(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 219: Tấn phong Hoàng hậu
Hàn Thuyên và Lê Đăng Trình mở hòm, lấy ấn vàng đưa cho Chương để đóng vào tờ chiếu. Vạn Thắng vương đứng lên, Phạm Bạch Hổ phát chín tiếng súng lệnh.
Hàn Thuyên quay mặt về hướng Tây xướng to:
– Có chiếu vương ban!
Bách tính một lần nữa quỳ xuống, riêng binh sĩ Thiên Đức vẫn nghiêm trang như tượng.
Sau khi ca ngợi công đức, sự nghiệp, chiến công của Vạn Thắng vương, nêu bật mục đích và ý nghĩa của việc nhận ngôi vương cùng nguyện vọng của bách tính Thiên Đức, bản tuyên chiếu chính thức công bố tám điều ân thưởng:
1. Ban thưởng cho sĩ quan, hạ sĩ quan, nhân sĩ trong phủ Thiên Đức. 2. Thăng quân hàm, chức vụ của tướng sĩ lên một bậc. 3. Miễn thu thuế thóc năm Thiên Đức thứ 30. 4. Miễn các khoản thuế lệ, tiền thóc, sản vật còn thiếu từ trước và số thóc công đã vay mượn. 5. Gia thưởng tiền lương cho binh sĩ và công nhân đang làm việc trong các trại, ty, xí nghiệp. 6. Miễn giảm các mức phạt cho hàng binh, tù binh, phạm nhân còn đang bị quản chế. 7. Tha bổng cho những phạm nhân mang tội quân sự. 8. Miễn giảm hình phạt cho những kẻ trốn tránh, tự ra đầu thú.
Hàn Thuyên đọc xong, tờ chiếu được buộc vào sợi dây tơ, từ từ thả xuống. Nhân viên Ty Thông tin đón nhận tờ chiếu, đem treo trước cửa thành Luy Lâu. Tờ chiếu được sao lại, gửi đến bốn huyện trong phủ và các xã, thôn.
Tiếp theo, Hàn Thuyên và Lê Đăng Trình cho kéo thêm cờ mao tuyết lên, rồi đem kim sách – năm tấm gỗ mỏng hình chữ nhật khắc chữ vàng song ngữ – đến. Hàn Thuyên và Lê Đăng Trình tuyên đọc tấn phong:
Suy tôn thân phụ thân mẫu của Vạn Thắng vương: Mạc lão làm Quốc phụ; Mạc lão phu nhân và bà Trần Thị Bê, tức Cả Ngư, làm Quốc mẫu.
Phạm Thiên Bình, Chính thất phu nhân làm Đại Thắng Hoàng hậu.
Nhị phu nhân Nguyễn Diệu Huyền, hiện giữ chức Huyện trưởng huyện Thừa Thiên làm Thần phi.
Tam phu nhân Lâm thị, làm Ái phi.
Tấn phong Trịnh Lam Khuê phu nhân làm Quý phi.
Thiên Bình, Diệu Huyền và Trịnh Lam Khuê vận y phục lụa là, đẹp như tiên giáng trần, lần lượt lên kỳ đài cho bách tính chiêm ngưỡng dung nhan. Thiên Bình đứng bên tả, Diệu Huyền và Lam Khuê đứng bên hữu của Chương, riêng Lâm Uyển Như không lộ diện.
Vạn Thắng vương lần lượt trao kim sách và ấn tín cho từng vị phu nhân trước bàn dân thiên hạ.
Lễ nghi rườm rà là điều khiến Chương ái ngại. Bởi vậy, cậu đã tận dụng vị trí Vạn Thắng vương để sửa đổi nhiều nhất có thể, đầu tiên chính là cách xưng hô, chào hỏi.
Chiếu chỉ tiếp theo mà Vạn Thắng vương cho tuyên đọc chính là bỏ lệ cũ trước đây: bách tính khi yết kiến Vạn Thắng vương, Hoàng hậu, phi tần hay gia quy���n đều không phải quỳ gối hành lễ.
