Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 214: Đại cải cách

Cục Quân khí Thiên Đức được chính thức thành lập, lấy ngày 10 tháng 12 năm Thiên Đức thứ 29 làm ngày kỷ niệm. Cục Quân khí có ba xí nghiệp trực thuộc:

Xí nghiệp sản xuất súng pháo Thiên Đức do Đoàn Huy Lượng, trưởng nam của Đoàn Thượng, nắm giữ.

Xí nghiệp đúc đạn Thiên Đức do Phạm Đốc làm chủ.

Xí nghiệp thuốc súng Thiên Đức do Mạc Thái Hương quản lý. Thái Hương đã đổi sang họ Mạc và trở thành em gái của Vạn Thắng vương.

Phạm Nhật là Cục trưởng Cục Quân khí.

Cục Quân nhu có hai xí nghiệp:

Xí nghiệp lương thực Thiên Đức do Đinh Lan cai quản. Đinh Lan là vợ của Phạm Hữu Thế, tức Yết Kiêu.

Xí nghiệp may mặc Thiên Đức thuộc quyền Phạm Thị Ngọc, vợ của Bỉnh Di.

Mạc Dật là Cục trưởng Cục Quân nhu. Cục vẫn đặt tại phủ Thiên Đức cũ, nhưng đã dựng thêm một phân xưởng gần Nguyễn gia trang.

Tính đến cuối năm Thiên Đức thứ 29, Bộ Quốc phòng Thiên Đức có gần 3 vạn quân; đội ngũ công nhân quốc phòng đã dần thành hình.

Chương đặt mục tiêu nâng dân số lên hơn 20 vạn người trong vòng một năm, kể từ tháng 11 năm Thiên Đức thứ 29, thông qua nhiều biện pháp khác nhau.

Về kinh tế, Chương khuyến khích giao thương nhưng để đảm bảo bí mật trong vùng, đầu tháng 10 năm Thiên Đức thứ 29, Chương bắt đầu cho dựng hàng rào tre cao 5 thước bao quanh phủ Thiên Đức. Hàng rào được lùi sâu khoảng 100 trượng tính từ bờ sông, riêng các bến sông sẽ lùi sâu hơn, có nơi tới 2 dặm. Dọc bờ r��o tre này, quân dân Thiên Đức sẽ trồng bầu bí, mướp, dưa chuột, mồng tơi nhằm che chắn mọi hoạt động bên trong khỏi những cặp mắt dò xét.

Thương nhân đến buôn bán ở bến sông hoặc chợ muốn nghỉ lại đã có khách điếm. Nếu muốn tìm hiểu cơ hội làm ăn, mua hoặc bán bất cứ thứ gì, họ chỉ cần liên hệ các Văn phòng Xúc tiến Thương mại thuộc Ty Thương nghiệp đặt tại các chợ. Thương nhân muốn vào phủ Thiên Đức phải có giấy phép đặc biệt và có người của Ty Công an đi cùng.

Bách tính Thiên Đức không bị cấm cản khi cần sang các vùng khác. Tuy nhiên, mọi việc đi lại đều được ghi chép cẩn thận vào sổ sách, không khác gì việc xuất cảnh. Dù còn sơ khai, nhưng chính việc quản lý chặt chẽ sự đi lại của người dân đã giúp phủ Thiên Đức giữ được nhiều bí mật. Phạm Bỉnh Di quản lý rất chặt vấn đề hộ khẩu theo đề nghị của Chương.

Sơ lược về tình hình Vạn Xuân thời điểm cuối năm Thiên Đức thứ 29.

