Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 224: Cao Mộng Dao

Cao Mộng Dao 19 tuổi, là con gái út của Thủy Sư Đô đốc Cao Mộc Viễn. Cao Mộc Viễn là cháu họ của La Lệnh công La Tá Phi. Song Đao tướng Cao Mộc Lân là huynh trưởng của Cao Mộng Dao. Mộng Dao còn có một người anh khác, là Thủy Tướng Tiên phong Cao Mộc Kỳ.

Cao Mộng Dao mê thơ phú văn chương, giỏi đàn hát, quen với Nguyễn Trung Ngạn, 23 tuổi, trong dịp Tết Trung thu hai năm trước. Nguyễn Trung Ngạn vốn là người hay chữ, thông minh có tiếng trong vùng, nhưng gia cảnh bần hàn, cha mẹ không còn. Tính tình chàng có phần ương ngạnh, không chịu luồn cúi nên vẫn còn chân trắng. Hằng ngày, Ngạn mưu sinh bằng việc viết câu đối, viết thư, làm đơn thưa kiện hộ, vẽ tranh. Chàng thường đọc sách, ngâm thơ và cũng làm được một số bài thơ được dân gian truyền tụng.

Cao Mộng Dao ái mộ, hai bên tâm đầu ý hợp nên chẳng mấy chốc đã muốn kết duyên phu phụ. Ngặt nỗi, Cao Mộng Dao ở chốn gác tía lầu cao, mà Cao Mộc Viễn mới đây đã thuận tình gả nàng làm thiếp cho Tả Tướng thủy quân Đỗ Nhân Chú. Cao Mộng Dao dẫn Nguyễn Trung Ngạn về ra mắt, xin cha thuận tình nhưng Cao Mộc Viễn không ưng thuận, đuổi Nguyễn Trung Ngạn về và căn dặn gia nhân rằng nếu chàng còn dám bén mảng vào phủ thì đánh què chân.

Sau đó, Cao Mộng Dao nhờ tì nữ hẹn Nguyễn Trung Ngạn giả làm thầy đồ, chờ gần trại thủy của Cao Mộc Lân. Nàng đến thăm huynh trưởng, dẫn theo chàng Ngạn và xin huynh trưởng nói giúp mình với cha. Cao Mộc Lân thương em gái bèn về thưa chuyện, nhưng Cao Mộc Viễn nhất quyết không nghe.

Cao Mộc Viễn là người cố chấp, gia trưởng và nóng tính. Mộng Dao đoán biết cha sẽ không nghe lời huynh trưởng, nên trong khi chờ đợi tại quân doanh, nàng đã bàn với Nguyễn Trung Ngạn việc trốn sang Siêu Loại, nơi chỉ cách đó một con sông.

Tại sao Cao Mộng Dao lại chọn Siêu Loại mà không phải nơi khác làm chốn nương thân?

Cao Mộng Dao chưa từng đến Siêu Loại trước đó, và Nguyễn Trung Ngạn cũng vậy. Mấy tháng trước, Lý Lệnh công cùng gia quyến đến nương nhờ trong phủ, sau đó là Mậu Quốc Thìn cùng tàn binh. Mộng Dao thân phận nữ nhi, chẳng mấy khi chú ý đến việc quân cơ, nhưng nàng nghe tì nữ kể rằng đất Siêu Loại đã đổi chủ, có quân Thiên Đức mới nổi lên gần đây đánh đuổi Lý Lệnh công, và chủ tướng của quân ấy tuổi mới chỉ ngoài đôi mươi.

Cao Mộng Dao cũng để ngoài tai, nhưng khi ra ngoài phố, nàng nghe dân tình kháo nhau rằng sắp có loạn đến nơi vì quân Thiên Đức đòi đầu Mậu Quốc Thìn, sớm muộn cũng sẽ kéo quân đánh sang. Được vài tháng, thấy tình hình lắng dần, chẳng thấy quân Thiên Đức gây hấn nên Mộng Dao cũng quên bẵng đi.

Gần Tết, Mộng Dao đến trại thăm huynh trưởng và đem đồ Tết từ phủ. Thấy quân trong trại tất bật, nàng hỏi Cao Mộc Lân thì được biết, thủy quân Thiên Đức bất thần kéo sang, dùng thứ vũ khí lạ gần như tiêu diệt sạch sẽ toán cướp mới tụ tập gần nơi hoang vắng. Toán cướp ấy phân nửa là tàn quân Siêu Loại của Mậu Quốc Tỵ, nhập bọn với đám vô lại trong vùng, chuyên bắt cóc phụ nữ. Mộc Lân cũng tính đem quân đi đánh nhưng vì đám cướp ấy chỉ nhắm vào thương thuyền, gây hại cho bên Siêu Loại nên lệnh trên đưa xuống là tạm thời nhắm mắt làm ngơ.