Vạn Thắng vương giao Ty Thông tin phối hợp với Ban Khánh tiết định ra lệ mới về việc chào hỏi khi yết kiến. Quân nhân Thiên Đức vẫn sẽ chào theo lệ trong quân.
Chiếu chỉ tiếp theo được Vạn Thắng vương tuyên đọc chính là bố cáo thiên hạ, từ nay không dùng chiếu chỉ khi cần ban hành mệnh lệnh, chỉ thị mà sẽ dùng “Sắc lệnh” hoặc “Quyết định” kèm theo số hiệu. Sau này, Điều 1 Hiến pháp Thiên Đức đầu tiên có ghi rõ: “Vạn Thắng vương ban hành Sắc lệnh, Quyết định để thực hiện quyền hạn.”
Tổng cộng, Chương lên ngôi Vạn Thắng vương đã ban xuống ba chiếu chỉ.
Vạn Thắng vương lên ngôi trong ánh bình minh ló rạng đằng Tây, báo hiệu một ngày mới, một năm mới của một vị vương hoàn toàn khác biệt trên vùng đất Siêu Loại cũ. Bách tính Thiên Đức truyền tai nhau về sự lạ khi Vạn Thắng vương lên ngôi, và rằng đất Siêu Loại cũ sẽ cường thịnh, bởi trời đất đã ủng hộ.
Theo sắp đặt của Phạm Tu, Chương thấy rằng trước đây khi các sứ quân xưng vương, xưng công đều không ai công nhận ai. Giờ đây, Chương chính thức xưng vương. Để tránh bị kẻ khác cho là tự xưng, cậu cần có ai đó công nhận. Bởi vậy, Chương đã thảo thư mời Sơn Tây vương tham dự lễ Đăng Quang chính thức của mình, và thực lòng mong nhận được lời chúc mừng.
Nguyễn Chính Nghĩa và Bố Giáp được cử thay mặt, kèm thư mừng của Sơn Tây vương.
Sơn Tây vương cho rằng Vạn Thắng vương vốn đã là vương rồi, việc làm lễ cũng chỉ là để bàn dân thiên hạ trông thấy, bởi vậy trong thư toàn lời hay ý đẹp. Thêm nữa, Sơn Tây vương cũng muốn Chương mau giao công thức làm đường nâu.
Nguyễn Chính Nghĩa và Bố Giáp thấy lễ Đăng Quang thực sự không quá linh đình, thậm chí có phần chưa tương xứng với một vị vương cai trị hàng chục vạn dân. Trước sau, cả hai đều chú ý đến thứ vũ khí mà binh sĩ Thiên Đức cầm trong tay, được quấn vải cẩn thận. Chính Nghĩa và Bố Giáp nghe người của Ty Thông tin nói đó là súng hỏa mai, bắn xa trăm dặm, bách phát bách trúng.
Nguyễn Hồng Giang cũng nói với Bố Giáp rằng vũ khí của quân Thiên Đức uy lực vô cùng mạnh, một người có thể địch trăm, lại được bảo quản vô cùng nghiêm ngặt. Hồng Giang đã ở Thiên Đức hai năm nhưng cũng chưa tận mắt thấy cách thức hoạt động ra sao. Trần Nhật Tôn dù đang say mê Nguyễn Hồng Giang song cũng chưa từng đề cập đến thứ vũ khí ấy.
– Anh Tôn từng bảo con rằng, nếu để Vạn Thắng vương ngờ vực việc con có mặt ở đây thì hậu họa khôn lường. Con nay đã là nghĩa muội của Vạn Thắng vương, thân phận này thật không tầm thường, phải biết giữ gìn. Anh Tôn cũng từng bảo con rằng Vạn Thắng vương tuy rộng lượng khoan dung, dễ tin người, thương kẻ cô thế, làm sai thì sửa cho đúng, nhưng đối với phản nghịch, gian tế thì trị rất nặng. Cha có thương con thì đừng có hỏi thứ ấy.