Sơn Tây vương, Lý Đạo Thành, Phùng Lễ, Phùng Hiền, Bố Giáp đều theo dõi sát sao tình hình Thiên Đức và Siêu Loại. Việc quân Thiên Đức có súng pháo hoàn toàn mới, dễ dàng chiếm Luy Lâu sau đó là Lý phủ rồi hạ Thư Đôi chỉ trong một năm khiến Sơn Tây vương dù ủng hộ Thiên Đức nhưng trong lòng vẫn mang đôi chút tâm tư. Trữ quân gửi thư cho Chương, Lý Đạo Thành cũng gửi thư cho Phạm Tu, đồng thời cử Nguyễn Chính Nghĩa làm sứ giả đi lại liên tục. Chương phúc đáp thư và trả lời sứ giả rằng quân Thiên Đức đã kết minh ước với Sơn Tây vương, trước sau như một, không hề có ý khác. Thiên Đức đánh chiếm Siêu Loại xong sẽ tập trung phát triển kinh tế. Trường hợp các sứ quân khác tấn công Sơn Tây, chỉ cần Sơn Tây vương ngỏ ý, Thiên Đức sẵn sàng cử một Trung đoàn thủy quân đến trợ chiến. Viên ngoại lang Nguyễn Chính Nghĩa không rõ một trung đoàn thủy quân Thiên Đức có bao nhiêu binh lính, chỉ biết rằng Chương cam đoan một trung đoàn đủ sức đánh tan ít nhất 6000 quân địch.

Thậm chí, Chương còn nói với Nguyễn Chính Nghĩa rằng, một ngày nào đó Sơn Tây vương muốn đánh Trữ quân, Thiên Đức cũng sẽ đánh.

Đối với bí mật về súng pháo, Chương xin phép không thể nói rõ bởi điều này liên quan đến tồn vong của Thiên Đức.

Sơn Tây vương nhận được thư đảm bảo, trên đó có đóng ấn của Vạn Thắng vương. Việc Vạn Thắng vương gọi Sơn Tây vương là huynh trưởng khiến Sơn Tây vương vô cùng hài lòng, nhờ đó tạm thời yên tâm. Lý Đạo Thành thấy Vạn Thắng vương nhận làm em của Sơn Tây vương cũng lấy làm m��ng lắm. Dù thân phận trưởng công chúa Lý Thiên Bình vẫn chưa bố cáo thiên hạ.

Chương gọi Sơn Tây vương là huynh trưởng đơn giản vì chàng ít tuổi hơn, chỉ có thế thôi.

Chương muốn kéo dài thêm thời gian hòa bình? Chàng thi hành chính sách ngoại giao “Viễn giao cận công”. Hơn nữa, Chương còn phụ thuộc vào nguồn quặng sắt và lưu huỳnh của Sơn Tây vương. Chương đã khai thác rất nhiều quặng sắt, mua thêm quặng đồng, kẽm phục vụ phát triển quân sự. Lượng quặng sắt, đồng này đủ để Chương xây dựng một đội quân thủy bộ ít nhất 4 vạn người mà hầu như không cần bỏ tiền mua sắm trang bị.

Chương không muốn phụ thuộc vào Sơn Tây vương trong việc khai khoáng, nhưng thực tế địa lý khiến chàng không thể làm khác.

Theo thông tin từ tài liệu thu thập tại Lý gia trang, vùng Tế Giang cũng như phủ Thiên Đức, không có khoáng sản. Tế Giang tuy có hệ thống sông ngòi chằng chịt, trữ lượng cát sông, đất sét vô kể, nhưng chúng chỉ phục vụ cho Ty Giao thông - Xây dựng mà thôi.

Nếu Thiên Đức chưa thể chủ động khai khoáng, thì việc phát triển xây dựng các công trình giao thông thủy bộ, đê điều, nhà cửa... cũng không phải là lựa chọn tồi.

Chương nhắm đến vùng Tế Giang trước tiên vì nhiều lẽ.

Kể từ khi Thiên Đức chiếm được Luy Lâu, Vũ Ninh vương và Nguyễn Quốc Khánh đã ăn ngủ không yên ngày đêm. Sau khi Lý phủ rơi vào tay Thiên Đức, Nguyễn Quốc Khánh lập tức cho xây thêm thành cao, hào sâu, trồng tre, đặt thêm những bãi chông... cùng hàng nghìn pháo đá, nỏ Liên Châu được chế tạo.

Nguyễn Quốc Khánh không ngừng tuyển thêm binh mã thủy bộ, lúc cao điểm cũng lên tới 2 vạn quân và dân binh.

