nhân là quyền của họ.
Võ Văn Dũng tuân lệnh. Chương gọi Trương Văn Long lại và dặn:
– Anh nói với anh em, ai muốn đến Lý gia trang uống trà, thăm hỏi sức khỏe Lý đại nhân cứ thoải mái. Anh mà ngăn cản, dân chúng phàn nàn, ta sẽ nhè đầu anh mà trách tội.
Gia quyến Lý Lệnh công đem tay nải lớn nhỏ đặt hết lên mặt bàn, Chương có chút ngạc nhiên. Lý Lệnh công nói:
– Bẩm Vương, đây là số của cải còn lại mà lão phu đem theo sang Tế Giang, xin nộp lại cho Vương.
Chương nói:
– Quân Thiên Đức không lấy của cải của dân, mong Lý đại nhân hiểu cho. Ta ghi nhận ý tốt của đại nhân.
Chương quay sang nói với Duệ:
– Huyện trưởng đại nhân, Lý đại nhân và bốn vị phu nhân tuổi đều đã cao, lại từng có ơn với bách tính Siêu Loại cũ. Ta thiết nghĩ Huyện trưởng đại nhân cũng nên có sự sắp xếp hợp lý chứ?
Duệ đáp:
– Bẩm Vương, tôi đã thảo sẵn công văn, kể từ tháng này, Lý đại nhân và bốn vị phu nhân mỗi tháng sẽ nhận tổng cộng 50 nén bạc để chi dùng.
Lý Lệnh công ngạc nhiên, rồi cảm tạ tấm lòng của Chương. Gia quyến cũng theo đó đứng dậy, đưa tay trái lên ngực cúi đầu theo. Chương hỏi Lý Lệnh công:
– Nãy giờ nói chuyện mà ta chưa được biết đến lệnh lang, lệnh ái của Lý đại nhân. Ta nghe nhạc phụ ta nói lệnh lang, lệnh ái của Lý đại nhân đều tài trí hơn người, chẳng hay Lý đại nhân có thể giới thiệu giúp ta được không?
Lý Lệnh công đứng dậy lần lượt giới thiệu với Chương bốn vị phu nhân, tiếp đó là con cháu. Trong số con cháu lớn nhỏ của Lý Lệnh công, Chương đã để mắt đến một số người trong danh sách mà Duệ đã đưa từ trước.
Lý Tài, 39 tuổi, con trai út của Lý Lệnh công. Lý Tài văn hay chữ tốt, nhiều năm cai quản sổ sách giấy tờ, tiền bạc trong Lý gia trang.
Lý Nhân, 29 tuổi, cháu đích tôn của Lý Lệnh công, là người thông minh, có học võ nghệ nhưng chỉ đủ phòng thân, không thích đao kiếm. Từng kết giao với bọn Vũ Trinh, Lê Văn Thịnh. Lý Nhân từng được Lý Lệnh công và cha (Lý Bưu đã mất) rèn giũa nhằm sau này nối nghiệp cai quản đất Siêu Loại. Theo Lý An cho biết, Lý Nhân tính tình điềm đạm, có lòng nhân nghĩa.
Lý Ngọc Mai, 21 tuổi, con gái Lý Lệnh công với bà vợ thứ năm. Cô này làu kinh sử, gương mặt thanh tú, đoan trang.
Lý Hữu Thiện, 21 tuổi, cháu trai Lý Lệnh công, người này ham mê sách y thuật. Lý Lệnh công từng mời nhiều thầy về dạy.
Lý Phúc Điền, 19 tuổi, em của Lý Ngọc Mai. Lý Phúc Điền thích trồng trọt, câu cá, không màng chính sự. Trước đây Phúc Điền thường giao du với nông dân hoặc con nhà nông.
Lưu Chấn Minh, 22 tuổi, cháu ngoại Lý Lệnh công, chàng trai này từng buôn bán vải vóc với ông Cả Lụa một thời gian ngắn, thích ngao du, kết giao bất kể sang hèn.
Trình Liên Hạ, 17 tuổi, cháu ngoại Lý Lệnh công, thông chữ nghĩa nhưng thích đao cung, từng nhiều lần được Lý An chỉ dạy mấy năm trước.
Lý Thái Dương, 17 tuổi, con trai Lý Tài, biết chữ nghĩa, hoạt bát nhanh nhẹn, thích cung kiếm, đam mê binh pháp.
Lý Lệnh công giới thiệu đến ai, Chương liền tiến đến bắt tay từng người với nụ cười hiền lành thường trực trên môi, giữa những ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người có mặt.
