(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 196: Chiến dịch Thiên Kim
Hạ tuần tháng 5 năm Thiên Đức thứ 29, sau vụ thu hoạch, nỗi lo thiếu lương thực đã được đẩy lùi, cuộc sống của người dân Vạn Xuân nói chung ổn định. Phủ Thiên Đức, bao gồm một số làng mạc gần thành Luy Lâu, có tổng số dân lên đến bốn vạn bảy ngàn người, nhờ vậy lực lượng quân sĩ Thiên Đức sẵn sàng chiến đấu lên tới hơn 5000 người.
Ngoài Tiểu đoàn Thiên Đức với 1500 quân trang bị mạnh, còn có thêm 1000 binh sĩ trực thuộc chỉ huy của Tiểu đoàn Thiên Đức, sử dụng súng hỏa mai, đang trấn giữ Luy Lâu. Thần Sách cũng có một đại đội 500 người được trang bị hỏa mai.
Sau hơn nửa năm chiếm đóng, thành Luy Lâu đã trở thành pháo đài bất khả xâm phạm. Thủy quân Yết Kiêu với 300 súng hỏa mai trên 10 thuyền Mông Đồng cũng được đánh giá là một lực lượng mạnh. Với những gì đang có, Chương quyết định mở rộng thêm vùng kiểm soát tại Siêu Loại.
Từ chiến thuật vây lấn, nay sẽ chuyển sang tấn công và chiếm đóng.
Theo dự tính, Chương sẽ đồng loạt tấn công Siêu Loại, trong đó hướng nghi binh sẽ dùng thủy quân theo đường sông Dâu tiến đánh khu vực làng Thư Đôi ở phía Nam. Thư Đôi là một cứ điểm mạnh, đã được gia cố phòng ngự nhiều lớp dọc hai bờ sông Dâu, trải dài từ đoạn gần thành Luy Lâu.
Hướng nghi binh này có quân số dự kiến 1300 người, bao gồm Tiểu đoàn Thần Sách của Lý Văn Ba với tổng cộng 800 tay súng. Lực lượng này sẽ tận dụng hỏa lực mạnh để áp chế, nhổ từng điểm phòng ngự của đối phương. Để đảm bảo nghi binh thành công, Yết Kiêu nhận lệnh huy động toàn bộ số chiến thuyền, trong đó một nửa đội hình chỉ có trảo phu, không chở quân.
Mũi tấn công chính sẽ tiến dọc theo sông Khoai nhằm chia cắt Siêu Loại làm hai nửa Bắc - Nam, đánh trực diện với đại quân của Lý An.
Sông Khoai bắt nguồn từ sông Dâu, là một con sông nhỏ uốn lượn chảy theo chiều từ Đông sang Tây, hợp lưu với sông Thiên Đức ở mé Tây. Địa hình hai bờ sông là những cánh đồng lúa bằng phẳng, thẳng cánh cò bay. Chính vì thế, Liên nỗ hay Thiết xa đều được đưa vào sử dụng.
Lực lượng tấn công chính gồm 2800 quân, trong đó có 2500 tay súng thuộc Tiểu đoàn Thiên Đức và Tiểu đoàn Thần Vũ tiến song song hai bờ sông, kèm theo cả thần công. Hỏa lực trợ chiến dưới sông có 50 thần công và 100 khẩu pháo các loại. Phạm Cự Lượng làm tổng chỉ huy, Triệu Quang Phục tham mưu.
Chương đích thân chỉ huy mũi tấn công phụ, một đội quân hỗn hợp 600 người huy động từ lính mới gia nhập, cùng với người từ Ty Công an và đội nữ thân quân hộ vệ. Mũi này sẽ theo lối thượng đạo trên dãy Linh Sơn, mang theo thần công, pháo bắn đạn nổ chậm và hỏa pháo liên hoàn. Nhiệm vụ của mũi phụ là thu hút, cầm chân một lực lượng khoảng 2000 đến 3000 quân Siêu Loại.
Mục tiêu của Chiến dịch Thiên Kim, theo tên gọi của Chương, là kiểm soát vùng đất trải dài từ sườn Nam dãy Linh Sơn đến sông Khoai với ước tính hơn 3 vạn dân, dựa trên số liệu thu thập từ nhiều nguồn. Bên cạnh đó, vùng đất này có Lý phủ, làng Trống, làng Mái... đều là những nơi Chương muốn chiếm được.