Chương không hề đả động đến châu Vũ Ninh, bởi lẽ vùng đất này có địa thế bất lợi và tài nguyên chỉ vỏn vẹn lúa gạo.

Phía Đông phủ Thiên Đức giáp với lãnh địa của Trữ quân. Lực lượng Trữ quân hùng mạnh, tiềm lực dồi dào, thành cao hào sâu kiên cố, nên Chương cũng chưa có ý định động chạm hay dòm ngó.

Nhất cử nhất động của quân Thiên Đức trong khoảng hai năm gần đây đều bị chú ý. Việc Siêu Loại có chủ mới đã trở thành một chủ đề gây xôn xao khắp Vạn Xuân. Các sứ quân ��ều tăng cường binh mã, chuẩn bị cho một cuộc chiến tiềm tàng trong tương lai gần.

Chương đã ba lần sai sứ giả sang Tế Giang đòi người. Ban đầu là đề nghị, sau đó là yêu cầu La Lệnh công phải trao trả Lý Lệnh công, Mậu Quốc Thìn cùng toàn bộ kim ngân châu báu mà Lý Lệnh công đã mang theo.

Mặc dù tám phần mười tài sản của Lý Lệnh công đã nằm trong tay Chương, nhưng thông tin từ Ty Thông tin, Ty Dân vận, Ty Giáo dục lại cho rằng, Lý Lệnh công và Mậu Quốc Thìn đã kịp chuyển bảy phần của cải tích trữ bấy lâu nay sang Tế Giang.

Thực oan cho Lý Lệnh công và càng oan cho Mậu Quốc Thìn. Mậu Quốc Thìn chỉ kịp giữ được mạng mà tháo chạy, số của cải đem theo chỉ là chút ít cùng hơn nghìn thân tín mà thôi, đến gia quyến còn chẳng đưa theo kịp.

Bách tính phủ Thiên Đức nào có tham gia chiến sự mà biết được thực hư? Thế là tin đồn cứ thế lan rộng, một đồn mười, mười đồn trăm.

Một lời nói dối cứ lặp đi lặp lại, đến một ngày người ta nghiễm nhiên tin là thực.

Cha con Mậu Quốc Thìn và Lý Lệnh công dù có nhảy xuống Xích Giang tự vẫn cũng chẳng thể rửa sạch được oan khuất này.

Bách tính tin rằng của cải đã bị đem đi thì dĩ nhiên đều muốn đòi về. Bởi vậy, việc quân Thiên Đức động binh với Tế Giang là hoàn toàn hợp lẽ, nếu La Lệnh công không chịu trả người và của.

Với hiểu biết của người trẻ ở thế kỷ 21, Chương luôn dùng Ty Thông tin và Ty Dân vận đi trước một bước. Điều này thực sự không sứ quân nào làm được, bởi trình độ khác biệt một trời một vực.

La Lệnh công phúc đáp rằng Lý Lệnh công và Mậu Sứ tướng có đến nương nhờ, nhưng ông ta không hề thấy bất kỳ của cải bạc vàng nào được mang theo.

Ty Thông tin lại tuyên truyền rằng, nếu Lý Lệnh công và Mậu Quốc Thìn không hề mang theo của cải, cớ sao La Lệnh công vẫn giữ họ lại?

Sau ba lần sứ giả đi lại, Chương không cử thêm sứ giả đi nữa vì thấy vậy là đủ, việc còn lại là của Ty Thông tin.

Phải biết rằng Lý Lệnh công xưa kia vốn là hào trưởng một vùng, đã xưng Lệnh công được 14 năm, gia sản vô cùng lớn, đủ sức nuôi tới 2 vạn quân, chứ đâu phải ít ỏi gì. Số vàng thỏi, bạc nén, tiền đồng, châu báu mà Chương thu được nhiều đến mức phải dùng Đại đội Thần Vũ gồm 500 người áp tải trong đêm, cùng với bọn Kình Ngư hỗ trợ. Chương chưa bao giờ đếm, cũng không hề để tâm đến bạc vàng đó. Phạm Bỉnh Di đã cho kiểm đếm và báo lại rằng, trong tổng số 320 rương lớn nhỏ, có tới 8400 nén vàng, hơn 5 vạn nén bạc và 3 vạn tiền đồng. Châu báu như vòng ngọc, trâm cài... thì chất đầy mấy chục rương.

