(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 198: Lý phủ thất thủ
Tôn dẫn đường, Thiên Bình dẫn quân kỵ theo sau. Họ chạm trán một trại quân nhỏ mới dựng chắn ngang lối đến Lý phủ. Thiên Bình thúc ngựa dẫn quân phi thẳng vào cổng trại, đồng loạt nổ súng và bắn hàng chục quả đạn cháy, cùng vài quả đạn nổ, vào lều bạt, mái tranh. Quân trong trại không nhiều, ước chừng hơn ba trăm người, lập tức chạy tán loạn.
Bọn Thiên Bình thúc ngựa vượt trại, bỏ lại phía sau tiếng súng hỏa mai bắn chỉ thiên, khiến hơn chục con ngựa của quân trong trại bị cắt dây tháo chạy tán loạn. Sau phút giây náo loạn, quân Siêu Loại vội vã tập hợp lại, hò hét đuổi theo. Đi được một quãng, bọn Thiên Bình đột ngột dừng ngựa, nạp đạn rồi quay đầu bắn một loạt, khiến quân truy đuổi buộc phải chạy tán loạn.
Sau cuộc tập kích Lý phủ của Chương, Lý An đã bố trí 500 quân bản bộ canh gác phủ đệ ngày đêm. Khi Thiên Bình dẫn quân đến trước cổng chính, quân bản bộ của Lý An đã rút hết vào trong phủ, tận dụng tường cao kiên cố và nỏ Liên Châu để cố thủ.
Phạm Kim Huệ xuống ngựa, chọn hơn chục nam binh sĩ dùng khiên che chắn, chậm rãi tiến gần cửa chính. Họ ném liền ba quả đạn nổ đã cắt ngắn dây cháy chậm vào bên trong rồi rút lui.
Thiên Bình kêu gọi đầu hàng vài lần nhưng không hiệu quả, thậm chí gọi người ra nhận thư chiêu hàng cũng vô vọng. Nàng bèn ra lệnh cho nữ thân quân ngắm bắn bất cứ kẻ nào thò đầu lên bờ tường. Một lúc sau, quân Siêu Loại trấn giữ trong phủ chỉ dám thay nhau thập thò nhìn ra qua những khe hở, vừa canh chừng vừa chờ tiếp viện. Nhận thấy nếu phá cổng xông vào không khó, song làm vậy sẽ thiệt hại nhiều binh mã, lại e rằng quân tiếp viện của Siêu Loại sẽ kéo đến tập hậu, Thiên Bình đắn đo suy nghĩ rồi quyết định rút binh. Quay lại được nửa đường, nàng gặp quân tiếp viện do Chương cử đến, còn mang theo ba khẩu thần công cùng hàng trăm viên đạn đủ loại.
Thiên Bình nói với Lý Kế Nguyên và Thanh dẫn 500 tay súng tiến chếch sang cánh hữu, còn bản thân nàng thì dẫn gần 500 quân trở lại cổng chính Lý phủ. Trên đường quay lại, Thiên Bình và bọn Lý Kế Nguyên có gặp vài nhóm binh lính Siêu Loại, nhưng chỉ sau vài tiếng súng, chúng đã bỏ chạy sạch.
Thiên Bình ra lệnh cho thần công nhắm bắn vào cổng chính. Trước uy lực kinh hoàng của hàng chục quả đạn sắt, một cánh cổng gỗ của Lý phủ đã đổ sụp, cánh còn lại lỗ chỗ vết đạn. Lúc bấy giờ, Thiên Bình mới tiếp tục kêu gọi đầu hàng.
– Những kẻ cố thủ trong Lý phủ nghe đây! Kẻ nào buông khí giới, giơ hai tay lên cao theo lối c��ng chính ra ngoài, ta sẽ tha toàn mạng. Nếu không, ta dẫn quân đánh vào thì sẽ không một ai sống sót!
Nói rồi, Thiên Bình cho thần công bắn thêm vài loạt đạn thẳng vào bờ tường gạch. Tường bao của Lý phủ tuy dày nhưng dùng vữa vôi trộn cát nên mau chóng thủng một lỗ lớn bằng cái thúng.
