Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 23: Cuộc gặp định mệnh

Thiên Bình xoay chén nước trà không biết bao nhiêu vòng, tâm trí cô giờ đây rối bời, thậm chí cô chẳng nhớ mình ngồi trong ngôi nhà này với mục đích gì.

-Cô tìm ta có việc gì?

-Ta… ta…

Thấy thái độ ấp úng của cô gái, Chương cười trừ:

-Cô sao vậy? Ta có phải hung thần đâu mà cô sợ? Người sợ là ta mới phải chứ?

-À… - Bình ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười. – Ta muốn gặp ông chú… à không… ta muốn gặp anh.

-Chúng ta đang gặp đây.

-Ừ phải! - Thiên Bình hơi cúi đầu nhìn chén nước trà.

-Rồi thế nào nữa? Từ làng Vạn đến đây không gần, chưa kể cô kéo theo cả chục người đến đây, chẳng lẽ chỉ để nhìn ta thôi sao? Đừng nói cô đến làng này chỉ để biết mặt ta là người thế nào.

-Ta không có ý đó, tuyệt đối không.

-Nhưng cô đã làm rồi. – Chương chép miệng. – Cũng chả sao vì ta không bận tâm. Nào, bây giờ cô muốn hỏi gì thì hỏi đi.

Thiên Bình đã bị chàng trai đối diện hớp hồn, chắc chắn rồi. Cô đang nhớ lại chuyện cũ, cô đã trót gán ghép anh với Duệ, liệu có thể rút lại được không nhỉ? Anh chàng cao ráo, đúng… đôi bàn tay thon gọn như văn nhân, ánh mắt như thể xoáy sâu, nhìn rõ tâm can người đối diện và… ăn vận vô cùng kỳ lạ, lại còn mang cả giày nữa. Đây không phải người Thiên Bình gặp mấy tháng trước, không, thậm chí chẳng giống người cô vừa trông thấy qua khe cửa ban nãy.

-Kia… kia… đấy là… là cái gì?

Bình chỉ vào khẩu K54 Chương đặt trên mặt bàn.

-Chó lửa!

-Chó… chó lửa ạ?

-Đúng!

Chương thản nhiên đáp, cầm khẩu K54 xoay xoay cho Bình xem rồi đặt xuống.

-Mỗi khi nó sủa thì lấy đi một mạng người. Đêm nay nếu không phải cô mà người khác xông vào đây thì sợ là...

Chương bỏ lửng câu nói, nhếch mép cười khó hiểu khiến Thiên Bình nhìn không chớp mắt. Bỗng dưng cô muốn ngắm kỹ gương mặt của chàng trai đối diện.

-Cô đến không phải để hỏi thứ này, vào việc chính đi.

Chương giục rồi đưa chén nước trà lên miệng, mắt không rời khỏi Thiên Bình.

-“Cô này đẹp, hình như đẹp hơn dạo trước, giá mà bớt nói lại một chút thì biết đâu có thể đi thi hoa hậu, chứ cứ mồm loa mép giải như vừa rồi thì chịu.”

-Thưa tiên sinh! Ta…

Chương ho sặc sụa, nước trà chảy qua hai lỗ mũi.

-Ta mới hai mươi, cô đừng gọi như vậy, không hợp đâu.

-Thưa tiên sinh, chẳng hay ngài tên họ là gì?

Chương nuốt mấy ngụm nước bọt xong mới nói:

-Cô đừng gọi ta theo kiểu đó, ta không quen đâu.

-Vâng! Ta xin hỏi anh… anh Chương. Anh tên họ là gì?

-Ta hả? Họ Mạc!

Ch��ơng vừa dứt lời, Thiên Bình liền đánh rơi chén nước xuống đất. Chương vội nhổm dậy, chau mày vì thấy nét mặt Thiên Bình thay đổi mau lẹ, thoạt đỏ ửng, rồi nhợt nhạt, sau lại ửng hồng.

