Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 195: Cưới hai vợ chung ngày

Việc chiếm giữ và kiểm soát hai phần mười vùng đất Siêu Loại, bao gồm cả một thành lũy quan trọng, chẳng khác nào cáo đã đặt chân vào hang. Cuối tháng 11, Chương đưa Thiên Bình và Duệ về gặp bà Dung cùng Phạm Tu, ngỏ ý muốn tổ chức hôn lễ với cả hai nàng vào tháng Uyên Ương như lời hẹn ước.

Vì dân chúng lân cận còn đang gặp nhiều khó khăn, Chương không muốn t��� chức hôn lễ linh đình. Phạm Tu và bà Dung phải bàn bạc rất kỹ lưỡng, bởi thân phận của Thiên Bình cùng di chiếu của tiên vương là vấn đề hệ trọng. Liệu sau khi thành thân, Thiên Bình sẽ đổi sang họ Lý ngay hay vẫn giữ họ Phạm?

Phạm Tu tiếp tục bàn bạc với Đoàn Thượng, Triệu Quang Phục và Bỉnh Di. Cuối cùng, họ thống nhất rằng hôn lễ vẫn sẽ tổ chức theo mong muốn của một ông hai bà. Còn việc công bố thân phận thật của Thiên Bình thì chưa cần thiết phải vội vàng.

Thứ nhất, việc Thiên Bình mang danh phận chính thất của Mạc chủ tướng đã là một điều tốt. Thứ hai, bản thân Thiên Bình đã khẳng định cho mọi người thấy cô thực sự là một nữ tướng tài ba. Từ trận đánh nhanh gọn hồi đầu năm cho đến công phá thành Luy Lâu, Thiên Bình luôn tiên phong cầm quân xung kích, khiến binh sĩ, bất kể nam hay nữ, đều phải nể phục.

Giả sử vừa cưới xong mà lập tức công bố di chiếu của tiên vương để hiệu triệu quần hùng cùng những người có lòng với nhà Lý, e rằng lợi chưa thấy đâu mà chỉ toàn họa trước mắt. Quần hùng sẽ đến bao nhiêu thì chưa rõ, nhưng đối phó cùng lúc với các sứ quân lân bang thì quả thật Thiên Đức chưa đủ thực lực. Phạm Tu nhận định rằng, việc tiết lộ thân phận của Thiên Bình với bàn dân thiên hạ cần phải chọn đúng thời điểm. Nếu Chương dựng được cơ nghiệp vững chắc, thân phận công chúa của Thiên Bình sẽ càng làm rạng rỡ thêm cho chồng.

Vậy lúc nào thì đúng?

Ngẫm nghĩ kỹ càng, Phạm Tu nói với thân tín của mình: – Khi vị thế đã vững mạnh, thân phận Công chúa chỉ là một điểm tô thêm. Nói gì thì nói, đám văn thân nho sĩ ở Vạn Xuân này mà chịu dưới trướng vua bà là điều không tưởng. Điều đó chỉ có thể xảy ra khi quân Thiên Đức lớn mạnh đủ để không bị đánh đổ, khiến kẻ yếu hơn phải quy thuận. Di chiếu có ghi Thiên Bình được đổi sang họ Lý sau khi thành thân, nhưng không nói cụ thể bao lâu phải thực hiện, nên việc tiếp tục trì hoãn cũng không bị coi là trái với di nguyện.

Đám cưới của Chương với Thiên Bình và Duệ sẽ tổ chức vào ngày mùng 3 Tết.

Ba làng Vạn trang hoàng ngày Tết khác hẳn mọi năm, nhưng cỗ bàn không bày biện linh đình. Ty Thông tin – Tuyên truyền của phủ Thiên Đức thông báo rằng Mạc chủ tướng lo lắng cho lưu dân mới đến vẫn còn nhiều khó khăn, nên đại hỉ của phủ sẽ được tổ chức giản dị.

Chương dự định mời các bậc cao niên trong mỗi làng đến tham dự đám hỉ, dùng trà, bánh kẹo và nhận những lời chúc phúc tốt đẹp.

Chương muốn vậy, nhưng chưa chắc các cụ cao niên đã muốn như thế.

Sau hơn nửa tháng bàn đi tính lại, thông qua Thiên Đức hội, Hội Nông dân, Hội Phụ nữ…, các vị đại diện đã gặp Phạm Tu, bà Dung, bà Cả Ngư, Trương Lôi để thuyết phục và đề đạt nguyện vọng của bách tính. Họ cho rằng, Mạc chủ tướng cùng quân Thiên Đức đã đem lại ấm no cho cả phủ, nay hôn lễ được tổ chức đơn giản giữa cảnh nhiều lưu dân còn đói khổ cũng chính là tấm lòng của chủ tướng Thiên Đức. Các vị cao niên đại diện thống nhất đề nghị: quà chúc phúc của mỗi làng dành cho Mạc chủ tướng sẽ hoàn toàn tự nguyện quy đổi thành lương thực, gia súc, gia cầm.