Quân Siêu Loại trong Lý phủ lúc này mới chịu đầu hàng, tất cả phải ngồi xổm dưới đất, hai tay đặt ra sau gáy. Chỉ có Lý Quang Minh, con trai trưởng của Lý An, cùng hơn trăm thân tín của hắn không chịu đầu hàng.
– Lý Quang Minh nghe rõ! Em họ của ngươi, Trịnh Lam Khuê, là thê thiếp của Mạc chủ tướng. Mạc chủ tướng không có ý sát hại người trong Lý phủ, cũng không muốn phóng hỏa. Ngươi hãy suy nghĩ cho thật kỹ!
– Con ả thối tha đừng có nói càn! Chúng bay có giỏi thì cứ vào đây, ông đây quyết sống mái với chúng bay! Lý Quang Minh này thà chết chứ không hàng!
– Thân mẫu của ngươi giờ là nhạc mẫu của Mạc chủ tướng.
Thiên Bình túm lấy một người lính đầu hàng, đưa cho anh ta một bức thư để đem vào cho Lý Quang Minh. Một lát sau, Lý Quang Minh mới chịu dẫn số quân còn lại ra đầu hàng. Thiên Bình trói tất cả lại, dẫn ngược vào trong phủ, riêng Lý Quang Minh thì chỉ bị tước khí giới và giáp trụ.
– Ta muốn gặp mẫu thân và hiền muội của ta.
Thiên Bình nói: – Ngươi không cần vội vàng, lệnh đường, lệnh đệ và lệnh muội của ngươi vẫn khỏe mạnh. Từ hôm nay Lý phủ sẽ là của chúng ta. Nếu ngươi thực là người biết nhìn xa trông rộng, tốt hơn nên khuyên binh sĩ dưới quyền an phận. Kẻ nào có ý trốn chạy, ta sẽ giết không tha.
Gần nửa canh giờ sau, Trương Văn Long dẫn gần ba nghìn quân đến vây Lý phủ. Thiên Bình đứng trên bờ tường nói: – Ta đang giữ Lý Quang Minh làm con tin, các người cứ việc xông vào mà cứu.
Tuy nhiên, ta có lời khuyên: nếu muốn làm vậy thì nên làm mau, trước khi chồng ta đưa quân đến. Khi ấy, các người sẽ khó có đường lui.
Trương Văn Long mắng: – Con nha đầu thối, ông đây sẽ băm mày thành trăm mảnh!
Thay vì đáp lời, Thiên Bình cho thần công đặt trong sân trước của Lý phủ bắn ra ngoài một loạt đạn, rồi cho quân sĩ đưa Lý Quang Minh ra giữa cổng chính. Khi Trương Văn Long đang suy tính, thì quân cấp báo rằng Sứ tướng đã lui binh về hướng Tây Nam, vượt sông Khoai. Đại quân Thiên Đức đang kéo đến cùng thần khí hùng hậu.
Trương Văn Long nghe vậy đành phải thu quân, rút nhanh về hướng Tây.
– Chồng ngươi là Mạc chủ tướng ư?
Thiên Bình đáp lời Lý Quang Minh: – Lam Khuê là chị em kết nghĩa của ta. Cho đến nay, chúng ta chưa đưa tin này ra ngoài chính là vì nghĩ đến gia quyến của Lam Khuê và địa vị của Lý Sứ tướng.
Lý Quang Minh không còn ý định chống cự nữa. Trong thư, Lý phu nhân đã kể rõ sự tình, và rằng nếu người trong Lý phủ cứ cố chấp chống cự, quân Thiên Đức sẽ san bằng nơi đây thành bình địa.
Chương dẫn đại quân đến nơi, nghe Thiên Bình thuật lại tình hình, bèn lập tức ra lệnh cho Lý Kế Nguyên, Nguyễn Lạc Thổ, Phạm Thị Thanh dẫn Đại đội Thần Vũ và Tam Vạn, kèm theo súng pháo của Phạm Bạch Hổ, nhắm hướng tường thành thẳng tiến.
Bỉnh Di nhận được tin báo từ chim câu. Nghe tiếng súng đì đùng từ đằng xa, biết quân Thiên Đức đang đánh ba trại lớn trấn giữ gần tường thành, nàng liền dẫn 300 quân Thiên Gia Bảo Hựu, trang bị hỏa mai và mươi khẩu thần công, hợp sức đánh mạnh.
