Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 22: Nhất kiến chung tình?

Chương khẽ thở dài sau khi cài then cửa, đoạn ngồi phịch xuống ghế, tay vò đầu bứt tai. Bà Cả Ngư lại gần hỏi:

– Bây giờ tính sao hả cháu?

Chương thở mạnh liền mấy cái rồi hít một hơi thật sâu, ngước nhìn bà cụ, cậu cố nặn ra một nụ cười, đáp:

– Nếu tính cả cô ta thì có đến sáu đứa, cháu có thể tiễn hết lên trời được thôi, nhưng… – Chương lại thở dài. – Con bé ấy chính là đứa đã cứu cháu dạo trước mà cháu kể cho bà nghe đó.

Tiếng của Bình vẫn nheo nhéo ngoài cổng không buông tha. Chương tự hỏi không hiểu con bé với dáng người mảnh khảnh, cao chừng mét sáu ấy lấy đâu ra sức mà giọng lảnh lót đến thế. Chương đứng dậy, đi đi lại lại. Bà Cả Ngư lo lắng:

– Chốc nữa đám quân kéo đến, có khi chúng nó đốt hoặc kéo sập ngôi nhà này mất. Nếu cháu không chịu theo họ, mau trốn đi. Ta sẽ mở cửa ra nói dăm ba câu, cháu đạp cửa sổ ra sau vườn, nhắm hướng núi mà chạy.

Lời của bà Cả Ngư khiến Chương trấn tĩnh lại. Một bà cụ gần sáu mươi, chỉ cần xô nhẹ là ngã, tay chân vẫn còn run lập cập, vậy mà bà chẳng hề lo an nguy của bản thân, chỉ một lòng tính kế cho Chương trốn. Thú thật là lúc này Chương hơi rối. Vừa rồi ở ngoài sân là nói cứng, chủ yếu vì thấy đám ấy có ít người, trong tay lại có chó lửa nên không sợ. Bây giờ Bình bảo đám quân gì đó đang kéo đến, thì không sợ không được. Có súng thì làm sao đủ đạn mà thoát thân được. Thứ nữa, bản thân Chư��ng hiểu, cậu chưa đủ dũng khí để bóp cò. Vạn Xuân lúc này đang bạo loạn, con người ta có thể sống nay thác mai, nhưng cậu không thể nghĩ theo hướng đó được. Một lần kéo cò là một mạng người, nhưng… bây giờ thì phải làm sao đây?

Chương đặt tay lên vai bà Cả Ngư trấn an:

– Bà đừng lo, cháu đã nghĩ thông rồi.

– Cháu định theo bọn nó ư?

Chương lắc đầu:

– Cháu chưa biết, nhưng đám người này đến không phải để bắt cháu.

– Thật không? Vậy… đêm hôm chúng nó tìm tới làm gì?

– Từ đầu đến cuối, cô gái ấy đã nhắc đi nhắc lại mấy lần rằng cô ta muốn vào nhà, nhưng bà nghĩ xem. Cổng nhà mình gọi là cổng chứ đám thanh niên đó chỉ cần đạp mạnh là bung, còn cánh cửa nhà này thì sao chịu nổi? Điều này có nghĩa là họ muốn vào thì phải được mời. Đằng sau hẳn có chuyện gì đó. Có khi nào cái bà đã tặng bộ ấm chén này bảo họ đến không? Bà ấy là vợ của Tả Đô đốc gì đó như bà nói ấy.

– Ta… ta không biết nữa.

– Thôi được, dù gì bọn họ cũng chưa vào. Đám người kéo đến kia chắc cũng không dám xông v��o, hẳn là họ có lệnh của người khác, không được tự tiện, chỉ có thể là như vậy thôi bà ạ.

– Nhưng bây giờ cháu tính làm sao?

– Chẳng việc gì phải chạy. Khách đến nhà chẳng lẽ không trà thì bánh? Nhà mình bánh thì không có, nhưng trà thì vẫn còn ấm.

– Vậy… vậy để ta ra mời.