Xong xuôi, Chương hỏi chuyện vài người, và đặc biệt hỏi nhiều hơn những cá nhân mà anh đã nhắm đến từ trước. Chương hỏi Lý Tài:
– Lý Tài, Lý thúc thúc thì ta nghe nhạc phụ nhắc nhiều. Chẳng giấu gì Lý thúc thúc, Thiên Đức mới tiếp quản huyện Kim Động, một vùng đất khá lớn nằm ở Đông Bắc của Tế Giang, dân số ước tính hơn bốn vạn người. Chức Huyện trưởng cai quản nơi đó ta giao cho Bùi Quốc Khái, chẳng hay Lý thúc thúc có biết người này không?
– Thưa Vương, tại hạ có được hân hạnh biết Bùi đại nhân. Trước đây nhiều lần cùng thưởng trà đối thơ.
– Ta muốn mời Lý thúc thúc làm Huyện phó huyện Kim Động, cai quản thư khố, nhân khẩu trong huyện. Chẳng hay có được không?
– Tạ ơn Vương, Vương đã có lòng tin dùng, tại hạ xin tuân mệnh.
Chương lần lượt hỏi mấy người còn lại, chẳng ai từ chối. Thoát được cái chết lơ lửng trên đầu bấy lâu nay, nay lại được bố trí công việc, dù chưa biết sẽ làm gì, nhưng cũng vì thế mà yên lòng.
Lưu Chấn Minh được bố trí vào Ty Thương nghiệp, trông coi buôn bán vải vóc, mua bán quân trang quân phục cho binh sĩ.
Lý Phúc Điền được bổ nhiệm vào Ty Nông nghiệp, phụ trách mảng nhân sự.
Lý Hữu Thiện sẽ giúp việc cho hai vị cao tăng và trường y thuật.
Bổ nhiệm Lý Nhân làm Phó ty Giáo dục đang để trống.
Lý Ngọc Mai vào làm ở Ty Thông tin. Trình Liên Hạ và Lý Thái Dương theo học trường quân sự, ��ịnh hướng trở thành chỉ huy trong quân.
Lý Lệnh công và gia quyến tiễn Chương đến tận cổng gia trang, nhất loạt cúi đầu chào theo nghi lễ mới của Thiên Đức. Chương cũng mời Lý Lệnh công, Lý Tài cùng những người khác đến Lý phủ dự tiệc mừng công. Chương và đoàn tùy tùng đi khuất, Lý Lệnh công dẫn con cháu trở vào trang, khẽ thở dài chép miệng, nói với Lý Tài:
– Con gắng làm cho tốt, cẩn trọng lời ăn tiếng nói, tụ tập kết giao với ai cũng được nhưng tuyệt không được bàn định đến việc quân tình, kẻo lại rước họa sát thân đấy con ạ. Kẻ làm Vương tuổi mới ngoài đôi mươi mà cư xử khéo léo khoan hòa như vậy đừng tưởng là chuyện đơn giản. Lý An từng căn dặn, làm sai không sao, làm chưa tốt không sao nhưng có ý phản nghịch thì họa sát thân khó tránh.
Con cháu trong Lý gia trang đều được căn dặn kỹ, không được nhắc đến những chuyện xưa cũ, và rằng, người trong Lý gia trang cũng như bao bách tính của phủ Thiên Đức.
– Họa từ miệng mà ra cả, các con hãy nhớ. Người ta trọng dụng mình, ngoài việc bản thân mình có ích, họ còn muốn bách tính nhìn vào để thấy lòng nhân của bậc đế vương. Các con làm việc hay sống cứ tuân theo lệ mới ắt không ai dám đụng đến.
Lý An thường đến ấp Cồi thăm Lý Lệnh công, có khi ở lại chơi qua đêm. Thảng hoặc, Lý An đem cả Thiên Kim theo cùng. Bọn Trương Văn Long hay Hoàng Thái Công chỉ đến thăm khi có Lý An, còn như có việc cần đến, dù là việc công hay việc tư, đều rủ thêm Lạc Thổ, Cự Lượng hoặc một ai đó khác. Chương không căn dặn điều này mà chính Phạm Cự Lượng nói với Trương Văn Long. Người mách Lượng dĩ nhiên là Nguyệt.
Bách tính và nhân sĩ trí thức ở Thiên Đức biết rằng Lý Lệnh công không bị hạch tội, trong nhà không ai bị hại, hàng tháng còn nhận bạc từ huyện Thừa Thiên, con cháu được làm trong quân, con út làm Huyện phó, đều cho rằng Vạn Thắng vương khoan thứ, đối đãi trọng thị với người cũ, đúng là người có lòng nhân.
Những ngọn lửa âm ỉ trong giới nhân sĩ trí thức theo thời gian dần tàn lụi, chẳng ai còn dám bàn tán nữa dù Chương chẳng hề ban bố lệnh cấm nào. Đơn giản là vì không còn ai muốn nghe thì còn biết nói với ai đây?
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền được thực hiện bởi truyen.free.