-Họ… họ Mạc… Mạc Chương ạ? – Bình lắp bắp.

-Mạc Thiên Chương! Bố mẹ ta đặt tên như vậy ý chỉ trăng sao trên trời, tượng trưng cho vẻ đẹp rạng rỡ của bầu trời đêm. – Chương nói thêm một câu bông đùa. – Cô thấy ta đẹp trai chứ?

-Thưa có! Anh vô cùng tuấn tú.

Câu trả lời của Thiên Bình khiến nụ cười trên môi Chương tắt hẳn, cậu đành cố lờ đi rót thêm trà vào chén, châm thêm cho Thiên Bình.

-Anh họ Mạc nhưng sao bà cụ lại bảo anh là Ngô Văn Chương?

-Ta… à… thú thật là ta chưa bao giờ nói với bà cụ ta họ gì, bà cụ cũng chẳng hỏi. Họ chỉ là để phân biệt người này với người khác thôi mà, có gì quan trọng đâu.

-Vâng, vâng! Chẳng hay anh Chương từ đâu đến đây?

Thay vì trả lời câu hỏi, Chương chỉ lên mái nhà. Thiên Bình ngước nhìn nhưng chẳng thấy gì, đoán cô không hiểu, Chương bèn nói:

-Ở trên ấy.

-Sao lại trên mái nhà ạ?

-Không, ý ta là trên trời rơi xuống.

Vẻ mặt và giọng nói của Chương rất nghiêm túc vì sự thật gần như là vậy.

-Sao có thể?

-Ta cũng không biết. – Chương thở dài. – Con gái bà cụ và lũ trẻ chăn trâu bảo ta là con của ông Bụt.

-Co… con… con ông Bụt á?

Thay vì đáp, Chương khịt mũi, cậu không dám thừa nhận vì sợ trời đánh vì tội nói láo.

-Cô không tin cũng không sao. Còn hỏi gì nữa không?

-Con ông Bụt? Không thể nào.

Chương khẽ nhún vai không nói gì thêm, ngả người ra sau, tiện thể ngắm nhìn Thiên Bình. Cậu nghĩ tốt nhất cô nên giữ bộ dạng như bây giờ, trông dễ thương đấy.

-Thế anh đến… đến đây làm gì?

-Ta không muốn đến đây nhưng bị bắt đến và chưa về được.

-Có phải anh đến giúp nhà Lý không? Ý ta là giúp nhà vua.

-Vua nào?

-Lý Nam Vương.

-Ta chẳng biết ông ta là ai, sao phải giúp? Cô nói lạ thật.

-Anh… anh từ trên trời rơi xuống nhưng hẳn nơi anh từng ở cũng có một cái tên cụ thể chứ nhỉ?

-Có! Ta ở Thiên Đức, một địa danh giống tên con sông trước nhà.

-Anh là người trời hẳn phải là bậc kỳ tài, tại sao anh lại không biết võ nghệ? Là người trời cớ sao một con rắn sắp đớp mà anh lại không hay biết?

-Thật ra con rắn đấy là vật nuôi của ta. – Chương thở dài thêm một lần. – Nó cắn chắc gì ta đã chết. Có khi nó đớp một cái ta được về nhà.

Tất nhiên, Thiên Bình không thể nào tin nổi lời nói dối của Chương. Sau những câu hỏi liên tục, cô lấy lại được sự bình tĩnh vì người đối diện khiến cô cảm thấy thoải mái.

-Anh là người trời vậy anh xuống đây anh có mang theo thần khí không?

-Con chó lửa đây, ta nói với cô rồi còn gì.

-Đó là con chó, đâu phải thần khí.

-Hả? Ý cô là gì? Thần khí là gì?

-Đao, kiếm hoặc cung tên gì đó chứ?