Đây là tấm lòng của dân chúng.

Chương bàn bạc với bốn cô vợ, sau đó thống nhất để Uyển Như đứng ra giám sát việc tổ chức hôn lễ. Đám cưới sẽ diễn ra trang trọng, lịch sự nhưng không xa hoa, ngay trong quân doanh. Sơn Tây vương, Thái sư Lý Đạo Thành, Phùng Lễ và con trai là Phùng Hiền, Bố Giáp đều nhận được thiệp hồng kèm theo thư. Bức thư giải thích rằng hiện tại phủ Thiên Đức có nhiều lưu dân mới đến, nên đám cưới được chủ trương tổ chức thân mật. Chương mong nhận được lời chúc phúc của Sơn Tây vương cùng những người khác.

Dù Chương muốn giản đơn nhưng cũng thật khó. Bố Giáp nay đã là Hữu Tướng quân dưới trướng Sứ tướng Phùng Lễ, và Viên ngoại lang Nguyễn Chính Nghĩa cũng đã đến chúc phúc tân lang, tân nương, mang theo 100 tấm lụa, 300 nén vàng và 500 nén bạc. Riêng Bố Giáp còn tặng Chương 2 vòng ngọc để cậu làm sính lễ. Đặc biệt hơn, ông còn đưa theo cô con gái lớn Nguyễn Hồng Giang vừa tròn 16 tuổi cùng đến.

Nguyễn Hồng Giang muốn được thu nhận vào quân Thần Vũ nên quyết tâm xin theo cha cho bằng được. Bố Giáp đã thuật lại đầu đuôi câu chuyện với Chương, đồng thời khẳng đ��nh sẽ tuyệt đối không dùng con gái vào việc thu thập quân tình hay bất kỳ ý đồ nào khác.

Chương lấy làm lạ, bèn hỏi Hồng Giang dăm câu ba điều, thấy cô gái hoạt bát lại có phần ương ngạnh nên đã đồng ý. Lúc này, Thiên Bình và Duệ đã về làng Nhất Vạn chuẩn bị làm cô dâu, Uyển Như lại sắp lâm bồn, chỉ còn Lam Khuê là thảnh thơi. Thấy Hồng Giang xinh xắn, Lam Khuê bèn xúi Chương nhận cô làm em kết nghĩa.

Bố Giáp hơn Chương chừng hơn mười tuổi, còn Hồng Giang kém Chương 9 tuổi. Chương nghĩ rằng nếu nhận làm em kết nghĩa với Hồng Giang thì sẽ phải gọi Bố Giáp là cha, nên cậu không đồng ý. Biết vậy, Lam Khuê liền tìm gặp Bố Giáp, chẳng rõ đã thủ thỉ những gì, mà sau đó Bố Giáp lại nói với Chương rằng nên nhận Hồng Giang làm em kết nghĩa nhưng không hề liên quan gì đến ông. Bố Giáp thậm chí còn muốn… từ con gái!

Chương thấy Hồng Giang trạc tuổi em gái lúc đến Vạn Xuân nên không phản đối nữa.

Thực tế, Lam Khuê lo lắng việc Bố Giáp để con gái ở trong quân. Với một cô gái xinh đẹp lại kề cận Chương, cô sợ rằng một ngày nào đó, mâm cơm trong nhà lại phải thêm một chỗ nữa.

Lam Khuê lo lắng cũng có lý của cô. Tuy nhiên, Chương bận trăm công nghìn việc, con gái Bố Giáp dù có xinh xắn đến đâu thì cậu trước sau cũng chỉ coi như những nữ binh thân cận khác mà thôi. Đối với Chương, đẹp thôi chưa đủ.

Hồng Giang là con nhà võ, lại trạc tuổi Thái Hương và Trúc, nên cả ba mau chóng thân thiết với nhau. Thái Hương và Trúc giúp Hồng Giang làm quen với nơi ở mới cũng như quân phong quân kỷ của Thiên Đức. Chương không cần dặn dò, Thái Hương và Trúc chưa bao giờ đề cập đến công việc riêng được giao. Hồng Giang cũng đủ thông minh để không bao giờ hỏi đến. Sau đó, Hồng Giang được bố trí làm liên lạc cho Thanh.

