(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 225: Thần nhân Binh thư yếu lược
Tối hậu thư Vạn Thắng vương gửi La Lệnh công có ghi rõ: trước Ngọ ngày 1 tháng 2 năm Thiên Đức thứ 30 mà không trao trả Lý Lệnh công, Thiên Đức quân sẽ động binh tiến đánh để đòi người. Bức thư cũng nêu rõ, Lý Lệnh công sau khi hồi hương sẽ được đảm bảo an toàn tính mạng, được an trí tại Lý gia trang cùng gia quyến.
Sau khi sứ giả mang thư đi, Ty Thông tin, Ty Dân vận và Ty Giáo dục đã cùng phối hợp với các hội như Hội Phụ lão, Hội Phụ nữ, Hội Thanh Thiếu niên Thiên Đức, Hội Nông dân, Hội Thương nhân… để loan tin rộng rãi trong dân. Các bản yết thị thông báo rằng Vạn Thắng vương quyết đòi người, và theo tin tình báo, Lý Lệnh công đang bị đối xử bạc bẽo, bị tước đoạt hết của cải. Vạn Thắng vương đòi Lý Lệnh công trở về, được an trí tại Lý gia trang trong ấp Cồi. Đối với Mậu Quốc Thìn, do ông ta đã sai quân chặt đầu sứ giả treo trên cột tre, tội đáng chết vạn lần, Vạn Thắng vương muốn đòi về xử tội. Mậu Quốc Tỵ và tàn binh sẽ được tha bổng, cho phép về làm nông.
Mục đích của Chương là tạo sự đồng thuận trong dân chúng, nhằm có được lý do chính đáng để động binh.
Để thống nhất việc quản lý các phường hội vốn không trực thuộc các Ty như Hội Thương nhân (thuộc Ty Thương nghiệp) hay Hội Nông dân (thuộc Ty Nông nghiệp), Chương đã ký sắc lệnh cho phép bách tính được tự do thành lập hội, và mỗi hội sẽ đại diện cho quyền lợi của các thành viên. Các hội này sẽ nằm trong một tổ chức chung gọi là Mặt trận Thống nhất Vạn Xuân. Phạm Thị Duyên được chỉ định làm Chủ tịch, còn Vương Thị Thoan được cử làm Phó Chủ tịch của Mặt trận.
Thiên Đức hội của Phạm Thiên Bình cũng nằm trong Mặt trận, nhưng Chủ tịch, Phó Chủ tịch hay các thành viên thuộc Ủy ban Mặt trận Thống nhất Vạn Xuân đều phải là thành viên của Thiên Đức hội ít nhất một năm. Vì lẽ đó, Mặt trận này cũng nằm dưới sự kiểm soát của Thiên Đức hội và các nhân sĩ lâu năm của phủ Thiên Đức. Mỗi huyện sẽ có một Mặt trận Thống nhất, được bầu cử năm năm một lần theo hình thức phổ thông đầu phiếu.
Mặt trận Thống nhất Vạn Xuân lấy ngày 18 tháng 11, ngày ban hành sắc lệnh, làm ngày thành lập.
Chương vẫn đang nghiên cứu, dựa theo những luật lệ thời Lý Nam Vương trị vì, để xây dựng hiến pháp sao cho phù hợp với hoàn cảnh hiện tại. Bên cạnh đó, một cơ quan có tên Thanh tra Chính phủ cũng được phác thảo trên giấy tờ, nhưng vẫn chưa tìm được người phù hợp để bố trí.
Thanh tra Chính phủ làm nhiệm vụ tham mưu, tiếp nhận đơn thư từ dân chúng, phòng chống tham nhũng, và giám sát việc thực hiện các chủ trương do Vạn Thắng vương ban hành. Ban đầu, Thanh tra Chính phủ được đặt như một phòng trực thuộc Văn phòng Trợ lý Vạn Thắng vương, do một Trưởng Thanh tra và hai Phó phụ trách, bao gồm 4 ban sau:
– Ban thanh tra hành chính. – Ban thanh tra theo lĩnh vực. – Ban thanh tra cơ quan. – Ban thanh tra Bộ Quốc phòng, Ty Công an.
Đứng đầu mỗi ban là một Trưởng ban và một Phó ban.
