(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 237: Gừng già thường cay
Về phía Tây Nam, Lê Đình Kính thúc bộ binh tiến lên, đồng thời bắn xối xả những loạt tiễn đủ loại vào bên trong. Bộ binh theo hàng lối dễ dàng vượt qua đoạn tường mới xây, nhảy xuống đất. Theo sau là hàng trăm tiếng thét thất thanh xé toạc màn đêm. Thì ra, một hào chông rộng gần 5 thước, được ngụy trang bằng rơm, lá tươi và lá khô, đã khiến nhiều binh sĩ mất mạng ngay khi tưởng chừng chân mình vừa chạm đất an toàn.
Quân Tế Giang, khi phát hiện có hầm chông, liền cẩn thận tụt xuống. Ánh đuốc trên tay họ, hoặc do chính họ hay một quân sĩ nào đó ném về phía trước dò đường, lại vô tình soi rõ nhân dạng của từng người. Từ lũy đất phía trước, một cơn mưa tên lại trút xuống, đến từ những tân binh lần đầu xung trận cùng các thành viên Ty Giao thông - Xây dựng – đa phần từng là chiến binh của Phan Văn Hầu, Vũ Ninh vương.
Tại cánh này, ngoài 800 tân binh và 300 người thuộc Ty Giao thông, còn có sự phối hợp của 500 quân thuộc Tiểu đoàn Luy Lâu do Lý Công Thành chỉ huy, 100 nữ binh cận vệ của Vạn Thắng vương và 75 phạm nhân xung phong. Đoàn Thượng chỉ đạo quân đội theo cách: mỗi lính cũ trang bị súng sẽ kèm theo hai tân binh trang bị nỏ. Vì có lũy trấn thủ nên cánh quân này không sử dụng thần công, chỉ có 15 khẩu hỏa pháo liên hoàn.
Trong ba khối quân phòng ngự, có thể nói cánh quân của Đoàn Thượng yếu thế hơn cả về hỏa khí lẫn quân số. Song, Đoàn Thượng một mực khẳng định rằng, chỉ với chừng ấy quân, ông có thể chống lại ba đến bốn nghìn địch.
-Nếu cứ tiếp tục liều chết tới cùng, với số tân binh của lão Lôi, ta có thể chống chọi được tới năm nghìn quân.
Đoàn Thượng có lối đánh riêng của mình, và Chương đặt trọn niềm tin vào lão tướng. Tuy nhiên, anh vẫn dặn dò nữ binh rằng, trong trường hợp nguy khốn, hãy gọi anh đến.
Chương không phải thánh nhân, nhưng anh tuyệt đối tin tưởng vào khẩu AK cùng 10 băng đạn phòng thân của mình!
Đoàn Thượng thiết lập hai lũy đất không quá cao, chừng 4 trượng. Hai dãy hào chông kéo dài, một ở gần chân tường, và một ngay trước mặt lũy đầu tiên.
Dưới hào, Đoàn Thượng cẩn thận lót những tàu lá chuối, rồi phủ lên trên một lớp rơm khô cùng cành khô bẻ nhỏ, khiến Chương lấy làm lạ. Chỉ đến khi Đoàn Thượng trưng dụng hàng trăm đống rơm rải đầy khắp mặt đất, Chương mới hiểu ra lão tướng sẽ dùng hỏa công. Chưa hết, rơm rạ cũng được chất thành từng lớp bên ngoài bờ tường, xen kẽ củi khô bẻ nhỏ.
Ngoài hàng trăm dàn nẹp tre chứa hỏa hổ, mỗi tân binh hay cựu binh đều mang theo hai ống bên người. Một ống dự bị được đặt ở lũy thứ nhất, và nhiều ống khác đặt s��n ở lũy thứ hai.
Số quả nổ không nhiều lắm: nữ binh mỗi người hai quả giắt hông, còn Tiểu đoàn Luy Lâu thì mỗi người một quả.
Tổng cộng 1776 người dàn trải trên gần 5 dặm chiến tuyến, với khoảng cách trung bình 5 thước giữa mỗi binh sĩ.
