Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 246: Những vấn đề mới

Duệ cưỡi bạch mã sánh bước bên Chương, đại đội nữ cận vệ đi trước dẫn đường, số còn lại theo sau cảnh giới. Sau hơn một tháng chia xa, Chương đã dành nhiều thời gian ở bên Duệ. Hôm nay, Duệ tháp tùng Chương đến trại Nguyệt Đức gặp Lý Lệnh công không chỉ với tư cách Thần phi, mà còn là Huyện trưởng Thừa Thiên.

Duệ chia sẻ những nỗi băn khoăn về nhân s�� với Chương. Uyển Như tinh ranh lo việc kiếm tiền. Thiên Bình cầm đao xông pha trận tiền, trong khi Lam Khuê việc gì cũng đến tay, cái gì cũng biết, cũng tháo vát làm được, thành thử chẳng mấy chốc mà mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều phải hỏi ý cô nàng. Thôi thì mỗi người một việc, ai cũng dốc sức.

Chương đã xưng vương được hơn ba tháng, cai trị một vùng đất rộng, nhưng anh vẫn chưa thực sự xác định được bản thân sẽ dẫn dắt bách tính Thiên Đức phát triển theo con đường nào. Dù muốn hay không, Chương rất khó để từ bỏ vị trí mà Phạm Tu và những người khác đã đặt anh vào. Ngày còn mài đũng quần trên ghế nhà trường, Chương từng nghĩ làm vua rất sướng khi có cung tần mỹ nữ vây quanh, ăn sơn hào hải vị. Vậy mà giờ đây, khi Chương ngồi trên cái ngai mạ vàng, quả thật có trăm kẻ tuân lệnh, song… rồi sao nữa?

Dân còn nghèo, chỉ cần sơ hở là bị kẻ khác nhăm nhe đánh chiếm. Muốn ăn ngon ngủ yên phải đánh họ trước. Đánh kẻ này xong lại phải tính đến kẻ khác nữa. Một ngày trôi qua, hết việc quân lại đến việc dân, hết xem báo cáo lại ngồi bàn bạc với thợ thuyền. Thực ra, biết nhiều hơn mọi người chưa bao giờ là điều hạnh phúc. Thời gian hưởng lạc chẳng biết bao giờ mới đến.

Chương không ôm đồm việc, anh giao cho những người khác trách nhiệm và quyền hạn, nhưng nhiều việc họ không rõ nên vẫn phải hỏi anh. Phạm Tu đảm trách việc quân cơ, Duệ lo liệu việc an dân, Lý An phụ trách đào tạo ba quân, Hàn Thuyên lo tuyên truyền, Trần Thông mở lớp… Sau cùng, khi cần quyết sách, họ vẫn phải tìm gặp Chương.

Chương miên man suy nghĩ. Ngay như hôm nay, dù mới trở về sau cuộc chinh phạt, anh vẫn phải đích thân đến Lý gia trang gặp Lý Lệnh công. Anh là vương một cõi, đáng lý Lý Lệnh công và gia quyến phải túc trực trước cửa Lý phủ, chờ anh ban phán sinh hay tử.

Vạn Xuân xưa nay vốn vậy.

Duệ đã không làm như thế. Ngày Lý An đem Lý Lệnh công về, Lý Lệnh công dẫn theo cả gia quyến hơn trăm người đến túc trực trước Lý phủ. Hàng nghìn bách tính bàn tán xôn xao, họ nói về tính mạng của người từng cai trị họ mười mấy năm.

Chương không ở phủ Thiên Đức, quyền hành đều nằm trong tay Duệ. Chương chưa bao giờ nghi ngờ về khả năng của cô gái nhỏ nhắn nhưng thừa thông minh này. Nếu có được chục người như Duệ, Chương có thể yên tâm mà ngủ.

Đứng trước bàn dân thiên hạ, Duệ không nhận đại lễ của nhà họ Lý. Lý Lệnh công không được phép quỳ, đó là lệ mới của phủ. Duệ nói với Lý Lệnh công hãy trở về nhà, Lý gia trang, yên tâm nghỉ ngơi.

Lý phủ có hơn dăm chục người mang họ Lý, Lý An lại đang cầm quân, tất nhiên Duệ không sợ Lý An trở mặt làm càn. Cái chính là, Duệ muốn thu phục nốt nhân tâm của bách tính, đặc biệt là những người từng chịu ơn mưa móc của Lý Lệnh công.

Lý Lệnh công được đưa về gia trang, cả tháng trời sống trong cảnh lo âu thấp thỏm, số mệnh gia quyến như mành treo trước gió. Trong khoảng thời gian này, ngoại trừ việc đi lại bị hạn chế, còn lại thì những người ở trong gia trang không bị ai quấy quả. Tuy nhiên, bách tính phủ Thiên Đức vẫn dõi theo, chờ đợi xem Vạn Thắng vương sẽ quyết định ra sao.

