Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 199: Ý đồ phản nghịch

Chương đã sai quân dẫn Lý Công Thành, Lý Quang Minh đến gặp Lý phu nhân và Lam Khuê tại thôn Đường Vỹ. Ba mẹ con họ gặp lại nhau sau hơn nửa năm trời xa cách, vừa mừng vừa tủi. Để tạo không gian riêng cho nhà họ Lý, Chương cùng Thiên Bình, Duệ và Lâm Uyển Như đã chuyển sang ở nhà bà Cả Ngư.

Vài hôm sau, Lam Khuê báo với Chương rằng Lý Quang Minh và Lý Công Thành muốn g��p.

Trên đường về, Lam Khuê đi bên cạnh, thỏ thẻ hỏi:

– Lý phủ anh đã chiếm được rồi, vậy tiếp theo anh tính sao đây?

Chương đáp:

– Vẫn còn làng Thư Đôi, anh cần giải quyết sớm. Chờ khi anh Lượng sắp xếp bố trí ổn thỏa mọi việc ở Lý phủ, anh sẽ đưa em và con về đó.

– Anh ở đâu thì mẹ con em theo đó, không nhất thiết cứ phải là Lý phủ. Thuyền theo lái, gái theo chồng. Chẳng lẽ chiếm được Lý phủ rồi anh lại hắt hủi mẹ con em sao?

– Em đừng nói bậy như vậy. Chiếm Siêu Loại không khó, giữ mới khó. Sắp tới, việc an dân, an quân ở đó đều phải trông cậy vào em cả.

Lý Quang Minh và Lý Công Thành vừa thấy Chương đến đã chắp tay hành lễ. Thấy vậy, Chương trách Lam Khuê đã không nói rõ trước cho họ. Đoạn, Chương quay sang nói với hai anh em họ Lý:

– Lý Lệnh công là người trong dòng tộc hai anh. Lam Khuê tuy chưa chính thức về nhà ta nhưng dân phủ Thiên Đức ai cũng biết nàng là vợ ta. Thân mẫu của Lam Khuê cũng là thân mẫu của ta, vậy nên hai anh là anh của Lam Khuê thì cũng là anh của ta. Các cụ xưa có dạy, một giọt máu đ��o hơn ao nước lã. Nếu hai anh không muốn ở đây, có thể trở về Siêu Loại.

Lý Quang Minh nói:

– Bẩm Mạc chủ tướng, nay anh em chúng tôi đã hiểu rõ ngọn ngành nên mới mạn phép xin gặp để tạ ơn. Đội ơn Mạc chủ tướng đã chu đáo chăm sóc thân mẫu của chúng tôi trong những ngày qua.

Chương nói:

– Như ta đã nói, mẹ hay cô của Lam Khuê cũng đều là mẹ hay cô của ta. Vậy nên hai anh không cần phải khách sáo, đa lễ.

Lý Quang Minh hỏi:

– Chẳng hay Mạc chủ tướng định làm gì với Lý phủ và Lý gia chúng tôi? Tôi vốn là người thẳng tính nên không muốn vòng vo. Nếu có chỗ nào không phải, mong Mạc chủ tướng lượng thứ cho.

Lam Khuê hiểu ý chồng, bèn cùng Lý phu nhân bế Mạc đại tiểu thư sang nhà bà Cả Ngư chơi. Trong nhà chỉ còn lại ba người đàn ông và vài thân quân. Bấy giờ Chương mới lên tiếng:

– Chẳng giấu gì các anh, ta sẽ chiếm toàn bộ Siêu Loại trong nay mai. Hai anh có thể tin hoặc không tin điều này, nhưng ta thực lòng không muốn biến Siêu Loại thành một biển máu tanh. Bởi lẽ, sau khi chiếm được, ta sẽ đưa Lam Khuê về ở Lý phủ. N��u hai anh có lòng, trước là lo cho bách tính, sau là tính toán cho Lý gia, thì nên tìm cách tác động tướng sĩ đầu hàng quân Thiên Đức.

– Sau đó thì sao, mong Mạc chủ tướng nói rõ để chúng tôi tỏ tường.

– Lý phủ vẫn sẽ là Lý phủ. Lý Sứ tướng và hai anh có thể trở thành tướng trong quân Thiên Đức nếu muốn. Ta sẽ phế bỏ Lý Lệnh công, tiến hành cải cách Siêu Loại.