Là một cô gái mới lớn, chưa hiểu hết việc quân cơ, Mộng Dao chỉ thấy rằng quân Thiên Đức kéo sang trừ hại rồi rút lui, chẳng hề chiếm đoạt lợi lộc gì nên nàng có thiện cảm.

Đầu xuân năm mới, người đến phủ chúc Tết rất nhiều. Mộng Dao ở chốn khuê phòng nên chẳng biết đầu đuôi, nhưng tì nữ kể rằng chủ tướng quân Thiên Đức đã làm lễ đăng quang lên ngôi vương khi mới 26 tuổi, đổi tên gọi Siêu Loại thành Thiên Đức. Mộng Dao chú ý khi tì nữ nói rằng chủ tướng quân Thiên Đức không rõ cha mẹ, trọng dụng hiền tài không kể xuất thân, và lưu dân trước đây đến đó lánh nạn rất nhiều. Các tướng từng thuộc quyền Mậu Quốc Thìn bây giờ đều nắm trọng trách trong quân ấy cả.

Bấy giờ Mộng Dao mới lấy làm lạ, bởi theo hiểu biết của nàng thì để dựng nghiệp xưng vương ắt phải có tài năng, có người chống đỡ, gia thế hiển hách chứ không thể tay trắng dựng cơ đồ. Bất giác, Mộng Dao nhớ lại chuyện trừ đám cướp thì cho rằng quân Thiên Đức cũng có phần trượng nghĩa.

Tết chưa hết cũng là lúc Mộng Dao nghe tin mình sẽ bị gả làm thiếp. Vậy nên, ngoài Siêu Loại ra, nàng chẳng còn biết nơi nào khác làm chốn nương thân.

Ngồi trong trướng, Mộng Dao bàn với chàng Ngạn việc trốn đi để được ở bên nhau. Điều còn khiến nàng lấn cấn chính là danh phận của mình, sợ rằng khi trốn sang đó rồi, Thủy Sư Đô đốc sẽ sai người sang đòi về. Cả hai còn đang toan tính thì hay tin Cao Mộc Lân đang về tới, sợ không còn kịp thời gian nên lẻn ra bến, lấy chiếc thuyền gần nhất chèo đi, trong người không kịp đem theo thứ gì. Ngay trước khi bị quân Thiên Đức bắt khi vừa cập bờ, cả hai cùng thề nguyện sẽ cùng sinh cùng tử.

Nữ binh cận vệ đưa Mộng Dao đi tắm gội, thay y phục ở nhà Nguyệt. Mộng Dao lo sợ bản thân sẽ bị người vừa nãy làm nhục, quyết chí đập đầu mà chết cho xong nếu chẳng may rơi vào tình cảnh ấy. Bỗng nhiên, nàng nghe Nguyệt ở ngoài sân hỏi nữ binh cận vệ:

-Thầy ta nhất định không chịu ở lại ăn tối à? Có mấy khi thầy đến mà cứ vội vã đi luôn thế?

-Vạn Thắng vương còn đang tra hỏi tên Ngạn, xong xuôi là phải về ngay chị ạ. Đại Thắng Hoàng hậu có dặn bọn em trước khi đi là không được để Vạn Thắng vương say mèm. Vương uống không giỏi nhưng lại ham vui lắm.

Nguyệt cười, hỏi:

-Vậy hỏi xong về luôn thì cho cô này thay y phục làm gì? Vạn Thắng vương định nạp thiếp sao?

-Chị cứ đùa dai, cô gái này đẹp nhưng so với bốn nữ hổ ở Lý phủ thì không sánh được. Vương nhà mình trông vậy chứ đường hoàng xưa nay, chúng em theo ngày đêm còn chẳng được để mắt tới kia kìa, cô này làm sao mà đến lượt.

-Ta trêu thế thôi, thầy ta là người như thế nào ta rõ cả mà, lão Lượng nhà này hồi trước cứ lo ngay ngáy. Gớm, ta chẳng sắc nước hương trời gì, từng gõ vào đầu thầy ta, giờ còn sống sót đã là phúc tổ bảy mươi đời rồi ấy chứ!

Mộng Dao nghe ba người phụ nữ nói chuyện ngoài sân không sót một chữ nào.

-��Chẳng lẽ người đó là vương đất này ư? Phải rồi, người ấy còn trẻ, tướng mạo hơn người, mà đám quân nữ này lại vận y phục màu vàng… màu này đích thị chỉ dành cho bậc đế vương.”