Lý An nói với Chương rằng Lý Lệnh công muốn tham kiến, Chương đáp: – Ông ấy đã già, lại còn có hơn chục đứa trẻ nhỏ, đi lại không tiện. Con có chân, con sẽ tự đến đó uống trà. – Như thế e không theo phép quân thần. – Phép gì cũng do con người đặt ra, chúng ta luôn miệng hô hào đổi mới, tiễn cựu nghênh tân. Ông ấy trở về thì cũng là dân Thiên Đức, bấy lâu nay con đối đãi với phụ lão Thiên Đức đều một lòng kính trọng. Huống chi, Lý Lệnh công còn là nội tộc của ông. Con đối tốt với Lý Lệnh công cũng là đang thêu hoa dệt gấm cho ông. Ông chăm bẵm Thiên Kim, ấy là đã đỡ cho con một phần gánh nặng. Ông không cần bận tâm những việc ấy làm gì.

– Trong dân bây giờ có tin đồn, rằng Lý Lệnh công trở về rồi, e rằng sẽ có loạn. Con hẳn đã nghe? – Không phải tất cả bách tính Thiên Đức đều quy thuận. Trong lòng Thiên Đức vẫn có những ngọn lửa nhỏ cháy âm ỉ chưa tắt. Loạn ư? – Chương cười và lắc đầu. – Thật ấu trĩ. Ông đừng bận tâm những lời xằng bậy ấy, con đây chưa từng nghĩ đến ngày ông cầm đao kiếm chống lại con thêm một lần. Sao có thể bắt miệng đời im lặng được cơ chứ.

– Ta biết con có nhiều đối sách để quân sĩ trên dưới một lòng. Có điều, nhiều binh tướng cũ của Siêu Loại tuy không nói ra nhưng họ cũng để tâm lắm. – Nghĩ mới nói, nói mới hành động, những kẻ đó không đáng lo đâu ông ạ. Chúng ta nên lo những kẻ không nói ra mà nghĩ gì làm nấy. Để ổn định một vùng rộng và căn cơ họ Lý đã bén rễ sâu thì không thể một sớm một chiều mà nhổ bỏ được. Ông cứ tin ở con.

– Có đôi khi ta lo con có lòng khoan dung độ lượng, bậc quân vương nếu quá nhân từ e là…

Chương lại cười, rót trà cho Lý An. Anh nói: – Với dân không khoan dung thì còn làm được gì nữa chứ, con không có ý định dùng bàn tay sắt với con dân của mình. Bàn tay sắt chỉ dùng cho kẻ đối nghịch, kẻ muốn tạo phản. Việc của Lý Lệnh công, Duệ đã có sắp xếp, ông đừng bận lòng. Ông mà âu sầu thì Thiên Kim với Mai Lan sẽ bị ảnh hưởng đấy. Ông, con hay những người khác đang đánh chiếm, đang làm việc này vì cái gì chứ? Chúng ta ăn ngày ba bữa, giàu có thì ăn cơm, nghèo thì ăn khoai cũng no bụng. Có lắm tiền thì vận y phục lụa là, nghèo hèn thì vận đồ rách cũng chỉ để che thân. Quan trọng là tinh thần phải thoải mái trước đã, rồi mới tính đến các việc khác được ông ạ.

Việc Chương và Duệ đến trại Nguyệt Đức được công bố rộng rãi. Trại Nguyệt Đức đã ở trước mặt, bên ngoài lối Ngõ Dưới, bên Bãi Mác. Dễ có đến hơn hai nghìn già trẻ đang tụ tập dưới cái nắng g��t của ngày mới. Càng đến gần, Chương càng nghe rõ tiếng nhốn nháo.

Nữ binh báo cáo, bách tính trong vùng, biết hôm nay Vạn Thắng vương thân hành đến trại, đã tụ tập từ lúc gà chưa gáy sáng. Họ là gia quyến của hơn năm trăm quân sĩ theo về cùng với Lý Lệnh công, nay đang bị tạm giam trong nhà lao của trại Nguyệt Đức chờ Vạn Thắng vương định đoạt.

Chương quay sang hỏi Duệ: – Sao em không cho những người ấy đi cải tạo? Công cuộc cải cách đang cần người, cho cải tạo thật lực, kết hợp giáo dục chính trị nữa là xong thôi. Duệ đáp: – Em cũng tính như thế nhưng ông ngoại của Thiên Kim bảo rằng họ từng trung thành với Mậu Quốc Thìn, cứ tạm giam để anh Di thẩm vấn trước đã. Chương bật cười: – Vào tay ông Di thì khó mà yên thân, ông ấy quá nghiêm khắc.

