Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 244: Ngọn đèn trước gió

Sau khi Phạm Cự Lượng cùng quân đội rời đi, Lý An điểm lại quân số, chỉ giữ lại ba nghìn quân hỗn hợp rồi dẫn về phía phủ đệ của La Lệnh công, cách đó khoảng mười lăm dặm về hướng Nam.

Quân Thiên Đức tiến như vào chỗ không người, bách tính Tế Giang trông thấy liền bồng bế nhau chạy tứ tán. Những toán quân Tế Giang có ý chặn đường liền bị thần công và hỏa mai bắn cho vài loạt đã phải tháo chạy tán loạn.

Cao Mộc Lân vừa dẫn quân về đến phủ đệ, hay tin quân Thiên Đức đang kéo đến đánh phủ. Lân cùng sáu nha tướng trong phủ, mỗi người dẫn năm trăm quân, dưới quyền chỉ huy của Soái tướng La Đình Đệ, tiến ra chặn Lý An.

La Đình Đệ bày trận trên một gò lớn. Lý An kéo đến nơi khi trời nhá nhem tối. Bọn Dương Cát Lợi và Trần Thái Bộc đặt pháo ở hai bên tả hữu, bắn cấp tập vài loạt. Lý An đích thân đốc chiến, nhắm trực diện mà đánh thẳng vào mặt. Chỉ sau hai loạt hỏa mai, quân La Đình Đệ đã phải rút lui. Lý An thét quân truy kích. La Đình Đệ lệnh Cao Mộc Lân dẫn quân chặn hậu. Lân chống không nổi, bị bắt sống cùng hơn ba trăm quân bản bộ.

Lý An cho áp giải Cao Mộc Lân và quân bản bộ về hậu cứ, tiếp tục cấp tốc tiến thẳng đến phủ đệ La Lệnh công. La Đình Đệ huy động toàn bộ gia nô trong phủ và đàn ông các làng lân cận ra trấn giữ, tổng cộng khoảng năm nghìn người.

Lý An cho đặt pháo thành cụm ở phía trước, sẵn sàng khai hỏa bất cứ lúc nào. Lý An trông thấy rất rõ phủ đệ của La Lệnh công rực rỡ đèn đuốc, cách chừng hơn một dặm về hướng Tây Nam.

Tỷ lệ một chọi hai không phải vấn đề, Lý An nắm chắc mười phần thắng nếu cho quân xông lên, nhưng nhìn quân sĩ đối phương có đến non nửa là nông dân, thực không đành lòng khai hỏa. Lý An mắng thầm:

"Bấy lâu ta tưởng anh em nhà họ La uy dũng hơn người, nay đụng trận mới thấy hồ đồ quá đỗi. Thua mà không chịu rút về phòng thủ những nơi quan trọng, nhìn tình hình này có lẽ bọn họ kéo đi Hiến Doanh cả rồi, thật là đi tìm đường chết."

Lý An gọi La Đình Đệ ra nói chuyện. Hai lão tướng đứng cách nhau chừng hơn hai trượng, Lý An nói:

"Ông đến đường cùng đến mức phải đem cả bách tính ra chống ta sao? Thật túng quẫn quá hóa liều. Ta có thể dẹp sạch mà không khó khăn gì, nhưng Vạn Thắng vương có lệnh, ta chỉ làm nhiệm vụ nghi binh, nên không muốn san bằng phủ đệ cha con ông."

La Đình Đệ nói cứng:

"Lý đại nhân, ông đã tự tin đến vậy cần gì nói chuyện phải trái?"

"Hai đệ đệ của ông, một Thiết kỵ tướng quân, một Thủy Sư Đô đốc, đều không có mặt, chỉ có mình ông cầm quân." Lý An thở dài. "Bọn họ đến Hiến Doanh tìm đường chết, ông còn không biết sao? La Lệnh công trước đây uy chấn thiên hạ, vậy mà xem ra các ông không thể tiếp nối được cái danh tiếng ấy."

La Đình Đệ tự tin nói:

"Một Hiến Doanh nhỏ bé không thành quách, liệu kẻ mà ông gọi là Vương đó có chống nổi hơn một vạn đại quân của ta không?"

"Các ông tấn công tối nay, chia quân làm hai mặt thủy bộ nếu ta đoán không lầm. Bao nhiêu? Nếu có hai vạn quân may ra còn có thể, mà phải là hai vạn tinh binh, không thể ít hơn được."

La Đình Đệ gạt đi:

"Không phải nói nhiều."

Lý An ôn tồn:

"Ta từng nắm trong tay ngót hai vạn tinh binh, rồi cuối cùng cũng phải chịu khuất phục dưới một người trong tay chỉ có năm nghìn quân thủy bộ. Ông nghi ngờ ta cũng không lạ, có điều..." Lý An lại thở dài. "Người ta đã bày binh bố trận chờ sẵn các ông, các ông đến khác nào nạp mạng. Thủy Sư Đô đốc Cao Mộc Viễn, Thiết kỵ tướng quân Bùi Quang Dũng, hai vị đệ đệ của ông, nay cũng đã tứ tuần, hết thời rồi."

