Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 217: Kiếm tiền không khó

Nhờ lợi thế chim câu truyền tin, Chương đã nắm rõ thời điểm Nguyễn Chính Nghĩa sẽ ghé thăm phủ Thiên Đức cũ. Ông bèn bày ra một màn kịch, tự mình hì hục làm hộp mứt Tết, cốt để khi Chính Nghĩa đến bái chào sẽ phải tròn mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy Vạn Thắng vương tay chân lấm lem sơn, mùn cưa, tóc bết và mồ hôi ướt đẫm áo, mặc cho trời đông vẫn còn rét.

Vạn Thắng vương niềm nở tiếp đón Nguyễn Chính Nghĩa tại ngôi nhà cũ bên bến sông. Nghĩa bày tỏ mong muốn Vạn Thắng vương nhượng lại một ngàn hộp mứt Tết cùng phương thức sản xuất loại đường nâu đặc biệt.

Chương trầm ngâm suy nghĩ một lát, rồi tỏ vẻ băn khoăn nói với Nghĩa rằng nếu nhượng lại hết cho Sơn Tây vương thì sẽ không còn quà để biếu những người thân tín. Lâm Uyển Như đứng cạnh liền tâu rằng Vạn Thắng vương có thể tặng thân tín loại mứt như của binh sĩ, kèm theo một khoản tiền. Nguyễn Chính Nghĩa lập tức chớp lấy ý đó mà phụ họa thêm, khiến Vạn Thắng vương đành gật đầu đồng tình.

Uyển Như sau đó đã giao một ngàn hộp quà Tết cho Nguyễn Chính Nghĩa với giá một tiền một hộp.

Quả thật, Vạn Thắng vương và phu nhân rất giỏi kiếm tiền.

Một ngàn tiền tương đương một trăm nén bạc, trong khi một ngàn hộp gỗ khảm trai chỉ phải trả cho dân làng Môn hai mươi nén bạc. Phần mứt Tết bên trong hộp, nếu quy đổi thành tiền, cũng chỉ đáng giá vỏn vẹn chín nén bạc.

Vạn Thắng vương lấy cớ đang bận rộn, chưa thể đích thân dạy cách làm đường nâu ngay được, bèn hẹn Nguyễn Chính Nghĩa sau Tết sẽ nhờ Lâm Uyển Như hướng dẫn. Chính Nghĩa tạ ơn rối rít. Lúc bấy giờ, Chương mới tặng quà Tết cho Chính Nghĩa là một bộ ấm chén và bát đĩa bằng sứ họa hình non xanh nước biếc. Trên món quà còn có bút tích của Chương, điều mà đối với một nhân sĩ như Nguyễn Chính Nghĩa, còn đáng giá hơn cả tiền bạc.

Lâm Uyển Như tiễn Nguyễn Chính Nghĩa ra bến thuyền, không quên rỉ tai dặn dò rằng làm đường cần rất nhiều mía. Nàng khuyên Chính Nghĩa về Sơn Tây bày cách cho dân chúng sau Tết trồng thật nhiều mía để cuối năm thu hoạch. Chính Nghĩa mừng rỡ khôn xiết, không ngừng tạ ơn Lâm Uyển Như.

Chưa đầy mười ngày sau, Sơn Tây vương đã sai sáu mươi thuyền chở hơn hai trăm tấn mía đến cho quân Thiên Đức. Số mía này Sơn Tây vương chưa cần dùng đến, bèn dựa theo gợi ý của Nguyễn Chính Nghĩa mà chuyển về cho quân Thiên Đức, cốt để làm Vạn Thắng vương hài lòng.

