(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 216: Mứt Tết
Từ dạo về Lý phủ, ba quân đều đổi cách gọi Chương, từ Mạc chủ tướng nay thành Vạn Thắng vương. Chương thì sao cũng được, bởi dù danh xưng có đổi, Chương vẫn là Chương. Có nhiều điều không thể thay đổi trong ngày một ngày hai, nhất là nếp sống, cách nghĩ hay thói quen. Mà thói đời, im lặng chính là đồng tình. Chương ngẫm thấy bản thân chưa thua trận nào, thắng vạn trận thì xưng vương cũng phải. Tuy nhiên, Chương không lấy đó làm tự đắc, bởi suy cho cùng, cậu cũng chỉ như kẻ chột làm vua xứ mù mà thôi.
Song, không phải mọi điều Chương muốn, người dưới trướng đều thuận theo cả.
Dù bận rộn, Tết này Chương quyết định sẽ thực hiện món mứt Tết ấp ủ bấy lâu nay. Trước tiên, mứt sẽ dùng làm quà tặng tướng sĩ ba quân, sau đó hướng tới tăng thêm thu nhập cho Ty Thương nghiệp của Lâm Uyển Như.
Mía trồng từ đầu năm đã bắt đầu thu hoạch vụ đầu tiên. Chương đã chế tạo ra một chiếc máy xay nước mía thủ công chỉ bằng tre và gỗ. Dự kiến, chiếc máy này sẽ được hướng dẫn cho dân chúng tự làm để bán nước mía và các loại nước giải khát.
Mía thu hoạch được làm thành đường nâu với ba hình dáng phổ biến: hình chữ nhật, hình vuông và hình tròn. Dự kiến, bách tính khi mua về dùng sẽ có giá lần lượt là 2 đồng cho miếng đường nâu hình tròn, 3 đồng cho hình vuông và 5 đồng cho hình chữ nhật. Giá xuất khẩu tại các bến Diên Ứng, Bình Than hoặc bến Môn sẽ được ấn định là gấp đôi.
Xí nghiệp mía đường Vạn Xuân, theo lệnh của Vạn Thắng vương, đã bắt tay làm mứt Tết từ hồi tháng 9, ngay sau chiến thắng Thư Đôi. Mứt Tết này sẽ dành tặng cho quân nhân và cán bộ nhân viên đang làm việc trong các ty.
Mỗi phần quà Tết của Vạn Thắng vương gồm một hộp vuông bằng gỗ mỏng, bên trong chia thành nhiều ngăn nhỏ, trên nắp có ghi song ngữ “Thiên Đức”. Trong hộp có một viên đường nâu hình tròn, to vừa bằng ống tre. Các ngăn còn lại đựng mứt dừa, mứt gừng, táo cùng 5 chiếc kẹo lạc (tất cả đều được làm từ đường nâu), kèm theo hạt hướng dương, hạt dưa.
Kèm theo hộp mứt Tết đẹp đẽ là một nậm rượu nhỏ tráng men. Trên thân nậm rượu ghi song ngữ “Vạn Thắng vương cung chúc tân xuân”. Hai vạn quân sĩ Thiên Đức đều nhận được món quà y hệt nhau do Tiểu đoàn Hậu cần đưa đến tận từng trại vào rằm tháng Chạp.
Xưa nay ở Vạn Xuân, chỉ có bách tính hay binh sĩ đem quà biếu đến các quan, chứ chưa từng có lệ một vương tặng quà cho hàng vạn binh sĩ như thế. Đã thế, bên trong hộp lại có vài thứ lạ lẫm, chẳng binh sĩ nào dám ăn mà chỉ ngắm. Chẳng biết do ai mách bảo, ba quân đem quà của Vạn Thắng vương đi khoe khắp nơi, sau đó lại đem về đặt lên ban thờ gia tiên thắp hương khấn vái.