Vì thế, đám cưới đằng trai được tổ chức ngay trong quân doanh, trang trọng, lịch sự, không xa hoa nhưng vẫn đầy ắp tiếng cười, với sự góp mặt của Nguyễn Chính Nghĩa và Bố Giáp.

Bách tính Thiên Đức, mỗi làng cử mười người đại diện đem quà cưới đến gồm gia súc, gia cầm và lương thực. Sau những lời chúc tụng, họ ở lại dùng bữa cơm thân mật cùng Chương và mọi người.

Chương rước hai nàng về dinh, nhận hàng ngàn lời chúc phúc từ nam phụ lão ấu trong vùng. Phạm Thiên Bình và Nguyễn Diệu Huyền chính thức trở thành vợ của Chương. Ngôi thứ trong nhà đã được phân chia xong từ lâu, nên sau đám cưới, cuộc sống thường nhật cũng không có gì thay đổi.

Con gái đầu lòng Mạc Thiên Kim, từ ngày lọt lòng, chỉ trừ đêm khuya còn ban ngày thì hết người này đến người kia ẵm bế.

Mấy ngày sau đám cưới, Chương lên chức bố lần thứ hai. Lâm Uyển Như hạ sinh con gái, Chương đặt tên là Mạc Mai Lan. Lâm Chí Hòa bí mật đến thăm cháu ngoại, còn tặng hẳn 500 nén vàng.

Sau rằm tháng Giêng, Duệ thì thào với Chương rằng... thấy trong người khang khác, Chương nghe thế lấy làm mừng rỡ.

Thiên Bình dù đã là chính thất phu nhân nhưng vẫn chưa động phòng với chồng, lý do rất đơn giản: công việc bận đến tối mặt. Về đến nhà lại bế ẵm hai đứa trẻ, buông chúng ra là ngủ quên trời đất. Lam Khuê sau ba tháng nghỉ sinh đã quay trở lại giúp Duệ một số việc, hòng giảm bớt gánh nặng cho cô nàng vừa mới cấn thai.

Trở thành một người vợ, người mẹ, dù chưa tổ chức đám cưới, Lam Khuê vẫn thay đổi hoàn toàn. Cô có con với người đàn ông mình yêu và tự nhiên nhận thấy rằng những gì cô đang cố gắng chính là vì chồng, vì con. Ý niệm Chương nương tay khi đánh chiếm Siêu Loại vì thế mà dần phai nhạt. Của chồng công vợ, con mình sẽ có được những điều tốt nhất.

Đã dần thành nếp, dù bận rộn đến đâu thì gia đình 6 người lớn, 2 trẻ nhỏ vẫn thường xuyên ăn tối đông đủ. Bữa cơm vẫn do một trong số các cô vợ nấu nướng, và Chương vẫn là người đàn ông duy nhất trong nhà. Bao công việc bộn bề đều được để lại bên ngoài cánh cửa.

Nhiều người, nhất là các trưởng bối, nhận ra sự thay đổi rõ rệt của Chương sau mấy tháng trở thành cha của một bé gái. Cậu quan tâm nhiều hơn đến những đứa trẻ dưới 6 tuổi, và Trưởng Ty Giáo dục đã nhận lệnh lập kế hoạch xây dựng các lớp mầm non trông trẻ từ 2 đến 6 tuổi. Hàng trăm cặp đôi ở Thiên Đức đã có con cái, nhưng phân nửa trong số đó chưa được chú ý chăm sóc đúng mực. Chương nói với Trưởng ty rằng, trẻ mầm non phải được uống sữa dê, sữa bò hằng ngày, ăn uống đầy đủ để sau này chúng cao lớn và khỏe mạnh hơn cả bọn Thái Hương hay Tôn ngày trước.

Tôn đã về Thiên Đức kể từ ngày chiếm Luy Lâu, cậu được bố trí phụ trách quân tình báo, chịu trách nhiệm bí mật tuyển quân và đào tạo cách thức hoạt động dựa trên hiểu biết của bản thân. Những quân báo do Tôn tuyển chọn rất ít người biết mặt.

Do đã có ý định từ trước, Chương dặn Thiên Bình và Duệ sắp xếp cho Tôn và Thái Hương thường xuyên làm việc cùng nhau, nhằm để tình cảm giữa hai người nảy nở. Tuy nhiên, tình cảm vốn là thứ khó gượng ép. Tôn thân thiết với Thái Hương, nhưng lại có thiện cảm với cô gái mới đến từ Sơn Tây. Còn Thái Hương thì chưa nghĩ đến chuyện tình duyên, cô thiếu nữ lấy Thiên Bình làm gương, muốn xông pha lập công nơi trận tiền.

Mọi quyền lợi liên quan đến nội dung này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free