(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 24: “Ngô đã ra ngô, Ngô thực Mạc”
Duệ và Xuân đứng ngoài cổng làng Nhất Vạn chờ mãi đến quá nửa đêm. Duệ cũng không rõ mình đang chờ đợi điều gì, lòng dạ bồn chồn không yên, cô cứ đi đi lại lại, thỉnh thoảng lại đưa mắt về hướng Tây, trong khi Xuân đã mắc võng ngủ say từ lúc nào.
Hai mắt Duệ chợt sáng lên khi thấy thấp thoáng ánh đuốc mỗi lúc một rõ hơn trên cánh đồng rộng lớn. Chỉ có một ngọn đuốc, chắc hẳn là có tin báo về. Duệ định quay lại đánh thức Xuân nhưng Xuân đã bật dậy khỏi võng tự lúc nào, khiến Duệ khẽ giật mình.
Một tráng niên thấp người, vóc dáng đậm, buộc khăn đầu rìu, cầm đuốc đang tiến đến. Duệ hấp tấp chạy ra đón.
– Chị Duệ, Bình chuyển lời, đúng là người chúng ta đang tìm. Anh ta tên đầy đủ là Mạc Thiên Chương, nhưng bà Cả Ngư lại nói anh ta tên Ngô Văn Chương. Anh ta tá túc ở nhà bà cụ hơn nửa năm nay.
Duệ nghe xong mà run lẩy bẩy, khiến Xuân phải vội vàng đỡ lấy cô.
– Còn… còn gì nữa không?
– Anh ta cao hơn năm thước, ăn vận kỳ lạ, nhân thân không rõ ràng. Là một Nho sinh, không giống như lần gặp chị trước đây. Đặc biệt, anh ta đã tặng cho Bình một món thần khí là một thanh kiếm sắt, có khả năng chém gãy đôi mọi vật.
– Sao? Có chuyện đó thật sao?
Xuân vội sấn đến hỏi.
– Anh ta còn có một thứ kỳ lạ gọi là chó lửa, thứ mà mỗi tiếng sủa có thể cướp đi một mạng người.
– Thật không? Có tận mắt thấy không?
Xuân túm lấy cổ áo cậu trai nhưng rồi cô chợt nhận ra cậu ta chỉ là một lính trạm bình thường.
– Trên đời không thể nào có thứ ấy được. Hắn ta có thể là kẻ tà ma ngoại đạo, một phù thủy cao tay.
Xuân tạm kết luận, chủ yếu là để tự trấn an bản thân. Duệ bình tĩnh hơn đôi chút liền hỏi:
– Còn gì nữa không em?
– Tin này được chuyển đi lúc anh Lượng vào nhà để gặp người đó. Em được báo lại nguyên văn như vậy.
– Như thế sẽ còn thêm tin tức. Em mau quay lại chỗ cũ chờ tin, có gì mới lập tức báo về, chị đợi ở nhà. Nhắn Bình rằng không được manh động, không được rút quân. Nếu cần chi viện, phải báo ngay lập tức. Nhớ đừng làm mếch lòng anh ta.
– Vâng!
Cậu trai cầm đuốc chạy băng băng trên cánh đồng. Duệ hỏi Xuân:
– Chị sao lại thẫn thờ thế?
– Chẳng lẽ trên đời lại có chó sủa ra lửa thật sao? Không thể nào đúng không em?
– Chuyện ấy để sau. Thằng Bình được ban cho món thần khí cứng hơn cả đao kiếm, gặp nó hỏi sẽ rõ hơn. Bây giờ có việc cần kíp phải làm ngay.
Dứt lời, Duệ chạy ào về nhà lớn giữa làng Nhất Vạn. Xuân bước th���p bước cao theo sau, tâm trí vẫn mải miết hình dung về con chó sủa ra lửa cướp đi mạng người. Xuân vẫn chưa thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
– Hổ! – Duệ í ới gọi Phạm Bạch Hổ đang ngồi ngoài thềm nhà. – Hổ ơi, Hổ!
Bạch Hổ vội chạy đến, nhìn dáng vẻ hớt hải của Duệ, cậu đoán chắc đã có tin tức từ Đường Vỹ thôn. Du��� nói như ra lệnh:
– Chị cần ngay hai người và ba ngựa tốt, tìm những người từng đi cùng cha lần trước, nhanh lên!
Bạch Hổ chạy ù đi, chẳng mấy chốc đã quay lại cùng hai tráng niên khác.
– Hai anh này từng đi cùng anh Di nên biết lối cha đi. Ngựa đang được chuẩn bị, sẽ có ngay thôi ạ. Ơ mà chị Xuân làm sao thế kia?
Duệ ngoái lại thấy Xuân ngồi thẫn thờ như kẻ mất hồn ngay bên thềm nhà, cạnh đó là ngọn đèn cháy bập bùng. Duệ đoán chị đã bị cuốn hút bởi món thần khí đó nên không để tâm.
