Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 218: Lễ Đăng Quang

Song, không phải mọi việc đều theo ý Chương muốn.

Phạm Tu mời Lý An, Hàn Thuyên, Gia Miêu, Phạm Bỉnh Di, Thiên Bình, Uyển Như, Duệ, Lam Khuê, bà Dung, Triệu Quang Phục, Phạm Cự Lượng, Trương Văn Long, Lê Văn Thịnh, Vũ Trinh, Ngô Miên Thiệu, Nguyễn Công Truyền, Yết Kiêu, Đinh Công Tráng, Hoàng Thái Công, Khuông Vạn Thái sư Ngô Chân Lưu, Thiền sư Sùng Phạm, Trương Lôi, Chu Diện, Lê Quý Ly, Phạm Bạch Hổ, Đoàn Thượng… đến làng Nhất Vạn để thiết đãi tiệc chay mặn vào ngày giỗ trận mùng 10 tháng Chạp năm Thiên Đức 29. Hôm ấy, Chương bận cắt băng khánh thành Trường Y thuật Vạn Xuân, sau đó lại họp mặt với cao tăng Thích Viên Chiếu và Thích Minh Không nên không thể đến dự.

Chủ ý của Phạm Tu chính là vậy.

Phạm Tu tuyên bố với mọi người rằng, phủ Thiên Đức nay đã tạm đi vào quy củ. Nước không thể thiếu vua, nhà không thể thiếu chủ. Đất Siêu Loại đã có chủ mới từ mấy tháng nay, nhưng vì việc công còn nhiều, giờ đây mọi thứ đã tạm ổn, nhất định phải làm lễ Đăng Quang, chính thức tôn chủ tướng Mạc Thiên Chương lên làm Vạn Thắng Vương, danh chính ngôn thuận, thay vì chỉ gọi theo kỳ hiệu do Phạm Tu ban tặng vài năm trước khi xuất quân.

Các tướng lĩnh như Lý An, Thiên Bình, Phạm Cự Lượng… đều mặc nhiên coi Mạc Thiên Chương là Vạn Thắng Vương, vì thế, ngay khi Phạm Tu dứt lời, những tràng pháo tay và lời hô đồng tình đã vang vọng.

Phạm Tu và Lý An sẽ cùng chủ trì lễ Đăng Quang. Ty Thông tin và Ty Dân vận sẽ lo việc bố cáo thiên hạ. Ty Hậu cần phối hợp với Ty Thương nghiệp để chuẩn bị mọi thứ cần thiết.

Ngày Đăng Quang ấn định là mùng 1 tháng Giêng năm Thiên Đức 30, cũng là mùng 1 Tết. Khuông Vạn Thái sư Ngô Chân Lưu và Thiền sư Sùng Phạm sẽ chủ trì lễ tế trời đất.

Chương biết việc này, muốn từ chối nhưng không được, nhất là khi bốn cô vợ đều đồng lòng nhất trí, hớn hở mỗi người một chân một tay sắp đặt mọi việc.

Chương đành miễn cưỡng nghe theo.

Lê Đăng Trình, 48 tuổi, từng làm quan cửu phẩm của triều đình cũ, được đề cử lo khánh tiết. Một số nhân sĩ và các cụ cao niên từ nhiều làng cũng được mời đến giúp sức. Nhân cơ hội này, Chương nhận thấy cần thiết phải thành lập Ty Ngoại giao, song vẫn chưa tìm được người phù hợp cho chức vụ ấy.

Chương mời Lê Đăng Trình đến Lý phủ, trao đổi cụ thể để chính thức thành lập Ban Khánh tiết trực thuộc Mạc phủ tại làng Vạn Xuân. Lê Đăng Trình liền nhận lời, và nhân sự dưới quyền sẽ do ông đề xuất.