– Anh em chúng tôi nghe hiền muội nói Mạc chủ tướng tin dùng hàng binh. Nay chúng tôi đang ở trong tay ngài, ngài lại đối đãi tử tế và có ý cất nhắc, thật lòng chúng tôi vô cùng cảm tạ. Mạc chủ tướng cũng đã biết bao năm nay Lý phủ nhất mực trung thành với Lý Lệnh công. Người Lý phủ không thể trở mặt với họ tộc như vậy được, miệng đời sẽ chửi rủa, chúng tôi cũng thẹn với lòng.

Chương gật gù lắng nghe, đợi Lý Quang Minh dứt lời mới chậm rãi nói:

– Để hai anh không khó xử, ta chỉ yêu cầu hai anh về thuyết phục Lý Sứ tướng án binh bất động. Nếu Lý Sứ tướng không nghe cũng không sao, miễn là hai anh tác động đến thân hữu của mình. Ta đảm bảo bất cứ ai quy hàng sẽ được giữ nguyên chức tước, chỉ là sẽ thay đổi theo quy tắc của phủ Thiên Đức mà thôi.

– Còn Lý Lệnh công, Mạc chủ tướng dự định sẽ làm gì?

– Ông ấy có nhiều công ơn với bách tính Siêu Loại. Ta đây chỉ muốn phế bỏ chức tước, sau đó an trí ông ta ở làng Cồi.

– Như vậy Mạc chủ tướng không sợ có một ngày chúng tôi làm phản sao? Ý là trá hàng?

– Nếu ta lo được cho bách tính, lo được cho ba quân tướng sĩ một cuộc sống tốt đẹp hơn mà các anh vẫn trở mặt thì ta cũng đành chịu. Chiếm Siêu Loại không khó, giữ yên Siêu Loại mới là điều ta suy nghĩ bấy lâu nay. Hai anh đây là ruột thịt với Lam Khuê, ta có lòng tin rằng hai anh sẽ giúp ta an dân Siêu Loại.

Chương khẽ thở dài:

– Siêu Loại này không có Lý phủ này thì sẽ có Lý phủ khác, nhưng Lam Khuê chỉ có một. Nàng là vợ ta, là mẹ của con gái ta, và ta luôn muốn những điều tốt đẹp nhất cho cả hai mẹ con. Anh Thành đây đã ở phủ Thiên Đức hơn nửa năm hẳn cũng biết rõ quy lệ, gia quyến trong quân đều được xem như gia quyến chung của mọi người, phải không?

Công Thành đáp:

– Tôi có biết quy lệ ấy, thưa chủ tướng.

– Vậy hai anh cứ ở chơi thêm vài ngày rồi trở về Siêu Loại, lựa lời khuyên giải Lý Sứ tướng. Tính đến nay, ta còn nương tay với quân Siêu Loại là bởi Lý Sứ tướng rất thương Lam Khuê. Ta không hề có ý tàn sát như đã từng làm với Phan Văn Hầu.

Chương nói chuyện với hai anh em họ L�� thêm một hồi lâu trước khi về bản doanh. Mấy hôm sau, Lý Quang Minh và Lý Công Thành được trả về Thiên Đức cùng với số binh sĩ bị thương mà bọn Cự Lượng đã bắt được vào năm trước. Thân tín của Lý Quang Minh cùng nhiều tù binh Siêu Loại khác được giữ lại, tất cả đều giao cho Lam Khuê quản lý.

Đoàn Lý Quang Minh dẫn hơn hai trăm quân về Siêu Loại tìm gặp Lý An để thuật rõ sự tình. Lý An chỉ biết thở dài, nói với hai con rằng hãy giao quân cho Mậu Quốc Thìn, bởi binh quyền lúc này đang nằm trong tay nhà họ Mậu.

Mậu Quốc Thìn là em vợ của Lý Lệnh công. Thìn vốn là một nhân sĩ chỉ lo việc văn, nhưng nay Lý An cáo bệnh giao lại binh quyền, hắn liền nhân cơ hội đó mà nắm giữ, đồng thời cất nhắc trưởng nam Mậu Quốc Tỵ làm Tả Tướng quân, còn Hữu Tướng quân là Mậu Quốc Ngọ, người con thứ của hắn.

Mậu Quốc Tỵ trước đây là Đại tướng quân, ngang hàng với Trương Văn Long, Lê Quý Ly, Hoàng Thái Công. Nay nhờ có cha nắm binh quyền, chức vụ của hắn dưới một người mà trên vạn người. Bọn Trương Văn Long, Lê Quý Ly cùng nhiều tướng khác có ý không phục nhưng đành ngậm trong lòng.