Chỉ sau hai ngày, mười sáu vạn dân Thiên Đức, từ già đến trẻ, đều muốn được chiêm ngưỡng món quà Vạn Thắng vương ban tặng cho quân. Binh sĩ Thiên Đức vui mừng, cảm thấy vô cùng vinh dự khi Vạn Thắng vương bận trăm công nghìn việc lại còn tặng quà cho quân. Những hộp mứt Tết sau khi đã được thắp hương đều được chia ra, mỗi người một miếng. Chẳng biết do hương vị mới lạ hay vì đó là quà của Vạn Thắng vương mà ai nấy đều tấm tắc khen ngon.
Cái sự đời, có gì mới lạ là ai cũng tò mò. Bấy giờ, Ty Thông tin mới cố tình rò rỉ thông tin rằng ở cửa hàng bách hóa Diên Ứng hoặc các thương điếm của Công ty Vạn Xuân tại các chợ đều có bán thứ gọi là mứt Tết này.
Vậy là bách tính đổ xô nhau đi mua, ai cũng muốn có một hộp mứt Tết tương tự về cúng gia tiên.
Bách tính phủ Thiên Đức phải xếp hàng để mua thứ mới lạ này. Binh sĩ hoặc nhân viên Ty Thương nghiệp đứng bán, vừa quảng cáo các thứ có trong hộp và cách làm, vừa nhấn mạnh đường nâu được làm từ mía. Họ khuyên bách tính nên trồng mía ở những nơi đất hoang rồi bán cho quân, hoặc nếu muốn tự làm ra loại đường này thì hãy đăng ký học tại Ty Thương nghiệp. Giá đường nâu bán ra bên ngoài Thiên Đức gấp đôi cũng được phổ biến rộng rãi.
Hộp mứt Tết Thiên Đức bán cho bách tính có hình tròn, bên trong chia thành 8 ngăn. Giá một hộp là 10 đồng! Vạn Thắng vương thật biết làm ăn.
Cửa hàng cũng bán mứt Tết, kẹo lạc, đường nâu và nậm rượu y hệt như nậm tặng binh sĩ, song vì không có chữ Vạn Thắng vương nên ít người mua. Tết ấy, nhà ai có nậm rượu nhỏ đựng rượu cúng trên ban thờ do Vạn Thắng vương tặng là rất oách.
Tổng số quà tặng cho quân nhân, người trong các Ty, các nhà máy và chức sắc ở bốn huyện cả thảy gần hai vạn sáu nghìn hộp. Nậm rượu thì chỉ tặng riêng binh sĩ.
Chương đã cho làm sẵn một loại hộp gỗ khảm trai. Từ thượng tuần tháng Chạp, chàng sai sứ đem biếu Sơn Tây vương ba hộp; Lý Đạo Thành, Phùng Lễ, Phùng Hiền, Bố Giáp mỗi người hai hộp. Chương cũng sai sứ đem đến biếu Trữ quân, Tô Trung Từ, Lê Phụng Hiểu mỗi người một hộp.
Lâm gia trang ở kinh thành nhận hai mươi hộp mứt Tết khảm trai. Hai nậm rượu, một bộ ấm trà, một đĩa sứ lớn tráng men, tám đĩa sứ nhỏ đều có chữ Bụt do chính Chương viết để thể hiện tấm lòng thành với cha vợ. Lâm Chí Hoà vui mừng nhưng không dám khoe ra bên ngoài, sau đành đem tặng cho một vài thương nhân có giao tình. Lâm Chí Hoà nói với họ rằng ở La Thành chỉ có ba người trong đại nội mới có thứ này.
Các bà thiếp của Lâm Chí Hoà biết quà con rể gửi biếu thì lấy làm mừng nhưng cũng chẳng dám hé răng nửa lời vì dễ bị diệt tộc như chơi. Con gái trở thành thiếp của chủ mới đất Siêu Loại, đứng trên vài chục vạn người, là một sứ quân, thực sự là quá sức tưởng tượng với gia đình thương nhân.
Lâm Chí Hoà khấn tạ tổ tiên phù hộ và sau đó, tất nhiên ông ta nghĩ đến việc kiếm tiền từ thứ quà Tết cao cấp này.
Sơn Tây vương thấy Vạn Thắng vương biếu đồ mới lạ, gọi là mứt Tết, và lời lẽ viết trên hộp khảm trai khiến ngài mát lòng.
“Kính biếu huynh trưởng, đệ mong có ngày được yết kiến”.