Nghĩ vậy, Mộng Dao chạy ù ra sân, quỳ gối dập đầu trước mặt bọn Nguyệt, khóc lóc xin cứu giúp. Nguyệt đỡ cô nàng dậy và nói rằng:

-Chúng ta không thể giúp em, chỉ em mới có thể giúp em mà thôi. Vạn Thắng vương là thầy của ta, ngài ấy rất rộng lòng nhưng ghét kẻ dối trá, lọc lừa. Nếu em còn giấu điều gì, hãy gặp ngài ấy kể rõ đầu đuôi sự tình, ắt sẽ được giúp mà thôi.

-Thật không ạ? Thật không ạ? Xin chị nói giúp em.

-Đừng lo. - Nguyệt vỗ lưng an ủi. - Vạn Thắng vương cho em thay y phục không phải có ý đồ gì đâu. Ngài ấy xưa nay đối đãi với nữ nhân rất hậu, lại thường bênh vực họ. Bây giờ em mau theo các cô này về, hãy tự nói trước khi bị ngài ấy tra ra.

Bởi thế, Mộng Dao chạy sấp ngửa trở về nhà lao, nữ binh cận vệ vừa đi vừa căn dặn đôi điều, nhưng nàng nào có nghe lọt tai.

-Bẩm Vạn Thắng vương, chúng em đã thu���t chi tiết, tuyệt không nửa lời dối trá. Trời đất chứng giám, nếu chúng em có lòng gian thì trời tru đất diệt, thác không toàn thây.

Nguyễn Trung Ngạn nói thêm:

-Bẩm Vạn Thắng vương, tiểu sinh cúi xin ngài tha tội vì đã không thành thực, chỉ là tiểu sinh sợ thân phận của Cao tiểu thư lộ ra, quân Thiên Đức sẽ dùng đó để mặc cả với Thủy Sư Đô đốc.

Chương nghe vậy tủm tỉm cười, nói:

-Ban nãy Cao tiểu thư nói anh là người thông minh, ta thấy đúng đấy. Anh nói vậy chẳng khác nào ám chỉ rằng nếu ta làm thế thì thật xấu mặt, đúng chứ?

Nguyễn Trung Ngạn đáp:

-Bẩm ngài, tiểu sinh không có ý đó.

Chương phẩy tay gạt đi, nói:

-Có ý đó cũng chẳng sao, anh ngẫm vậy cũng đúng. Ta đánh sang Tế Giang là chuyện sớm muộn, nhưng ta không dùng nữ nhân để mặc cả. Đất Thiên Đức này, phụ nữ là để yêu thương, che chở, bảo vệ, chứ không dùng làm mưu việc quân.

Bấy giờ nữ binh cận vệ bưng vào hai mâm cơm, Chương nói:

-Đến bữa thì ăn thôi, mấy hôm nay các người mệt nhọc rồi, tranh thủ mà ăn, vừa ăn vừa nói chuyện.

Mỗi mâm cơm có cá hấp, canh mồng tơi, lạc rang, đậu phụ rán và mấy miếng thịt lợn. Chương ngồi cùng hai nữ binh và đôi trai gái đang mắt tròn mắt dẹp. Mâm còn lại, 6 nữ binh ngồi với nhau. Chương đụng đũa thì nữ binh nhất loạt mời cơm. Thấy Trung Ngạn và Mộng Dao chưa hiểu, Chương ôn tồn giải thích:

-Hai người ở Thiên Đức rồi sẽ hiểu, ta vì được yêu mến mà làm vương, chứ chẳng tài cán gì. Thiên Đức là nhà, bách tính là cha mẹ, quân sĩ là anh em. Ta gặp đâu ăn đó, không thích ăn một mình, đánh trận thì ăn ké khẩu phần của quân, ta cũng chỉ là người thường mà thôi, chẳng phải bậc thiên tử gì cả.

Đoạn Chương gắp cho Mộng Dao một miếng đậu phụ và nói:

-Đũa ta chưa dùng nên em đừng ngại, món đậu phụ này do vợ ta nghĩ ra đó. Ăn đi, đừng có ngồi thừ ra đó.

Tất nhiên, Trung Ngạn và Mộng Dao cũng ăn nhưng áp lực khi ngồi chung mâm với Chương khiến đôi trai gái như nhai rơm. Ăn xong, Mộng Dao nhận một bát sữa đậu nành, uống cùng các nữ binh trong khi Nguyễn Trung Ngạn dâng trà mời Chương. Chương nói:

-Tháng Giêng vẫn còn chưa hết, ở Thiên Đức gọi là tháng Uyên Ương. Nếu hai người muốn nên duyên chồng vợ thì cứ suy tính kỹ càng, ta sẽ tổ chức đám cưới cho.

