(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 215: Hiến Doanh ở đâu?
Tuy phủ Thiên Đức vốn không có nạn trộm cướp, nhưng gần đây, tại nhiều khúc sông giáp ranh lại nổi lên nạn giặc cướp. Tàn quân của Mậu Quốc Thìn chạy sang Tế Giang, Nam Sách, Hải Đông đã kết bè kết đảng với những kẻ du thủ du thực. Các đảng cướp nhắm đến các thương thuyền, đặc biệt là những thương thuyền buôn bán với phủ Thiên Đức.
Các toán cướp giả d���ng ngư phủ, ngày đêm theo dõi thuyền bè đi lại, đặc biệt nhắm vào những thuyền chở nặng. Khúc sông dài hơn chục dặm giáp ranh với Tế Giang thậm chí có đến ba, bốn toán cướp hoành hành.
Chưa đầy một tuần, thương thuyền của Hội Thương nhân phủ Thiên Đức đã bị cướp bóc, bốn người thiệt mạng, hàng hóa trên thuyền là đường phèn bị cướp sạch. Thương thuyền cắm kỳ hiệu Công ty Vạn Xuân chở phân bón cũng bị cướp, ba trong số tám thủy thủ bị sát hại.
Thương thuyền của ông Cả Lụa bị vét sạch vải vóc nhưng không ai thiệt mạng. Vài thương nhân từ các nơi đi qua cũng bị mất trắng tài sản, đôi ba thuyền thậm chí có người thiệt mạng khi chống cự.
Thủy quân Long Vũ cho các thuyền Mông Đồng đi tuần tiễu, song cách này không mấy hiệu quả do sông rộng lại dài. Chương nghe vợ than phiền về nỗi khổ này bèn hỏi Phạm Bỉnh Di. Sau khi nắm rõ sự tình, Chương liền họp với thủy quân Long Vũ. Yết Kiêu sau đó cho gọi các thuyền Mông Đồng về.
Phạm Bỉnh Di đưa quân xuống các làng gần sông để nắm bắt tình hình và xác định được rằng hải tặc chỉ hoạt động ở phía bên kia sông. Bỉnh Di cắt đặt quân dọc bờ sông, theo dõi mọi di biến động của các thuyền chài suốt ngày đêm để nắm quy luật. Chừng một tuần trôi qua, Bỉnh Di họp với bọn Yết Kiêu bàn kế sách.
Thủy quân Long Vũ sử dụng thuyền của Công ty Vạn Xuân, thương thuyền của ông Cả Lụa cùng vài thuyền khác của các thương nhân mới cập bến. Thủy quân Long Vũ đưa 20 quân lên nấp trong thuyền, lần lượt chậm rãi rời bến Diên Ứng, đi qua khúc sông hay xảy ra giặc cướp, đến bến Bình Than ở phía Tây phủ Thiên Đức để nghỉ một đêm, sau đó bổ sung thêm 10 quân lên thuyền. Họ khuân gạch đá bỏ vào chum vại, phủ vải, che phên rơm, rồi lặc lè chèo ngược dòng về bến Diên Ứng vào chiều ngày hôm sau. Mỗi thuyền xuất phát cách nhau chưa đầy một khắc.
Quả nhiên, khi đến khúc sông rộng, hàng chục thuyền nhỏ từ trong lau lách ven bờ xuất hiện, nhanh chóng chèo ra giữa dòng vây lấy hai thương thuyền. Mỗi thuyền có hàng chục kẻ mặt mày hung tợn, gươm đao sáng loáng chỉ trỏ, hò hét ra lệnh cho thương thuyền dừng lại. Các trảo phu vì quá sợ hãi vội buông chèo.
Toán kẻ cướp nhảy lên thuyền, xô ngã các trảo phu, lật phên rơm, kéo vải phủ ra xem chở gì thì thấy những họng súng đen ngòm. Một loạt súng nổ vang, hàng chục kẻ cướp lập tức ngã gục. Những kẻ còn ở trên thuyền nhỏ luống cuống, loay hoay chèo thuyền ra xa thì bị bắn hạ ngay tức khắc. Nhiều kẻ khác nhảy vội xuống làn nước lạnh cóng trong chiều đông. Thủy quân Long Vũ không vội tiêu diệt mà dùng luôn các thuyền nhỏ chậm rãi chèo đuổi theo những kẻ định trốn chạy. Nhiều kẻ bị giáo đâm trúng, máu đỏ loang lổ một khúc sông.