Một khoảnh đất rộng một ngàn mét vuông gần Diên Ứng tự ��ược dọn dẹp sạch sẽ, dựng một đàn tế bằng gỗ và tre, cao 5 trượng, với 9 tầng đế hình vuông nhỏ dần tựa kỳ đài. Tầng đế rộng nhất mỗi cạnh dài 8 trượng. Bục trên cùng dựng một cột cờ cao 2 trượng 5 thước, bày 2 hoàng án, còn ở bậc thấp hơn thì đặt 2 châu án.

Một ngai làm từ gỗ quý, sơn son thếp vàng, cao 3 thước. Sơ bộ, chiếc ngai được chia làm ba phần: trên, giữa và dưới.

Phần trên là hình tượng mặt trời được kết hợp cùng những dải mây cách điệu.

Phần giữa gồm lưng ngai và tay ngai. Trong đó, lưng ngai có hai đồ án trang trí là chữ Thọ. Hai bên tay ngai, bên trái chạm hình đầu rồng, bên phải chạm hình đầu hổ, cả hai đều hướng về phía trước trong tư thế đạp mây.

Phần dưới là đế. Xung quanh phần trên của đế được trang trí hoa văn chữ Vạn, cùng những hàng cánh sen và đồ án lưỡng long chầu chữ Thọ ở bốn cạnh. Ở bốn chân ngai, mỗi chân được chạm hình một mặt hổ phù. Bốn diềm xung quanh đế được trang trí: hai diềm trước và sau mỗi diềm có một mặt hổ phù lớn theo kiểu long hàm thọ, còn hai diềm ở hai bên thì chạm hình hai chim phượng.

Phạm Tu đã cho ba thợ thủ công khéo tay làm ra chiếc ngai này từ hàng chục năm trước, chỉ để chờ đợi người sẽ ngồi lên đó.

Theo sắp đặt của Lê Đăng Trình, hai bên bệ rồng, tính từ bậc thứ sáu trở xuống, bên tả là võ quan, bên hữu là văn quan, chia thành hàng đứng nghiêm trang.

Giao thừa năm Thiên Đức 30, tất cả các chùa trong phủ Thiên Đức đều gióng ba hồi chuông trên các bảo tháp. Ngay sau đó, trong các quân doanh cũng gióng thêm ba hồi trống. Kỳ đài ở đàn tế bắt đầu kéo cờ khánh hỷ trong ánh đuốc sáng rực, kèm theo tiếng kèn rộn ràng vang lên.

Năm loạt thần công được khai hỏa vào đầu trống canh năm. Trung đoàn Thần Vũ và Trung đoàn Thiên Đức cử 198 quân sĩ đưa kiệu lớn đến trước cửa Lý phủ rước Mạc Thiên Chương. 99 nữ nhân đứng bên hữu, còn 99 nam nhân đứng bên tả.

Phạm Tu mời Mạc Thiên Chương lên kiệu. Hai đội tiểu nhạc đi trước, một bên tả, một bên hữu. Tiếp đến là biền binh cầm cờ và lọng đi theo sau, rồi mới đến kiệu. Quân sĩ Thiên Đức bồng súng đi hai bên, phía sau kiệu là nh��ng nhân vật chủ chốt trong quân.

Do Ty Thông tin đã thông báo lộ trình, dọc hai bên đường từ Lý phủ đến đàn tế, bách tính phủ Thiên Đức đứng chật ních. Đầu xuân năm mới, ai ai cũng muốn được nhìn rõ dung mạo của Vạn Thắng Vương.

Chương ngồi trên kiệu không mái che. Những ngọn đuốc xung quanh rực sáng, soi tỏ dung mạo của Chương. Cậu không ngừng tươi cười, nhưng thực tế chẳng nhìn thấy gì vì trời vẫn còn tối.

Việc đảm bảo an ninh trong quá trình rước kiệu và làm lễ được giao cho Ty Công an phối hợp với Trung đoàn Thần Vũ.

Hàng vạn bách tính phủ Thiên Đức tận mắt chiêm ngưỡng dung mạo khôi ngô của Vạn Thắng Vương, vị vua sẽ cai trị họ trong những năm tháng tới đây.