Mộng Dao và Trung Ngạn nghe chừng không tin vào tai, Chương cười:

-Còn trẻ, yêu là cưới. Ta đã tác hợp cho hàng trăm đôi nên duyên rồi đó. Thiên Đức sẽ có việc phù hợp cho hai người làm, nhà cửa ta sẽ cấp cho để ở, sau muốn đẹp thì tự tay mà dựng.

Cả hai chắp tay tạ ơn. Chương nói trước khi ra về:

-Ở đây, hai người là dân Thiên Đức. Nếu muốn về Tế Giang, cứ làm giấy trình lên, ta sẽ xem xét. Chuyện đánh Tế Giang là không tránh được, ta cho ba ngày suy nghĩ. Đánh nhau khó tránh thương vong, xui rủi lệnh tôn hay lệnh huynh của Cao tiểu thư có mệnh hệ gì, cũng đừng trách ta. Nếu nghĩ thông, hãy đến Lý phủ gặp ta.

Chương ra cổng nhà lao, thưởng cho mỗi binh sĩ 10 đồng, đưa thêm 20 đồng và dặn:

-Ngày mai mua thịt thà cho hai người đó ăn, đối đãi tử tế với họ, đừng để ta uổng công.

Hai ngày sau, Nguyễn Trung Ngạn và Cao Mộng Dao được đưa đến Lý phủ. Chương hỏi lại một lần nữa, cả hai xin Chương tác hợp cho h�� thành chồng vợ, làm con dân Thiên Đức và nguyện một lòng trung thành với ngài Vạn Thắng vương.

Duệ nhận Cao Mộng Dao vào giúp việc giấy tờ ở huyện, còn Nguyễn Trung Ngạn đến làm ở Ty Thông tin. Một mái nhà tranh đơn sơ thuộc Ty Thông tin được cấp cho hai người, đối với họ, như vậy thật hơn cả trong mơ.

Bỉnh Di biết tin Chương thu nhận hai người, lại nghe Thiên Bình bảo rằng Chương đã tự mình suy đoán ra thân phận của Mộng Dao nên vô cùng kinh ngạc, vội đến Lý phủ nhận lỗi vì sự tắc trách của mình. Chương cười và nói rằng:

-Anh thấy gương lão Diệu chưa? Bị trói treo lên xà nhà, thật mất mặt, báo hại ta bây giờ phải nhận thêm một con hổ dữ. Anh vốn cẩn trọng, lại sáng dạ, chẳng lẽ lại nhắm đến cô gái họ Cao đó sao?

Phạm Bỉnh Di gãi đầu cười không đáp. Chương đe:

-Chỗ chị Ngọc không phải tay vừa đâu, trong đám năm chị em nhà đó chỉ có Duệ là hiền lành nền nã, chứ Thiên Bình cũng chẳng khác chị Xuân là bao. Anh đừng để đến đêm hôm thức giấc rồi thấy của quý bị cắt phéng đi là toi đời đấy.

-Vạn Thắng vương dạy chí phải, cô Ngọc nhà tôi thật cũng không vừa.

-Anh muốn lập thiếp, tốt nhất nên báo cáo chị ấy trước rồi nhờ bọn Thiên Bình đả thông giúp cho. Mình là người đứng đầu, đừng để trong dân đàm tiếu rằng cướp ý trung nhân của kẻ khác là mang tiếng lắm đấy.

Cứ cô nào chưa có đôi có lứa mà ngắm, thiếu gì.

Đàn ông Vạn Xuân năm thê bảy thiếp là chuyện thường, nhưng Thiên Đức lại đang thiếu đàn ông và cần sinh thêm nhiều trẻ nhỏ. Có điều, con gái làng Nhất Vạn đều là những nữ tử khác người, đều là nghĩa nữ của Phạm Tu nên chẳng hề nể nang gì đức lang quân dù có là Bỉnh Di, Bạch Hổ hay Yết Kiêu.

Trường hợp của Thiên Bình là do trót đưa Duệ lên trước, rồi Chương lại là đầu lĩnh, lại mê mẩn nàng quá đỗi nên Thiên Bình đành phải chấp nhận, chứ nếu không, Chương làm sao có thể nạp được Uyển Như và Lam Khuê.

Tuyệt phẩm này đã được trau chuốt bởi đội ngũ biên tập của truyen.free, xin ghi nhận và bảo vệ công sức.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free