Chương xuống ngựa, đi bộ đến Bãi Mác, bách tính ùa đến nhưng bị nữ cận vệ ngăn lại. Trong trại Nguyệt Đức, bọn Phạm Cự Lượng vận y phục dân sự tất tả chạy ra đón. Chương nghe vẳng bên tai hàng trăm lời cầu xin. Anh dừng chân, nhiều bà mẹ nước mắt ngắn dài lăn trên gương mặt khắc khổ đang cố với tay về phía anh. Chương khẽ thở hắt ra, phất tay ra hiệu, nữ binh bấy giờ mới để cho những người đàn bà đến gần hơn. Một vài nữ binh khác đứng chắn ngang trước mặt Chương. Chương vỗ nhẹ vào cánh tay của mấy nữ binh kèm theo nụ cười xã giao, các cô nàng bấy giờ mới đứng dạt sang một bên.

Chẳng ai bảo ai, mấy chục người đàn bà tuổi đều ngoại tứ tuần bất thần quỳ sụp, chắp tay vái Chương như tế sao. Chương nhướng mày, binh sĩ liền ùa đến đỡ những người phụ nữ đứng dậy. Phạm Cự Lượng đứng gần bên Chương thét lớn yêu cầu binh sĩ vãn hồi trật tự.

Chương giơ tay vẫy vài cái, âm thanh nhốn nháo giảm dần rồi im bặt. Anh ôn tồn hỏi người đàn bà đứng gần anh nhất: – Bác đây muốn gặp ta có chuyện gì? – Bẩm Vương, con của thảo dân ngu dại theo phản tặc họ Mậu sang bên kia sông, nay nó về, đang bị bắt giam trong lao chẳng biết sống chết thế nào. Thảo dân cúi xin Vương mở lòng từ bi tha cho nó một mạng, thảo dân cắn rơm cắn cỏ lạy ngài.

Hàng chục người khác cũng tranh nhau nói những lời t��ơng tự, Chương lại thêm một lần giơ tay ra hiệu trật tự. Anh chỉ lên trời và nói: – Nắng nôi thế này mà mọi người đến đây không đội lấy cái nón ư? Nơi này quá đông, ta không thể biết ai vào ai. Giờ ta có việc không tiện ở lâu, binh sĩ đang bị giam giữ chỉ hơn năm trăm, vậy mỗi nhà cử ra một người, ưu tiên song thân phụ mẫu vào trong trại. Ta sẽ tiếp vào buổi trưa. Tất cả những người còn lại không được phép tụ tập trước trại quân, hãy mau về nhà.

Bách tính lại lao nhao thêm một lần, Chương lại phải ra hiệu yên lặng: – Các ông các bà có thật thương con mình không? Thương thì giữ trật tự, nghe theo sắp đặt của quân. Muốn ta nghe thì từng người nói chứ trăm người tranh nhau ta biết nghe ai? Nếu không bảo ban nhau giữ trật tự, còn làm ồn ào trước cửa trại thì con cháu các ông bà đây còn lâu mới được ra ngoài. Hãy nhớ, đầu giờ Ngọ ta sẽ gặp, muốn đề đạt gì hãy chuẩn bị sẵn.

Nói đoạn, Chương rảo bước về phía cổng, quả nhiên đằng sau im lặng như tờ. Chương nói với Nguyệt: – Em lo chuẩn bị giúp ta bữa ăn đạm bạc trưa nay cho hơn nghìn người. Cho những binh sĩ bị bắt gặp người thân, rồi ta sẽ nói chuyện và ăn cơm cùng họ. Bách tính còn ở ngoài cổng, hãy căn dặn họ tìm nơi thoáng mát nghỉ ngơi hoặc về nhà chờ tin. Đứng ngoài cổng trại làm ồn như vậy, lỡ như có kẻ lợi dụng tình hình, kích động dân làm bậy thì sẽ mệt đấy.

Nguyệt lập tức quay trở ra nói với bách tính những lời căn dặn của Chương. Cô đặc biệt nhấn mạnh với bách tính không được làm ồn, không được để kẻ gian lợi dụng cơ hội kích động, xúi giục.

– Mau chóng xếp thành hàng lối trật tự, mỗi nhà chỉ được một người đại diện, ưu tiên song thân. Nhà nào cả gan vào hai người sẽ bị bắt một, những người còn lại chờ đợi bên ngoài hãy tìm chỗ nghỉ ngơi. Các ông bà còn nhốn nháo, nếu Vương xong việc mà ông bà còn đứng đây, lúc ấy đừng trách Vương không lắng nghe.

Một lúc sau, thêm hàng trăm người của Ty Công an cưỡi ngựa đến để kiểm soát tình hình, tra hỏi nhân thân. Sau đó, binh sĩ Trung đoàn Thiên Đức hướng dẫn họ đến một hội trường lớn có mái che trong trại Nguyệt Đức, nơi vốn là nhà ăn của binh sĩ.

Truyen.free trân trọng mang đến bạn đọc bản chuyển ngữ này với tất cả tâm huyết.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free