Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 239: Đến lượt ta!

Cao Mộc Viễn không thể nắm rõ thủy quân Thiên Đức đã kéo đến bao nhiêu, bởi lẽ màn đêm đầu tháng vẫn còn giăng tối. Ông chỉ kịp nhận thấy hậu quân bên tả đang bị đánh phá dữ dội, lửa cháy bùng lên cùng những âm thanh chát chúa vang vọng.

Cao Mộc Viễn vốn có mối thù sâu sắc với quân Thiên Đức, nhưng đội quân trợ chiến dưới quyền Phạm Lệnh công Phạm Khải Ca thì không. Họ cũng chưa từng đối mặt với những loại vũ khí kinh hoàng đến vậy. Trớ trêu thay, hậu quân của Cao Mộc Viễn lại chính là cánh quân trợ chiến do Đông Giáp tướng quân Ngô Khách Chú thống lĩnh.

Quân của Yết Kiêu xông lên đánh cực kỳ hăng hái. Các thuyền Mông Đồng sau khi phụt hỏa hổ xong liền nhắm thẳng thuyền địch mà đâm va, tạo điều kiện cho thủy quân dùng hỏa hổ cá nhân bắn sang. Mặc dù số lượng thuyền Mông Đồng không nhiều, nhưng với lợi thế bất ngờ và hỏa khí lạ lẫm trong cận chiến, chúng chiếm ưu thế vượt trội. Đông Giáp tướng quân Ngô Khách Chú đành phải thu quân lùi về sau một đoạn, thiệt mất 14 thuyền cùng hàng trăm quân sĩ đang lóp ngóp dưới sông.

Thế công không thành, hậu quân lại bị quấy phá tan tác, Cao Mộc Viễn nhận được tin bộ binh đã thảm bại và bỏ chạy nên không khỏi lưỡng lự. Nếu không kịp thời rút lui, e rằng số quân trấn phía Tây kéo đến đông hơn sẽ càng khiến tình hình thêm bất lợi.

Cao Mộc Viễn nuốt giận, hạ lệnh khua chiêng thu quân. Quân Thiên Đức nghe tiếng chiêng hiệu liền được đà xông lên lấn tới, chém giết vô số kể. Giữa ánh lửa bập bùng từ những con thuyền neo đậu hai bên cầu cảng, nhiều người thoáng thấy một chàng trai đầu quấn khăn vàng, một tay cầm đao, một tay giữ khiên, lẫn trong đội quân truy kích. Quân Tế Giang không ít kẻ buộc phải nhảy xuống sông bơi lội hòng thoát thân.

Bấy giờ, Cao Lịch điên tiết ra lệnh khiêng hỏa pháo liên hoàn lên tuyến đầu, bắn hàng chục chum nhỏ đang cháy rực xuống sông. Quân sĩ chỉ cắt cử người canh giữ pháo, số còn lại ai nhanh chân thì nhảy lên bất cứ con thuyền nào gần đó, đốt đuốc truy lùng và đâm chém những kẻ đang lặn ngụp dưới bến.

Những tân binh đang nóng máu cũng ào ạt lên cả thuyền lớn nhỏ, đoạt được vài chiếc thuyền Tế Giang, rồi đốt đuốc truy lùng, tiêu diệt bất cứ kẻ địch nào mà họ phát hiện.

Trừ những kẻ nhanh chân lên thuyền chạy thoát về phía sau, còn lại toàn bộ quân trên cầu cảng hay vừa mon men lên bến đều không một ai sống sót.

Khi Duệ hay tin Chương gián tiếp ra lệnh tàn sát đối phương, trong khi vài ngày trước đó vẫn còn cho đem tù binh, thương binh về, nàng lấy làm băn khoăn khó hiểu. Sau này, khi nàng hỏi, Chương đáp:

-Họ yếu đi thì ta mạnh lên. Phải đánh cho bọn họ sợ, sợ đến khiếp vía, đốn một cây mà cứu cả khu rừng, em ạ!

Quân thủy Tế Giang rút lui, vẫn còn trông thấy những ngọn đuốc lập lòe từ đằng xa. Yết Kiêu vừa cập bến, tham kiến Vạn Thắng vương, tạ lỗi vì đến muộn, và vừa báo cáo xong tình hình của Sếnh, thì liền nghe quân đến báo:

-Bẩm Vương! La Đình Kính đang dẫn kỵ binh quay trở lại, đèn đuốc sáng trưng một vùng.

