(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 245: Tiểu đoàn Kim Động
Ngày 12 tháng 3, quân Thiên Đức đã thay thế một nửa quân số. Hiến Doanh giờ đây chỉ còn Trung đoàn Thần Vũ, Tiểu đoàn Kim Động và Tiểu đoàn Thủy pháo là những đơn vị cũ, số còn lại đã rút về phủ Thiên Đức. Lữ đoàn thủy quân Long Vũ đến thay thế, còn Hoàng Ngưu và Đinh Công Tráng cùng lực lượng bản bộ của họ cũng được lệnh về nghỉ ngơi. Như vậy, tổng quân số Thiên Đức đồn trú tại Hiến Doanh lúc này là 3.200 người, chưa kể hơn 1.000 nhân sự thuộc Ty Giao thông - Xây dựng.
Trước tình hình thực tế, Chương quyết định thành lập Tiểu đoàn Công binh Thiên Đức với quân số 500 người. Số quân này được chọn từ những người khỏe mạnh thuộc Ty Giao thông - Xây dựng. Chức Tiểu đoàn trưởng được giao cho Vũ Định Quốc, một tù binh từ thời kỳ đầu, vốn là người châu Vũ Ninh, nay đã lập gia đình và sinh con tại phủ Thiên Đức.
Cuộc thương thuyết về giao kèo với La Lệnh công bắt đầu, phải mất mười ngày cùng không ít chuyến sứ giả qua lại mới thành công. La Đình Kính muốn gặp Chương trước khi trao trả, Chương chấp thuận, tiếp đãi Kính tại phủ Hiến Doanh. Chương và Kính ngồi đối diện nhau bên bàn tiệc, còn Thiên Bình cùng những người khác ngồi ở hai bên.
Kính tỏ ra không hài lòng khi thấy có mặt phụ nữ, nhưng khi biết ba cô gái đều là phu nhân của Chương, ông ta đành chấp nhận. Chương không đả động đến chuyện cũ, trước sau chỉ mong muốn hai bên giảng hòa, thân thiện.
Sau bữa tiệc, Chương ngỏ ý muốn dẫn Kính đến viếng mộ Bùi Quang Dũng. Kính thắp hương khấn vái xong, Chương cũng làm y như vậy. Thấy nơi yên nghỉ của tùy tướng kề vai sát cánh được an táng tử tế, Kính cũng phần nào nhẹ nhõm.
– Ông có thể quay về tiếp tục giao chiến nếu ông muốn. Tuy nhiên, ta biết ông là người hiểu lý lẽ, nhưng nếu ông vẫn cố chấp muốn phân định thắng thua bằng vũ lực, ta cũng sẽ chiều theo đến cùng. Suy cho cùng, chúng ta đều là con dân Vạn Xuân, kẻ thắng người bại bằng đao kiếm là điều không ai mong muốn.
Kính im lặng, chỉ chắp tay đáp lại lễ nghĩa. Chương dẫn Kính thắp hương cho từng nấm mộ tập thể. Kính có chút ngạc nhiên khi các bia mộ đều khắc dòng chữ “Nơi yên nghỉ của những binh sĩ trung thành với La Lệnh công”, và phía dưới là dòng “Vạn Thắng vương lập mộ”.
Kính lại chắp tay bái tạ thêm một lần nữa trước khi lên ngựa rời Hiến Doanh cùng đoàn sứ giả.
Nhìn theo bóng La Đình Kính khuất dần nơi cuối chân trời trong ánh nắng chiều đang nhạt, Lam Khuê cất tiếng hỏi:
– Anh nghĩ ông ta có quay lại nữa không?
– Anh cho ông ta thấy những nấm mồ còn chưa xanh cỏ chính là để ông ta tự cân nhắc lợi hại. Để vượt được qua bức tường của chúng ta, quân Tế Giang sẽ phải chấp nhận hy sinh ít nhất hai ngàn quân. Có điều…
Chương quay ra nói với Thiên Bình:
– Em nói với chỗ ông Thuyên và cậu Miêu, tuyên bố trong toàn huyện Kim Động rằng dân chúng ở đâu thì ở yên đó, đồng thời miễn thuế cho họ đến hết năm. Đồng thời, hãy rỉ tai với bá tánh rằng: “Quân Tế Giang tấn công Hiến Doanh theo hướng nào, quân Thiên Đức sẽ san phẳng toàn bộ các làng mạc ở hướng ấy.”
Uyển Như khẽ cười:
– Chả phải anh ép họ đánh đường sông ư?
– Cao Mộc Viễn có mấy người con? Cao Mộng Dao đang là người của Thiên Đức, Cao Mộc Lân đang bị giam giữ, Cao Mộc Kỳ mất mạng dưới tay chị Xuân nhà ta. Lão tướng đó sẽ còn đến, cũng chẳng lạ.
Thiên Bình lên tiếng:
– Chị Xuân lập đại công, anh tính thưởng chị ấy cái gì?
– Quân Thần Vũ từ đâu mà ra? – Chương nói. – Bạc vàng chị ấy không cần, chị ấy muốn cầm quân và anh sẽ có thứ để em hoặc chị ấy hài lòng.
Trong bữa tối ở phủ Hiến Doanh cùng các chỉ huy, Chương cho biết anh muốn thành lập một lực lượng đặc biệt tập hợp những tinh binh trong số các tinh binh, một đại đội đặc công gồm hai trung đội.