-À! – Chương phẩy tay. - Mấy thứ đồ chơi con trẻ ấy, mang theo chỉ thêm vướng víu. Tại sao ta phải mang chứ? Ta đâu muốn gây chuyện với ai đâu?

-Thế thứ này là gì?

Thiên Bình chỉ vào cây gậy ba khúc trên bàn, Chương cầm lên bấm nhẹ một cái, cây gậy lập tức dài ra khiến Thiên Bình hoảng hốt ngã ngửa ra sau. Bên ngoài, nghe tiếng động, có người vội hỏi vọng vào. Bình đáp lời, mọi việc mới yên. Chương đến kéo Bình dậy, trở lại chỗ ngồi.

-Đấy là thần khí của anh ư?

-Thứ này mà gọi là thần khí á?

Chương nhăn mặt nghĩ ra đường mà đem theo thứ này thì có bị quan phủ bắt hay không, hình như là không, nếu vậy đây chỉ được coi là gậy phòng thân chứ thứ này thì có gì là thần khí chứ. Chương thu gậy lại, bấm nhẹ nút, lập tức gậy ngắn lại trước con mắt ngạc nhiên quá đỗi của Bình.

-Thần… thần khí!

-Hả? Cái này á?

Bình nhìn chằm chằm vào cây gậy nay đã ngắn lại, mắt chớp liên tục. Cô xin phép được chạm thử rồi cầm thử. Chương không hề phản đối.

-Thứ này rất tốt, nó rất nhẹ. – Bình trả lại cho Chương và nhận xét. – Đúng là thần khí.

-Nó rất cứng, được làm từ titan, cứng hơn sắt rất nhiều.

-Titan là gì ạ?

-Thứ ấy chỉ có trên trời thôi.

Bình lại ngước lên nhìn mái nhà, bán tín bán nghi.

-Cô có thể lấy kiếm mang vào mà thử.

-Được chứ?

Chương gật đầu và Bình lập tức đứng bật dậy phóng ra ngoài. Từ nãy đến giờ ngồi nói chuyện, hỏi tới hỏi lui, Chương vẫn chưa thật sự rõ mục đích của Bình.

-Ta có kiếm đây rồi, làm thế nào để thử?

-Cô tự đi mà thử.

Chương cho gậy dài ra rồi đưa cho Bình. Bình nhìn Chương như thể muốn nói nếu thần khí có bị hỏng không phải lỗi của cô nhưng Chương chẳng để tâm. Cậu đọc sách của bạn, dù không nhớ hết nhưng có thể chắc rằng kiếm thời xưa không tài nào cứng bằng cây gậy này được.

Bình chém nhẹ một cái, thêm một cái nữa và dùng sức chém thật mạnh vào cây gậy, thanh kiếm lập tức gãy đôi.

-Sao hả? Ta nói không sai chứ?

-Vâng! Quả… quả đúng là…

Bình không rời mắt khỏi cây gậy, cô trả lại Chương, ánh mắt lộ vẻ tiếc nuối. Chương nhận ra điều ấy liền nói:

-Nếu cô thích thì ta tặng. Ta chỉ có một cái nhưng chẳng dùng đến.

-Tặng… tặng… tặng cho ta sao? Thật chứ? Anh không nói đùa chứ?

-Ta có đòi lại đâu.

-Tại sao… tại sao lại tặng ta?

-À… vì cô đẹp, được chưa? Gặp mỹ nhân nên tặng quà.

Chương tiện miệng nói vậy nhưng cậu chẳng bao giờ nghĩ lời ấy khiến Thiên Bình ngẩn ngơ suốt một thời gian. Nếu ở Thủ đô, nơi Chương thuộc về, thì đám con gái đó còn chẳng thèm để tâm.

-Tặng ta thật ư?

-Cô hỏi nhiều thế nhỉ? Ta nói tặng là tặng. Đưa đây ta chỉ cho cách dùng.