Lễ Đăng Quang của Vạn Thắng Vương là đại lễ trong vùng. Dân Siêu Loại xưa nay chưa từng được thấy lễ nào tương tự như vậy. Thế nên, ai ai cũng muốn chứng kiến, kéo nhau đi xem đông hơn cả trẩy hội.

Kiệu hạ xuống ven con đường lớn vừa mới làm xong. Chương đặt chân xuống dải lụa đỏ trải trên đất, nối tiếp là một tấm vải lụa vàng dẫn thẳng lên đàn tế. Chuông trống nối nhau gióng lên rộn rã theo mỗi bước chân của Chương. Từ khoảnh khắc này, không khí bỗng trở nên trang nghiêm, tĩnh mịch và thiêng liêng đến lạ kỳ.

Chính Chương cũng cảm nhận được điều ấy.

Những loạt hỏa mai chỉ thiên nổ liên hồi theo hiệu lệnh của Phạm Thị Thanh và Phạm Kim Huệ. Chương dừng chân một thoáng, ngoái nhìn tả hữu và bách tính một lượt. Họ đều là những gương mặt thân quen, cùng vào sinh ra tử với Chương trong suốt sáu năm qua. Chương luôn coi họ như người thân thích, có người hơn tuổi, có người kém tuổi, cậu cứ theo vai vế mà thân mật gọi tên. Trước mặt Chương lúc này là 99 bậc thang phủ lụa vàng dẫn lên chiếc ngai đang được trùm bằng một tấm lụa vàng thêu hình rồng hổ.

Chương bước lên cao, ngồi vào đó, mọi thứ tự nhiên sẽ khác. Vào giờ phút này, Chương không khỏi băn khoăn suy nghĩ về tương lai. Cuộc đời cậu bước sang năm thứ 26, chưa từng nghĩ đến việc binh đao. Vậy mà, chỉ cách trăm bước chân nữa thôi, cậu sẽ trở thành một người mà mỗi lời nói ra đều có thể khiến bao kẻ vui mừng hoặc run sợ.

Chương đã tự hỏi mình nhiều đêm, một chàng trai 26 tuổi như cậu đang làm gì ở Thủ đô? Hẳn là đang dán mắt vào màn hình máy tính, hoặc hì hục ghi chép số liệu, cũng có khi đang khom lưng nghe sếp mắng chửi vì làm chưa tốt.

Chương lại thầm ao ước bố mẹ được nhìn thấy cảnh tượng mà họ chỉ có thể thấy trên tivi, trong khi cậu lại là nhân vật chính của bối cảnh ấy. Mỗi bước chân, mỗi cử chỉ của cậu đều được hàng vạn cặp mắt dõi theo.

Chương đặt bước chân lên bậc đầu tiên cũng là lúc súng thần công nổ một tiếng đanh gọn vang lên trong đêm. Lữ đoàn Thần Sấm lần lượt bắn đủ 99 viên đạn đá về hướng Tây, cùng 99 loạt hỏa mai, mỗi loạt 10 khẩu.

Thiền sư Sùng Phạm đốt lò trầm hương nghi ngút.

Chương lên bục cao, tự tay châm năm nén hương do Khuông Vạn Thái sư Ngô Chân Lưu trao cho, vái bốn phương tám hướng trước khi cắm vào lư đồng.

Lúc ấy gà vừa gáy sáng.

Khuông Vạn Thái sư đọc xong văn tế trời đất, Phạm Tu bước lên đứng cạnh, sang sảng tuyên đọc chiếu lên ngôi do Hàn Thuyên soạn:

Trộm nghe: Xưa nay, việc đặt ra quân vương là lẽ thường tình ở đời. Nước phải có vua, phủ phải có vương, nhà phải có chủ.