Chương nói thêm:
– Lực lượng đặc công không cần số lượng đông đảo mà cần chất lượng tinh nhuệ, chọn ra một trăm người thật giỏi, một đội chuyên tác chiến trên bộ và một đội chuyên tác chiến dưới nước. Bên cạnh đó, những binh sĩ này phải thành thạo mọi kỹ năng như đấu võ, đánh kiếm, bắn cung nỏ, sử dụng súng, phi đao, cưỡi ngựa, lặn… Một người có thể đánh lại hai, ba kẻ địch cùng một lúc.
Nhiệm vụ chọn tinh binh được giao cho toàn thể các chỉ huy, các chỉ huy sẽ tự tiến cử những binh sĩ ưu tú. Ông hẹn sau nửa tháng sẽ tập hợp toàn bộ tại đại bản doanh.
– Chị Xuân sẽ là chỉ huy của lực lượng này. Ta không hề ưu ái bất kỳ ai, tất nhiên là trừ mấy vị nội tướng của ta thì ta đành chịu. – Chương cười. – Chị Xuân mang thai hơn ba tháng mà bắt sống đại tướng địch, và còn lấy được thủ cấp của một tướng lĩnh khác. Thú thật, khi đối đầu với Bùi Quang Dũng, ta còn phải vã mồ hôi hột.
Những người có mặt đều cười nghiêng ngả, chẳng ai phản đối, chẳng ai dám có ý kiến, không phải chỉ vì lời nói của Chương, mà hơn hết là bởi hào quang do chính Bùi Thị Xuân tự mình tạo dựng. Toàn thể ba quân tướng sĩ nghe danh đều phải nể phục vị nữ tướng họ Bùi.
– Thưa Vương, tạ ơn ngài đã tin tưởng giao cho tôi nhiệm vụ quan trọng. Có điều vài tháng nữa tôi lâm bồn, rồi sẽ phải nghỉ ngơi theo quy định, thật lòng…
– Chị lo gì, bao cô gái từng một tay chị dạy, chả nhẽ chị không chọn được ai?
– Tôi xin xung phong giúp chị Xuân.
Thiên Bình giơ tay, Thanh và Huệ cũng giơ theo. Chương khẽ lắc đầu, nói:
– Đấy, còn mấy anh kia, ai sẵn lòng?
Yết Kiêu cười mà rằng:
– Phó ty Trần nhất định phải gánh vác trách nhiệm này, Vương thượng đâu cần phải lo lắng. Chúng tôi không đến lượt đâu ạ.
Cả bọn lại cười vang, rỉ tai nhau chuyện Quang Diệu bị trói như bánh chưng treo trên xà nhà.
Bùi Thị Xuân muốn Thiên Bình giúp sức bởi Thiên Bình rất giỏi phi đao, lại có kinh nghiệm trận mạc, và sử dụng hỏa mai điêu luyện hơn người. Chương thuận ý, dù sao thì trong nhà thỉnh thoảng vắng đi một "nàng hổ" cũng hay, hơn nữa lại đúng với sở thích của nàng.
Vào hạ tuần tháng Ba, mọi việc tạm yên ổn, Chương trở về Thiên Đức theo lối đường bộ, băng qua huyện Kim Động vừa được thành lập. Thương cảng Hiến Doanh cũng nằm trong địa phận huyện Kim Động. Yết Kiêu được giao quyền thống lĩnh quân sự, đồng thời Nguyễn Gia Miêu được điều sang giữ chức Chủ tịch Thương cảng Hiến Doanh, còn Bùi Quốc Khái, vốn là Phó ty Giáo dục, thì được bổ nhiệm làm Huyện trưởng Kim Động.
Như lời đã nói, các tân binh theo Chương về Thiên Đức đều được ghi nhận công lao, kết thúc sớm khóa đào tạo và chính thức trở thành binh sĩ trước thời hạn. Tiểu đoàn Kim Động có 600 binh sĩ, ba Đại đội trưởng là ba anh em họ Liệt. Hoàng Văn Thái được chỉ định làm Tiểu đoàn trưởng, Nguyễn Cư Đạo làm Tiểu đoàn phó, và Bùi Phất Ngân làm Chính trị viên. Bản doanh của tiểu đoàn được đặt tại huyện Kim Động, gần ngã ba sông Văn Giang - Xích Giang.
Tiểu đoàn Kim Động được trang bị 200 hỏa mai, 20 hỏa pháo, 5 thần công. Các chỉ huy từ cấp Trung đội phó trở lên đều là những Tiểu đội trưởng xuất sắc từ các đơn vị khác trước đây. Tạm thời, Tiểu đoàn Kim Động trực thuộc Trung đoàn Thánh Đực của Bàn Phù Sếnh.
Số tân binh còn lại được phân bổ đều cho các trung đoàn khác, trong đó có một số gia nhập thủy quân, dựa theo hồ sơ tân binh do Trương Lôi cung cấp.
Trong số 42.000 dân Kim Động, Chương yêu cầu tuyển chọn 2.000 nam nữ, tuổi từ 16 đến 20, để gia nhập tân binh bắt đầu từ ngày 1 tháng 4, năm Thiên Đức thứ 30. Bên cạnh đó, 300 người khác sẽ được chọn để theo học khóa đầu tiên của Trường Y thuật Vạn Xuân.
Luật nghĩa vụ quân sự với thời hạn ba tháng cũng bắt đầu được Chương nghiên cứu nghiêm túc, nhằm đưa ra một thể chế phù hợp với thực tế.
Chương đã hoàn thành mục tiêu kiểm soát hơn 200.000 dân, tuy nhiên anh vẫn đau đáu nỗi lo về việc nhân tài còn quá mỏng. Những nhân sĩ có năng lực thì quá ít ỏi, mà anh vẫn chưa nghĩ ra cách để tìm kiếm họ từ đâu.
Mọi nỗ lực biên tập và phát hành bản văn này đều đến từ đội ngũ truyen.free.