Năm trước Chương chủ trương đánh nhỏ lẻ, quấy rối, kéo dài và lấn dần, thì năm nay cậu lại chuyển sang đánh nhanh, đánh mạnh, tận dụng ưu thế hỏa lực để đè bẹp đối phương.
Về tình hình Siêu Loại, sau khi để mất Luy Lâu và vùng lân cận, Lý Lệnh Công chỉ còn kiểm soát hơn 8 vạn dân (một xã bình thường ngày nay ở Bắc bộ Việt Nam có khoảng 13000 nhân khẩu), trong đó số quân khoảng 2 vạn, tính cả dân binh.
Con số không biết nói dối: với một phần tư số dân là quân sĩ, dù tự nguyện hay bị bắt buộc, kể từ lúc bị mất Luy Lâu, có thể thấy kinh tế vùng Siêu Loại khó mà phát triển, dù đất đai rất rộng. Trái lại, phủ Thiên Đức cứ 10 dân mới có 1 lính, gánh nặng mỗi khi cần huy động cho chiến tranh vì thế mà nhẹ đi nhiều.
Chương nhẩm tính và kỳ vọng rằng, cứ 50 dân mới có 1 người trong quân chính quy. Nếu được như vậy, mỗi khi muốn động binh sẽ ít ảnh hưởng đến việc làm ăn của người dân.
Ngoài Tiểu đoàn Thần Vũ và Thiên Đức, các Tiểu đoàn còn lại Chương đều đã thực hiện việc trộn quân. Trong một tiểu đội sẽ có người gốc Vũ Ninh, gốc Thiên Đức, gốc Tam Đái... Chương làm vậy một phần là để binh sĩ kiểm soát lẫn nhau, phần khác, để phòng khi có thương vong lớn cũng không gây thiệt hại tập trung trong một làng, một xã, nhằm tránh gây xáo trộn lòng dân trong một khu vực cụ thể.
Lòng dân Siêu Loại đã ly tán, một phần nhỏ có thiện cảm với quân Thiên Đức vì nhiều lý do, số khác thì thờ ơ với thời cuộc, song vẫn còn hơn một nửa dân chúng hướng về Lý Lệnh Công.
Đó là những thông tin mà Chương nắm được, đủ để củng cố thêm quyết tâm của cậu.
Sớm ngày 28 tháng 5, Yết Kiêu thống lĩnh đoàn chiến thuyền theo nhánh sông Dâu bắt đầu tấn công xuống phía Nam. Thủy quân Long Vũ dùng pháo bắn đạn cháy kết hợp thần công đánh mạnh một vài trại quân của đối phương, sau đó đổ bộ bộ binh lên bờ đốt trại. Cờ gióng trống reo như thể sẽ đánh làng Thư Đôi tới nơi.
Tất cả các trại lớn nhỏ dọc sông Dâu của quân Siêu Loại đều có pháo bắn đá hoặc Sảo pháo. Dù số lượng không ít, nhưng khi đối đầu với súng thần công vượt trội về tầm bắn và độ chính xác, kể cả khi bắn từ dưới sông, thì những khẩu pháo này không đem lại nhiều tác dụng. Chưa kể, quân Thiên Đức còn trang bị mỗi người ba ống hỏa hổ bó chặt với nhau.
Thủy binh Siêu Loại dưới trướng Hoàng Thái Công vừa chống đỡ vừa lui. Lực lượng của Yết Kiêu bắn rất dữ dội, hàng chục khẩu thần công nhắm bắn tập trung vào những thuyền lớn, cứ sau vài ba loạt đạn, Hoàng Thái Công lại mất thêm một thuyền. Thủy quân kinh hãi, nhiều binh sĩ nhảy xuống sông bơi lên bờ để thoát thân.
Lý An buộc phải điều động 2000 quân từ Thư Đôi cùng 200 khẩu pháo đến trợ chiến.
Cùng thời điểm Yết Kiêu giao chiến với quân Hoàng Thái Công, Chương ra lệnh cho Cao Lịch bắt đầu khai hỏa vài loạt đạn. Bộ binh có gần hai trăm tay súng làm tiên phong, từ trên cao đánh xuống mấy trại tạm ở bìa rừng. Điều này khiến những trại nhỏ với dăm ba chục quân phải tháo chạy.