Chương nghe vậy, khẽ lắc đầu thở dài, đoạn nói: -Bọn họ chưa biết quân thủy đã rút chạy. Thôi, đằng nào cũng một công chôn thây, chôn một lần sẽ đỡ tốn sức. Bến sông đành giao cho Triệu Quang Phục cùng anh em bên Ty Giao thông thu dọn vậy.

Dứt lời, Chương tuốt Thuận Thiên kiếm giơ lên cao và tuyên bố: -Các ngươi đều đã lập công rồi, lần này hãy để ta làm tiên phong!

Dứt lời, Chương cầm lấy ngọn đuốc từ tay Thiên Bình, chạy thẳng về hướng Tây. Quân sĩ đồng loạt thét vang rồi ào ào theo sau Chương.

Từ đầu cuộc chiến, Chương vẫn ngồi trên mái một ngôi nhà hai tầng vốn là tửu điếm, có thể bao quát toàn bộ mọi diễn biến trước sau, cộng thêm những tin tức do nữ binh cận vệ liên tục báo cáo. Chương nhận định rằng, bọn La Đình Kính đã thiệt hại quá nửa quân số, sĩ khí suy giảm nghiêm trọng, vậy mà lại còn dám quay lại tấn công, điều này chỉ có thể là do chúng đã có thêm quân cứu viện.

Quân cứu viện của Kính có được bao nhiêu, và từ đâu mà đến? Khả năng thứ nhất là quân bản bộ của La Lệnh công – một đội quân vốn tinh nhuệ, nhiều lắm thì khoảng 2000 người, thêm số vừa thất trận chừng 5000 nữa cũng chẳng vượt quá 7000.

Khả năng thứ hai là nhạc phụ Lý An đã đánh tan đại quân của La Đình Độ, số quân ấy thua chạy rồi kéo đến đây hòng vớt vát một trận rửa mặt, bởi Hiến Doanh đang bị vây khốn. Theo Chương, khả năng thứ hai này cao hơn khả năng thứ nhất. Và nếu đúng như vậy, hai đám quân thất trận hợp lại thì có thể làm nên trò trống gì đây?

-Với bọn thất trận thì cứ đè đầu chúng mà đánh, đánh cho sợ mới thôi. Để xem sau đêm nay, nhà họ La còn bao nhiêu quân để đấu với ta.

Chương còn có một cơ sở chắc thắng khác, ấy là anh đang nắm giữ toàn bộ lực lượng trong tay mà không phải phân tán thành hai mặt trận. Một đội quân vừa mới đánh đuổi được đối phương, men say chiến thắng sẽ bù đắp mọi mệt mỏi. Lấy quân đang thắng đánh với quân đang bại, phần thắng ắt sẽ nhiều hơn.

-Hiền tỷ, hiền tỷ, đó có phải là Vạn Thắng vương không?

Trịnh Tú vẫn bám sát gót Phất Ngân từ bấy đến giờ, có lẽ vì Phất Ngân là người duy nhất mà Trịnh Tú quen biết.

-Đúng vậy!

-Trông ngài ấy thật tuấn tú, nhưng từ đầu trận chiến đến giờ sao tôi không thấy bóng dáng? Từ Đông sang Tây cũng tuyệt nhiên không thấy kỳ hiệu nào.

Phất Ngân chợt dừng bước, thở dốc vài nhịp rồi bất thần túm cổ áo Trịnh Tú, hỏi dồn: -Ngươi có ý nghi ngờ Vạn Thắng vương của ta ư? Ngươi muốn chết phải không?

Trịnh Tú vội buông khiên đao xuống, giơ tay lên phân bua: -Không, tôi không hề có ý đó. Tôi chỉ lấy làm lạ mà thôi. Ngài ấy thống lĩnh ba quân, cớ sao lại không thấy xuất hiện để chỉ huy, mãi đến khi xong trận mới thủng thẳng đến?

Phất Ngân buông cổ áo Trịnh Tú ra, lườm một cái rồi nói: -Quân đông tướng mạnh như vậy, sao ngài ấy phải bẩn tay với đám ô hợp này? Ngươi có biết, lúc xưa khi quân ít tướng mỏng, ngài ấy đã làm gì không?