Chương bực bội giằng lấy cây gậy, chỉ cho Thiên Bình cách thu gọn lại và bật cho nó dài ra. Bình gật đầu lia lịa, hai mắt dán chặt vào Chương.

-Còn gì nữa không?

-Còn gì ạ?

-Cô đến đây làm gì?

-Ta… ta…

Thiên Bình nhất thời không nhớ ra, phải mất một lúc mới định thần được.

-Những điều ta muốn hỏi thì đã hỏi hết rồi.

-Hả? Chỉ có vậy thôi ư?

-Vâng!

Bây giờ đến lượt Chương không thể hiểu nổi. Cậu thầm đưa ra nhận định: “Con gái ở xứ này đều kỳ quặc và đa nhân cách giống nhau sao?” Cậu tin rằng lý do thực sự Thiên Bình cùng với hàng chục người vây kín nhà, đèn đuốc sáng rực đến đây không thể chỉ để hỏi thăm về thân thế của cậu. Tại sao bọn họ không ập vào bắt Chương giải đi? Họ có thể làm thế, nhưng tại sao lại không? Nhìn Thiên Bình nét mặt rạng rỡ, đôi bàn tay không ngừng vuốt ve thần khí mới được tặng, Chương cho rằng có lẽ cô nàng chỉ biết có thế.

-“Cô này mới mười bảy, những thanh niên ngoài kia tầm tuổi mình thì khả năng cao là phía sau họ còn có một người nào đó như trưởng làng hay trưởng lão, chưa có lệnh nên đám này không được vào. Bọn họ ở làng Vạn, vậy chắc là dưới quyền ông Tả Đô đốc mà ban nãy bà cụ vừa nhắc đến, có thể lắm.”

Nghĩ vậy, Chương thử tung đòn gió:

-Bao giờ Tả Đô đốc mới đến?

-Bác ấy không có ở đây… - Bình nói được nửa câu thì dường như nhận ra mình đã lỡ lời, vội sửa lại ngay. – Ta nhận tin mật báo ở đây có quân thám thính của Vũ Ninh vương, nên ta vội dẫn quân đến tra xét.

-Vậy cô yên tâm rồi, tôi còn chẳng biết ông Vũ Ninh vương đó là ai.

Chương nói, kèm theo một nụ cười vô hại nhưng nhìn thẳng vào mắt Bình khiến cô phải lảng tránh, như vậy là Chương đã có đáp án cho riêng mình.

-Đêm cũng đã khuya, nếu cô không còn hỏi gì nữa thì nên về, ta hơi mệt. À… còn phải tiếp cái anh kia ngoài cổng nữa.

-Anh ấy là Cự Lượng.

Chương không nói gì thêm, ngồi mân mê khẩu chó lửa, ngụ ý muốn khách ra về. Thiên Bình xin phép ra về nhưng ánh mắt của cô có phần lưu luyến chẳng muốn rời đi.

Lượng được mời vào, mặt hớn hở, hai bàn tay không ngừng xoa vào nhau. Chạm mặt Chương, Lượng xởi lởi giới thiệu bản thân kèm nụ cười mang vẻ cầu thị. Chương cười đáp lễ:

-Ta đã gặp anh hơn nửa năm trước khi mới đến đây, lần ấy anh mua mấy quả đu đủ xanh mà trả bà cụ tận hai mươi đồng, nhờ vậy ta mới có quần áo để mặc. Thật cảm ơn anh, mời anh ngồi.

Lượng hơi ngạc nhiên nhưng mau chóng lấy lại vẻ tự nhiên ngồi xuống ghế đối diện Chương, ánh mắt chăm chú vào thứ Chương đang cầm trong tay. Đoán Lượng tò mò, Chương nói luôn:

-Đây là chó lửa, một thứ thần khí, mỗi khi nó sủa thì lấy đi một mạng.

-Ồ, vậy sao?

