Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 220: Nhân Nghĩa và Bố Giáp

Trên đường trở về Sơn Tây, Nhân Nghĩa đã bày tỏ những suy nghĩ của mình với Bố Giáp. Bố Giáp cũng nói ra những suy đoán của mình. Cả hai đều cùng có chung nhận định rằng Đại Thắng Hoàng hậu nhiều khả năng là con gái của Phạm Quý phi. Nếu Phạm Quý phi đã trao Thuận Thiên kiếm cho Vạn Thắng vương như một món quà, thì chẳng khó để đoán ra Ngọc tỷ truyền quốc đang ở đâu.

Bố Giáp nói:

-Tả Đô đốc khi dựng cờ dấy binh lấy hiệu là Thiên Gia Bảo Hựu, nay Vạn Thắng vương lên ngôi vương lại có kiếm lệnh của tiên vương trong tay, vậy…

Nguyễn Nhân Nghĩa bổ sung:

-Giả sử Đại Thắng Hoàng hậu là Công chúa Lý Thiên Bình, như vậy chẳng phải Vạn Thắng vương sẽ là phò mã hay sao? Chuyện này nếu là thật thì ắt sẽ kinh thiên động địa. Bấy lâu nay ta cứ ngờ ngợ điều gì đó mà không thể thông suốt, giờ đây mọi sự đã rõ ràng trước mắt ta.

-Chúng ta phải tấu trình ra sao đây?

Nguyễn Nhân Nghĩa trầm ngâm một lát rồi nói:

-Bẩm báo với Thái sư rõ đầu đuôi rồi hãy tính, nếu mọi sự đúng như chúng ta vừa mới nói thì đó là một chuyện động trời, không thể tùy tiện nói ra.

Thái sư Lý Đạo Thành chăm chú lắng nghe Nhân Nghĩa và Bố Giáp thay nhau thuật lại đầu đuôi những điều mắt thấy tai nghe. Nghe xong, Lý Đạo Thành mới lên tiếng:

-Hai ngươi nên giữ kín những điều cần giữ. Theo như hai ngươi nói, Đại Thắng Hoàng hậu của Vạn Thắng vương đích thực là Công chúa Lý Thiên Bình. Mọi chuyện đã dần sáng tỏ. Ta đoán rằng nay mai khi thế lực Thiên Đức lớn mạnh hơn, Tả Đô đốc sẽ đem những bí mật mà ông ta cất giữ công bố ra cho thiên hạ hay biết. Nếu Vạn Thắng vương đúng là phò mã của tiên vương thì lợi nhiều hơn hại. Thiên Đức sẽ trở thành quân của nhà Lý.

Nhân Nghĩa nói:

-Bẩm Thái sư, hạ quan cho rằng sau khi chính thức xưng vương, Vạn Thắng vương sẽ xuất binh chinh phạt.

Lý Đạo Thành gật gù hỏi Bố Giáp:

-Chậm thì ba tháng, nhanh thì nay mai, kiểu gì Vạn Thắng vương cũng sẽ động binh. Nếu là ngươi, ngươi sẽ đánh ai đầu tiên?

Bố Giáp trầm ngâm một lát rồi đáp:

-Bẩm Thái sư, ở mạn Nam, đất Siêu Loại cũ tiếp giáp với Tế Giang của La Lệnh công. Đằng Châu có Phạm Lệnh công Phạm Khải Ca nhưng vị trí xa xôi nên không tính đến. Ở Trấn Hải Đông, có Trần Minh công trấn giữ vùng cửa sông thông ra biển. Trong ba sứ quân này thì La Lệnh công mạnh hơn cả, đất nhiều sông ngòi, dân đông nhưng hiền lành. Trần Minh công ở Kỳ Bố, quân và dân đều ít nhưng thông thạo đường thủy. Phạm Minh công vốn là võ tướng, quân ít nhưng tinh nhuệ. Suy đi tính lại, nếu mạt tướng là Vạn Thắng vương, sẽ đánh La Lệnh công đầu tiên.

Thái sư hỏi thêm Nguyễn Nhân Nghĩa, Nghĩa đáp:

-La Lệnh công La Tá Phi vốn văn võ song toàn nhưng nay tuổi đã ngoài lục tuần. Các con như La Đình Đệ, La Đình Kính, La Đình Độ hay các cháu như Cao Mộc Viễn, Bùi Quang Dũng đều có kinh nghiệm điều binh khiển tướng, dũng mãnh hơn người. Nhiều năm trước, La Lệnh công từng đánh với bên Đỗ Động Giang và trấn Hải Đông, cũng chiếm thêm được một ít đất đai. Hạ quan đoán rằng Vạn Thắng vương cũng sẽ động binh với La Lệnh công vì hai lẽ…

Nguyễn Nhân Nghĩa dừng một chút, nói thêm:

Lẽ thứ nhất, Lý An hẳn đã cung cấp hết cho Vạn Thắng vương những hiểu biết của ông ta về La Lệnh công. Vạn Thắng vương và Lý An có một điểm chung là đều dụng binh thần tốc, tuy cách dùng có khác nhau nhưng Lý An nay một lòng một dạ với Vạn Thắng vương và các tướng sĩ cũ của Lý An chắc cũng muốn lập công với chủ mới. Lẽ thứ hai, bấy lâu nay Vạn Thắng vương cho đòi Lý Lệnh công và cha con Mậu Quốc Thìn, nhưng La Lệnh công không chịu giao trả. Vạn Thắng vương có cớ động binh, lòng dân cũng thuận theo.