– Hai anh nghe rõ lời em, bây giờ lập tức phi ngựa đi trong đêm tìm Tả Đô đốc, chuyển lời trực tiếp, tuyệt đối không được truyền qua bất kỳ ai khác, đây là mật báo liên quan đến vận mệnh của Thiên Gia Bảo Hựu quân.
– Được! – Cả hai tráng niên cùng gật đầu.
– Báo với cha “ngô đã ra ngô, ngô thực mạc, nam nhân nhị thập niên, kỳ nhân dị tướng, mình cao hơn năm thước, thần khí trấn thiên hạ, sao mọc mé Tây ứng thôn Đường Vỹ”. Hai anh nhắc lại giúp em, không được thiếu chữ nào.
Hai tráng niên đọc lại một lượt, Duệ dặn thêm:
– Hai anh nói với Tả Đô đốc là anh Diệu đã dẫn quân đi từ đầu giờ Hợi.
Ba con ngựa được dắt đến cùng mấy nắm cơm và nước. Hai tráng niên chào tạm biệt rồi nhảy phốc lên ngựa, đốt một cây đuốc rồi thúc ngựa phi ra khỏi cổng làng.
– Đúng người chúng ta tìm bấy lâu hả chị Duệ? – Bạch Hổ bây giờ mới hỏi.
– Ừ! Đúng như lời sấm truyền, anh ta họ Mạc nhưng người khác lại nói họ Ngô.
– Có khi nào anh ta nói dối không?
– Cũng có thể nhưng anh ta đã tặng cho thằng Bình món thần khí có thể chém gãy đôi cả đao kiếm, bởi vậy chị Xuân mới như thế kia.
Duệ nói lại cho Hổ nghe những gì vừa được báo về, sau đó Hổ ra đầu làng ngồi ngóng tin tức. Xuân vào nhà nằm nhưng cứ chốc chốc lại hỏi Duệ rằng con chó ấy có phải làm bằng sắt không? Nếu làm bằng sắt sao có thể cử động? Sao có thể sủa… Duệ không sao trả lời được, đành mặc kệ.
Duệ thắp thêm hương trên ban thờ tiên vương, rồi quỳ xuống lâm râm khấn vái một hồi lâu, cô ra ngoài cửa ngồi ngóng trông.
Cuối giờ Tý, đầu giờ Sửu, Duệ nhận được tin Lượng, sau khi gặp Chương, đã cho quân vây kín nhà kèm theo nhận định đó là “một kẻ thâm sâu khó lường, là thầy của con gái bà cụ chủ nhà”.
Đến cuối giờ Sửu, Duệ thấy ánh đuốc sáng rực một góc trời nên chạy ra đón nhưng chỉ có Ngũ Lão dẫn hơn nửa binh mã về. Duệ sợ thót tim nhưng Ngũ Lão cho biết đây là lệnh của Diệu, rằng Diệu không muốn làm mếch lòng Chương.
Duệ thức trắng gần cả đêm, mãi đến tảng sáng mới nằm ngủ gục trên bàn mà không tài nào lý giải nổi vì sao Diệu lại cho quân rút về.
Nói về hai tráng niên, sau khi ra khỏi cổng làng thì nhắm hướng Đông, thúc ngựa chạy thẳng chừng hơn chục dặm, rồi ngoặt về phía Nam, tắt đuốc phi ngựa, tránh làng mạc. Cũng may trời sáng trăng nên không gặp nhiều khó khăn. Họ đến vùng Siêu Loại vào đầu canh Ba, dắt ngựa luồn lách tìm đến nơi trú tạm của Tả Đô đốc nằm khuất sau những gò đống cỏ mọc cao hơn đầu người.
Tả Đô đốc, Triệu Quang Phục, Đoàn Thượng và Bỉnh Di vào làng từ tối vẫn chưa về. Ngoài cánh đồng chỉ còn binh lính đang canh gác. Hai người bỏ lại ngựa, một người khác nhanh chóng dẫn họ đi gặp Tả Đô đốc.
Tả Đô đốc và những người đi cùng áo mũ chỉnh tề đứng chờ trước cổng lớn của một trang viên từ giờ Hợi vì muốn thể hiện thành ý với gia chủ nhưng gia nhân đã ra đuổi mấy lần, nói rằng gia chủ không tiếp.
– Tả Đô đốc, có mật báo từ nhà.
– Tin từ ai, có chuyện gì?
– Dạ bẩm con không biết.
– Ai truyền tin?
– Người nhà mình cha ạ, chắc có tin hệ trọng, hẳn là cái Duệ.
Bỉnh Di lên tiếng vì anh nhận ra người của mình. Hai tráng niên đến gần để Phạm Tu nhận mặt.
– Là bọn con cha ạ! – Một trong hai người thì thào.
– Có tin gì mau nói.