Lý An làm Sứ tướng hơn chục năm trời, nhưng con trưởng Lý Quang Minh mới chỉ giữ chức Đại tướng thống lĩnh vài trăm quân. Lý Công Thành thậm chí chỉ là một tiểu tướng, nhiều lắm cũng chỉ cầm được trăm quân. Bọn Trương Văn Long, Lê Quý Ly, Hoàng Thái Công, Đinh Công Tráng... dù không thân thích với Lý An nhưng đều do một tay ông dìu dắt. Bởi thế, khi Lý Quang Minh được thả về, họ liền tìm cách gặp để hỏi chuyện. Cả bọn đã định bụng nhờ Lý Quang Minh thuyết phục Lý Sứ tướng nắm lại binh quyền, nhưng vô ích.

Lý An vẫn đóng cửa không tiếp kiến.

Bấy giờ Lý Quang Minh và Lý Công Thành mới kể lại những điều mắt thấy tai nghe. Hoàng Thái Công chép miệng lắc đầu, nói:

– Bấy lâu nay ta vẫn bán tín bán nghi, không ngờ tiểu tử đó chính là Mạc tiên sinh, người trước đây đã bày ra bộ cờ ấy. Hắn đối xử với Lý phu nhân, Trịnh tiểu thư và các tù binh không hề tệ, quả thật ván cờ này khó giải.

Trương Văn Long nói:

– Trong quân bây giờ cũng có kẻ ngại đối đầu với Thiên Đức, thực sự rất nguy hiểm. Chẳng lẽ Siêu Loại sẽ thuộc về họ Mạc ư?

Lý Công Thành nói:

– Của họ Mạc hay họ Lý thì cũng chẳng đến phần chúng ta. Ta ở bên đó một thời gian, thấy rằng quân ấy trọng dụng tướng trẻ, quân sĩ trên dưới một lòng. Các anh xem đây, hai bàn tay của ta chai sần vì hót phân lợn. Có lần tức khí đánh côn quyền mà còn không thắng nổi một ả nha đầu mới đôi chín tuổi mà thôi.

Trương Văn Long đập bàn, nói:

– Bây giờ binh quyền trong tay Mậu lão gia, những chỗ tốt trong quân đều do họ hàng nhà lão nắm cả. Khốn kiếp, một lũ suốt ngày chỉ biết chữ nghĩa mà lại ngồi trên đầu trên cổ chúng ta, ra vẻ hiểu chuyện nhưng thực ra chúng biết đếch gì đâu!

Lý Công Thành lại nói:

– Thống lĩnh ba quân bên Thiên Đức tên là Phạm Cự Lượng, hắn cũng trạc tuổi anh em chúng ta mà thôi. Cái tay Yết Kiêu, kẻ xưa đã bắt anh Công đây, chính là em ruột của hắn. Còn người mặc y phục đỏ sẫm thống lĩnh tinh binh năm nay cũng chỉ mới hăm hai tuổi, ả ta rất khá.

Đoạn Lý Công Thành kể về Trương Lôi, Lý Văn Ba, Chu Diện, Hoàng Ng��u... bọn Trương Văn Long lắng nghe không thiếu một chữ nào. Sau cùng, Trương Văn Long thì thào:

– Nếu bọn Thiên Đức đánh tiếp thì chúng ta cứ mặc kệ cha con họ Mậu. Dù sao Sứ tướng cũng là nhạc phụ của tiểu tử họ Mạc đó. Bọn chúng ta xưa nhờ ơn mưa móc của Lý Sứ tướng mà mới có được ngày nay. Hoàng Thái Công, anh thấy thế nào?

Hoàng Thái Công thở dài:

– Nếu Mạc chủ tướng đó đối tốt với Trịnh tiểu thư và Lý phu nhân đến vậy, ắt hẳn hắn sẽ không bạc đãi chúng ta. Giờ ngẫm lại mới thấy, thực hắn ta không có ý diệt ta. Dăm lần bảy lượt hắn đều tha mạng, mở cho đường sống. Ta nguyện lòng theo Lý Sứ tướng, ngài ấy bảo sao ta sẽ nghe vậy.

Lê Quý Ly bấy giờ mới thắc mắc:

– Liệu đây có phải gian kế của tên ngụy quân tử họ Mạc đó không?