Bẩm Thái sư, Vạn Thắng vương có tài hơn người ở chỗ, trước khi động binh thường đưa thông điệp, khéo léo tạo cớ, hướng dân chúng về mục tiêu đó và động binh cũng chỉ là thuận theo ý dân mà thôi.

Lý Đạo Thành cho là phải, nói với Nhân Nghĩa và Bố Giáp rằng:

-Lý Lệnh công còn ân đức với dân Siêu Loại cũ, cha con họ Mậu cũng thông thuộc vùng ấy. Vạn Thắng vương nhất định muốn nhổ cỏ tận gốc mới yên lòng. Nếu không bắt hoặc diệt được những kẻ ấy, nay mai Lý Lệnh công khỏe lại, La Lệnh công tiếp sức cho quấy phá ở mạn Nam thì Thiên Đức khó yên. Những điều chúng ta thấy được, ắt kẻ tài trí như Vạn Thắng vương cũng nhìn ra. Mà nếu Vạn Thắng vương không nhìn ra, bên cạnh có Tả Đô Đốc Phạm Tu và Lý An ắt đã dự liệu được. Nếu không, cớ làm sao Vạn Thắng vương mấy lần phải đòi người như vậy.

Bố Giáp thưa với Lý Đạo Thành ý định gả con gái cho thân tín của Vạn Thắng vương, Lý Đạo Thành liền ủng hộ.

-Một thanh niên mới 19 tuổi đã có đến 6 năm trong quân, giờ giữ chức Trưởng phòng Tình báo nào đó, ắt không tầm thường. Con gái ngươi gả cho người ấy là ngươi có tấm vé bảo đảm an hưởng tuổi già.

Bố Giáp vội nói:

-Bẩm Thái sư, mạt tướng tuyệt không hai lòng.

Lý Đạo Thành cười rồi nói:

-Hai ngươi đều là những kẻ sáng dạ, đã nghĩ thì phải nghĩ sâu, nghĩ rộng. Phạm Quý phi trao Thuận Thiên kiếm cho Vạn Thắng vương có hàm ý gì? Thuận Thiên kiếm ở đó thì Ngọc tỷ truyền quốc cũng hẳn đang ở đó. Có hai thứ ấy trong tay, hẳn sẽ hiệu triệu được những người một lòng với tiên vương hoặc bất mãn với các sứ quân. Phải chứ?

Bố Giáp và Nguyễn Nhân Nghĩa đều cho là phải, Lý Đạo Thành nói tiếp:

-Di chiếu nhường ngôi của tiên vương không thể tìm thấy, quan hầu cận tiên vương cũng biến mất một cách bí ẩn. Ta còn đoán rằng tiên vương chọn người kế vị không phải là Long Xưởng hay…

Đoạn Lý Đạo Thành chép miệng thở dài:

-Mà là Lý Thiên Bình.

-Sao có thể ạ? - Nguyễn Nhân Nghĩa nói.

-Bởi chỉ có như vậy mới lý giải được mọi chuyện mà thôi. Các ngươi cứ sắp xếp lại mọi sự việc rồi nghiền ngẫm sẽ thông tỏ ngay. 15 Sứ quân, ngay cả chúng ta cũng chẳng dám dùng y phục màu vàng, nhưng Đại Thắng Hoàng hậu, ngay từ lúc đầu nắm đội thân quân bảo vệ Vạn Thắng vương, đều cho quân lính vận y phục màu vàng. Nếu ta đoán không lầm, lúc tấn phong, Đại Thắng Hoàng hậu vận y phục màu vàng hệt y phục của Chiêu Linh Hoàng thái hậu Tô thị khi tiên vương còn sinh thời.

Bấy giờ, bọn Bố Giáp mới thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lau mồ hôi rịn trên trán và thái dương. Lý Đạo Thành hạ giọng:

-Trữ quân, Sơn Tây vương và… Đại Thắng Hoàng hậu là ba anh em ruột thịt, chẳng thể nào khác được. Bọn ta một lòng một dạ khuông phò Sơn Tây vương, người kế thừa của tiên vương. Nhưng Sơn Tây vương vốn không có ý tranh đoạt, tấm lòng khoan dung độ lượng, lại dễ mủi lòng. Trữ quân thì chẳng nói làm gì rồi. Còn Đại Thắng Hoàng hậu, tuy là phận nữ nhi nhưng lại có Vạn Thắng vương tài trí hơn người bên cạnh, tuổi còn trẻ mà thâm sâu khó dò, mộng bá vương chắc chắn có. So với Trữ quân và Sơn Tây vương của chúng ta thì…

Lý Đạo Thành thở dài:

-Phận làm bề tôi, nếu hậu duệ của tiên vương mà đủ sức đủ tài thống nhất giang sơn về một mối, quốc thái dân an thì lão già như ta có nhắm mắt xuôi tay cũng yên lòng.

Bố Giáp và Nguyễn Nhân Nghĩa sau đó tâu lại với Sơn Tây vương kết quả đi sứ nhưng giấu nhẹm việc thiên tượng có điềm lạ và Thuận Thiên kiếm. Lý Đạo Thành không xúi giục cũng chẳng khuyên ngăn, đó là do hai người tự định liệu. Làm bề tôi mà giấu vua là tội bất trung, nhưng nói ra thì tai vạ lơ lửng. Thôi đành phó mặc vậy.

Mọi bản quyền đối với phần biên tập này thuộc về truyen.free, nơi lưu giữ tinh hoa của những câu chuyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free