Do đã có kinh nghiệm, Ty Thông tin và Ty Dân vận không mất nhiều thời gian để tạo sự đồng thuận trong dân rằng La Lệnh công phải trả người. Sĩ quan, Hạ sĩ quan cùng binh lính Thiên Đức cũng được quán triệt rõ về mục đích đòi người và những nhiệm vụ sẽ phải làm để đáp ứng nguyện vọng của bách tính.
Bộ Tổng tham mưu họp với Ban Chỉ huy Đại đoàn Thiên Đức để cùng bàn thảo, thống nhất các mục tiêu và kế hoạch tác chiến.
Trong dự thảo kế hoạch tấn công, quân Thiên Đức sẽ huy động khoảng 8.000 quân gồm:
Trung đoàn Thiên Đức, Trung đoàn Thần Vũ (thiếu một Tiểu đoàn) và Trung đoàn Thần Sách, với tổng quân số 4.000 người.
Lữ đoàn Pháo binh Thần Sấm 1.000 quân, Lữ đoàn Thủy quân Long Vũ 1.600 quân, Tiểu đoàn Thiết xa 600 quân, Tiểu đoàn Hậu cần 800 người.
Chương xem kế hoạch xong, nói với Lý An và Phạm Cự Lượng rằng cần phải có lực lượng dự bị sẵn sàng tiếp ứng. Theo đó, sẽ lấy từ Trung đoàn Thánh Dực và Thuận Thành mỗi nơi một tiểu đoàn, đồng thời Tiểu đoàn Thần Vũ cũng phải làm dự bị. Bốn Huyện đội trưởng cũng có trách nhiệm cung cấp thêm 800 người cho Tiểu đoàn Hậu cần, phục vụ công tác vận lương, đạn pháo, và cáng tải thương binh, tử sĩ. Tổng quân số huy động theo đó nâng lên thành 10.300 người.
Bên cạnh đó, Chương giao cho Bộ Tổng tham mưu cùng Cự Lượng, Văn Long đưa thêm mục tiêu đánh chiếm và giữ Hiến Doanh vào kế hoạch.
Lý An thực sự không hiểu mục đích của Chương. Bởi lẽ, Hiến Doanh chỉ là một thị tứ nhỏ ven Xích Giang, nằm ở phía Đông Nam phủ Thiên Đức, không hề có vị trí quân sự chiến lược. Hơn nữa, theo thông tin Lý An nắm được trước đây, gần Hiến Doanh chỉ có một trại thủy quân 1.000 người cùng một trại mã bộ 1.000 người trấn giữ.
Chương lắng nghe xong, mới hỏi lại:
— Xưa nay ông dùng binh đánh trận chỉ muốn phá tan đại quân của đối phương bằng sự cơ động của binh mã, bố cháu rất tâm đắc với điều đó.
Chương vẽ một vòng tròn lớn lên mặt giấy, thêm vài mũi tên chĩa vào rồi nói:
— Việc ta báo trước sẽ động binh là để La Lệnh công có sự chuẩn bị đối phó. Cha nghĩ ông ta sẽ huy động được bao nhiêu binh mã để đối phó với chúng ta?
— La Lệnh công mạnh về thủy quân do vùng bên ấy nhiều sông ngòi, thủy quân của ông ta đánh thạo cả trên bộ, áng chừng 7.000 quân cơ hữu. Nếu cần, ông ta có thể huy động thêm 2.000 đến 3.000 quân thủy. Quân kỵ bộ có khoảng 6.000, cũng theo chính sách ngụ binh ư nông tương tự như ta.
— Số nhân khẩu này, 21 vạn quân dân, cha có từ khi nào vậy?
— Con số này ta áng chừng, ba năm trước ta được biết dân số của họ ước chừng 20 vạn. Về phân bổ dân cư, họ tập trung ven các nhánh sông và dọc bờ tả ngạn Xích Giang. Vùng trung châu đóng lỵ sở, dân chủ yếu trồng lúa và đánh cá.
Lý An vạch trên họa đồ, nói thêm:
— Dọc theo Xích Giang, phía Đông và Đông Bắc của Tế Giang, phần đông dân gốc Hoa quốc.