Ba trại quân Siêu Loại bị vây công hai mặt, chưa kịp giao chiến đã phải bỏ trại tháo chạy gấp, vì sợ bị vây kín. Bọn Lạc Thổ và Bỉnh Di bắt được hơn ba trăm tù binh và đưa ngay về phủ Thiên Đức.
Chương bước vào Lý phủ, gia nhân trong phủ đệ nhìn thấy cậu thì mắt tròn mắt dẹt, không dám tin vào sự thật. Lúc bấy giờ, quanh Lý phủ, quân Thiên Đức có gần hai nghìn tay súng, cùng với quân pháo và kỵ binh.
Chương mau chóng lệnh cho quân thu dọn toàn bộ thư từ, sổ sách trong Lý phủ, đem về cho Duệ, Hàn Thuyên và Bỉnh Di cùng xem. Lý Quang Minh được gọi đến, anh ta không cần quỳ nên đứng nhìn Chương không chớp mắt. Chương thản nhiên nói:
– Chờ quân sĩ thu dọn xong thư phòng, anh sẽ về phủ Thiên Đức gặp mẹ.
– Ngươi thực là Mạc chủ tướng?
– Đúng vậy.
– Ngươi đã làm gì cha ta?
– Ta chưa bắt được ông ấy, nhưng Lý phủ bây giờ đã nằm trong tay ta. Anh không cần lo cho Lý Sứ tướng, vợ ta là nghĩa nữ của ông ấy, ta không có ý định làm hại ông ấy.
– Ta nghe nói chủ tướng Thiên Đức còn trẻ, nay vẫn không tin điều ấy.
– Lời tán dương của anh, ta xin ghi nhận, nhưng việc quân tình hiện đang cấp bách. Hẹn anh dăm bữa nửa tháng, ta sẽ hàn huyên sau. Nếu anh đầu quân cho Thiên Đức thì cơ hội tốt còn nhiều, ngày tháng còn dài, anh không cần trả lời vội.
Phạm Cự Lượng nhận được tin Lý phủ tràn ngập quân binh, ngang nhiên dẫn mấy trăm quân đến đóng trại tạm gần đó. Chập tối hôm ấy, sau cuộc họp bàn, Chương bàn giao Lý phủ cho Phạm Cự Lượng và Triệu Quang Phục cùng hai nghìn quân đóng giữ. Chương và Thiên Bình dẫn số quân còn lại về Thiên Đức ngay trong đêm, mang theo toàn bộ tài liệu thu được cùng Lý Quang Minh và hơn trăm thuộc hạ thân tín. Số hàng binh còn lại tạm thời bị giữ trong Lý phủ để thẩm vấn trước khi quyết định thả hay tiếp tục giam giữ.
Việc Lý phủ thất thủ vào tay Thiên Đức thực sự là đòn giáng mạnh vào tinh thần của Lý An nói riêng và toàn thể ba quân tướng sĩ Siêu Loại nói chung. Quân Siêu Loại tuy còn đông nhưng thế chân kiềng đã mất. Cả biểu tượng quân sự như thành Luy Lâu lẫn Lý phủ, nơi ở của Lý Sứ tướng và gia quyến, đều đã không còn. Tình cảnh của Lý An vô cùng khốn đốn.
Báo cáo tình hình với Lý Lệnh công xong xuôi, Lý An cáo bệnh, giao lại binh quyền, ở luôn Thư Đôi, đóng cửa không tiếp khách. Vợ và các con đều đã rơi vào tay Thiên Đức, sống chết không biết ra sao, lại thêm liên tiếp thất trận khiến tinh thần Lý An suy sụp trầm trọng. Ông không còn nghĩ ra bất kỳ cách nào để chống lại đối phương mạnh hơn về mọi mặt.
Chỉ trong một buổi sáng, Lý An đã mất gần bốn nghìn binh mã trong khi đối phương chẳng tổn hao là bao. Lần đầu tiên trong đời cầm quân, Lý An nghĩ đến việc quy hàng.
Truyen.free hân hạnh mang đến phiên bản biên tập hoàn chỉnh này.