Chương ngăn bà cụ lại:

– Không vội bà ạ, để con ranh ấy nó gào khản cổ đi, xem nó gào được đến bao giờ. Con gái con lứa mà hò hét như hổ vồ mồi thế thì cháu không ưa tí nào. Chí ít cũng phải thùy mị nết na như cái Nguyệt nhà mình mới phải chứ.

Bà Cả Ngư đồng tình. Trong giờ phút này cả hai đã quên béng chuyện Chương nhận đủ một cái chày giã cua vào đầu.

– Bà cứ ngồi đây.

– Cháu định đi đâu?

– Khách đến nhà cũng phải ăn vận chỉnh tề chứ bà. Con ranh ấy nó luôn miệng gọi cháu là "ông chú" – Chương tặc lưỡi. – Cũng là do cháu chả để tâm đến đầu tóc nên… cũng chẳng trách nó được.

– Phải đấy, phải đấy.

Bà cụ ngồi xuống ghế tre nhưng cứ nhấp nhổm, mắt đăm đăm nhìn hai cánh cửa nhà. Còn Chương thì đã hoàn toàn bình tĩnh. Đúng là phải bình tĩnh mới giải quyết được việc, chứ cuống lên thì chẳng đâu vào đâu. Mà Chương cũng đã xác định tư tưởng, nếu không về được thì lành làm gáo vỡ làm muôi, miễn sao đám này không đụng đến bà cụ là được.

"Người ta nuôi ăn mình, che chở mình, đến lúc nguy khốn không được kéo người ta theo."

Chương bước vào căn buồng tối, nghĩ xem mình nên mặc gì. Đến tử tù cũng được ăn ngon mặc đẹp để tạm biệt thế giới cơ mà. Hơn nửa năm qua Chương không động đến chỗ quần áo đem theo ngoài mấy cái quần tam giác. Ngay cả bộ quân phục K20 cùng đôi giày đã lấy về từ dạo trước cũng chưa hề sờ đến.

"Thôi thì đóng luôn bộ K20 cho máu, đời mình chưa mặc bộ ấy bao giờ cả."

Chương mau chóng thay quần áo và xỏ giày bước ra. Bà Cả Ngư nhìn thấy Chương trong bộ dạng này cũng tròn mắt nói không lên lời.

– Lạ không bà?

– Trông… lạ… lạ… lạ lắm.

Chương khụt khịt rồi cười:

– Đây là chiến y đấy bà ạ. Địch quân nhìn thấy chiến y sẽ không đánh mà tự rút lui. Bất đắc dĩ lắm cháu mới ph���i trưng ra thôi.

Bà Cả Ngư đến bên cạnh sờ thử ống tay áo rồi khen lấy khen để khiến Chương phát ngượng. Chương lấy cốc nước trà đổ ra tay, xoa lên miệng vài lần, cậu phải cạo râu. Nghĩ cho cùng chẳng có con gái thì không cần quan tâm vẻ bề ngoài, nhưng con ranh ngoài cổng cứ một câu ông chú, hai câu đồ mặt già khiến Chương phát bực. Sau khi cạo râu xong, Chương cúi đầu tự cắt tóc bằng chiếc kéo thủ công nhỏ con.

– Bà thấy thế nào?

– Đúng là con ông Bụt rồi, trông khác hẳn đấy cháu ạ.

Chương lại phì cười, nhớ đến Nguyệt. Cái con bé ấy tuy đã tặng Chương một chày giã cua vào đầu, nhưng cũng phong cho cậu một cái danh khá kêu, biết đâu ở xứ lạc hậu này lại có ích không chừng. Ngắm nghía lại một lượt, Chương tự đánh giá bản thân cũng không đến nỗi nào khi rửa mặt bằng nước trà.

– Bên ngoài chúng nó kéo đến đông lắm rồi cháu ạ, đuốc nhiều lắm.

Chương dỏng tai nghe ngóng, không còn nghe thấy tiếng "oanh vàng" của Bình nữa rồi.

"Chắc rát họng rồi chứ gì? Để xem mày hò la được bao lâu, cái thứ con gái mất nết."