Lượng tỏ vẻ ngạc nhiên còn Chương thì gật đầu. Chương đánh giá anh chàng này là một người từng trải, có chút bản lĩnh chỉ qua cử chỉ và thái độ vừa rồi.

-Những điều các anh cần biết, ta đã nói hết với cô Bình rồi, để đỡ mất thời gian, anh Lượng nên hỏi điều gì mới hơn vì ta đoán cô Bình đã nói cả với anh rồi.

Lượng nhìn thẳng vào mắt Chương, Chương không lảng tránh nên ánh mắt Lượng dịu hẳn lại. Lượng lại hỏi tên, hỏi tuổi y như Bình khiến Chương đành miễn cưỡng trả lời cho đến lúc Lượng hỏi một câu khá mới:

-Cậu Chương, cậu có ý định đầu quân cho Thiên Gia Bảo Hựu không?

-Ta đến đây không phải để tham gia vào những việc ấy, ta muốn trở về nơi ta đã đến.

-Bao giờ cậu về? - Lượng nhã nhặn.

-Khi nào ta biết, ta sẽ báo cho anh, có thể là ngày mai.

-Thiên Gia Bảo Hựu quân đang phò trợ nhà Lý, muốn…

Chương giơ tay ngăn Lượng nói thêm.

-Ta không có liên quan gì đến nhà Lý, cũng không liên quan đến bất kỳ ai ở xứ này. Bà cụ cứu ta một mạng, an nguy của bà cụ là điều duy nhất ta quan tâm anh Lượng ạ. Như ta đã nói với cô Bình, các anh là người tốt hoặc… anh là một người tốt bụng nên an nguy của bà cụ nhờ anh cả. Ta với các anh không thù oán, không có bất kỳ dây dưa nào nhưng nếu các anh động chạm đến bà cụ, ta sẽ làm những gì cần làm, mong anh hiểu cho.

-Ồ, chúng ta không có ác ý gì với bà cụ hay bất cứ người dân nào trong vùng này. Cậu Chương ở đây lâu rồi chắc đã từng gặp em Nguyệt?

-Đó là học trò của ta.

-Học trò? Học trò… ý cậu là đồ nhi?

-Đồ nhi là gì?

-Anh đã dạy chữ cho em Nguyệt ư?

-Ta dạy chữ.

-À, à!

Lượng gãi đầu cười, trong một thoáng, Chương cảm tưởng anh ta vừa thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng trong lòng.

-Thiên Gia Bảo Hựu quân đang chiêu hiền đãi sĩ, nếu được, chúng ta mời thầy Chương đến làng Vạn một chuyến.

-Ta không phải thầy, chỉ là một người dạy chữ báo đáp ơn cứu mạng nên anh không cần gọi như vậy. Ta không thuộc về nơi này, cũng không muốn tìm hiểu hay tham gia bất cứ điều gì. Anh Lượng còn gì hỏi nữa không? Nếu không thì chúng ta nên dừng nhỉ?

-Được, mong gặp lại thầy thêm lần nữa.

-Ta không phải thầy.

-Cậu đã dạy chữ cho em Nguyệt, là thầy của em ấy thì… thì cũng là thầy của ta.

Chương nhăn mặt không hiểu Lượng đang ám chỉ điều gì nhưng cậu mặc kệ.

-Cậu có thể tặng ta thần khí không?

-Cái gì cơ? Thần khí nào?

-Cậu đã tặng cho Thiên Bình nên ta tưởng là…

-Ta chỉ có một cái duy nhất, gặp cô ấy đầu tiên nên ta trót tặng mất rồi.

Lượng chào ra về nhưng chỉ vừa ra đến cổng, Chương cũng đoán trước được điều đó. Thay vì rút quân, quanh nhà bà Cả Ngư vẫn có hai vòng binh mã vây kín, e rằng đến một con ruồi cũng khó lọt qua.

Bản văn này được biên tập và giữ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free