Bộ binh Tế Giang phải mất thêm hàng trăm người để vượt qua hào chông thứ nhất, rồi lại thêm hàng trăm người khác hụt chân ở hào chông thứ hai. Đó là chưa kể hàng trăm quân còn chưa kịp vung kiếm chém đã trúng tên, đạn mà gục ngã.
Bờ tường, bóng tối cùng hào chông đã khiến quân Tế Giang không thể hành động nhanh. Mà chậm chạp trong trận địa này lại đồng nghĩa với cái chết. Nhiều binh sĩ đang ở trên mặt lũy, chỉ vì chút lưỡng lự đã trở thành bia sống cho một tay súng nào đó ẩn mình trong bóng tối.
Khi hơn nửa số bộ binh Tế Giang còn đang loay hoay trên tường, nằm dưới hào chông hoặc dò dẫm trong bóng tối, thì Đoàn Thượng bất ngờ tung ra chiêu độc của mình. Ông đã chọn bốn chục con trâu, buộc chặt hai đoản đao cùng một khúc gỗ ngang qua hai sừng. Đuôi trâu được buộc giẻ tẩm dầu, thậm chí cả sừng trâu cũng quấn giẻ tẩm dầu. Mỗi con trâu lại kéo theo một khúc gỗ khô queo vừa phải đã được ngâm dầu. Nữ binh cận vệ, khi nhận lệnh, liền châm lửa mau lẹ, rồi quất roi mây thật mạnh khiến đàn trâu điên cuồng lao về phía trước.
Lửa cháy bùng ở đuôi và sừng khiến đàn trâu cắm đầu chạy thẳng, tạo nên một khung cảnh vô cùng khó tả. Một vài con trâu hụt chân xuống hào chông, ngay lập tức bị hỏa tiễn của Tiểu đoàn Luy Lâu bắn xối xuống hào gần tường. Dưới hào, chất đầy những vật liệu dễ cháy, lại có nhiều ống tre bổ đôi đựng dầu đặt bên dưới, và sau cùng mới là lớp lá chuối tươi phủ lên.
Lửa cháy dữ dội dưới hào, cộng thêm đàn trâu bị nóng mà chạy tứ tung, kéo theo những khúc gỗ châm lửa vào rơm rạ. Đàn trâu như phát điên, cứ thấy người là nhắm đến húc, khiến hàng trăm quân Tế Giang kinh hãi vứt gươm giáo tìm đường thoát thân. Họ trở thành những tấm bia di động cho những tân binh ẩn nấp sau lũy đất.
Ngọn lửa bùng cháy rực một góc, chứng tỏ quả thực gừng càng già càng cay: phương án đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả.
Bộ binh Tế Giang nhất thời bị chia cắt làm đôi bởi bức tường lửa ngay bên trong bờ tường. Chiến trường giờ đây ngập tràn hàng trăm đống lửa lớn nhỏ, và đàn trâu vẫn điên cuồng tìm người để húc. Quân Tế Giang đưa cung thủ lên tường ngắm bắn trâu, thì quân Thiên Đức lại nhắm thẳng vào các cung thủ đó mà khai hỏa.
Chương đã nói rằng, nếu quân Tế Giang tràn vào, chỉ có một kết cục là cái chết. Đó là do chính họ tự lựa chọn, có trách thì hãy tìm cha con La Lệnh công. Hơn nữa, điều này cũng sẽ khiến bất kỳ sứ quân nào có ý định đánh lớn với Thiên Đức đều phải cân nhắc thật kỹ.
-Lòng nhân đạo của ta đã để quên ở Thiên Đức mất rồi. Chúng ta không đủ người để giữ những kẻ hèn nhát đó. Nếu sợ, thì họ đừng cố tràn vào. Họ có lựa chọn của họ, và ta cũng có lựa chọn của ta.
Đoàn Thượng hạ lệnh: không bắt tù binh.
