Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 236: Lối địa ngục

Trong đêm đầu tháng tối mịt, quân Thiên Đức không thắp đèn đuốc phòng thủ, khiến La Đình Kính và Bùi Quang Dũng khá lúng túng khi xác định mục tiêu. La Đình Kính phái quân từng đóng tại Hiến Doanh lên trước dẫn đường. Mặc dù quen thuộc đường đi lối lại, nhưng bị đẩy lên tuyến đầu, họ không khỏi lo sợ trong lòng bởi mấy trận đánh trước đều thất bại.

Quân Thiên Đức trước đó đã đốn tỉa nhiều cây lớn, chỉ để lại những cây dùng làm chòi canh sát bờ tường. Chính việc này đã gây thêm khó khăn cho toán quân dẫn đường, đúng như chủ đích của quân Thiên Đức.

La Đình Kính và Bùi Quang Dũng do dự không biết có nên đốt đuốc khi xung phong hay không. Trời tối đen như mực, họ e rằng đối phương đã bố trí hố bẫy. Thiếu ánh sáng cũng khiến quân khó có thể tấn công nhanh, dễ bị lạc đội hình. Cuối cùng, cả hai thống nhất, khi cách lũy phòng ngự mới dựng của quân Thiên Đức khoảng năm đến bảy mươi trượng, tiền quân sẽ đốt đuốc xông lên, hậu quân theo ánh đuốc mà tiến tới.

Tiếng trống trận của đối phương dồn dập, mỗi lúc một gần hơn. Từ vị trí ẩn nấp, quân Thiên Đức nhìn về cánh đồng trống, thấy rõ những bóng đen lom khom, nối đuôi nhau như rồng rắn lên mây. Bóng dáng kỵ binh hiện rõ trên nền trời xám nhạt phía sau, không thể lẫn vào đâu được.

Tiếng trống đột nhiên im bặt trong chốc lát, rồi lại thúc mạnh cùng hàng nghìn tiếng reo hò vang dậy cả đất trời khi kỵ bộ quân Tế Giang nhất tề xung phong. Kỵ binh thúc ngựa vọt lên trước, còn những đôi chân trần tụt lại phía sau một quãng. Bốn mươi đội, mỗi đội chừng hai trăm quân, người sau nối tiếp người trước, vừa hét vừa chạy băng qua cánh đồng về phía khoảng tối đen ngòm phía trước, nơi Diêm Vương réo gọi.

Trung đoàn Thần Vũ chờ kỵ bộ đối phương đến thật gần mới đồng loạt tung hàng trăm quả nổ, và ngay sau đó, hai nghìn khẩu hỏa mai thi nhau khai hỏa vào các mục tiêu cách họ chưa đầy năm trượng.

Những âm thanh kinh thiên động địa của những quả nổ và tiếng súng hỏa mai chính thức báo hiệu cuộc tử chiến bắt đầu.

Lan Ngư Phủ và pháo thủ dưới quyền bắn loạt đạn đầu tiên nhắm vào các đội kỵ binh. Hai mươi khẩu thần công cùng lúc quăng mười tấm lưới; loạt thứ hai, thứ ba và thứ năm cũng theo cách đó. Những tấm lưới đánh cá quả nhiên có tác dụng, khiến kỵ binh vướng phải, kẻ ngã ngựa, kẻ luống cuống dùng đao, kiếm, giáo, mác phá lưới.

Trong bóng tối, kỵ binh trên lưng ngựa và bộ binh Thiên Đức ở dưới, khiến người phía dưới nhìn lên thấy rõ, còn người phía trên nhìn xuống lại tối đen như mực.

Hàng trăm kỵ binh Tế Giang dưới quyền Bùi Quang Dũng mất mạng theo một cách giống nhau. Họ loay hoay gỡ lưới tìm đường thoát, và chính lúc đó trở thành bia cho quân Thiên Đức bắn.

Lan Ngư Phủ không hổ danh là con trai của Đoàn Thượng. Cậu ta giăng lưới ngang trước họng thần công. Khi thần công khai hỏa, viên đạn tròn kéo tấm lưới bay vút về phía trước.

Hỏa pháo bắn đạn cháy không ngừng nghỉ, chỉ trong phút chốc, cánh đồng không còn tối nữa mà bừng sáng bởi hàng trăm quả đạn cháy cùng hàng chục ngọn đuốc vương vãi.

Kế hoạch dùng kỵ bộ đánh trực diện nhằm tràn qua của La Đình Kính, sau khi hứng chịu những quả nổ, đạn bắn thẳng kèm lưới bắt cá, nay còn phải đối mặt với một loại hỏa khí kinh sợ hơn: hỏa hổ!

Quân Thiên Đức từng bó hỏa hổ thành bó ba đến năm ống khi tấn công. Nay khi phòng thủ, họ lại dùng tre nẹp năm ống thành một giàn phóng cố định. Hàng trăm giàn hỏa hổ kiểu như vậy được đặt trên lũy đất, phụt thẳng về phía trước.

Ở cự ly dưới năm trượng, thật khó tránh khỏi thứ vũ khí chết người ấy nhắm vào phần bụng. Những binh sĩ may mắn vượt qua được các thử thách kinh hoàng, vừa vung kiếm thét vang đòi đổi mạng, lại phải đối mặt với một thử thách mới: hào chông!

Phía trước lũy tạm cao chừng năm thước, thoai thoải xuống mặt đất được rơm rạ che phủ. Hàng trăm bộ binh Tế Giang và kỵ binh hẫng người, rơi thẳng xuống hào chông sâu độ năm thước, bề ngang chừng ba thước, lòng hào cắm đầy chông tre.

Hào chông đâu phải tự nhiên mà có? Đất dùng để đắp lũy tạm chính là từ việc đào hào này mà ra!