Thủy quân Long Vũ vớt lên 10 kẻ đang run rẩy, tách chúng ra để tra hỏi. Chờ thêm nửa canh giờ khi các thương thuyền còn lại đến đủ, họ liền ném hết gạch đá xuống sông, sau đó lấy lại hai thương thuyền kia và dùng luôn các thuyền nhỏ của toán cướp chèo thẳng vào bờ phía Tế Giang.
Trong số 10 kẻ cướp bắt được ban nãy, chỉ còn 6 sống sót. Bốn kẻ còn lại đã bị xử tử tại chỗ vì gian trá, lời khai của chúng mâu thuẫn với sáu kẻ kia. Thủy quân Long Vũ bắt những kẻ này dẫn đường đến thủy trại của chúng gần bờ sông. Quân Long Vũ đổ bộ lên bờ với cả thảy 250 tay súng, vừa thấy thủy trại liền lập tức hạ sát những kẻ dẫn đường rồi tràn đến tấn công. Hơn ba chục kẻ bị tiêu diệt tại chỗ, gần hai chục kẻ khác bị bắn khi trốn chạy. Thủy trại mới lập bằng tranh, tre, nứa của đảng cướp nhanh chóng biến thành đống tro tàn. Tất cả những kẻ bị giết đều bị vứt luôn thây vào đống lửa.
Thủy quân Long Vũ rút về, giải cứu hơn bốn chục phụ nữ. Đinh Công Tráng và nhóm của ông cắm lại một tấm bảng gỗ ở thủy trại, ghi ngắn gọn:
“Còn cướp bóc ở vùng này thì chó gà cũng không tha”.
Chỉ trong một buổi chiều tà, một toán cướp gần như bị tiêu diệt hoàn toàn. Những kẻ nhanh chân thoát thân, khi mò mẫm quay lại thấy hàng trăm bộ xương trắng nhởn lẫn trong than đen thì khiếp sợ tột độ.
Một toán cướp nhỏ gồm hơn ba chục tên ở trấn Hải Đông cũng bị diệt gọn theo cách y hệt. Từ đó về sau, nạn cướp bóc trên sông hoàn toàn chấm dứt. Song để các thương nhân yên lòng khi buôn bán, Thủy quân Long Vũ thường xuyên điều động bốn thuyền Mông Đồng tuần tiễu từ bến Bình Than đến bến Diên Ứng, không theo giờ giấc cố định. Việc này vừa giúp rèn quân, vừa đảm bảo trật tự trị an. Các thương thuyền khi ngang qua vùng có Mông Đồng tuần tiễu thường ném tặng quà bánh thay lời cảm ơn.
Họ biết quân Thiên Đức không nhận tiền, chỉ nhận những gì dân chúng tự nguyện biếu tặng, tuyệt đối không được vòi vĩnh.
Trong chợ Diên Ứng đã có trường hợp binh sĩ Thiên Đức nhận tiền cảm ơn từ tiểu thương. Binh sĩ ấy bị đánh 10 hèo thị chúng, chỉ huy của anh ta nhận 20 hèo vì quản quân không chặt, đồng thời bị cắt 1 tháng lương. Dân chợ Diên Ứng thấy vậy liền kéo đến thành Luy Lâu gần đó kể rõ sự tình và xin miễn giảm hình phạt, để bổng lộc của hai người không bị cắt. Từ đận ấy, từ binh lính cho đến tiểu thương đều khiếp sợ xanh mặt vì tội danh nặng nhẹ được quy định dựa theo số tiền đút lót. Nặng hơn nữa, cả bàn tay đưa tiền lẫn bàn tay nhận tiền đều bị chặt.
Sau này, Chương nhận thấy cách làm đó có phần quá khắt khe nên cho đặt một hòm gỗ lớn trước cổng chợ Diên Ứng, cạnh trạm gác. Tiểu thương có lòng, muốn biếu quân tiền bạc thì cứ nhét vào đấy, không ai biết của ai. Mỗi tháng hòm mở một lần, tiền thu được dùng để thưởng cho những binh sĩ ngày đêm canh giữ chợ.
Từ chợ Diên Ứng, nét đặc trưng này lan sang các chợ khác như Thổ Hà, chợ Nùng, chợ Hà Mãn… Ngay cả những tiểu thương bán hoa quả, rau củ ế cũng mang đến tặng quân lính, còn đồng xu cắc bạc lẻ thì họ nhét vào hòm. Mùng 1 hàng tháng sẽ mở hòm, nhờ tiểu thương đếm hộ. Tiền tuy không nhiều nhưng dần trở thành nét văn hóa đặc trưng tại các chợ trong phủ Thiên Đức.
Nhìn chung, sau khoảng 3 tháng, bách tính ở Siêu Loại đã có cái nhìn thiện cảm hơn với quân sĩ Thiên Đức vì không bị sách nhiễu. Cũng bởi thế, nhiều quân sĩ Thiên Đức có vợ là con gái của tiểu thương hoặc những người phụ nữ thường xuyên đi chợ.