Lý Quang Minh đáp:

– Ta đã hỏi kỹ hiền muội. Hiền muội của ta nói Mạc Thiên Chương vô cùng yêu chiều thê tử. Tiểu tử đó cũng nhiều lần nói rằng, nếu thân phụ ta làm Sứ tướng cho Lý Lệnh công được thì cũng có thể làm Sứ tướng cho hắn được.

Cả bọn bàn nhau xin g���p cho bằng được Lý An. Trương Văn Long đại diện cả bọn, nói ra những suy nghĩ của mọi người. Lý An nghe xong chỉ nói:

– Ta thực sự thấy bản thân không phải đối thủ của Mạc Thiên Chương nên đành lui về, dù không đành lòng. Lý Lệnh công là bác của ta, ta không thể trở mặt. Còn các ngươi, kẻ họ Trương, kẻ họ Lê, kẻ họ Hoàng, họ Triệu… tuyệt chẳng có dây mơ rễ má gì với ta. Ta không còn là Sứ tướng, việc trong quân ta sẽ không can dự nữa.

– Lý đại nhân, ngài có thể cho bọn mạt tướng lời khuyên không?

Lý An chậm rãi kể cho bọn Trương Văn Long nghe những gì Thiền sư Sùng Phạm đã nói vào dạo đầu năm. Bên cạnh đó, Lý An cũng bảo rằng dân chúng bên phủ Thiên Đức có cuộc sống no đủ hơn, lưu dân khắp nơi kéo đến xin nương nhờ. Điều ấy thể hiện rõ Mạc Thiên Chương có tài trị quốc an dân.

– Đến như dân Siêu Loại giờ đây cũng muốn được sống như dân Thiên Đức, họ chẳng còn chống đối Thiên Đức nữa. Mạc Thiên Chương còn dùng hàng tướng giữ trọng trách trong quân mà không chút nghi ngờ, như vậy chuyện hắn chiếm Siêu Loại chỉ là ngày một ngày hai. Sở dĩ tiểu tử đó còn chừa đường lui cho chúng ta là vì hắn không muốn đổ máu. Hắn là một kẻ mạnh, lòng dân đã hướng về hắn rồi thì mai đây có ta hay các người có còn nữa cũng chẳng cần. Các ngươi nên liệu tính sớm đi.

– Cha con họ Mậu trọng dụng thân thích, bọn mạt tướng giờ đây chẳng còn giữ trọng trách lớn trong quân, liệu... – Hoàng Thái Công ngập ngừng.

– Chả phải tiểu tử đó đã nhắn nhủ rồi sao? Các người cứ án binh bất động, hắn sẽ không đụng đến. Thời thế nay đã khác, Siêu Loại sắp có chủ mới, các ngươi nên liệu tìm minh chủ mới đi. Ta làm Sứ tướng đánh không lại hắn, vợ con, nhà cửa bị hắn dễ dàng chiếm lấy mà hắn không thèm xuống tay. Nghĩa nữ của ta là thê tử của hắn mà hắn không hề mách tin ấy cho Lý Lệnh công, điều đó có thể xem là hắn là một kẻ trượng nghĩa.

Bọn Trương Văn Long bái tạ Lý An rồi lui. Sau đó, sáu người gồm hai anh em họ Lý cùng với Trương Văn Long, Đinh Công Tráng, Lê Quý Ly, Hoàng Thái Công đều nhất trí rằng một mai khi quân Thiên Đức đánh đến, cả b���n sẽ án binh bất động hoặc đầu hàng, tuyệt đối không giao chiến. Trương Văn Long, Hoàng Thái Công và Lý Quang Minh còn lôi kéo thêm được Đào Cam Mộc, Tống Viết Dương, Lê Doãn Đông, Nguyễn Văn Thành, Nguyễn Gia Đô, Nguyễn Đăng Hải, Sỹ Văn Thuận, Nguyễn Cư Đạo, Hoàng Văn Thái cùng ba anh em họ Liệt (gồm Hoàng Liệt, Phương Liệt, Thịnh Liệt)... Tính cả thảy, trước sau có hơn hai chục tướng lớn nhỏ có giao tình với bọn Lý Quang Minh, Trương Văn Long.

Tổng số nhân mã trong tay những người này hiện gần ba nghìn, nằm rải rác khắp đất Siêu Loại.

Địa lợi, nhân hòa đã có, chỉ còn chờ thiên thời nữa mà thôi. Mọi quyền sở hữu đối với bản biên tập này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free