Vì Duệ vừa mới sinh nở xong, Lâm Uyển Như đã thay nàng tính toán. Chương đã dùng một phần nhỏ số của cải thu được để thưởng cho ba quân. Mỗi tướng sĩ nhận 2 tháng tiền thưởng, tổng cộng hết gần 3000 nén bạc, đồng thời chi trả cho gia đình các tử sĩ.

Lâm Uyển Như đã dùng 1400 nén vàng, 7000 nén bạc để mua và tích trữ lương thực, quặng đồng, sắt cùng đá vụn từ khắp nơi trên đất Vạn Xuân.

Như đã đề cập, Chương đã áp dụng những thành công từ phủ Thiên Đức cũ sang vùng Siêu Loại cũ.

Lâm Uyển Như gấp rút xây thêm xí nghiệp phân bón, xí nghiệp xi măng, xí nghiệp mía đường.

Một trang tr��i quy mô lớn để nuôi lợn, bò, trâu, ngựa đã được xây dựng ở phía Đông Bắc huyện Thuận Thiên, tiếp giáp sông Thiên Đức, gần khu đầm lầy do nơi đây ít người cư trú.

Dân chúng tại phủ Thiên Đức mới được khuyến khích đào ao thả cá, thậm chí có làng sau này chuyên nuôi cá giống cung cấp cho khắp vùng.

Chương khuyến khích dân khai hoang, trồng xen canh nhiều loại hoa màu ngắn ngày. Dọc các bờ sông lớn nhỏ, lau sậy được thay thế bằng cây dâu hoặc cây mía. Nhìn chung, đất đai không được phép bỏ hoang, ai có sức đến đâu thì làm đến đó. Quân sĩ Thiên Đức cũng vỡ đất khai hoang tự trồng lúa, khoai, sắn, mía... Đến kỳ thu hoạch, sau khi tính toán chi phí cần dùng cho quân, phần dư ra sẽ được bán cho Ty Thương nghiệp. Số tiền thu được, sáu phần sẽ nộp vào kho bạc Nhà nước, bốn phần còn lại dùng để tặng thưởng cho quân sĩ.

Có người nói rằng làm quân sĩ Thiên Đức giống như một nghề ổn định, bởi gia đình được giảm thuế do chồng vẫn còn phục vụ trong quân đội. Vợ con do quân đội nuôi dưỡng, hàng tháng lại có tiền gửi về đều đặn nên cuộc sống mau chóng trở nên dư dả.

Phạm Bỉnh Di tuyển thêm người vào làm việc trong Ty Công an, nâng tổng quân số lên đến 2000 người. Trị an được kiểm soát rất chặt chẽ, nạn trộm cướp được ngăn ngừa hiệu quả. Dân chúng ra đường bị cấm mang theo giáo mác, đao kiếm. Nếu bị bắt gặp giấu vũ khí trong người, lập tức sẽ bị sung làm phu đập đá có thời hạn. Kẻ trộm cướp nếu bị bắt quả tang thì cứ theo lệ: nhẹ thì thích chữ lên trán, nặng hơn thì xẻo một bên tai, nặng nữa thì chặt một bàn tay.

Với luật lệ nghiêm khắc như vậy, cùng với việc dân chúng đều bận rộn lao động, cuộc sống tạm thời không phải lo cái ăn cái mặc, nên nạn trộm cướp hầu như không xảy ra.

Chương chưa có thời gian để chỉnh sửa bộ hình luật đã tồn tại ngót ba chục năm nay, cũng chưa thể lập toà án, mà vẫn phải dùng quân pháp để trị dân.

Bản văn này thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free, được chỉnh sửa cẩn trọng để giữ trọn vẹn ý nghĩa ban đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free