(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 238: Tử chiến nơi bến sông
Thủy Sư Đô đốc Cao Mộc Viễn dẫn thủy binh đến gần Hiến Doanh, vừa nghe tiếng trống từ xa vọng đến đã lập tức thúc quân đánh thẳng vào bến. Ông ta không khỏi bất ngờ khi thấy cả bến cả thuyền đều chìm trong bóng tối mịt mùng, chẳng thể phân biệt nổi đâu là nhà cửa, lều trại, đâu là chiến thuyền của địch.
Thủy quân Tế Giang vốn thông thuộc địa hình nơi đây, nên cứ thế nhằm thẳng cầu tàu mà tiến. Họ định đổ một toán quân nhỏ lên bờ, còn phần lớn lực lượng sẽ tham gia thủy chiến.
Bất chợt, từ màn đêm đen đặc, hàng chục đốm sáng nhỏ cùng tiếng động lớn đồng loạt bùng lên. Hai chiến thuyền vừa cập bờ, dăm ba ngọn đuốc vừa được thắp lên chưa kịp đổ quân thì đã trở thành mục tiêu tấn công. Tiếng la thất thanh réo rắt vang lên, kinh động một góc, báo hiệu cuộc chiến ở mặt Đông chính thức bùng nổ.
Thủy Sư Đô đốc Cao Mộc Viễn cho khua trống thúc giục binh sĩ, bằng mọi giá phải đổ bộ. Cao Mộc Viễn mất thêm ba chiến thuyền nhưng cuối cùng cũng thực hiện được ý định đổ bộ thủy quân lên cầu cảng, trong khi hàng trăm thuyền lớn nhỏ chia làm tả hữu tiến đánh âu tàu và đồn thủy.
Thần công không ngừng khai hỏa, nhắm bắn những chiến thuyền gần nhất. Dù khoảng cách giữa hai bên chỉ gần trăm trượng, quân Thiên Đức đã khéo léo bố trí nhiều thuyền neo đậu so le trong cảng, tạo thành vật cản che chắn các vị trí đặt pháo. Cao Mộc Viễn liền lệnh cho các thuyền nhỏ luồn lách qua, tiêu diệt những khẩu súng lớn.
Đúng lúc này, thuyền Mông Đồng mới xuất kích, dùng ống hỏa hổ lớn bắn thẳng vào thuyền đối phương ở cự ly gần. Hỏa hổ cá nhân cũng đồng loạt phun lửa. Thuyền chiến nhỏ của Cao Mộc Viễn luồn lách qua những chiếc thuyền lớn đang neo đậu đã bốc cháy rụi, quân lính địch vội vàng nhảy xuống sông tìm đường thoát thân. Thủy quân Thiên Đức chỉ có 500 người, không có ý định cận chiến. Nhiệm vụ của họ là cố thủ bằng hỏa lực sẵn có. Nếu đánh dưới sông, họ biết mình sẽ không bằng quân Tế Giang.
Đồn thủy cũ của quân Tế Giang được bố trí nhiều thần công và hỏa pháo liên hoàn nhờ vị trí thuận lợi. Thủy quân Tế Giang không thể tiếp cận do những chiếc thuyền lớn nhỏ sắp đặt chắn lối một cách có chủ ý. Cao Lịch cho quân nhắm vào những thuyền lớn của đối phương mà tập trung bắn hạ. Thủy quân Tế Giang buộc phải dạt ra xa. Sau khi cân nhắc, Cao Mộc Viễn quyết định cho thuyền cập hết vào cầu cảng đổ quân đánh thẳng vào. Vài trăm binh sĩ trước đó đã ở trên cầu tàu nhưng chưa thể tiến vào bến chính, vì quân Thiên Đức dùng gạch đá chắn ngang lối, ẩn nấp phía sau dùng hỏa hổ, quả nổ, hỏa mai bắn ra như mưa.
Tiểu đoàn Đại Thắng của Trung đoàn Thánh Dực trấn giữ từ cầu tàu vào bến chính. Đào Cam Mộc, Trung đoàn phó, đích thân chỉ huy phòng ngự. Triệu Quang Phục trấn giữ ở bến chính, ông thiên về phía tả của bến, nơi đặt các khẩu súng pháo. Nếu Đoàn Thượng đào hào dùng trâu điên, thì chính Triệu Quang Phục là người đã bố trí các thuyền và dựng chướng ngại trên cầu tàu.