Bên ngoài chợt yên ắng đến lạ, sau đó lại vang lên rõ mồn một tiếng anh chàng Lượng luôn miệng gọi "Bu ơi!", khiến bà Cả Ngư không khỏi sốt ruột. Chương ngồi xuống ghế, đặt khẩu chó lửa lên mặt bàn tre cùng với cây gậy ba khúc rồi nói với bà Cả Ngư:

– Cháu nhờ bà ra ngoài bảo cái cô Bình vào đây uống nước. Cô ta đứng chửi cháu từ nãy đến giờ sợ mất sức, sắp chết khát thì khổ.

– Chỉ bảo nó vào thôi à?

– Nãy cô ta một hai muốn vào thì mình mời vào, ai đến trước thì tiếp trước bà ạ. Nếu bọn họ có bắt cháu đi cũng không sao, họ sẽ không đụng đến bà đâu. Nếu kẻ nào dám, thì như nãy cháu đã nói rồi, cháu sẽ diệt đúng tám đứa.

Bà Cả Ngư đứng bần thần, hẳn bà cụ lo sợ Chương sẽ một đi không quay lại, nhưng tiếng của Lượng cứ réo liên hồi khiến bà miễn cưỡng hé cửa bước ra sân.

– Bu ơi, bu ơi! Con Lượng đây mà! Bu đừng sợ, bọn con đêm hôm đến có tí việc chứ không có ý gì, sẽ không làm hại bu đâu ạ.

– Vâng, vâng! Đội ơn anh.

– Bu đừng nói thế. Bu ơi, bu cho phép con vào gặp anh ấy trong nhà một lát được không? À… anh… anh Chương ấy ạ, bu.

– Cậu Chương bảo ai đến trước thì tiếp trước. Cậu ấy muốn mời cô Bình vào đàm đạo.

– Hả? Còn con thì sao hả bu? Cậu Chương ơi, cậu Chương! Con là Lượng đến từ làng Vạn đây. Con có thể vào gặp cậu được không? Con không hề đem theo vũ khí nào đâu, cậu Chương ơi!

Tiếng Chương từ trong nhà vọng ra: "Các người đêm hôm đến cổng nhà người ta rống lên như bò kêu, chửi ba đời tám kiếp nhà người ta còn chưa thỏa sao? Ta mời cô Bình vì cô ấy chửi ta nãy giờ chắc đã khát nước rồi. Khi cô ta xong thì sẽ đến lượt anh."

Lượng nghe xong thì ngây người, quay sang hạ giọng hỏi Bình:

– Cái thằng ấy nói đúng không? Em chửi nó hả?

– Không, không có! Không có! – Bình xua tay. – Cái thứ đàn ông nói điêu, em chửi bao giờ mà chửi, không hề, em nói thật đấy! Mà thôi, anh ta mời em vào uống nước, để em. Anh xê ra.

Bình gạt Lượng sang một bên tự mở cổng. Lượng nắm cổ tay em gái giật lại, nghiêm giọng nói:

– Hãy nhớ lời cha dặn, nếu đúng đây là người chúng ta đang tìm mà em lại làm hắn mất mặt, mất lòng, thì anh cũng không bênh em nổi đâu.

Bình đáp "Em biết rồi" rồi giật tay ra bước vào trong. Lượng ngó nghiêng cố xem dung mạo của kẻ ở trong nhà. Bình vừa vào thì mấy ông bạn chí cốt rỉ tai Lượng mách rằng chính họ phải chịu trận hơn một khắc vì Bình bắc loa cho cả làng này hay chuyện xấu mặt của gã ở trong nhà. Lượng nghe mà tim đập chân run, thầm cầu mong không có chuyện gì chứ hỏng đại sự thì biết ăn nói với cha ra làm sao. Chả lẽ cơ đồ phục lại nhà Lý lại do chính người nhà Lý bỏ lỡ hay sao?

Bình bước đến trước bà Cả Ngư, cúi đầu chào rồi hỏi nhỏ:

– Anh ta tên họ là gì hả bà?

– Nó… nó… à… Ngô Văn Chương. Đúng, ta… ta hay gọi là Cả Chương. Nó là cháu của ông nhà ta.