Sơn Tây vương và quần thần hỏi chuyện sứ giả, sứ giả tâu rằng thứ quà thượng hạng này chỉ dành cho người quyền cao chức trọng, Vạn Thắng vương chưa bán cho ai. Ba quân Thiên Đức nhận quà cũng là mứt Tết, song chỉ là hộp gỗ thông thường, đồ bên trong cũng không phải loại hảo hạng.
-Để thể hiện thành ý, Vạn Thắng vương đã tự tay chọn đồ, tự làm từ đầu chí cuối, và tự viết chữ Hán. Do Chính thất phu nhân dạy nên nét chữ hãy còn nguệch ngoạc, kính mong Sơn Tây vương thứ tội.
-Vạn Thắng vương nhà ngươi thật khéo tay, đã chế ra bao thứ lạ kỳ lại còn tự tay làm món quà đầy tâm ý như thế này, thật khiến ta rất vui lòng. Ta nghe nói Vạn Thắng vương mỗi khi đi lại bằng ngựa đều chọn tùy tiện. Nay ta đáp lại tấm lòng thành, tặng cho Vạn Thắng vương một con Thiên Lý mã để tiện việc đi lại.
Sứ giả dập đầu tạ ơn. Đoạn, Sơn Tây vương hỏi:
-Thứ quà này hẳn có làm đại trà chứ?
-Dạ bẩm Vương, hình dáng tương tự thì có nhưng giống y hệt như của Vương thì không có. Vạn Thắng vương cho làm một ngàn cái, chuẩn bị tặng cho những người thân thích làm quà.
-Ta thích thứ này, ta cũng muốn mua làm quà tặng bá quan văn võ. Chẳng hay Vạn Thắng vương nhà ngươi có bớt lại cho ta được phân nửa hay không?
-Bẩm Vương, Vương là huynh trưởng của Vạn Thắng vương, ngài muốn chắc hẳn Vạn Thắng vương cũng không từ chối.
-Vậy ta sai sứ về cùng ngươi, ngươi tâu với Vạn Thắng vương bớt lại cho ta một nửa. Năm sau ta đặt trước một ngàn hộp tặng quần thần liệu có được không?
-Bẩm Vương, tiểu nữ nghĩ điều ấy không khó ạ.
-Được, vậy cho ngươi lui, sớm mai Nguyễn Chính Nghĩa sẽ về cùng ngươi.
Nguyệt lui ra rồi, Sơn Tây vương mới gọi Nguyễn Chính Nghĩa đến bên căn dặn:
-Nếu Vạn Thắng vương có một ngàn cái hộp như thế này, ngươi phải nói khéo để mua hết cho bằng được. Ta muốn tặng bá quan văn võ, Vạn Thắng vương tặng ba quân được thì chúng ta sao lại không?
Đoạn, Sơn Tây vương nói với Lý Đạo Thành:
-Thầy thấy thứ này có dễ làm không?
-Bẩm Vương, trong này khó nhất chính là cách làm ra thứ đường nâu này.
-Vậy nói Vạn Thắng vương dạy cho cách làm. Nếu hắn dạy, ta sẽ cho hắn năm trăm nén vàng, thầy thấy sao?
-Lão thần nghĩ, Vương chỉ cần ngỏ ý muốn cho người đến học cách làm rồi về dạy cho dân. Nếu Vạn Thắng vương thuận lòng, Vương cho bao nhiêu bạc vàng đáp lễ lại là chuyện khác. Tuy cũng là mua bán nhưng sẽ ý nhị hơn nhiều. Vạn Thắng vương mới chiếm được Siêu Loại, tài vật nào có thể thiếu.
-Sao bản vương nghe nói Lý Lệnh công đã đem đi sạch cả rồi?
Lý Đạo Thành bật cười:
-Xin Vương thứ lỗi vì lão thần thất lễ. Lý Lệnh công bị vây khốn, nhặt được mạng của bản thân và gia quyến trốn thoát trong đêm, có đem theo ngân lượng thì cũng chỉ vừa vặn trong tay nải mà thôi.