Chương đăm chiêu một hồi rồi nói:
— Như vậy quân chính quy họ có thể huy động khoảng một vạn rưỡi chưa kể dân binh trong các vùng. Cha phải lưu ý điều này, nếu dân bên ấy thạo sông nước, và nếu La L��nh công núng thế, ông ta có thể chia nhỏ binh lực đánh tập kích, vu hồi, quấy phá hòng khiến ta hao binh tổn tướng. Để giảm bớt áp lực chiến tranh, ta phải đánh nhanh, thắng nhanh và bố trí phòng ngự cẩn thận. Ta vượt sông đánh sang, đây là lối gần nhất mà ai cũng đoán được.
Lý An đồng tình, hỏi:
— Con định nhân thời cơ đánh Hiến Doanh?
Chương rót trà mời Lý An rồi thủng thẳng:
— Xưa nay dùng binh ai cũng muốn đánh vào đường tiếp lương cha nhỉ?
Lý An nói phải, Chương tiếp lời:
— Hiến Doanh và phụ cận chính là nơi tiếp lương cho La Lệnh công, nói một cách hình tượng là vậy cha ạ.
Lý An lập tức hiểu ra ý định của Chương, ông đặt chén trà xuống bàn, căng mắt nhìn họa đồ, đưa tay bóp trán suy tư.
— Vậy là phải khiến La Lệnh công tin rằng ta đánh vượt sông trong khi Hiến Doanh mới là mục tiêu chính? Hừ! Bảo sao trước đây ta càng đánh càng yếu mà không làm gì được, chính là bị bóp nghẹt dạ dày, chặn đứng yết hầu.
— Thủy quân và pháo binh của chúng ta chưa đến ba nghìn nhưng có thể khống chế được quân số gấp ba của La Lệnh công. Con muốn ông ta dồn trọng binh đối phó và…
Chương bỏ lửng câu nói, tủm tỉm cười. Lý An thắc mắc:
— Khi xưa con ở Thủ đô có qua trường lớp quân sự nào không?
Chương thực thà:
— Con có khoảng một tháng ở trong quân học việc và mười hai năm học binh pháp.
— Binh pháp con học của bậc cao nhân nào?
Chương nói láo không chớp mắt:
— Con học “Thần Nhân Binh Thư Yếu Lược” do các thần nhân nhiều đời truyền lại. Binh thư yếu lược dạy rất nhiều bí kíp hành binh, dụng binh, dụng người, xây dựng đất nước.
— Ta có thể học thứ đó chứ? Con có đem theo khi đến đây không?
Chương khẽ nhún vai:
— Con trôi dạt trên sông biển bao ngày tháng, chẳng biết mình đang ở đâu, cũng không được biết trước nên đã đến đây với hai bàn tay trắng. Nhưng cha yên tâm, con đã ghi nhớ trong đầu cả rồi.
— Vậy con dạy cho ta, ta sẽ bái con làm sư.
— Con sẽ chia sẻ những gì con biết chứ sao con làm sư của cha được. Trước hết cha nên học thông thuộc chữ Bụt và phép tính toán, bảng cửu chương để làm nền tảng.
— Ta cũng cố gắng lắm nhưng không thể mau bằng đám trẻ. Ta đã thuộc lòng bảng chữ cái rồi, ta có thể viết được tên mọi người.
— Vậy cha phải đẩy nhanh tốc độ lên, còn như cha mắc chỗ nào cứ hỏi, con sẽ giải đáp. Thứ con biết quá nhiều nên chẳng rõ cha cần cái gì nữa.
“Thần Nhân Binh Thư Yếu Lược” mà Chương đề cập có lẽ là những cuốn sách sử. Chương nói học thứ đó mười hai năm khiến Lý An nhẩm tính rằng, để học binh thư thì sớm nhất cũng phải mười sáu tuổi. Tính ra thì Chương hẳn phải ba mươi lăm tuổi. Lý An cho rằng điều đó hợp lý, ít nhất Chương phải ba mươi lăm tuổi mới có thể chững chạc và suy nghĩ sâu sắc đến vậy.
Lý An họp với Phạm Tu, Phạm Tu bày tỏ trăm sự nhờ cậy Lý An vì ông không thạo địa hình. Hơn nữa, Chương và Phạm Tu cũng muốn gặt hái chút thành quả từ trường quân sự vừa mới thành lập. Song song đó, Chương cũng thực lòng mong muốn Lý An lấy lại sự tự tin.
Chương dự định ký lệnh bổ nhiệm Lý An làm Tổng tư lệnh Chiến dịch Văn Giang, Phạm Cự Lượng làm Phó Tổng tư lệnh.