Trịnh Tú lắc đầu. Phất Ngân nói tiếp, giọng đầy tự hào: -M���t mình ngài ấy có thể hạ gục ba đến năm trăm tên địch mà không hề đổ một giọt mồ hôi. Ngươi nghĩ tại sao Vũ Ninh vương và Quảng Trí quân lại im hơi lặng tiếng bấy lâu nay? Chúng ta chỉ có năm nghìn quân khi đánh Siêu Loại, mà quân Siêu Loại còn đông hơn cả Tế Giang, và bây giờ quân Siêu Loại nay chính là quân Thiên Đức đấy!

-Sao có thể như vậy? Tôi chưa từng nghe cao thủ nào có thể hạ được từng ấy người cả.

-Ta đã mất một năm trời cố gắng mới được nhận vào quân Thần Vũ. Ngươi tin hay không tùy ngươi, nhưng sau này nếu ngươi còn có ý bất kính với Vương của ta, ta sẽ giết ngươi. Mà không chỉ ta đâu, bất cứ cô gái nào ở huyện Thiên Đức cũng sẵn lòng lấy mạng ngươi!

Dứt lời, Phất Ngân rảo bước đi mau để kịp tiến độ. Trịnh Tú vội vàng đuổi theo, giải thích: -Hiền tỷ đừng nóng giận, tôi tuyệt đối không có ý đó mà.

-Ngươi không có ý đó thì tốt. Bây giờ ta phải theo Vương để đánh bọn Tế Giang cho chúng biết tay. Vương sẽ dẫn đầu đấy!

Phía xa xa, Chương nhìn thấy hàng nghìn ngọn đuốc đang tiến đến gần. Anh tra kiếm vào vỏ, rồi vác khẩu AK ra phía trước, kiểm tra qua một lượt rồi nói với Thiên Bình: -Em mệt rồi, dễ thế này để anh chứ?

Thiên Bình phì cười, Lam Khuê và Uyển Như đứng cạnh bên cũng vậy. Uyển Như nói: -Thế này lại khiến em nhớ đến hồi chúng ta tập kích Bát Vạn. Này Khuê, đêm nay tính múa hay tính sát phạt đây?

Lam Khuê cười mà rằng: -Ngọn giáo này do chính tay nghĩa phụ làm cho em, nó vẫn chưa dính máu ai đâu. Này chị Xuân, có thai hơn ba tháng rồi đừng có chạy nhanh quá đấy!

-Dì đừng nói thế. Gần đến ngày sinh, ta cũng đánh, đánh như vậy mới dễ đẻ!

Đoạn, Xuân hỏi Chương: -Thưa Vạn Thắng vương, mấy tháng nữa tôi hạ sinh đứa con này, ngài có thể ban cho nó cái tên Mạc Hiến Doanh được không?

Chương giật mình hỏi lại: -Sao chị lại nói lạ vậy? Ông Diệu vẫn còn đây cơ mà.

-Ý tôi đã quyết rồi, mong Vương thuận theo để tôi được yên lòng. Ả Vàng cũng sinh con, con của ả mang họ Trần, thì đứa này tôi muốn nó mang họ Mạc để ngày sau khôi ngô tuấn tú, thân hình cao lớn sáu thước, rồi có thật nhiều vợ đẹp.

-E rằng ông Diệu sẽ trách ta mất.

-Ông ta sợ tôi, Vương cứ yên lòng. Bây giờ tôi đang đứng trước giặc, còn lão ấy thì nằm cạnh thiếp, tôi sẽ băm đám quân kia thành nhiều mảnh!

Thiên Bình đụng nhẹ vào tay Chương, Chương thở dài: -Được rồi, nếu là con trai sẽ tên Mạc Hiến Doanh. Còn nếu là con gái… à… cánh đồng trước mặt là Kim Động, vậy thì con gái sẽ lấy tên Mạc Kim Động.

Bùi Thị Xuân bước ra, đưa tay trái bắt chéo lên ngực cúi đầu tạ ơn, rồi lui về sau chỉnh đốn quân binh. Chương khẽ rùng mình, thì thào với ba cô vợ: -Lão Diệu này mà vuốt râu hùm mãi thế, có ngày ngủ dậy sẽ thấy thiếu mất bộ ấm chén cho mà xem.

Ba nàng cười khúc khích mãi một hồi lâu.

Gần cuối năm đó, bé gái tên Mạc Kim Động chào đời, được Vạn Thắng vương nhận làm nghĩa phụ. Trần Văn Đạt, tức Quang Diệu, cũng chẳng hề phản đối.

Bản dịch này được thực hiện bởi đội ngũ biên tập truyen.free, giữ trọn vẹn tinh thần tác phẩm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free