– Ta chỉ tò mò thôi. Con nay cũng đến tuổi cập kê, liệu có muốn thành thân với Trần Nhật Tôn hay không?
– Anh Tôn mới được bổ nhiệm giữ chức Trưởng phòng Tình báo trực thuộc một văn phòng quan trọng, vị trí rất quan trọng và phải là người tin cẩn. Anh ấy muốn lấy ai phải trình văn thư lên chị Thiên Bình, chị Thiên Bình đồng ý mới chuyển sang Vạn Thắng vương quyết định.
– Ta sẽ xin với Vạn Thắng vương trước. Gả con cho thân tín của Vạn Thắng vương, ta yên tâm.
Bố Giáp gặp Chương, bày tỏ ý nguyện. Chương nói rằng những người trẻ yêu thương nhau là tự nguyện, muốn thành thân thì cứ làm đơn.
– Ngài là Hữu Tướng quân của Sơn Tây vương hẳn không lạ lẫm gì, ta thuận ý nhưng dặn trước một điều. Nếu ngài có ý dùng con gái làm gian tế thì nên bỏ ý định ấy hoặc đưa Hồng Giang về ngay. Hồng Giang là nghĩa muội của ta, nếu có ngày lộ ra là gian tế thì ta không còn mặt mũi nào, và ta cũng sẽ không nương tay.
– Tạ ơn Vạn Thắng vương đã nói lời thật lòng, Bố Giáp này thực sự đã hiểu. Đôi khi Bố Giáp tò mò hỏi con những việc chung chung chứ không có ý dò la quân tình.
– Ta rất quý mến ông nên mới nói vậy. Lời thẳng thắn đôi khi khó nghe, nhưng nếu thông tỏ thì mối thâm giao mới bền chặt. Nếu ông muốn, tháng Giêng là tháng Uyên Ương, cưới được thì tốt, ta sẽ làm chủ hôn cho. Trần Nhật Tôn từng cứu ta, theo ta từ ngày còn chăn trâu nên ta coi như ruột thịt.
– Nếu được Vạn Thắng vương làm chủ cho thì thật vinh dự biết bao nhiêu.
– Vậy ông xem ngày lành tháng tốt đi, ta sẽ cho cô Nguyệt làm sứ xin dâu đàng hoàng.
– Tạ ơn Vạn Thắng vương.
Bố Giáp là người ngay thẳng, lại sẵn có lòng quý mến Chương, cũng không có ý dùng con vào việc khuất tất. Chàng rể tương lai lại là thân tín của Chương, Bố Giáp không dại gì làm phương hại đến ái nữ ngang ngạnh của mình.
Nguyễn Chính Nghĩa và Bố Giáp thực sự cũng giật mình kinh sợ khi trên bầu trời có sấm đì đùng như hổ gầm và chớp giật sáng lòa như ban ngày. Thiên tượng có sự lạ, y như lời Thái sư Lý Đạo Thành đã dặn dò hai người để tâm.
Song điều khiến Bố Giáp cùng Nguyễn Chính Nghĩa cả kinh chính là việc bà Dung đứng trước bàn dân thiên hạ trao cho Chương thanh Thuận Thiên kiếm – thanh kiếm lệnh của tiên vương năm xưa đã biệt tích bấy lâu nay – nhưng không nói rõ gốc tích. Cả Nguyễn Chính Nghĩa lẫn Bố Giáp từng làm quan trong triều, dù thời gian làm quan chưa lâu, song đều biết Thuận Thiên kiếm biến mất cùng Ngọc tỷ truyền quốc và di chiếu truyền ngôi.
Nếu Thuận Thiên kiếm trong tay Phạm Quý phi thì những thứ còn lại cũng sẽ như vậy. Chính Nghĩa và Bố Giáp bất giác đưa mắt nhìn nhau không nói, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Cả hai tròn mắt khi thấy Đại Thắng Hoàng hậu vừa được tấn phong đứng bên cạnh dưỡng mẫu mà sao… lại giống nhau đến thế?
Mọi quyền đối với bản biên tập này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện luôn được trau chuốt.