Cầu tàu từ bến chính đến mũi dài đến bảy chục trượng, bề ngang chừng 5 trượng. Triệu Quang Phục dựng chướng ngại vật bắt đầu từ khoảng giữa cầu tàu trở vào bến. Các chướng ngại vật bao gồm gạch đá, thân cây vừa đốn hạ, bàn lớn, sập gụ, tủ cũ, chạn bát… mỗi dãy chướng ngại cách nhau tầm 4 trượng. Tiểu đoàn Đại Thắng chia nhau nấp sau chướng ngại mà khai hỏa. Đối phương áp sát quá, họ sẽ ném hai đến ba quả nổ và tranh thủ lui về dãy chướng ngại phía sau, nơi có quân lính nấp sẵn yểm trợ. Điều đó có nghĩa là, càng vào gần bến, lực lượng phòng thủ càng đông đảo. Lẫn trong số quân chính quy này, có một số tân binh cứng cựa. Các tân binh chỉ dùng nỏ Liên Châu mà bắn, không cần biết trúng hay không, thậm chí nhắm mắt kê nỏ cũng bắn.
Quân Thiên Đức điều đến 1200 người thuộc Ty Giao thông - Xây dựng. 300 người đang ở mặt Tây, 900 người ở mặt này đư���c chia làm đôi: một nửa nhập vào đồn thủy, nửa còn lại canh súng pháo cùng thủy binh và quân địa phương.
Cao Mộc Viễn dùng thuyền lớn kéo những chiếc thuyền đang neo đậu hai bên cầu tàu nhưng đành từ bỏ ý định. Thứ nhất là vì các tàu neo đậu chính là tàu chở vật liệu. Quân Thiên Đức đổ xuống thuyền rất nhiều cát sỏi nên thuyền nặng, dây neo chằng buộc nhiều, thủy quân muốn lặn qua cắt dây cũng khó khăn. Lại thêm, nếu kẻ nào thò đầu lên mặt nước lần mò, tất nhiên sẽ phải nhận một đao hoặc mũi giáo. Trong lúc đang cố sức kéo, những chiếc thuyền đó lại trở thành mục tiêu ngon ăn cho thần công.
Cao Mộc Viễn lại cho thuyền nhỏ len lỏi giữa các thuyền neo đậu, muốn đánh vào hai bên sườn của quân phòng thủ. Ý tưởng này rất tốt, nhưng trên các thuyền đang neo có quân Thiên Đức ẩn nấp dùng hỏa hổ thổi thẳng vào mặt hoặc lưng. Cá biệt có thuyền còn nhận hai quả nổ thả xuống mà không hề hay biết.
Trời tối là một bất lợi lớn. Cao Mộc Viễn muốn tránh hỏa lực của đối phương nhưng lại tự hạn chế tầm quan sát trận địa của bản thân.
Trong trận chiến đêm tối mịt mùng, quân phòng thủ nắm giữ lợi thế hơn hẳn. Cao Mộc Viễn nhận ra rằng nếu tiếp tục đánh theo cách mà quân Thiên Đức muốn, quân Tế Giang sẽ chỉ tổn thất binh lực mà không thể rút lui. Cách duy nhất vị Thủy Sư Đô đốc có thể làm là đốc thúc binh sĩ trên cầu tàu liều chết tràn lên, hai cánh dùng thủy binh liều mình thọc sườn.
Cao Mộc Viễn đã thành công được một phần. Nếu quyết đoán sớm hơn một khắc, có lẽ kết quả đã khả quan hơn nhiều.
Cuộc đời làm gì có chữ "nếu", huống chi nơi chiến địa?
Áp lực từ quân Tế Giang quá lớn, quân Thiên Đức buộc phải lùi dần về bến chính. Hàng chục quả đạn nổ cùng hỏa hổ nẹp tre thành dàn cũng không thể cản được đối phương liều chết ba mặt giáp công.
Súng pháo không thể bắn lẫn vào quân mình, chỉ có thể bắn và rót vào hậu quân địch mà thôi. Quân Tế Giang đẩy lùi được quân Thiên Đức gần vào đến bến, chấp nhận thương vong khi súng pháo ở hai cánh bắn vào đội hình.
Phía trước ngã xuống nhưng phía sau vẫn cứ đẩy dấn lên. Hàng trăm thủy quân Tế Giang ngụp lặn dưới nước rồi ngoi được lên bờ bến chính. Đúng lúc nguy khốn vì lực lượng hỏa mai ít ỏi, Triệu Quang Phục định hạ lệnh lui về sau thì Thiên Bình, Bùi Thị Xuân, Phạm Kim Huệ dẫn Tiểu đoàn Đường Vĩ từ xa đến tiếp viện.