– Cháu xin cáo lỗi với bà vì nãy giờ đã khiến bà phải nghe những lời không hay. Khi việc này xong xuôi, cháu nhất định sẽ đến tạ lỗi với bà.

– Ta… ừ… ừ.

Bước ngang qua bà Cả Ngư, Thiên Bình cố điều chỉnh lại tâm trạng, nghĩ xem khi gặp "ông chú" thì nên nói gì, bắt đầu ra sao.

"Ít nhất thì công sức hò la của mình cũng có ích. Hắn ta mời mình vào đầu tiên ắt là sợ mình. Mình là ân nhân của hắn, phải bám vào cái "mấu" đó, mình không thể nhún nhường được. Cứ cho hắn là người bác tìm thì cũng phải xem tài nghệ đến đâu chứ. Chẳng thể rước về một kẻ ăn bám."

Bình đẩy nhẹ cánh cửa tre rồi lách người bước vào, cô đã chuẩn bị sẵn nét mặt cao cao tại thượng vì được mời vào mà.

Thiên Bình đơ người như một pho tượng gỗ trong giây lát. Trước mắt cô là một chàng trai đang ngồi bên bàn uống nước, đợi sẵn. Bình đảo mắt một lượt mà không thấy "ông chú" đâu, chẳng lẽ lại trốn trong buồng sao? Vậy đây là ai?

– Cô bêu xấu ta chắc cũng mệt rồi. Ta mời cô vào uống nước, xem như đáp ứng mong muốn của cô. Sau này ta sẽ không còn nợ cô nữa, được chứ?

Chương quay ra nhìn thẳng vào mắt Bình khiến cô nàng ngây người thêm lần nữa. Bốn mắt nhìn nhau trong vài giây, cho đến khi Chương rót nước mời khách.

– Trà này ta hái trong núi. Cô uống thử đi, sau đó có gì cần thì nói mau để bà cụ còn đi ngủ. Người già thức khuya không tốt đâu.

Nhưng giờ đây Bình nào còn nghe thấy gì nữa. Khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt của Chương đã khiến cô khẽ rùng mình, hơi thở chợt dồn dập hơn, đôi bàn tay trở nên thừa thãi.

"Đây là "ông chú" ư? Từ cách ăn vận đến ánh mắt đều khác hẳn. Chẳng lẽ mình đã lầm thật ư? Anh ta mới… mới hai mươi tuổi, phải r��i, mới hai mươi thôi."

– Cô không định ngồi sao? Có gan bêu rếu người khác thì còn sợ gì nữa mà không chịu ngồi xuống?

– Tại… tại sao ông… à… anh lại… lại có dung mạo và… và bộ dáng này? – Bình ấp úng.

– Trước nay ta vẫn vậy. Chỉ là ta muốn thử cô, không ngờ cô lại coi khinh ta đến thế. Đúng là bọn trẻ ranh, chỉ thích mấy "hotboy" quần là áo lượt, coi thường người nghèo.

– Vậy… vậy là lần trước ông… à… anh… anh cải trang ư?

– Cô có thể xem là vậy.

Chương thản nhiên đáp rồi ngoái đầu nhìn Bình, chau mày nghĩ:

"Con này bị làm sao vậy? Đa nhân cách à? Ban nãy còn hùng hổ thế mà giờ lại đứng bẽn lẽn như gái mới về nhà chồng thế kia? Hừ… hồ ly, định dùng trò "bánh bèo" chứ gì? Đừng hòng. Cô mà so với em gái tôi thì còn chưa bằng một nửa."

Nghĩ vậy nhưng Chương hất hàm về phía chiếc ghế đối diện, nói:

– Ngồi đi! Cô mà cứ đứng mãi ở đấy thì trời sẽ sáng mất đấy.

Bình lại ghế ngồi xuống, nhưng rõ ràng cô vẫn còn lóng ngóng, cử chỉ không được tự nhiên chút nào. Chẳng hiểu sao cô không dám nhìn trực diện vào mắt Chương, phải chăng là cảm giác tội lỗi?

Truyen.free vẫn luôn là điểm đến của những tâm hồn yêu thích câu chuyện phiêu lưu kỳ bí.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free