Quân Tế Giang sở hữu không ít cung thủ thiện nghệ, họ được lệnh xông trận trước khi bộ kỵ ập tới. Tuy nhiên, cũng chính vì quân Tế Giang chia thành bốn chục đội, mỗi đội đi theo dăm ba hàng dọc và cách nhau đến năm trượng, thì làm sao có thể chế áp đối phương bằng một trận mưa tên được?

Sau hàng chục lượt tên bắn như vậy, khi bộ kỵ bắt đầu giáp chiến, chỉ huy cung thủ mới tập hợp đội hình, sử dụng nỏ Liên Châu và các loại cung bắn vọt tiễn, hỏa tiễn vào trung quân Thiên Đức.

Quân Siêu Loại cũ, hay giờ là Tế Giang, mới làm quen với nỏ Liên Châu, trong khi Thiên Đức chỉ dùng nó làm vũ khí phụ. Hệ thống phòng thủ chống tên của đối phương lại vô cùng đơn giản, bao gồm các ván gỗ, cửa sổ phên tre phủ bùn ẩm, dát giường tre... Quân Thiên Đức dùng những thứ này che chắn trước lũy. Binh sĩ nấp phía sau không thò mặt ra ngắm bắn, mà dùng mẹo bắn chéo cánh: vị trí A bắn sang vị trí B, vị trí B bắn chéo lại vị trí A. Cứ như thế, cơn mưa tên cắm phầm phập hay vọt ra sau cũng chẳng làm binh sĩ nào bị thương, mà vẫn đảm bảo hạ gục đối phương.

Trung đoàn Thần Vũ tung tiếp lượt quả nổ thứ hai và thứ ba, mùi thuốc súng theo gió tràn ngập chiến trường.

Lan Ngư Phủ, sau khi quăng gần trăm tấm lưới, liền cho hạ nòng thần công, dùng đạn đá dăm, bi sắt nhỏ bắn thẳng, không cần ngắm.

Dù vậy, quân Tế Giang vẫn tràn vào.

Trung đoàn Thần Vũ tung thêm quả nổ, lợi dụng tình hình để di chuyển về dãy lũy đất thứ hai phía sau, cách lũy thứ nhất chưa đến năm trượng. Họ ẩn nấp, nạp đạn hỏa mai và sẵn sàng phóng những giàn hỏa hổ đã đặt sẵn.

Quân Tế Giang vượt qua hào chông, nhưng tiếp tục bị tiêu diệt khi đang vượt qua lũy đất thứ nhất. Những quả nổ cuối cùng cũng được các binh sĩ Thiên Đức ném vọt qua hàng lũy thứ nhất.

Kỵ binh Tế Giang cùng bộ binh vẫn quyết tâm vượt lên. Họ tràn qua hàng lũy đầu tiên, một số bị tiêu diệt bởi đạn thần công. Phần đông trườn bò thoát được đạn bắn thẳng, nhưng lại phải đối mặt với hàng trăm ống hỏa hổ phụt vào người.

Với quân Tế Giang, quãng đường đôi ba chục trượng lúc này cứ như lối xuống địa ngục.

Lo sợ chiến lũy bị chọc thủng, Lan Ngư Phủ quyết định dùng loại đạn có tính sát thương cực cao: một trăm năm mươi quả đạn nổ làm từ quả dừa già khô, bên trong nhồi hàng trăm mảnh sắt nhọn cùng những viên bi nhỏ bằng ngón tay út trẻ con. Loại đạn này có sức sát thương lớn, chỉ dùng khi nguy khốn hoặc khi đối phương quá đông đảo; chỉ một quả đã có thể loại bỏ hàng chục kẻ địch trong chớp mắt.

Lan Ngư Phủ thét lớn: – “Quả lớn!”

Trong khi đặt đạn lên giá hỏa pháo liên hoàn, các pháo thủ không ngừng hét to để báo động. Người nọ truyền người kia, tiếng gào lạc cả giọng. Đó là mật hiệu quy ước: quân sĩ nghe thấy phải lập tức ẩn nấp hoặc nằm sấp xuống đất.

Quân Tế Giang tất nhiên chẳng hiểu gì. Những nữ binh đang dùng đoản đao đánh giáp lá cà trong bóng tối với quân Thiên Đức, nghe mật hiệu liền nhảy lui rồi biến vào màn đêm.

Quân kỵ bộ Tế Giang tấn công mặt Tây - Tây Bắc, ngơ ngác trong phút chốc rồi hô nhau xông lên phía trước. Họ chỉ khựng lại khi những tiếng nổ lớn vang lên sau lưng. Mỗi quả nổ lớn làm từ dừa khô có bán kính sát thương gần hai trượng. Lan Ngư Phủ đã dùng hỏa pháo liên hoàn bắn toàn bộ một trăm năm mươi quả đạn khắp trận địa, mỗi khẩu hỏa pháo bắn hai quả một lượt. Bắn hết, Lan Ngư Phủ đứng trên gò cao hô lớn: – “Hết!”

Nghe tiếng hô, binh sĩ Thiên Đức nào còn quả nổ thì ra sức ném vào những nơi cần thiết, trước khi nhất tề cầm hỏa mai, hỏa hổ xung phong.

Ba nghìn kỵ binh và hơn nghìn bộ binh tấn công mặt này e rằng vẫn không đủ. La Đình Kính cần gấp đôi con số đó, ít nhất là như vậy. Tình thế là công hai thủ một, nhưng bên phòng thủ lại chủ động mọi mặt, với vũ khí vượt trội, khiến thắng thua dường như đã được đoán định ngay cả trước khi giao chiến.

Truyen.free hân hạnh mang đến phiên bản biên tập này, một tài sản trí tuệ được bảo vệ nghiêm ngặt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free