Tin tức bộ binh Tế Giang đại bại đang rút lui lan nhanh hơn gió. Những người thuộc Ty Giao thông lui về sau, nhường chỗ cho những cô gái mặt mày đen nhẻm, tay lăm lăm súng tràn lên bắn thẳng. Tiểu đoàn Đại Thắng như được tiếp thêm sức mạnh, sau khi nổ súng liền rút đoản đao xông lên đánh giáp lá cà. Ánh đuốc bập bùng cùng hàng chục chiến thuyền đang bốc cháy cũng chẳng thể soi tỏ hết mặt người.
Phạm Thị Thanh dẫn Tiểu đoàn Thần Vũ đến sau một lúc, tiếp đó là Tiểu đoàn Tam Vạn. Tiểu đoàn Luy Lâu nhập trận chiến bến sông sau cùng.
Bến chính Hiến Doanh rất lớn, bề ngang dài đến cả dặm.
Có vài lần, những thân tín thắc mắc, cớ sao Chương lại chọn những cô gái liễu yếu đào tơ đứng đầu sóng ngọn gió? Chương đáp:
“Bản chất của cánh nam nhân chúng ta chính là muốn che chở cho nữ nhân, còn như nói thẳng, ấy chính là ta muốn đánh vào lòng sĩ diện của quân nhân. Nam nhân xưa nay tự cho mình là mạnh, giờ nữ nhân họ xông lên chẳng lẽ nam nhân lại kém cạnh? Những cô gái Thần Vũ chính là đại diện cho quân Thiên Đức đấy, đủ xinh đẹp, đủ dũng cảm và đủ lòng nhân hậu, đức hy sinh của những người mẹ.”
Đội quân của Thiên Bình vừa nhập trận, súng nổ, hỏa hổ phun lửa rực trời, sau đó họ rút đoản đao xông vào cận chiến. Và như lời Chương nói sau này, ngay cả đám tân binh lần đầu xung trận thấy các cô gái xông pha tuyến trước cũng nóng máu xách gươm đao xin đánh.
Chiến trường chật chội, các cô gái Thần Vũ nhận lệnh lui về sau, nhường chỗ cho những cái đầu nóng của những người đàn ông hai phe.
Thuyền chiến cháy lớn thành đuốc sáng rực.
Bốn bề bóng đêm bao phủ làm nền.
Tiếng la hét hòa cùng tiếng súng pháo vang rền như một bản giao hưởng chết chóc.
Đao kiếm phân định thắng bại.
Giữa lúc này, võ nghệ còn ai biết ai hơn ai kém? Tất cả chỉ còn trông vào tinh thần kiên định của mỗi bên mà thôi.
Bất ngờ, phía ngoài Xích Giang có loạt thần công nổ vang, tiếp đó là lửa cháy rực.
Đội quân của Yết Kiêu đã đến!
Bàn Phù Sếnh hạ lệnh cho quân hạ trại nghỉ ngơi, Yết Kiêu để lại cho ông ta 10 thuyền Mông Đồng và 4 thuyền Xa Hải. Còn bản thân thì dẫn toàn bộ 500 thủy quân trên 10 thuyền Mông Đồng và 6 thuyền Xa Hải xuôi dòng. Nghe tiếng súng pháo nổ liên hồi, Yết Kiêu thúc quân đạp nhanh hết sức, khai hỏa đồng loạt trước khi đâm thẳng vào các thuyền của đối phương.
Thủy quân Thiên Đức chính thức gia nhập thủy chiến, đẩy nóc Mông Đồng, thò đầu lên phun hỏa hổ, tung một quả nổ sang thuyền đối phương trước rồi mới trèo sang. Hỏa hổ tiếp tục được sử dụng, khiến hậu quân Tế Giang trên hàng chục chiến thuyền hoảng loạn nhảy vội xuống sông. Trên các thuyền đều có một chum dầu dùng để đốt đèn đuốc bị đạp đổ, châm lửa phóng hỏa. Trong khi lửa bén, các thủy binh kẻ hò hét giục thuyền chuyển hướng, kẻ dùng hỏa mai bắn sang thuyền gần đó, vài người tung những quả nổ.
Trong phút chốc, một góc hậu quân thủy Tế Giang nhốn nháo, hàng chục chiến thuyền cháy rực trên sông.
Thuyền Xa Hải ở vòng ngoài với 12 thần công, bắn hết bao nhiêu đạn bi nhỏ ở cự ly gần.
Thế trận bỗng chốc xoay chiều nhanh đến chóng mặt.
Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, xin quý độc giả lưu ý.