Ngọn lửa xua tan màn đêm, đồng thời ngăn cách quân của Đoàn Thượng và Lê Đình Kính tại bức tường gạch. Quân sĩ bắt đầu nao núng, nhưng Kính vẫn đốc thúc quân xông vào, và phần lớn trong số họ đều mất mạng.
Gần hai nghìn trong số 5500 bộ binh dưới trướng Kính là dân binh vừa mới chiêu mộ.
Sau hơn một canh giờ, hơn bốn nghìn bộ binh của Lê Đình Kính đã tổn thất gần một phần ba mà vẫn chưa thu được bất kỳ kết quả nào.
Trịnh Tú và những người cùng đội được xếp ở cánh trái ngoài cùng của đội hình, trang bị một số nỏ, còn lại toàn là đao kiếm. Trong ánh sáng nhập nhoạng từ những đống lửa, không đủ tỏ rõ mặt người, Trịnh Tú bất ngờ nhìn thấy bóng dáng Bùi Phất Ngân đang bị một kỵ binh và một bộ binh đối phương vây đánh. Trịnh Tú không màng suy nghĩ, vớ ngay ngọn giáo trước mặt, lao vọt tới. Cậu dùng hết sức bình sinh, phóng ngọn giáo hạ gục gã kỵ binh trên lưng ngựa, rồi nhào đến vung đao chém tới tấp. Đối phương đỡ được đôi ba chiêu thì kiếm gãy, tính mạng cũng theo đó mà mất.
Trịnh Tú nghiến răng, nhổ toẹt bãi nước bọt, rồi hỏi Phất Ngân:
-Hiền tỷ có bị mất sợi tóc nào không? Bọn tôm tép này, cứ để tôi lo cho hiền tỷ.
Vừa dứt lời, Trịnh Tú hăm hở định xách đao xông lên, chợt nghe thấy những tiếng hô “quả lớn”. Phất Ngân chồm tới, túm lấy cổ áo Trịnh Tú kéo vội về sau, vừa chạy vừa thét:
-Mau nấp đi, không chết bây giờ!
Cả hai nhảy vào sau lũy đất. Một chốc sau, những âm thanh đinh tai nhức óc vang lên.
-Thứ gì vậy, hiền tỷ?
-Lần sau, nếu nghe hiệu lệnh đó mà không tìm được chỗ nấp, thì hãy nằm úp mặt xuống đất ngay, không thì sẽ mất mạng đấy!
-Sao quân Thiên Đức lại có nhiều thứ kinh khủng đến vậy chứ? Lão tướng bên này còn chưa xuất trận mà quân địch đã nháo nhác hết cả rồi. Ngay cả lũ trâu cũng làm nên chuyện, thật đáng sợ. Này, hiền tỷ đi đâu thế?
-Ngươi thuộc đội nào thì về đội đó, đừng chạy loạn lung tung.
-Để tôi đi theo bảo vệ hiền tỷ. Bọn Tế Giang này không phải đối thủ của tôi đâu.
-Ngươi lo cho cái mạng mình đi, đừng có mà đa sự.
Vừa nói, Phất Ngân vừa đổ thuốc súng, nhét đạn, sẵn sàng đợi lệnh phản công. Trịnh Tú lại hỏi:
-Thứ đó gọi là gì? Hiền tỷ dùng nó mà mặt mày lấm lem hết cả rồi, để tôi dùng cho.
-Ngươi đừng lắm lời. Thứ này không phải ai cũng được dùng, không thể tùy tiện giao cho người khác. Nếu ngươi muốn có nó, hãy thể hiện rằng mình xứng đáng, tự khắc ngươi sẽ có.
Mệnh lệnh phản kích truyền tới. Phất Ngân liền lấy quả nổ bên hông, mồi lửa, đứng bật dậy, chạy chừng ba bước thì ném mạnh về phía trước rồi nằm úp xuống đất. Tiếp đó, cô nhổm dậy, chuyển súng từ tay phải qua tay trái, lom khom tiến về phía trước, trong ánh mắt kinh ngạc của Trịnh Tú. Cậu vớ lấy chiếc khiên Phất Ngân bỏ lại rồi bám theo sát gót.