Chương họp với bọn Yết Kiêu và Bỉnh Di và nói ngắn gọn rằng:
– Phải diệt sạch sẽ không để sót bất kỳ kẻ nào để những kẻ khác kinh sợ mà từ bỏ ý định cướp bóc lương dân bá tánh. Tình hình không ổn định sẽ khiến thương nhân lo ngại, lâu dài họ sẽ tìm lối khác thông thương.
Bởi vậy, Thủy quân Long Vũ không hề nương tay, giết một số kẻ bất lương răn đe những kẻ bất lương khác âu cũng là một việc nên làm.
Chương đã bàn với Uyển Như về ý định xây một thương cảng nhỏ cho tàu thuyền của các thương nhân neo đậu và nghỉ ngơi. Uyển Như vô cùng hào hứng với ý tưởng này bèn bàn bạc với Yết Kiêu, Đinh Công Tráng, Hoàng Thái Công, Hoàng Ngưu. Uyển Như nhờ các sĩ quan tìm cho một nơi thích hợp để làm thương cảng.
Bọn Yết Kiêu sau đó đưa cho Lâm Uyển Như một số địa điểm. Uyển Như đưa cho Chương xem, xem xong Chương lắc đầu và nói rằng:
– Sông Thiên Đức rộng nhưng nay chúng ta với Vũ Ninh vương tuyệt giao, những thương nhân như em sẽ muốn tìm chỗ yên ổn trú chân. Mạn Tây hay Nam của phủ ta đều không thích hợp, ngoài việc bên kia sông thuộc về kẻ khác thì lòng sông còn hẹp, không phải tuyến giao thông đường thủy huyết mạch. Thương cảng mà chúng ta dựng sẽ nhắm đến thuyền lớn neo đậu, đặc biệt là các thuyền lớn từ Hoa quốc.
Đoạn, Chương trải bản đồ ra, chỉ một điểm cho Uyển Như thấy.
– Xích Giang là sông lớn, chảy qua nhiều vùng, nó là một phần của hệ thống sông cái. Thuyền lớn qua lại tấp nập, em cần cử người đi khảo sát địa thế, tốt nhất là nhờ cha tìm giúp. Thương cảng này sẽ lớn, lớn nhất nhì Vạn Xuân, sẽ giúp ta thêm cường thịnh.
– Như anh chỉ chẳng phải thương cảng nên nằm bên bờ tả ngạn sông Xích Giang sao? Huyện Siêu Loại có phần đất giáp sông nhưng luồng lạch không thuận tiện cho thuyền bè neo đậu. Em từng nghe cha nói, chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta chọn nơi làm các bến thuyền.
Chương di chuyển xuống một chút, hỏi:
– Chỗ này thì sao?
Uyển Như nói:
– Chỗ này có một bến thuyền lớn gọi là Hiến Doanh, em từng đến đôi lần. Hiến Doanh xưa vốn thuộc đất Đằng Châu vùng Tế Giang.
Chương khẽ hỏi:
– Nơi ấy có tốt không?
– Em thấy khá thuận tiện, nhiều thương thuyền Hoa quốc vẫn neo ở đó trước khi ngược dòng lên La Thành hoặc Sơn Tây. Từ Hiến Doanh đến La Thành mất độ hai ngày, xuôi thì một ngày.
– Em có muốn làm chủ chỗ ấy không?
– Sao được, chỗ ấy…
Bấy giờ Lâm Uyển Như sực nhớ ra điều gì, quay sang nhìn chồng, đôi mắt chớp chớp liên hồi và nói rằng:
– Chẳng lẽ anh định thôn tính đất Tế Giang?
Chương nắm tay đưa lên miệng giả vờ ho khan, không đáp. Uyển Như ôm chầm lấy anh, ghé vào tai hỏi:
– Vậy mình đến chỗ bí mật, anh nói cho em nghe nhé.
– Chỉ được cái thế là tài.
Nói đoạn Chương bế thốc Lâm Uyển Như vào buồng mây mưa nhưng tuyệt nhiên không hé răng nói sẽ làm thế nào để chiếm Tế Giang hoặc bao giờ thì động binh. Uyển Như cũng chẳng hỏi, cô chỉ cần biết một ngày nào đó mình sẽ là chủ nhân của một thương cảng to lớn mà thôi. Thậm chí, Uyển Như còn chưa tưởng tượng được thương cảng đó trông ra sao.
Bản dịch này thuộc về truyen.free, một sản phẩm của sự sáng tạo và nỗ lực không ngừng.