Sơn Tây vương ậm ừ:
-Đúng, bảo sao ta cứ thấy vô lý. Tên Vạn Thắng vương này cũng xảo trá lắm chứ chẳng vừa.
-Kẻ đó tài trí hơn người, lão thần không lấy làm lạ. Đất Vạn Xuân này chẳng có kẻ nào mới hai mươi lăm tuổi mà làm được những điều kinh thiên động địa như hắn đâu, thưa Vương.
Nguyễn Chính Nghĩa, Phùng Hiền, Bố Giáp nhân thể nói thêm vài lời thêu gấm thêu hoa cho Chương.
Tối ấy, Bố Giáp đến quán trọ gặp Nguyệt để hỏi thăm về con gái. Nguyệt bảo rằng Hồng Giang đang có tình ý với Trần Nhật Tôn, một thân tín của Vạn Thắng vương. Bố Giáp nghe vậy lấy làm mừng rỡ, chuyển lời tạ ��n đến Vạn Thắng vương.
-Vạn Thắng vương có gửi tặng riêng ngài và Phùng Hiền Tả Tướng quân một nậm rượu, cảm tạ hai ngài đã từng giúp sức. Hai bình này do Vạn Thắng vương đích thân chắp bút.
Đương lúc ấy, Nguyễn Chính Nghĩa cũng vừa đến. Nguyệt nói rằng:
-Quà của đại nhân, Vạn Thắng vương để sẵn ở Lý phủ nên ngài không có nậm rượu này đâu.
-Phạm phu nhân nói vậy, chẳng lẽ Vạn Thắng vương biết ta sẽ đến ư?
Nguyệt tủm tỉm cười, nói:
-Hẳn đại nhân muốn thương lượng với tôi hòng mua hết một ngàn hộp quà?
Nguyễn Chính Nghĩa thoáng giật mình, Nguyệt nói tiếp:
-Sẽ có đủ cho ngài, Vạn Thắng vương đã dự liệu cả, chỉ là muốn đại nhân được đẹp mặt mà thôi.
-Phạm phu nhân, ta hỏi khí không phải, có thực Vạn Thắng vương mới chỉ hai mươi lăm tuổi không?
-Ngài ấy hơn tôi bốn tuổi. Mẫu thân của tôi vớt ngài ấy lên, hồi đó ngài ấy nào có ai biết là ai nên cần gì phải dối trá.
Nguyễn Chính Nghĩa thở dài:
-Sao một người mới chừng đó tuổi lại đáng sợ như thế nhỉ? Ta gặp nhiều kẻ tự xưng thiên tài trong thiên hạ nhưng… thực là thùng rỗng kêu to nếu so với Vạn Thắng vương.
-Có lần Vạn Thắng vương từng bảo với tôi rằng: Nguyễn Chính Nghĩa đại nhân tên sao người vậy, rất hợp làm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao. Chẳng hay đại nhân năm nay đã bốn mươi chưa?
-Tết này ta mới ba mươi sáu, mà Bộ trưởng mà Phạm phu nhân mới nói nghĩa là gì?
Nguyệt lắc đầu:
-Tôi cũng không biết, Vạn Thắng vương nào có giảng giải, ngài ấy chỉ nói bâng quơ như vậy.
Nguyễn Chính Nghĩa, Bố Giáp và Nguyệt cùng ngồi hàn huyên mãi tới gần khuya. Thực ra ở Sơn Tây, phụ nữ chẳng có mấy vị thế. Bố Giáp và Nguyễn Chính Nghĩa nể trọng Nguyệt, ngồi ngang hàng là vì thân phận Phạm phu nhân của cô. Phạm Cự Lượng thống lĩnh ba quân Thiên Đức, thiên hạ ai chẳng biết.
Hơn nữa, Nguyệt lại là nghĩa muội, môn sinh đầu tiên của Vạn Thắng vương. Chương cử Nguyệt đi sứ Sơn Tây là vì Sơn Tây vương hay Lý Đạo Thành đều biết rõ thân phận của một cô gái không nắm quân quyền nhưng địa vị lại vô cùng đặc biệt. Đó cũng xem như sự nể trọng của Vạn Thắng vương đối với Sơn Tây vương.
Mọi quyền tác giả đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.