-Hiền tỷ, để tôi giúp một tay.
-Ngươi thật đúng là nhiễu sự.
Nói vậy nhưng Phất Ngân không hề đuổi Trịnh Tú đi. Cậu hăm hở tham gia vào cuộc phản kích, luôn vượt lên trước Phất Ngân và không ngừng miệng kêu:
-Hiền tỷ, cứ để tôi!
Trịnh Tú vốn con nhà võ, dùng đao kiếm không hề tệ, thân thủ cũng mau lẹ. Cộng thêm sức trẻ, cậu tả xung hữu đột, khi chém bên trái, lúc đỡ bên phải rồi lại thoái lui. Có đôi khi, cậu còn dùng cước đánh ngã đối phương rồi kết liễu bằng một nhát đao.
Phất Ngân thực sự ấn tượng về chàng trai mình vừa gặp hồi chiều.
Chỉ biết khi kết thúc trận đánh, mặt Phất Ngân xạm đen vì thuốc súng, còn Trịnh Tú từ đầu đến chân đầy những vệt máu khô. Trịnh Tú không mặc chiến phục của quân đội, nên Phất Ngân đã đưa cho cậu tấm khăn vàng quấn lên đầu để tránh bị đánh nhầm. Nhiều binh sĩ Trung đoàn Thần Vũ không biết Trịnh Tú là ai, nhưng thấy người quấn khăn vàng chiến đấu lăn xả, rất hăng hái, lại có Phất Ngân không ngừng khai hỏa phía sau, thì đoán Trịnh Tú hẳn thuộc Ty Giao thông - Xây dựng.
Bùi Quang Dũng ra lệnh gõ chiêng thu quân sau vài lần quân kỵ binh và bộ binh bị đẩy lùi trở ra. Mỗi lần tràn lên đều gây thiệt hại nhân mạng lớn. Quân kỵ binh không thể phát huy được ưu thế càn lướt và tốc độ do trời tối cùng hệ thống hầm hố của đối phương. Lê Đình Kính cũng chẳng còn cách nào khác, vì từ bờ tường đến lũy đất của quân Đoàn Thượng phải đến ba chục trượng. Nhiều quân sĩ vừa trèo lên đã đành phải tụt xuống khi mưa tên và những thứ vũ khí lạ từ trong bóng tối ập đến như trút.
Trước mặt là đường chết, mà chạy ngược trở lại cũng khó sống. Bộ binh tấn công chỉ còn cách trù trừ, nằm nép mình trên bờ tường để tìm đường thoát. Khi nghe tiếng chiêng thu quân, họ chạy còn nhanh hơn cả đám kỵ binh.
Ngay lúc đó, Trung đoàn Thần Vũ cùng những toán quân khác nhất tề nhận lệnh truy kích. Họ tràn ra, dùng hỏa mai và Liên Châu bắn đuổi. Thần công cũng bắn dăm quả phụ họa, tạo thêm khí thế cho các chàng trai cô gái trên chiến trường.
Nhân cơ hội trời tối để rút chạy, cả nghìn dân binh mà Lê Đình Kính mới tuyển mộ đã không về trại. Thay vào đó, họ cắm đầu chạy về làng hoặc bất cứ nơi nào không phải là quân doanh.
Quân Thiên Đức không truy kích quá xa, chỉ dăm bảy chục trượng là đã thu quân về hết, củng cố lại trận địa chờ quân Tế Giang quay lại.
Lê Đình Kính và Bùi Quang Dũng cho kiểm đếm binh mã. Quân kỵ binh còn chưa đến hai nghìn, quân bộ binh còn gần ba nghìn. Điều khiến Lê Đình Kính đứng ngồi không yên chính là số quân vừa thiệt hại, phần lớn lại là lính cũ. Khi còn đang băn khoăn, Kính nghe quân báo rằng quân của Độ đang kéo đến trợ chiến. Kính vội sai người đi đón đường, dẫn Độ về soái trại để bàn bạc.
Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, và tôi chỉ là người chắp bút tô điểm thêm.