Nước Vạn Xuân thành lập đã ba mươi năm, vì nhiều lý do mà lòng người ly tán, quân thần cát cứ khắp nơi, chia nhau cương vực. Cơ đồ Lý Tiên Vương dựng xây nay đã chia năm xẻ bảy, mỗi họ tự ý gây dựng cơ đ�� riêng, giềng mối trời đất một phen đổ nát, không sao dựng lại được, kỷ cương rối loạn, chưa có thời nào hư hỏng như thời này. Vả lại, mấy năm gần đây, Nam Bắc Đông Tây liên tục giao tranh, khiến dân chúng sa vào chốn lầm than. Lý Lệnh Công cát cứ vùng Siêu Loại mười lăm năm, tuy có ơn với bách tính nhưng đã bỏ chạy tháo thân.

Ta vốn là con dân Vạn Xuân, không có một tấc đất cắm dùi, cũng chẳng có chí làm vương, chỉ xem bách tính như người thân thích. Chỉ vì lòng người chán ghét loạn lạc, mong mỏi một vị minh chúa để cứu đời, yên dân. Vì vậy, ta tập hợp nghĩa binh, mặc áo tơi, chân đạp đất, chỉ muốn quét trừ loạn lạc, cứu dân trong vòng nước lửa. Ta từng mong trả nước cho bách tính, trả đất cho Tiên Vương, rồi ung dung áo the, hài đỏ, ngắm cảnh yên vui. Nhưng việc đời dời đổi, ta không được như ý nguyện xưa đã định. Ta tự nghĩ mình tài hèn sức mọn, tài đức không theo kịp người xưa, mà đất đai Thiên Đức rộng lớn. Nghĩ đến việc thống nhất, ta lo sợ như cầm dây cương mục mà dong sáu ngựa.

Vừa qua, ba quân tướng sĩ cùng văn thân trong triều ngoài trấn đều mong ta sớm định vị hiệu để thắt chặt lòng người. Họ đã khuyên mời ta đến ba lần. Các biểu suy tôn không hề bàn bạc trước mà cùng chung một lời thỉnh cầu.

Nghiệp đế vương rất trọng, ngôi trời khó khăn, ta thật lòng lo sợ không kham nổi. Nhưng ức triệu người trong bốn bể đều thuận theo mệnh trời, thuận lòng người, ta không thể cố chấp nhún nhường mãi. Vì vậy, ta lấy ngày mùng 1 tháng 1 năm nay lên ngôi Vạn Thắng Vương, vẫn giữ niên hiệu Thiên Đức, hòng tiếp nối di nguyện của Lý Tiên Vương năm xưa.

Hỡi muôn dân trăm họ, những lời từ ngôi cao này chính là giáo huấn cần phải thi hành. Nhân, nghĩa, trung, chính là gốc rễ lớn của đạo làm người. Nay ta cùng dân đổi mới, nguyện noi theo mưu sáng của Lý Nam Vương để trị vì và dạy dỗ thiên hạ!

Phạm Tu vừa đọc dứt, bỗng có tiếng sấm đì đùng từ xa vọng lại, gió lớn nổi lên, ánh chớp giật liên hồi, sáng rõ như ban ngày. Bách tính phủ Thiên Đức thấy cảnh này liền cho rằng trời đất thuận lòng, chân mệnh thiên tử đã ứng vào Vạn Thắng Vương.

Tấm khăn lụa vàng phủ ngai được Phạm Tu kéo ra. Ông cùng với hai vị thiền sư và bà Dung mời Chương ngồi lên ngai. Bách tính Thiên Đức không biết bà Dung là ai, cũng chẳng hiểu vì sao bà lại có mặt ở đó.

Chương hít một hơi thật sâu trước khi ngồi xuống cái gọi là ngai vàng.

Trời nổi thêm vài ánh chớp giật, soi tỏ mọi vật. Bách tính Thiên Đức cùng hai hàng tả hữu đều đồng loạt hành lễ năm lạy. Phạm Tu cũng hành lễ như bách tính, duy chỉ bà Dung là không lạy mà thôi.

Thiên Bình cũng lấy làm lạ lắm.

Khi ấy mặt trời cũng vừa soi tỏ.

Mọi nỗ lực chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, cội nguồn của những trải nghiệm đọc bất tận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free