"Ông dẫn binh đến chỉ để nói những điều vô nghĩa vậy ư?"

"Đem Lý Lệnh công và gia quyến giao nộp, ta sẽ rút quân. Ông có nửa canh giờ để đem họ đến đây, nếu không, ta sẽ đánh thẳng vào phủ đệ."

Đoạn Lý An chỉ về phía sau rồi nói:

"Ta chỉ có ba nghìn quân tinh nhuệ, sau nửa canh giờ nữa sẽ có thêm chừng ấy quân chi viện. Tin hay không tùy ông. Lý An này vốn chẳng có thù hằn gì với các vị, chỉ là vâng mệnh thi hành. Làm vậy cũng là để lại chút ân tình với La Lệnh công, vì ngài đã cưu mang Lý Lệnh công trong những tháng qua."

La Đình Đệ mắng:

"Ông từng là Sứ tướng của Lý Lệnh công, Lý Lệnh công đối với ông hết mực tin dùng. Nay ông cam tâm theo hầu một kẻ đáng tuổi con mình, liệu có xứng đáng?"

"Thực ra Vạn Thắng vương là tế tử của ta." Lý An cười. "Phục vụ con cái cũng là điều những người già như ta nên làm, ấy là xét về tình nghĩa. Còn về lòng trung? Lý Lệnh công là nội tộc của ta, trước khi đi đã giao lại ấn tín, vậy ta quy thuận cũng không phải tráo trở với Lệnh công. La Soái tướng, ông đừng dong dài nữa, điều gì cần ta đã nói cả rồi."

Dứt lời, Lý An quay về bản trận chờ đợi. La Đình Đệ trở về phủ đệ nói lại tình hình với cha. La Lệnh công chẳng còn cách nào khác, đành thuận ý giao người. Thân là võ tướng, tuổi ngoài lục tuần nhưng trong mình vẫn còn bầu máu nóng, song La Lệnh công đành lực bất tòng tâm. Đối phương quá mạnh. Nếu kẻ dẫn quân không phải Lý An, e rằng phủ đệ đã bị công phá mất rồi.

Lý Lệnh công cùng gia quyến hơn trăm người được đưa đến trước trận tuyến. Theo sau còn có hơn năm trăm binh sĩ từng chạy trốn cùng Mậu Quốc Thìn, nay cũng xin về theo.

Lý An đến trước mặt Lý Lệnh công cúi chào theo phép, rồi nói:

"Nơi này đất khách quê người, bá bá nên về lại Lý gia trang, vui thú điền viên. Vạn Thắng vương vẫn giữ nguyên mọi thứ, an toàn của bá bá và già trẻ gái trai đều sẽ được đảm bảo an toàn."

"Ta bây giờ như ngọn đèn trước gió, tính mạng hơn trăm người họ Lý đều nhờ cả vào anh."

"Xin bá bá yên lòng."

Lý Lệnh công cùng gia quyến theo quân sĩ Thiên Đức trở về. Lý An quay sang La Đình Đệ nói:

"Bây giờ ông có thể hận ta, đó là quyền của ông. Song ta tin rằng chỉ đến ngày mai thôi, khi mặt trời ló dạng đằng Tây, ông sẽ không còn hận ta nữa. Người mà ông cho chỉ đáng tuổi con ông thực sự quá mạnh, cái may là người ấy có tấm lòng nhân hậu. Muốn đánh bại người ấy không dễ chút nào, ông cần có số binh mã gấp năm lần."

Lý An xòe bàn tay ra:

"Đúng đấy, gấp năm lần may ra mới có cơ hội ấy, ta không nói vống lên đâu. Quân dân Tế Giang có hai mươi vạn già trẻ cũng chỉ chống đỡ được một trận mà thôi."

Nói đoạn Lý An bái biệt. Khi đã đi xa một đoạn, Hoàng Thái Công mới hỏi nhỏ:

"Tổng Tư lệnh, quả thực bọn La Đình Đệ kéo cả sang Hiến Doanh rồi ư?"

"Ta đoán vậy." Lý An đáp. "Nhà họ La bây giờ cũng như ngọn đèn trước gió, phải xem sau này họ ứng xử khôn khéo đến đâu. Lấy cứng đối cứng chỉ mau xuống hố mà thôi."

"Liệu Vạn Thắng vương có trách phạt chúng ta vì không đánh vào phủ đệ của La Lệnh công chăng, thưa ngài?"

Lý An lắc đầu:

"Chúng ta không đủ quân, chó cùng dứt giậu, chúng ta cũng khó toàn mạng rút về. Vạn Thắng vương không tiên liệu được tất cả, ai ngờ anh em họ La lại nông cạn đến vậy chứ. Ngày sau chắc chỉ cần đối phó với lão tướng họ Cao mà thôi."

Và Lý An đoán đúng!

Mọi quyền sở hữu đối với nội dung văn bản này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free