Cao Lịch có phần quen thuộc địa hình sau vài tháng quấy phá quân Siêu Loại, nên thần công phát huy tác dụng khi đặt ngay bìa rừng mà bắn. Quân Siêu Loại nhổ trại lui về sau khi những hầm chông đào làm bẫy không phát huy tác dụng.
Biết quân Siêu Loại dùng hầm chông làm bẫy, Chương đã chuẩn bị sẵn nhiều thang tre và cho quân đào 3 hào chạy song song từ chân núi. Hào sâu bốn thước, bề ngang một thước rưỡi. Đào đến đâu sẽ dùng thang tre, ván gỗ, nệm rơm đặt lên để che chắn đạn pháo của đối phương. Thần công đặt phía sau bắn yểm trợ, cùng các tay súng cảnh giới trong hào, hỗ trợ binh sĩ tập trung đào đất.
Trương Văn Long trấn thủ khu vực này từ mấy tháng nay, trong tay có hơn hai nghìn binh sĩ thường trực. Dù biết quân Thiên Đức có vũ khí mạnh hơn, nhưng Long vẫn không nao núng, thay vào đó ra sức chống đỡ.
Mũi tấn công chính do Phạm Cự Lượng chỉ huy bắt đầu tấn công vào ba quân doanh ở hướng đối diện các lô cốt. Lý An đã cho đào những đoạn hào rộng gần bốn trượng, dẫn nước sông vào, dưới đáy các hào là chông gai dày đặc làm ranh giới tạm thời.
Quân Thiên Đức sau khi trút pháo và thần công thì vượt qua hào đầy những chông tre ngập dưới nước một cách dễ dàng, nhờ những bè tre làm cầu phao được xe kéo đến. Ba trại quân bị đốt phá, lương thực không còn đáng kể vì đó là chốt tiền tiêu.
Lực lượng của Cự Lượng tiến quân theo đúng kế hoạch được chừng hơn một dặm thì Lý An đích thân dẫn 7000 quân với 500 pháo nghênh chiến, cộng với số quân ở các trại gần đó nhận lệnh vây đánh quân Thiên Đức, ước tính tổng cộng khoảng một vạn quân cả thảy.
Tiền pháo hậu xung, hai bên bắn qua bắn lại trong khoảng một khắc thì Lý An lui quân. Cự Lượng định cho Tiểu đoàn Thiên Đức và Thần Vũ tận dụng thời cơ truy kích thì Triệu Quang Phục ngăn lại. Thiên Bình cũng dè chừng bởi lẽ, như Chương và Lam Khuê từng nhận định, Lý An không phải là tay vừa. Với tính cách của Lý An, sẽ không có chuyện vừa đụng trận đã lui quân.
"Chúng muốn nhử ta tiến sâu thêm rồi cho quân chặn hậu. Quân số chúng đông, nếu Lý An quyết sống mái thì đánh đổi một người của ta lấy hai quân Siêu Loại là quá thiệt," Triệu Quang Phục nói. "Nếu hắn rút quân, thay vì đuổi theo hãy tiến chếch sang cánh tả đánh vào hữu quân của hắn. Giả như hắn làm liều, chúng ta vẫn có thể lui an toàn, không bị bao vây tứ phía."
Phạm Cự Lượng nghe theo, ra lệnh khiêng một nửa thần công và hỏa pháo liên hoàn lên bờ. Hơn một chục Thiết xa chậm rãi tiến lên phía trước để che chắn. Lý An ngắm thấy quân của Cự Lượng không mắc bẫy bèn thúc quân quay lại tấn công.
Hỏa pháo liên hoàn bắn đạn cháy, đạn nổ mảnh kết hợp với thần công bắn thẳng cùng hàng nghìn khẩu súng khai hỏa khiến tiền quân của Lý An chỉ trong thoáng chốc tan tác, mất vài trăm người.
Thấy không thể cứng đối cứng với quân Thiên Đức, Lý An đành dùng đến hạ sách, một chiêu trò mà chính hắn cũng mới tận mắt chứng kiến dạo trước, như một sự bấu víu cuối cùng để hy vọng đối chọi lại với thần khí của đối phương.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.