Lý An có ý từ chối song Lam Khuê gặp riêng, thủ thỉ:
— Chồng con tin tưởng cha nên mới có ý định như vậy, sao cha còn chần chừ trong lòng?
— Ta từng là soái đối địch, nay cầm quân Thiên Đức đánh Tế Giang e là trong quân nhiều kẻ không phục.
Lam Khuê cười mà rằng:
— Chẳng phải chồng con đã để cha dạy dỗ toàn bộ tướng sĩ Thiên Đức đó sao? Cha còn lạ gì ẩn ý của anh ấy. Thiên Đức trọng người tài, trong quân bây giờ chỉ có cha là người dày dạn chinh chiến nhất. Ông Lôi dạo trước còn hăng hái đòi ra trận, nhưng giờ lại chỉ thích dạy tân binh. Tướng sĩ Thiên Đức chín phần mười đều còn rất trẻ, nếu cha không cầm quân, liệu còn ai xứng đáng hơn?
— Thì ta cũng biết vậy.
— Cha xem, từ ngày cha về đến nay, chồng con một lời cha hai lời ông, luôn miệng nói với con rằng có cha giúp thì từ nay có thể yên giấc mỗi đêm.
— Ta cũng biết con bây giờ một lòng một dạ với nó. Những lời ngon ngọt này có phải Vạn Thắng vương bảo con đến nói với cha không?
— Của chồng công vợ, cha còn sức thì giúp vợ chồng con. Có như vậy, Thiên Kim sau này mới ngưỡng mộ và tự hào về ông ngoại nó chứ.
— Hừ! Chỉ cuối năm nay thôi, ta sẽ trở thành ông nội, ta không cần đứa cháu ngoại nữa. Chăm sóc nó cẩn thận, rồi lớn lên nó lại thành con nhà người ta, lại lợi dụng gia đình người ta để xây nhà to cho bố mẹ nó.
Lam Khuê ngả đầu vào vai Lý An, cùng nhìn Mạc Thiên Kim đang ngồi chơi giữa nhà, nói:
— Anh Thành và chị Quỳnh đã kết hôn rồi, nhỡ đâu họ lại sinh con gái đầu lòng thì sao chứ?
— Phải là con trai, phải có đứa nối nghiệp chứ.
— Chúng con chẳng quan tâm trai gái, miễn là lớn lên chúng có hiếu với chúng con là được.
— Mà này, dù con đã là Quý phi nhưng vẫn chưa tổ chức đám cưới đâu.
— Chờ Mạc phủ xây xong, rồi cha khải hoàn trở về, lúc đó con gái lấy chồng cũng tốt mà.
— Ta thật không hiểu lũ trẻ chúng bay bây giờ thế nào nữa.
— Vậy là cha đồng ý rồi nhỉ?
— Hừ! Vợ chồng cô giăng thiên la địa võng thế này, lão già này còn đường lui nào sao? Mà Lý Lệnh công về Lý gia trang rồi thì sao chứ? Đó là bác của ta, đối đãi với ta không tệ.
— Ồ, đó chẳng phải là ông của con và cụ của Thiên Kim sao? Cha quên lệ của quân Thiên Đức à? Cha cầm quân chính là đang trong quân chứ không phải ông đồ, Lý Lệnh công là bác của cha thì đã sao?
Lý An chép miệng:
— Vạn Thắng vương chắc hẳn phải ba mươi lăm tuổi, có khi còn bốn mươi lăm tuổi ấy chứ. Toàn nghĩ ra những điều mà người khác không thể ngờ tới.
— Cha thấy con gái tinh mắt không?
— Được rồi, con giỏi.
Đoạn Lý An bước đến bế Thiên Kim, nói với cháu:
— Để ông đánh một trận rồi về, cháu yêu ở nhà phải ngoan nhé. Ông sẽ công kênh cháu của ông trước ba quân, cho cháu tha hồ mà thích thú.
Lệnh ban bố trong toàn quân, Lý An được bổ nhiệm làm Tổng tư lệnh chiến dịch, khiến toàn thể quân sĩ đều lấy làm vui mừng, Phạm Cự Lượng và các tướng lĩnh khác cũng không ngoại lệ.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép và đăng tải khi chưa được cho phép.