Lâm Chí Hoà cho người đến gặp con gái hỏi cách làm mứt, Lâm Uyển Như giao cho gia nhân một ngàn hộp mứt Tết loại đang bán rộng rãi cho bách tính, dặn người nhà chuyển lời đến Lâm Chí Hoà rằng:

– Xin nói với phụ thân rằng Tết này hãy đem tặng hết số này. Từ năm sau, nếu ai muốn bán thì hãy đặt hàng từ trước, chúng ta sẽ sản xuất đủ. Loại hộp như thế này, con sẽ bán cho phụ thân với giá mười ba đồng, giao tại bến Môn. Các loại thượng hảo hạng sẽ có giá hai mươi và ba mươi đồng.

Đó chính là cách mà Chương và Uyển Như quảng bá sản phẩm mới, dự kiến sẽ tạo công ăn việc làm cho nhiều làng, xã vào năm tới.

Ông Cả Lụa nhận ba trăm hộp mứt quà Tết. Ngoài việc giữ lại cho gia nhân, vị thương nhân này còn đem tặng cho các thương lái quen biết, kèm theo lời giới thiệu rằng đây là món quà đặc biệt Vạn Thắng vương đã ban tặng cho ông.

Hội Bát Vạn Thương Nhân, ngoài phần quà được tặng riêng từ phủ Lý, mỗi người còn nhận thêm ba trăm hộp mứt với lời dặn dò hãy đem tặng cho bạn bè, thân hữu ngoài phủ Thiên Đức.

Vợ chồng Vạn Thắng vương nhẩm tính, số tiền lãi thu được từ việc bán mứt cho bách tính và Sơn Tây vương đã đủ để bù vào chi phí năm ngàn hộp mứt tặng các thương nhân. Dân làng Môn, làng Đường Vỹ, làng Long Ngô Động và công nhân Xí nghiệp mía đường Vạn Xuân nhờ đó đều có một cái Tết linh đình.

Từ cách thức tiếp thị đơn giản kết hợp với uy danh của Vạn Thắng vương, đến tháng 8 năm Thiên Đức thứ ba mươi, Ty Thương nghiệp đã nhận được đơn đặt hàng từ Lâm Chí Hoà, ông Cả Lụa, các thương nhân từ Hoa quốc, Hội Thương nhân và nhiều thương nhân khác từ khắp các vùng trên Vạn Xuân. Bảy xã thuộc huyện Thiên Đức và mười xã khó khăn thuộc huyện Thừa Thiên được giao nhiệm vụ làm mứt Tết, vỏ hộp, bình hoa, nậm rượu, ấm chén và cả bát hương vẽ hình lưỡng long chầu nguyệt.

Ty Thương nghiệp đã xuất khẩu được tám ngàn hộp mứt Tết thượng hảo hạng với giá hai mươi sáu đồng mỗi hộp, bốn mươi hai ngàn hộp loại hảo hạng giá mười tám đồng và một trăm hai mươi ngàn hộp mứt Tết phổ thông với giá mười hai đồng. Tổng cộng, Ty Thương nghiệp thu về bốn ngàn không trăm linh sáu nén bạc. Dân mười bảy xã thuộc phủ Thiên Đức, những người đã cung cấp hộp gỗ và các loại mứt cho Ty Thương nghiệp, nhận được số tiền công tương đương hai ngàn ba trăm nén bạc. Hai trăm nén bạc được chia đều cho mười bảy làng để mở tiệc khai xuân, và năm trăm nén bạc được dùng làm quà Tết biếu các cụ trên năm mươi tuổi trong phủ Thiên Đức, mỗi cụ mười đồng.

Nhờ việc sản xuất và bán mứt Tết, Chương đã tạo công ăn việc làm lúc nông nhàn cho khoảng bảy ngàn dân, một vài làng phát triển nghề khảm trai, có làng chuyên làm mứt Tết, và một xã có truyền thống làm đường nâu.

Đó là một trong những phương cách Chương dùng để giúp phủ Thiên Đức ngày một cường thịnh.

Toàn bộ bản dịch này là tài sản tinh thần của truyen.free, được kiến tạo bởi tâm huyết và sự tận tụy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free