– Em Duệ dặn tin này chỉ báo riêng cho cha để cha tiện liệu liệu.
– Đây toàn những người vào sinh ra tử cùng nhau, cái Duệ nó cẩn thận cũng tốt, nhưng hơi thừa, các con cứ nói đi.
– Em Duệ nhắn “ngô đã ra ngô, ngô thực mạc, nam nhân nhị thập niên, kỳ nhân dị tướng, mình cao hơn năm thước, thần khí trấn thiên hạ, sao mọc mé Tây ứng thôn Đường Vỹ”.
Mọi người nghe xong đều chưa hiểu hết. Phạm Tu chưa hiểu vế đầu nhưng câu cuối “sao mọc mé Tây ứng thôn Đường Vỹ” khiến ông giật mình bởi ông đã dặn Duệ chú ý tinh tượng ở phía Tây trước khi ông đi.
– Còn gì nữa không?
– Dạ thưa cha, anh Diệu, thằng Lượng, thằng Dũng, thằng Lão và em Bình dẫn hơn hai trăm anh em rời làng từ giờ Hợi nhưng bọn con không biết là đi đâu.
– Sao? Có phải quân Vũ Ninh vương lợi dụng đêm tối tràn qua? – Triệu Quang Phục hỏi.
– Thưa chú không phải, lúc chập tối chẳng có động tĩnh gì. Con nghe nói, Duệ đã phát hiện ra chuyện gì đó nên lập tức điều binh rất gấp, trang bị nhẹ nhàng nhưng lại mang theo gần hết số ngựa hiện có.
– Không phải đánh nhau! – Phạm Tu nói. – Chúng ta không cần ở đây nữa, mau về thôi.
– Tả Đô đốc, có chuyện gì vậy? – Đến lượt Đoàn Thượng thắc mắc.
– Cái Duệ tìm được người mà chúng ta chờ đợi bấy lâu rồi, về thôi.
Đoạn Phạm Tu chỉ thẳng lên tấm bảng gỗ có mấy chữ Hán trên cổng, nghiêm giọng:
– Sĩ khả sát bất khả nhục! Từ nay về sau ta không bao giờ đặt chân đến đây nữa, nếu trở lại ta sẽ gỡ bảng hiệu này. Một kẻ sĩ, dù không nhận lời mời cũng không nên dọa thả chó ra đuổi ta. Hừ!
Dứt lời Phạm Tu phẩy tay áo phăm phăm bước đi khiến những người còn lại lật đật bước theo sau. Ra khỏi làng, Phạm Tu đi nhanh như chạy, dáng vẻ vô cùng khẩn trương.
– Bỉnh Di, con cho anh em thu trại trở về làng, ta và các chú đi trước.
– Thưa cha…
– Con dẫn anh em về làng nhanh nhất có thể, bây giờ ta sẽ theo lối tắt đến thôn Đường Vỹ, chọn mười anh em thông thuộc đường xá để dẫn lối cho cha.
Bỉnh Di lập tức thi hành. Lúc bấy giờ Quang Phục mới lên tiếng hỏi rõ, Phạm Tu giảng giải:
– Tráng niên họ Mạc hai mươi tuổi nhưng bị nhầm thành họ Ngô vì một lý do nào đó, hiện đang ở thôn Đường Vỹ.
– Liệu có đúng không, Tả Đô đốc?
– Ông cũng biết con Duệ nó hành sự không hấp tấp, nó đã phải dùng mật ngữ để phòng bất trắc hai đứa này gặp chuyện. Mấy tháng vừa rồi ta đã quan sát tinh tượng, vì dạo trước Khuông Vạn Thái sư Ngô Chân Lưu từng bóng gió rằng phía Tây có sao sáng. Nay đã ứng nghiệm, nên cái Duệ mới nhắn là "ngô đã ra ngô nhưng ngô thực ra lại là mạc", chính là ý đó.
– Vậy cái gì mà thần khí trấn thiên hạ? Kỳ nhân dị tướng?
– Điều này thì ta quả thật là chưa rõ, phải đến đó ngay. Có lẽ ông không biết, chứ ở làng mình, con Bình và con Xuân chọn chồng phải cao ít nhất năm thước. Con Duệ nhắn thêm câu đó, lại thêm thằng Bình đi theo nên có ý nhắc ta rằng… – Phạm Tu thở dài. – Sợ thằng Bình làm loạn.
Tất cả cùng phá lên cười, có thể nói lúc này tinh thần của họ rất tốt.
Bỉnh Di chọn đủ mười anh em, họ nhanh chóng dẫn đường cho Phạm Tu đi theo lối tắt. Bỉnh Di được hai tráng niên kể lại toàn bộ những gì vừa nghe được, anh chàng vui ra mặt. Cả hội nhanh chóng nhổ trại rút lui ngay trong đêm, về đến làng khi trời đã sáng rõ.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện cổ xưa được tái hiện đầy sống động.